247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 573: Theo đuổi không bỏ

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 573: Theo đuổi không bỏ online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Không bao lâu sau khi thân hình Hàn Lập biến mất, từ chân trời xa xôi nào đó bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng thét, ngay sau đó, một ít hào quang màu vàng nổi lên, nhanh chóng biến lớn, lướt gấp tới hướng bên này.

Đoàn hào quang màu vàng này cực kỳ chói mắt, tựa như một vòng kiêu dương, khiến cho sinh vật chung quanh căn bản không dám coi thường.

Ngay rìa quang mang sắc bén như lưỡi cưa, đúng là từng đạo quang diễm phun ra, những nơi đi qua, hư không nổi lên trận trận gợn sóng mắt thường có thể thấy được, tựa hồ muốn bị cắt đứt ra.

Cuối cùng, kim quang lơ lửng trong hư không ngay vị trí Hàn Lập đứng trước đó.

Theo tia sáng này dần dần giảm đi, một thân ảnh giáp trùng màu vàng to lớn từ đó hiện ra, hai cánh vỗ mạnh, chính là Phệ Kim Tiên Thái Ất cảnh vẫn luôn đeo bám không bỏ Hàn Lập kia.

Không biết có phải vì nguyên nhân thiêu đốt lực lượng bản nguyên hay không, hình thể nó so với lúc xuất hiện ở Hồng Loa hà cốc trước kia rõ ràng nhỏ hơn một vòng, nhưng khí diễm trên thân lại tăng lên mấy phần, đôi mắt băng lãnh, tràn đầy sát ý ngút trời.

Trước đây không lâu, nó nhận được tin tức từ Trùng tộc truyền đến, bát đại Thú tộc tập hợp lực lượng các tộc đột nhiên phản công quy mô lớn, dưới sự dẫn đầu của Thú Vương U Hộ, Chân Linh các tộc đều xuất hiện, giết đại quân Trùng tộc vốn khuyết thiếu thống soái là nó đến liên tục bại lui, tử thương vô số.

Đại quân Trùng tộc còn sót lại bắt đầu toàn diện lui về lãnh địa Trùng tộc, sau đó không thể tránh được bị Thú tộc xâm chiếm mảng lớn lãnh địa, cục diện tạo ra lúc trước thật tốt, giờ không còn sót lại chút nào.

Nhưng mà cho dù rơi vào tình trạng này, nó cũng không có ý định quay về Trùng tộc.

Hoặc có thể nói, sống chết của Trùng tộc đối với nó, tựa hồ cũng không bằng đồng loại vạn nhất phía trước.

Ngửi ngửi khí tức lôi điện còn sót lại trong không khí, Phệ Kim Tiên không tiếp tục truy tung nữa, mà lơ lửng ở nguyên chỗ điều tức khôi phục, kinh nghiệm nói cho nó biết, chỉ cần chờ tiểu gia hỏa kia lần nữa hiển lộ tung tích rồi lại truy đuổi, như vậy so với một trận phí công lầm phương hướng thì ổn thỏa hơn nhiều.

Ngoài ra, nó tin tưởng, loại không gian truyền tống giống như trốn chạy chi thuật này, tuyệt đối không có khả năng thi triển lâu dài.

Không bao lâu, nó có thể truy tung rồi xé nát đồng loại truy tung đã lâu kia, thôn phệ vào trong bụng.

...

Cùng lúc đó.

Một chỗ Man Hoang giới vực nào đó, trên không một vùng núi cao ngất, trong hư không đột nhiên truyền đến một trận rung động kịch liệt, vô số tia điện từ hư không mãnh liệt tuôn ra, ở trên không trung hình thành một toà lôi trận ngân quang cự đại.

"Xoẹt" một trận sấm sét vang dội!

Một bóng người từ đó thoáng hiện ra, lơ lửng giữa không trung, chính là Hàn Lập.

