247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 514: Hòm bí bảo nặng

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 514: Hòm bí bảo nặng online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Hàn Lập quan sát một chút, sau đó thu hồi ba kiện Tiên khí là cốt đao màu đen, nghiên mực mảnh dài và cái chặn giấy. Làm xong hắn khẽ vẫy tay.

Trên mặt đất, có một hòm bát bảo nặng to hơn một xích vuông, bay lên lơ lửng, rơi trước người hắn.

Cả bốn mặt của cái hòm có cơ quan móc chụp phong bế, phía trên mỗi mặt dán một tấm phù lục màu bạc.

Hàn Lập đánh giá một lát, phát hiện bốn phù lục này theo thứ tự là "Thanh Long Khốn Mộc Phù", "Bạch Hổ Thước Kim Phù", "Chu Minh Cử Hỏa Phù" cùng "Chân Vũ Cự Thủy Phù", bất luận là phẩm giai hay phẩm chất đều là cấm chế phù lục thượng giai.

"Rõ ràng sử dụng Tứ Tượng phù trận phong cấm hòm này, cuối cùng cất giấu vật gì bên trong, lại để cho lão cương thi Phong Thiên Đô này quý trọng như thế?" Trong nội tâm Hàn Lập nghi hoặc, lẩm bẩm.

Trong khi nói chuyện, hắn liền khu động pháp quyết, quanh thân đại phóng kim quang, bắt đầu phá giải Tứ Tượng phù trận.

Sở dĩ Tứ Tượng phù trận khó có thể phá giải, là do Tứ Tượng chi lực hỗ trợ liên kết với nhau, cho nên không thể phá giải từng cái, mà phải đồng thời phá giải, nếu không sẽ dẫn đến vật bên trong hòm trực tiếp bị phá huỷ.

Cho nên phương pháp tốt nhất để phá giải nó là dùng bốn gã có tu vi tương đương nhau đồng thời phát lực, phá giải cùng lúc.

Hàn Lập lại không làm như thế, cách làm của hắn càng thêm đơn giản thô bạo. Hắn gọi ra Chân Ngôn Bảo Luân bao phủ nó, làm cho bốn phù lục không sinh ra phản ứng dây chuyền, trong nháy mắt giải trừ từng cái.

Thuận lợi lấy xuống bốn tấm phù lục, sau đó các cơ quan móc chụp bốn mặt hòm bát bảo nặng liền "Xoạch" một tiếng, bắn ra.

Hai tay Hàn Lập bắt lấy nắp hộp hòm, giở lên.

Nắp hộp mở ra, bên trong hòm nặng lại không xuất hiện từng trận linh quang nào, hoặc là dị tượng bảo khí ngút trời, thậm chí không có nửa điểm chấn động Linh lực truyền ra.

Hắn kiểm tra bên trong hòm, liền phát hiện bên trong có một quyển sách cổ màu vàng như nến, cùng một khối ngọc bài màu đen to cỡ lòng bàn tay, bốn phía còn xếp chồng chất chỉnh tề từng đám cây đinh màu đen.

Trước tiên hắn cầm cuốn sách cổ màu vàng như nến lên, bàn tay vuốt ve nó, cảm thấy có chút mềm mại, tựa hồ được chế tạo từ một loại da thú, mặt trên còn lưu lại một chút độ ấm.

Mặt trên sách cổ thình lình viết bốn chữ to "Huyễn Thần Bảo Điển".

Nhìn thấy cái tên này, lông mày Hàn Lập không khỏi nhảy lên, cảm thấy hình như đã từng thấy ở đâu.

Suy nghĩ liên tục, một lát hắn bừng tỉnh đại ngộ.

Năm đó lúc hắn thông qua Vô Thường Minh tìm công pháp thời gian, nghe người ta nói qua, bên trong Phục Lăng Tông có thể có công pháp tu luyện ra Thời Gian Pháp Tắc, lại đúng là bảo điển này.

Về công pháp thời gian, cho tới nay Hàn Lập cũng chỉ có tiếp xúc với Chân Ngôn Hóa Luân Kinh, cho nên không cách nào so sánh với công pháp khác, để có thể lý giải sâu sắc hơn với Thời Gian Pháp Tắc.

Huyễn Thần Bảo Điển này xuất hiện, lại là cơ hội để hắn thực hiện việc này.

