247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 541: Kiếm bảo

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 541: Kiếm bảo online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Ngọc bích phi xa bay không bao lâu thì Linh văn lập loè phía dưới thân xa, từng đoàn sương mù màu trắng hiển hiện ra, rất nhanh hình thành một đám mây màu trắng, bao phủ phi xa vào trong.

Những đám mây trắng này cũng không tầm thường, bao phủ phi xa lại, che đậy luôn cả chấn động linh lực mà phi xa tản mát ra.

Từ bên ngoài nhìn qua, phi xa giống như một đoàn mây trắng bình thường, bay nhanh xuyên thẳng qua rừng rậm nguyên thuỷ, im hơi lặng tiếng, vả lại không có chút Linh lực nào tiết ra ngoài.

Hàn Lập thấy vậy, tỏ vẻ hài lòng gật đầu.

Bích ngọc phi xa này không hổ là vật của Thái Ất Ngọc Tiên Công Thâu Cửu, quả nhiên diệu dụng vô cùng, những ngày qua hắn không ngừng nghiên cứu, nhưng vẫn chưa tìm hiểu thấu đáo.

Thời gian tiếp theo, hắn điều khiển phi xa tiến lên, thần thức toả ra dò xét tình huống chung quanh, muốn nhanh chóng xác nhận vị trí của mình.

Bay gần nửa ngày, trên mặt Hàn Lập vui vẻ, điều khiển phi xa bay về hướng trái phía trước.

Sau một lát, một đầm lầy cực lớn hiển hiện ra.

Đất trong ao đầm có màu đen quỷ dị, thảm thực vật thủy tảo trong đó thình lình cũng đều có màu đen kịt, tản mát ra từng mùi hư thối quái dị.

Đầm lầy này trên bản đồ ghi là Hắc Nê Chiểu Trạch, cách lộ tuyến địa đồ mà Giao Tam đưa hắn còn khá xa.

Bất quá không quan hệ, nếu đã tìm được vị trí chính xác, một đường bay đi là được.

Hàn Lập nghĩ như vậy, phất tay đánh ra một đạo pháp quyết, ngọc bích phi xa sáng ngời hào quang, nhanh chóng bay về phía trước.

"Đại thúc, thoạt nhìn đầm lầy này rất đặc biệt, có lẽ bên trong có không ít thứ tốt, không tới xem một chút sao?" Kim Đồng đột nhiên mở miệng hỏi.

"Hắc Nê Chiểu Trạch đã sớm được đánh dấu trên địa đồ, chỉ sợ không ít Liệp hoang tu sĩ đã tới, không cần ở đây lãng phí thời gian, về sau chỗ đáng giá chúng ta tầm bảo còn nhiều." Hàn Lập lắc đầu nói ra.

"Nói cũng đúng, chúng ta tranh thủ thời gian đi đi!" Kim Đồng gật đầu một cái, xoa tay nói.

"Tỳ Hưu, ngươi đã nói ngươi giỏi về tìm kiếm thiên tài địa bảo, nơi này là Man Hoang, hảo hảo bộc lộ tài năng đi, tìm được bảo vật phân ngươi ba thành." Hàn Lập nhìn về phía Tỳ Hưu vẫn một mực nằm sấp, mở miệng nói ra.

"Thật không?" Thân thể Tỳ Hưu chấn động, bỗng nhiên đứng lên, nói ra.

"Tự nhiên." Hàn Lập mỉm cười nói.

"Tốt, một lời đã định." Tỳ Hưu nhe răng trợn mắt, hai con mắt lập loè tinh quang, hiển nhiên đang rất hưng phấn.

"Không được, đại thúc, ta cũng muốn!" Kim Đồng bất mãn kêu lên.

"Tìm được bảo vật cũng cho ngươi một phần, bất quá ngươi không được lười biếng, cũng phải xuất lực lượng tìm bảo." Hàn Lập cười nói.

Lúc này Kim Đồng mới vui vẻ ra mặt.

Năm ngày sau, một mảnh sơn mạch núi non vô biên xuất hiện phía trước đám người Hàn Lập.