Hắn hít sâu một hơi, khiến cho lồng ngực phập phồng thoáng lắng lại mấy phần, sau đó bàn tay vung lên, lấy ra một tấm địa đồ bằng da thú, ánh mắt ngưng tụ, cẩn thận tra xét.

Sau một lát, hắn thu tấm địa đồ này lại, rồi lại lần nữa lấy ra một tấm khác xem xét.

Liên tiếp xem qua mấy tấm địa đồ, ánh mắt của hắn nhìn trái phải băn khoăn một lát, mặt lộ vẻ do dự.

Không bao lâu, tựa hồ đã phân biệt được phương hướng, Hàn Lập vung tay lên, lần nữa triệu hồi ra bích ngọc phi xa, khống chế bay thẳng về phía trước.

Ước chừng nửa canh giờ sau, hắn mới ngừng phi xa lại, bàn tay vung lên, bạch quang lóe lên, Bạch Ngọc Tỳ Hưu bị hắn triệu hoán ra.

Rất nhanh, Kim Đồng cũng bay từ trong miệng Bạch Ngọc Tỳ Hưu ra.

Khuôn mặt nhỏ của nàng hơi trắng một chút, nhìn chung quanh đánh giá một lát, phát hiện mình đang lơ lửng trên không một đỉnh núi trắng như tuyết, nhìn qua Hàn Lập dò hỏi: "Đại thúc, chúng ta đang ở đâu?"

"Khu vực này không có trên địa đồ Thú tộc đưa chúng ta, ta nghĩ là đã rời xa khu vực Trùng tộc, hơn phân nửa là đã tiến nhập sâu vào Man Hoang rồi." Ánh mắt Hàn Lập nhìn phương hướng vừa đi qua, nói như thế.

"Đã chạy xa như thế..." Kim Đồng tự lẩm bẩm.

"Hiện tại thần thức của ta đã không cách nào cảm ứng được mảy may tên kia, ngươi thử cảm ứng một chút, xem có thể nhận biết khoảng cách cùng phương vị của hắn không?" Hàn Lập thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Kim Đồng hỏi.

Kim Đồng nghe vậy, lập tức nhắm hai mắt lại, cẩn thận cảm ứng.

"Khoảng cách đã rất xa, mặc dù còn có liên hệ, nhưng yếu hơn nhiều so với trước đó." Sau nửa ngày, nàng mới mở hai mắt ra, trong mắt lóe lên một tia kinh hỉ, nói ra.

"Chúng ta tuyệt đối không được chủ quan, theo tình huống trước đây, tên kia sẽ không từ bỏ ý định. Tiểu Bạch, ngươi có biết nơi này không?" Hàn Lập lắc đầu, nhìn thoáng qua bốn phía rồi hỏi Tỳ Hưu.

"Tựa hồ cực kỳ lâu trước kia đã từng tới một lần, cụ thể không nhớ rõ lắm. Dù sao Man Hoang quá lớn, địa hình giống nhau cũng rất nhiều, bất quá dựa theo lời chủ nhân ngươi nói, nếu thật đã rời khu vực hai tộc Trùng Thú, nơi này xác thực xem như chính thức xâm nhập Man Hoang, dấu vết Nhân tộc sẽ càng ngày càng ít." Tỳ Hưu nghiêng đầu suy nghĩ, nói như thế.

"Xem ra mức độ nguy hiểm nơi này cũng sẽ gia tăng không ít, trước mắt đã không có đường rút lui, chỉ có thể tiếp tục chạy về phía trước. Dựa theo suy đoán của ta, phương hướng hẳn là sẽ không sai, chỉ cần đi thẳng, cuối cùng có thể đến Hắc Sơn Tiên Vực. Kim Đồng, tạm thời ngươi không cần về trong bụng Tiểu Bạch, thời khắc chú ý đến động tĩnh Phệ Kim Tiên kia, một khi nó không tiếc thiêu đốt bản nguyên lần nữa đuổi tới, phải kịp thời báo cho ta." Hàn Lập gật đầu nhẹ, nói như thế.