Trong mắt Hàn Lập loé lên dị sắc, chợt nhớ tới một chuyện, hai tay vội vàng bấm pháp quyết gọi ra Chân Ngôn Bảo Luân.

Phía trên Bảo Luân có một đạo ánh sáng kim sắc từ trên con mắt cực lớn bắn ra, đánh lên phía trên cuốn sách cổ vàng như nến.

Mặt ngoài sách cổ chợt thoáng nhúc nhích kim quang, sau đó mai một xuống, không có... nửa điểm động tĩnh nữa.

Hàn Lập thấy thế, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng, liền thu hồi pháp quyết, lại thu hồi Chân Ngôn Bảo Luân vào trong cơ thể, trong miệng thì thào:

"Xem ra vật ấy khác với khối bia đá bên trong Chúc Long Đạo, tuy là vật cùng ghi chép công pháp thời gian, nhưng bên trên lại không có Thời Gian Pháp Tắc chi lực..."

Dùng thần trí cường đại của hắn, bất quá sau công phu một bữa cơm, cuốn Huyễn Thần Bảo Điển đã được hắn đọc qua một lần.

Kết quả Hàn Lập kinh hỉ phát hiện, bên trong bộ công pháp kia tuy rằng cũng trình bày, tìm hiểu về Thời Gian Pháp Tắc chi lực, nhưng phương pháp tu luyện lại khác hẳn với Chân Ngôn Hóa Luân Kinh, nhất là trong đó nhắc tới "Huyễn Thần Sa Cảnh", dường như sau khi tu thành thì Thời Gian Chi Lực có thể ảnh hưởng một khu vực chung quanh.

Bất quá xem tình hình lúc trước, bất luận là Phong Thiên Đô hay là Tề Vân Tiêu, tựa hồ tu luyện bộ công pháp kia đều thập phần có hạn, ít nhất thời điểm giao phong lại không dùng để đối địch.

Tuy rằng lúc này Hàn Lập hận không thể đâm đầu vào nghiên cứu kỹ càng một phen công pháp này, nhưng kể từ đó, trong hàng trăm hàng ngàn năm bế quan, hôm nay lại vô tình tự nhiên đạt được công pháp tu luyện thời gian.

Hắn cố gắng kiềm chế ý nghĩ trong đầu, thu hồi Huyễn Thần Bảo Điển, đợi về sau có thời gian mới hảo hảo tìm hiểu kỹ một phen.

Hít sâu một hơi, Hàn Lập lại cầm lấy khối lệnh bài màu đen kia lên kiểm tra.

Chỉ thấy trên lệnh bài bóng loáng vô cùng, bên ngoài ánh sáng thẩm thấu, bên trong lại đen đậm như mực, thoạt nhìn giống như là một viên mực nước bị đông kết thành băng tinh, ngưng mà không ngưng, vẫn có thể thấy từng sợi mực thô chảy dọc xuôi không theo quy tắc nào.

Mặt ngoài lệnh bài khắc hơi nhô lên bốn chữ "Càn Thiên Phục Lăng", cũng không biết có ý nghĩa gì, hay là đại biểu cho thân phận đại trưởng lão của Phong Thiên Đô.

Đã có kinh nghiệm vết xe đổ lệnh bài Công Thâu Cửu lúc trước, chung quanh Hàn Lập bày ra một tầng pháp trận, sau đó mới đưa Tiên Linh Lực vào trong lệnh bài này, thử xem có thể khu động được nó hay không.

Kết quả, bất luận hắn thử như thế nào, lệnh bài màu đen này vẫn hồn nhiên bất động, nhìn như vật chết.

Sau khi thử nghiệm, vẫn không thể tìm ra kết quả, Hàn Lập đành phải ngừng lại.

Bên trong hòm bát bảo nặng, ngoại trừ hai thứ này, cũng chỉ còn lại đinh sắt màu đen, số lượng cũng không ít, đếm qua thì có trọn vẹn tám mươi mốt cây.

Hàn Lập tiện tay lấy ra một cây, đặt ở trước mắt quan sát kỹ một hồi, phát hiện phía trên đinh sắt khắc rậm rạp chằng chịt đường vân, dị thú cổ quái nào đó, lại có thật nhiều phù văn kỳ dị, vừa nhìn liền biết không phải vật thường.