Thế núi sơn mạch này cũng không phải là quá cao, cũng không phải là thần kỳ, chỉ là giữa núi non tràn đầy sương mù màu trắng nồng đậm, giống như một mảnh vụ hải vô biên, khó có thể thấy được thân núi, khắp nơi đều tràn đầy cảm giác thần bí.

"Cuối cùng đã đến." Hàn Lập nhìn vụ hải sơn mạch phía dưới, thở nhẹ ra một hơi.

Mảnh sơn mạch phía dưới này, đúng là một địa điểm trên lộ tuyến mà Giao Tam đưa cho.

Tuy rằng lộ tuyến Giao Tam đưa hắn chưa chắc là lộ tuyến an toàn chính thức, nhưng hắn đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể dựa theo lộ tuyến kia.

...

"Chủ nhân, bên trong mảnh sơn mạch này có thủy linh khí nồng đậm, ta cảm ứng được không ít Linh tài, chúng ta bắt đầu kiếm bảo đi?" Cái mũi Tỳ Hưu ra sức ngửi ngửi, nói.

"Tốt, vậy bắt đầu từ nơi này." Hàn Lập gật đầu nhẹ, một tay bấm niệm pháp quyết vung lên.

Mây trắng chung quanh bích ngọc phi xa hơi cuồn cuộn, bay vào bên trong sơn mạch.

Dựa vào đám mây cấm chế chung quanh phi xa, mấy ngày nay trong lúc chạy đi cũng không bị hung thú nơi đây tập kích, lúc này bọn hắn đã bay vào bên trong Man Hoang, cách xa địa phương lúc trước.

Lúc mới bắt đầu, Hàn Lập còn gặp được ngẫu nhiên một hai Liệp hoang tu sĩ, hai ngày gần đây dần dần xâm nhập Man Hoang lại không trông thấy bất luận bóng người nào.

Đến nơi này, ngược lại cũng không cần vội vàng chạy đi.

Ngọc bích phi xa bay vào bên trong sơn mạch, dung nhập vào trong vô tận vụ hải, lại càng thêm ẩn giấu.

"Ngay phía trước chừng ba nghìn dặm có một gốc linh thảo, niên đại hẳn là mười vạn năm trở lên." Hai mắt Tỳ Hưu nhìn chằm chằm phía dưới, cái mũi không ngừng ngửi ngửi, trong miệng nói ra.

Hàn Lập bấm niệm pháp quyết thúc giục phi xa bay theo hướng Tỳ Hưu chỉ, rất nhanh đáp xuống một chỗ đất trũng bên trong khe núi.

Chỉ thấy chỗ đất trũng ẩn kín này sinh trưởng một cây Linh thảo toàn thân đỏ sậm, giống như hồng ngọc điêu khắc thành, ngoại hình có chút kỳ lạ, giống như một cái sừng hươu.

Linh khí cực kỳ tinh thuần từ trên linh thảo xanh biếc tản ra, cái mũi nhỏ của Kim Đồng hít hà, trong mắt hiện lên kim quang.

"Lộc Nhung Thảo." Đuôi lông mày Hàn Lập nhảy lên.

Cỏ này có hiệu quả chữa thương ngoài dự đoán, có thể dùng luyện chế một ít đan dược chữa thương cấp Chân Tiên trở lên, cho nên nhu cầu rất lớn, mười vạn năm tuổi tự nhiên càng thêm trân quý.

"Rống!"

Một tiếng gầm nhẹ từ trong khe núi phụ cận truyền ra, một đầu cự mãng xanh biếc dài chừng mười trượng bay ra, hai mắt loé lên hung quang, bay nhào đến phía Hàn Lập.

Khí tức cự mãng khổng lồ, rõ ràng là một đầu hung vật cấp Chân Tiên.

Thân hình Hàn Lập không động, một tay phất lên, một thanh phi kiếm màu xanh bắn ra như điện, vẽ trên thân cự mãng một cái.

Thanh âm "Phốc xuy" vang lên, đầu thân cự mãng chia lìa, phân biệt trùng trùng điệp điệp rơi trên mặt đất, đoạn thân thể giãy giụa cuồn cuộn kịch liệt, máu tươi từ chỗ bị đoạn phun ra như thác nước.