"Yên tâm đi đại thúc, giao cho ta là tốt rồi." Kim Đồng vỗ vỗ bộ ngực, bảo đảm nói.

Hàn Lập vung tay lên, gọi ra Giải Đạo Nhân, dặn dò: "Trong khoảng thời gian tiếp theo phải làm phiền ngươi khống chế phi xa, ta muốn điều tức một hồi, sau đó sẽ tiếp tục tu luyện Luyện Thần Thuật."

Giải Đạo Nhân tự nhiên không có dị nghị, gật đầu.

Phân việc xong hết thảy, Hàn Lập đi về phía sau phi xa, lật tay lấy ra một viên đan dược ăn vào, khoanh chân ngồi xuống, sau đó nhắm mắt điều tức.

...

Thời gian nhoáng một cái, lại qua hơn hai mươi ngày.

Giờ phút này, Hàn Lập đang khống chế bích ngọc phi xa, bay qua trên không một mảnh rừng rậm sinh trưởng vô số cổ mộc cao hơn ngàn trượng.

Bỗng nhiên khoé mắt hắn loé lên liếc qua, liền thấy giữa chạc cây xanh biếc phía dưới mơ hồ có từng toà kiến trúc cao lớn bằng đá ẩn giấu ở trong đó.

Trong lòng của hắn tò mò, một tay thúc giục ngừng phi xa, ánh mắt quét qua, tra xét rõ ràng, mới phát hiện phía dưới lại có một toà cổ thành cự đại được xây bằng đá.

Kiến trúc kiểu dáng toà cổ thành này khác hoàn toàn với các nơi Tiên vực, cũng mười phần khác lạ với các bộ lạc Thú tộc, gồm nhiều cự thạch khổng lồ xây chồng lên, phía trên điêu khắc các loại đồ án dị thú cổ quái, ở trong đó có tượng chim thú thân người sinh trưởng bốn tay, lại có hai đầu cộng sinh trên một cơ thể, có pho tượng phía trên mọc ra cánh tay xà nhân, cũng có các loại pho tượng có hai mắt vô cùng lớn, hốc mắt khổng lồ nhô ra như đầu lâu... Muôn hình muôn vẻ.

Bất quá, trên những kiến trúc này, phần lớn đều sinh ra rong rêu màu xanh lá thật dày, rất nhiều khu vực đều đã tổn thương đổ sụp, bên trong âm u đầy tử khí, đã không còn một chút ba động linh lực, cũng không có khí tức vật sống, rất là yên tĩnh.

Đứng từ xa tra xét sau một lát, Hàn Lập quyết định vẫn không nên làm tình hình phức tạp, thừa dịp Thái Ất cảnh Phệ Kim Tiên kia còn không có đuổi kịp, tiếp tục lên đường.

Nhưng lúc này, dây chuyền bạch ngọc ở đai lưng hắn đột nhiên loé lên quang mang, hóa thành Bạch Ngọc Tỳ Hưu như một con khuyển, há miệng nói với Hàn Lập: "Chủ nhân, phía dưới khu cổ thành kia có giấu trọng bảo, ta ngửi thấy khí tức bảo vật!"

"Có bảo vật, bảo vật gì? Ở đâu?" Kim Đồng vốn mặt ủ mày chau ngồi sau phi xa, nghe được lời này lập tức tinh thần tỉnh táo, bò lên, vội vàng hỏi.

"Lão đại... Bảo vật này giấu dưới mặt đất trong thành, bởi vì có cấm chế đặc thù che đậy, vị trí cụ thể ta không cách nào dò xét được, đến tột cùng là bảo vật gì, thì càng không thể nào biết được. Nhưng nhìn nó phát ra ba động đặc thù, hiển nhiên không phải vật tầm thường." Tiểu Bạch đầu tiên có chút bất đắc dĩ thở dài, nhưng nói xong lời cuối cùng, trên mặt lại tràn đầy vẻ hưng phấn.