Hơn nữa ở bốn phía đinh sắt, dường như còn có từng sợi mực lượn lờ giống như sương mù màu đen, che giấu phi phàm.

Hàn Lập lấy tất cả đinh sắt ra, chợt phát hiện ở dưới đáy hòm bát bảo nặng dường như còn khảm một khối thiết bản màu đen, phía trên phân bố từng khe rãnh hoặc sâu hoặc cạn.

Hắn lấy thiết bản từ trong ra, mới phát hiện ở phía trên giăng đầy Linh Văn, đúng là một tấm trận bàn phẩm cấp không tầm thường, chỗ góc dưới bên trái cũng nổi lên một chuỗi văn tự, ghi: Càn Thiên Phục Lăng, Trận Thủ Bát Phương.

"Cái này... Chẳng lẽ là một toà đại trận hộ sơn?" Một tay Hàn Lập bưng lấy trận bàn, một tay nắm lệnh bài, lại nhìn thoáng qua tám mươi mốt cây đinh sắt màu đen trên mặt đất, lẩm bẩm.

Trong nội tâm nghĩ như vậy, hắn liền lật lại trận bàn, kết quả phát hiện mặt bên kia còn có một lỗ khảm, hình dáng rõ ràng giống như đúc lệnh bài màu đen trong tay hắn.

Trong lòng của hắn khẽ động, đặt lệnh bài vào cái lỗ khảm.

"Két" một tiếng vang nhỏ.

Lệnh bài vừa khảm vào, phía trên lập tức tràn đầy ô quang, mực nước màu đen bên trong giống như du long bay vút phóng ra, đi dạo mặt ngoài trận bàn.

Nhưng khi Mặc Long đi qua những đường cong giao thoa ngang dọc trên trận bàn, liền sáng lên quang điểm màu ám kim.

Hàn Lập thấy thế, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng, liền tranh thủ luyện hoá trận bàn cùng lệnh bài.

Sau đó hắn đặt trận bàn phía trên mặt đất, tiếp theo lấy lên một cây đinh sắt màu đen, đưa đến một chỗ quang điểm ám kim phía trên trận bàn.

Chỉ thấy đinh sắt vừa vào phạm vi trận bàn, lập tức bị một cỗ lực hút cường đại cường đại, đột nhiên giãy giụa ra khỏi tay Hàn Lập, "Boong" một tiếng, đính vào trên chỗ quang điểm ám kim kia.

Hầu như cùng lúc đó, ở rừng rậm phía đông của hòn đảo cách đó không xa truyền đến một tiếng nổ mạnh ầm ầm.

Hàn Lập quay đầu nhìn lại, chỉ thấy chỗ đó có một cột sáng đen nhánh cao hơn mấy trăm trượng đột ngột từ mặt đất mọc lên, phóng thẳng lên không trung.

Ở phía trên hình như có dị thú chiếm giữ, mặt ngoài không ngừng có nhàn nhạt khí đen chảy xuôi ngược.

"Quả là thế..." Trong nội tâm Hàn Lập vui vẻ, tiếp tục lấy lên đinh sắt, đặt lên trên trận bàn.

Từng trận thanh âm "Bông boong" không ngừng vang lên, từng cây đinh sắt màu đen rơi liên tiếp vào trận bàn, trên đảo nhỏ lần lượt xuất hiện từng cột sáng đen nhánh phóng thẳng lên không trung.

Đợi cột sáng đen nhánh cuối cùng cũng bay nhập vào không trung, phía trên cột sáng màu đen lập tức tán phát ra sương mù chung quanh, dung hợp lại với nhau nhau, rất nhanh liền hóa thành một màn sáng màu đen nhạt, bao trọn cả hòn đảo nhỏ.

Ngay sau đó, ở những nơi xuất hiện cột sáng đen nhánh trên đảo nhỏ, quang mang bắt đầu nhạt dần, từng điểm từng điểm trở nên thẩm thấu, cho đến khi biến mất trong hư không.

Không bao lâu, màn sáng bao phủ đảo nhỏ cũng biến mất không thấy, thoạt nhìn dường như chưa từng xảy ra chuyện gì cả.

Nhưng mà, từ trận bàn trước người Hàn Lập cũng đã xuất hiện một tòa trận pháp bao phủ bảo vệ đảo nhỏ.