Hàn Lập cũng không để ý đến mãng xà này, cẩn thận nhổ cả gốc Lộc Nhung Thảo lên, thu vào, sau đó tiếp tục đi.

Tỳ Hưu vẫn cảm ứng linh vật chung quanh, hơn nửa canh giờ sau mở miệng lần nữa: "Dưới mặt đất bên trái phía trước cách đây hai nghìn năm trăm dặm có khí tức linh tài trân quý."

Hàn Lập đi nhanh tới vị trí Tỳ Hưu chỉ, thi pháp chui xuống dưới đất.

Cũng không lâu lắm, hắn chui ra từ dưới đất, trong tay nhiều hơn một khối khoáng thạch màu lam lớn chừng quả đấm, bên trong có ánh sáng màu lam chớp động, mơ hồ phát ra thanh âm giống như sóng nước vỗ, tựa như giữa khối khoáng thạch này ẩn chứa một cái sông lớn.

Trong mắt Hàn Lập hiện lên vẻ vui mừng, vật ấy tên là Thiên Trọng Huyền Thủy Tinh, là tài liệu thượng giai luyện chế Tiên khí Thủy thuộc tính, giá trị xa xỉ.

...

Trong nháy mắt, đoàn người Hàn Lập đã tiến vào mảnh sơn mạch này hơn nửa tháng.

Khả năng tầm bảo của Tỳ Hưu quả nhiên không có khoác lác, mấy ngày qua bọn hắn thu hoạch tương đối khá, đã tìm được đủ loại Linh tài, Linh thảo có gần trăm gốc.

Mảnh sơn mạch này có diện tích khổng lồ, hơn nữa bọn Hàn Lập vì muốn tầm bảo, nên tốc độ tiến lên không khỏi giảm thấp, bây giờ khó khăn lắm mới đến trung bộ mảnh sơn mạch này.

"Chủ nhân, ba ngàn năm trăm dặm phía trước có khí tức linh thảo... Ồ, số lượng lại không ít, dường như có hai ba mươi gốc!" Ở trên phi xa, Tỳ Hưu đứng thẳng một chút, có chút ngoài ý muốn nói ra.

Hàn Lập nghe vậy, nhãn tình sáng lên, gấp rút thúc giục phi xa.

Mấy hơi thở sau, hắn đáp xuống một thung lũng trong dãy núi.

Trung tâm thung lũng là một mảnh đất phẳng, đất có màu tím nhạt, có hai ba mươi gốc linh thảo màu tím sinh trưởng ở nơi này, mỗi một gốc linh thảo đều toả ra Linh khí bức người, phía trên có hoa nhỏ màu tím sậm, tản mát ra mùi thơm nồng đậm.

"Tử U Thảo!" Hàn Lập thấy những linh thảo màu tím này, vừa mừng vừa sợ.

Tử U Thảo là một loại tài liệu chính trong đan phương Thiên Hoa Đan, không thể tưởng lại gặp được ở chỗ này, hơn nữa còn nhiều đến hai ba mươi gốc.

Hắn phất tay phát ra một cỗ ánh sáng màu xanh, đang tính thu những Tử U Thảo này vào.

Vào thời khắc này, một tiếng rít gào sắc nhọn vang lên dày đặc, vô số đạo ánh sáng màu lam hết sức nhỏ từ phụ cận thung lũng bắn ra, rơi xuống hướng Hàn Lập như mưa.

Uy thế những thứ ánh sáng màu lam này làm cho người ta sợ hãi, những nơi đi qua hư không rung rung, không kém thủ đoạn tu sĩ Kim Tiên bình thường chút nào.

Trong lòng Hàn Lập cả kinh, thời điểm hắn vừa mới rơi xuống đã dùng thần thức dò xét bốn phía xung quanh, nhưng cũng không phát hiện có người ẩn núp ở đây.

Tuy trong lòng hắn kinh ngạc, nhưng động tác cũng không chậm, đang muốn thi pháp ngăn cản.

"Đại thúc, để ta!" Kim Đồng ở trên phi xa bắn ra, mười ngón tay chằng chịt vung lên.

Vô số đạo tinh quang màu vàng bắn ra, đan vào cùng một chỗ với nhau, ngưng tụ thành một đóa hoa sen màu vàng cực lớn, quay tròn chắn những tía ánh sáng màu lam lúc trước.