"Bị chút cấm chế cách trở đã không dò ra được, ngươi làm sao lại vô dụng như vậy! Ngươi cố gắng thử một chút, nhìn xem có giống cấp bậc cái lò lúc trước ta ăn hay không?" Kim Đồng căn bản không nghe lọt tai Bạch Ngọc Tỳ Hưu nói, lại hỏi.

"Mặc kệ là cái gì, bây giờ chúng ta không có thời gian dây vào, một khi cấm chế trong thành này phát động, bị khốn trụ sẽ kìm bước chân, thời điểm Phệ Kim Tiên đuổi tới thì muốn đi cũng không được." Vẻ mặt Hàn Lập nghiêm túc nói.

Nghe lời ấy, trong mắt Tiểu Bạch cùng Kim Đồng đồng dạng hiện lên vẻ thất vọng, đặc biệt là Tiểu Bạch, thần sắc thậm chí có chút ai oán.

"Trong khoảng thời gian này mặc dù không có sóng gió gì lớn, nhưng như vậy càng phải cẩn thận. Chờ sau này có cơ hội, lại đến nơi đây tầm bảo, việc này coi như xong." Hàn Lập thấy vậy, vừa cười vừa nói.

"Ở Man Hoang nơi này hồi lâu, thật vất vả mới có cơ hội một lần thi thố tài năng, kết quả vẫn là không dùng được... Chủ nhân, chỉ cần để cho ta vào trong cổ thành, không dùng đến một cái... Nửa canh giờ, ta liền có thể xác định vị trí cụ thể bảo vật, thậm chí còn có thể tìm ra con đường ngắn nhất để lấy bảo vật, chúng ta có thể thử một lần hay không..." Bạch Ngọc Tỳ Hưu vẫn còn chút khôngmuốn, đứng tại rìa phi xa, nhìn di tích cổ thành phía dưới, khẩn cầu.

Hàn Lập nghe vậy, đuôi lông mày hơi động một chút.

Đối với bảo vật thế gian, người tu hành nào lại không yêu thích, huống hồ lại lọt vào pháp nhãn Bạch Ngọc Tỳ Hưu, nó cấp thiết muốn đào lấy bảo vật như vậy, hắn làm sao lại không động tâm, chỉ là hiện tại hoàn toàn không phải là thời cơ tốt để đào lấy bảo vật mà thôi.

Lúc hắn đang muốn mở miệng nói, thần sắc Kim Đồng đột nhiên biến đổi, mở miệng kêu lên: "Đại thúc không xong! Nhanh, nhanh!"

"Chủ nhân không xong? Chủ nhân không phải vẫn đang tốt sao?" Tỳ Hưu nao nao.

"Chuyện gì xảy ra, ngươi từ từ nói." Trong lòng Hàn Lập tựa hồ dự cảm được cái gì, nói như thế.

"Tên kia lại tới! Lần nữa lại thiêu đốt lực lượng bản nguyên, đuổi theo chúng ta, mà tốc độ so với trước đó còn nhanh hơn không ít!" Kim Đồng lo lắng nói.

"Ngươi trước tránh một chút." Hàn Lập không chút do dự, quyết định thật nhanh nói.

Kim Đồng gật đầu nhẹ, tay thuần thục lấy ra Hồn Giáp Phù dán lên, hóa thành một kim sắc giáp trùng, bay vào trong bụng Tiểu Bạch.

Hàn Lập thu hồi cả Bạch Ngọc Tỳ Hưu và bích ngọc phi xa, tia điện quanh thân phun trào, lần nữa hóa thành một toà lôi trận cự đại, trong một tiếng oanh minh kịch liệt, truyền tống rời khỏi nơi đây.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 573: Theo đuổi không bỏ

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 69 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.