Nhìn một lát, hắn đứng dậy, thân hình lóe lên, liền bay ra phía bên ngoài hòn đảo.

Thời điểm xuyên qua màn sáng kia, Hàn Lập rõ ràng cảm thấy một loại chấn động Linh lực truyền qua, chỉ có điều hắn đã luyện hoá pháp trận nên không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

Từ bên ngoài nhìn vào, cả hòn đảo nhỏ không có chút biến hoá nào, căn bản nhìn không thấy trận pháp bao phủ, cũng không cảm giác được có bất kỳ chấn động Linh lực nào truyền đến, nhưng lúc Hàn Lập dùng Minh Thanh Linh Mục dò xét, tầng đại trận hộ đảo liền hiển lộ không thể nghi ngờ.

Hắn bay một hơi ngàn trượng ra ngoài đảo nhỏ, nâng một nắm đấm lên, điều động Tiên Linh Lực trong cơ thể, oanh kích một quyền về phía đảo nhỏ.

Chỉ nghe "Oành" một tiếng vang thật lớn!

Cả phiến hư không rung động một hồi, một quyền ảnh lớn chừng trăm trượng lăng không sinh ra, tầng tầng lớp lớp ép xuống thiên địa nguyên khí như biển sóng, phóng tới phía đảo nhỏ ba màu.

Chỉ thấy khi cả hai phương tiếp xúc, bình chướng pháp trận nguyên bản mắt thường không thể nào nhìn thấy lập tức hiển hiện ra.

Ở phía trên phát ra ô quang mãnh liệt, từng đạo du long màu đen từ tám mươi mốt cột sáng màu đen không ngừng bốc lên phóng tới, tụ tập lại phía trước quyền ảnh, vận chuyển trận pháp chi lực, ngăn cản lại.

Phía trên đảo nhỏ lập tức không ngừng vang lên thanh âm nổ vang, trên màn sáng màu đen bị ép lõm vào một lỗ sâu đạt tầm hơn mười trượng, nhìn thấy tràn đầy nguy cơ, nhưng thủy chung không có nửa điểm dấu hiệu tan vỡ.

Hàn Lập thấy thế, cũng không khỏi âm thầm gật đầu.

Một quyền này của hắn tuy rằng không vận dụng toàn lực, nhưng là dùng tu vi Kim Tiên Trung Kỳ kích phát ra, uy năng quả thực không nhỏ, nếu là hộ sơn đại trận cấp bậc Chân Tiên bình thường chỉ sợ đã sớm hỏng cả nền móng đại trận.

Theo Hàn Lập suy đoán, phòng ngự cực hạn của pháp trận "Càn Thiên Phục Lăng" này, có lẽ hơi thua một chút so với trận pháp Bắc Hàn Tiên Cung dùng để đối phó Bách Lý Viêm tại Chúc Long Đạo năm đó.

Bất quá, dù như thế, bảo vật này cũng đủ khiến người ta ao ước.

Phải biết rằng, hộ tông đại trận, với tư cách trận pháp căn cơ, đều tuyển chọn những nơi có Linh khí dồi dào tại chân núi ở các nơi tông môn, bố trí trận kỳ luyện chế đặc biệt để tọa trận, từ đó thành lập uy năng trận pháp.

Chẳng qua là uy năng loại trận pháp này tuy lớn, nhưng thuộc về tử trận, không cách nào di động được, nên dễ bị người từ ngoại giới công phá, lại dễ dàng bị người từ bên trong động tay chân, phá hư đầu trận tuyến cùng trụ cột trận.

Pháp trận Càn Thiên Phục Lăng này, chỉ dùng trận bàn phát động, là trận pháp sống, có thể tùy thời thu hồi mang đi, không chỉ có thập phần thuận tiện, hơn nữa khó bị phá hư.

Sau một phen thăm dò, Hàn Lập mơ hồ cảm thấy, vật ấy hẳn là bản tinh giản hộ sơn đại trận chính thức của Phục Lăng Tông, trong nội tâm tự nhiên có chút mừng rỡ.

Sau này lúc mở động phủ ở nơi khác, có bảo vật này, tự nhiên có thể giảm bớt không ít phiền toái cho hắn.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 514: Hòm bí bảo nặng

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 76 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.