Những tia ánh sáng màu lam kia đâm vào hoa sen màu vàng, phát ra thanh âm đùng đùng không dứt.

Hoa sen màu vàng vững chắc vô cùng, chỉ rung động lắc lư nhẹ nhàng, đơn giản ngăn cản ánh sáng màu lam lại.

Hàn Lập nhìn thoáng qua, liền thu hồi ánh mắt, tay biến đổi pháp quyết.

Trong tay hắn phát ra ánh sáng màu xanh hóa thành một cự chưởng màu xanh, bao phủ những linh thảo màu tím này lại, sau đó nhẹ nhàng rút một cái, đào cả linh thảo lẫn linh thổ màu tím bên dưới ra, thu vào.

Hắn thúc giục phi xa, bay đến bên cạnh Kim Đồng rồi nhìn về phía trước, trong miệng khẽ di một tiếng.

Kẻ đánh lén hắn đã hiện thân, là bốn năm người cao tới bảy tám trượng, toàn thân che phủ bởi lông dài màu lam, quái nhân này nhìn y như vượn.

Trên thân những quái nhân này có màu xanh sáng lóng lánh, tản mát ra khí tức khổng lồ tương đương cấp bậc Chân Tiên, đi đầu là một gã tóc xanh cao lớn nhất, thình lình có thực lực Kim Tiên cảnh.

Trong miệng những quái nhân này xì xào tiếng kêu kì quái, tựa hồ đang tụng đọc chú ngữ, trên thân lập loè ánh sáng màu lam, trước người hình thành một quang đoàn màu lam, từng đám cây màu lam hết sức nhỏ từ trong bắn ra.

Mấy quái nhân tóc xanh chứng kiến Hàn Lập thu hồi Tử U Thảo, ánh mắt lộ vẻ giận dữ, quang đoàn màu lam trước người sáng lên mãnh liệt, ánh sáng màu lam hết sức nhỏ bắn ra đột nhiên tăng lên gấp bội.

Cùng lúc đó, quái nhân cầm đầu há to miệng, phun ra một đạo ánh sáng màu lam chói mắt, hóa thành một đạo quang nhận màu lam cực lớn dài trăm trượng, chém xuống hướng Hàn Lập cùng Kim Đồng.

Kim Đồng hừ một tiếng, tay biến đổi pháp quyết.

Hoa sen màu vàng quay tròn, "Xùy xùy" tiếng xé gió sắc nhọn vang lên, vô số tinh quang màu vàng từ trong nhụy hoa bắn ra, giống như vô số châm nhỏ màu vàng, đụng vào những sợi lông hết sức nhỏ đã hình thành ánh sáng màu lam, va chạm giữa không trung tạo ra vô số quang đoàn lớn nhỏ.

Tinh quang màu vàng dày đặc vô cùng, hơn nữa cực kỳ sắc bén, đơn giản có thể chống đỡ ánh sáng màu lam hết sức nhỏ kia, hơn nữa nhanh chóng áp bách tới.

Tinh quang màu vàng va chạm với quang nhận khổng lồ màu lam, quang nhận màu lam run rẩy kịch liệt, thình lình bị xuyên thủng vô số lỗ nhỏ, sau đó ầm ầm vỡ vụn ra.

Trong nháy mắt vô số tinh quang màu vàng phản công, trong khoảnh khắc bao phủ lại mấy quái nhân tóc xanh.

Mấy quái nhân tóc xanh phát ra thanh âm thê lương thảm thiết, sau đó bên ngoài thân sáng lên ánh sáng màu lam mãnh liệt.

"Phanh phanh" mấy tiếng nổ, thân thể những quái nhân này vậy mà nhao nhao bạo liệt ra, hóa thành mấy đạo ánh sáng màu lam như nước chảy, lóe lên, nhao nhao chui vào dưới mặt đất.

Vừa xuống dưới đất, khí tức những quái nhân này lập tức hoà làm một thể với mạch nước trong lòng đất, hầu như hoàn toàn biến mất vô tung, làm cho không người nào có thể cảm giác được.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 541: Kiếm bảo

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 9 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.