247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 483: Vực linh

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 483: Vực linh online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch: N0bita

Biên: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Ngay khi tượng băng vỡ vụn ra, hư không bên trên một vách núi cách bốn người Phong Thiên Đô gần một dặm, bỗng lăng không hiện ra một đoàn bạch quang cuộn tròn liên tục, chung quanh nó tỏa ra chi chít những bông tuyết bay múa đầy trời.

Những bông tuyết này tụ lại với nhau rồi ngưng kết lại, trong tích tắc hóa thành khối băng hơn một trượng. Khối băng bỗng nhiên nổ tung, theo đó thân hình Tiêu Tấn Hàn hiện ra, sắc mặt càng tái nhợt hơn so với lúc trước.

Tựa hồ nguyên khí bị hao tổn không ít, nhưng Linh Vực được y thả ra vẫn còn nguyên ko biến mất. Lúc này nếu quan sát kĩ, có thể thấy ở phạm vi phụ cận, bạch quang càng trở nên nồng đậm giống như thực chất, tạo thành một vòng bảo vệ trong suốt óng ánh, ngăn cản lại Linh Vực của bốn người Phong Thiên Đô xâm nhập.

Phong Thiên Đô nhìn lướt qua, hừ lạnh một tiếng, hai tay kết kiếm quyết.

Trước người lão, cự kiếm màu đen lập tức thay đổi phương hướng, thân kiếm nhoáng một cái biến thành vô số đạo kiếm ảnh màu đen, phô thiên cái địa bắn về phía Tiêu Tân Hàn.

Lúc này đám người Tề Thiên Tiêu, Hô Ngôn cũng rối rít thay đổi phương hướng, hai tay liên tục thúc dục pháp quyết.

Ầm ầm ầm, chấn động hư không!

Một cự chưởng lập lòe ánh sáng hôi sắc, một thanh hỏa kiếm to lớn, còn có một đầu hỏa long đỏ rực, tất cả đều gào thét, thanh thế càng thêm kinh người lao vào Tiêu Tấn Hàn.

Còn vài gã Kim Tiên ở trong Linh Vực băng tuyết của Tiêu Tấn Hàn, bản thân lại không có Linh Vực nên hành động bị hạn chế rất nhiều, lúc này đã không theo kịp bốn người kia.

Sắc mặt Tiêu Tấn Hàn tuy trắng bệch, nhưng khuôn mặt không có vẻ gì bối rối, đột nhiên thân hình hóa thành một đạo bạch quang, bay thẳng xuống mặt đất rồi dừng lại, y đứng im không động đậy, ngẩng đầu lên nhìn bốn người Phong Thiên Đô.

Bầu trời phía trên Tiêu Tấn Hàn tràn ngập linh quang, tiếng gió gào thét, kiếm ảnh, cự chưởng cuồn cuộn, bài sơn đảo hải đập xuống đầu y.

Một màn quỷ dị hiện ra!

Tiêu Tấn Hàn vẫn đứng im không nhúc nhích, một thân áo bào trắng không gió bay phất phới. Mặt đất sau lưng y bỗng nhiên chấn động, từ dưới mặt đất mọc lên một cột đá màu trắng cao vài chục trượng.

Dị biến vẫn tiếp tục, bốn tiếng nổ "ầm ầm ầm ầm!" vang lên liên tiếp.

Bốn cột đá màu trắng khác cũng mọc lên từ dưới đất, tạo thành một hình tròn, bao phủ thân thể Tiêu Tấn Hàn ở bên trong.

Cả năm cột đá trắng như tuyết, giống như được chế tạo từ băng tinh, từ trên xuống dưới cột đá khắc họa vô số hoa văn quái dị, trên cột đá còn được khảm nạm rất nhiều viên bảo thạch màu trắng sáng lóng lánh, tựa như những con mắt đang chớp động không ngừng.

Ông!

Đột nhiên năm cột đá đại phóng bạch quang, chúng liên kết với nhau vào một chỗ, hình thành một cái quang tráo màu trắng, bao phủ thân thể Tiêu Tấn Hàn.

Ầm ầm ầm!

Bốn người Phong Thiên Đô tấn công như vũ bão, dồn dập đánh vào quang tráo màu trắng, bắn ra vô số chùm sáng chói mắt đủ mọi màu sắc.

Quang tráo lắc lư rung đông liên hồi, vô số phù văn bên ngoài lượn lờ quay cuồng, tựa hồ chỉ một chút nữa là vỡ vụn nhưng vẫn chịu đựng được.

Bốn người Phong Thiên Đô nhìn thấy cảnh này đều khẽ giật mình.

Ở sơn động phía xa, Hàn Lập nhìn thấy Tiêu Tấn Hàn thoát chết trong gang tấc. Trước sự vây công bằng Linh Vực của bốn gã Kim Tiên, vẻ mặt y vẫn bình thản chẳng có vẻ gì khiếp sợ, dù sao Tiêu Tấn Hàn dám đơn thương độc mã tới đây, tất nhiên là đã chuẩn bị rồi, y lại là người đứng đầu Bắc Hàn Tiên Cung, ẩn giấu chút thủ đoạn bảo vệ tính mạng lúc nguy hiểm cũng là điều bình thường.

Khi hắn nhìn thấy chung quanh Tiêu Tấn Hàn đột nhiên mọc lên những cột đá màu trắng, cũng giật mình không thôi, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Năm cột đá màu trắng lắc lư nhẹ nhàng, tản mát ra linh quang và vô số phù văn màu trắng chói mắt, chúng nhao nhao dung nhập vào Linh Vực băng tuyết của Tiêu Tấn Hàn.

Linh Vực băng tuyết rung động lóe lên, nhanh chóng phình ra, trong nháy mắt to lớn gấp hai lần.

Sự việc diễn ra quá bất ngờ, sắc mặt Hàn Lập cũng biến đổi, trong sơn động hắn và Kim Đồng cũng bị Linh Vực băng tuyết bao bọc lại.

Không chỉ có Hàn Lập, ở nơi xa Phục lăng Tông, Chân Tiên Nam Lê tộc, ba người Âu Dương Khuê Sơn trên cao, tất cả đều bị bao phủ trong Linh Vực băng tuyết.

Linh Vực băng tuyết này không chỉ to ra, bên trong hàn khí cũng ngưng thực, những bông tuyết hàn phong cũng lớn hơn, dày gấp mấy lần, lực lượng pháp tắc hàn băng trong đó cũng đột nhiên tăng mạnh.

Trong phạm vi Linh Vực, sơn cốc vách núi lập tức biến thành một tầng băng tinh dày đặc, trên mặt đất cũng phủ đầy tuyết trắng.

Trong phạm vi trăm dặm quanh sơn cốc, chỉ tích tắc đã biến thành một thế giới băng tuyết.

Không gian bên trên sơn cốc, thình lình cũng xuất hiện từng tảng băng, đến hư không cũng như bị đông cứng.

Thân hình đám người Phong Thiên Đô đều lóe lên bạch quang, cũng hiện ra một tầng băng tinh, trong tích tắc bao phủ toàn thân bọn họ, biến tất cả thành tượng băng.

Ở phía xa những Chân Tiên kia càng không chịu nổi, lúc trước đã được vài tên Kim Tiên cứu ra khỏi Linh Vực của Tiêu Tấn Hàn, mới bài trừ được băng tinh trên người, trên thân lại lóe lên bạch quang, nhưng lập tức lại biến thành tượng băng, biểu cảm trên gương mặt vẫn không thay đổi.

Nhưng sau đó, tượng băng mà Phong Thiên Đô và mấy tên Kim Tiên biến thành, bắt đầu hiện lên quang mang đủ mọi màu sắc.

Phanh phanh phanh!

Băng tinh trên tất cả mọi người lần lượt bị chấn nát, thân hình lần lượt hiện ra, sắc mặt ai cũng trắng bệch.

Ở trên cao, ba người Âu Dương Khuê Sơn cũng chẳng quản đến việc có ảnh hưởng gì đến cảnh giới không, chấn vỡ băng tinh trên người, bay xuống cùng đám người Phong Thiên Đô bên dưới.

Đám người Phong Thiên Đô còn có thể ngăn cản, nhưng một số tu sĩ Chân Tiên thì không chịu được.

Khí tức mấy gã Chân Tiên trong tượng băng nhanh chóng biến mất, lúc này đã không còn chút khí tức, bị đông cứng mà chết.

Nhìn thấy cảnh này, đám người Phong Thiên Đô vô cùng giận dữ, nhưng lúc này cũng mặc kệ mấy tên Chân Tiên này.

"Năm cái cột này là cái gì, lại có thể tăng cường lực lượng Linh Vực! Hơn nữa không biết là hắn đã bố trí những cột đá này lúc nào nữa?" Tề Thiên Tiêu không hiểu được, kinh hãi hỏi.

Những người khác cũng hai mắt nhìn nhau, hiển nhiên chẳng biết lai lịch những cây cột này.

Bọn hắn tuy đông người, nhưng bây giờ khí thế lại mơ hồ bị đè ép xuống.

(DG: Đón đọc bản dịch Phàm Nhân Tiên Giới Thiên sớm nhất tại Bạch Ngọc Sách)

"Chỉ bằng một chút mưu mô của các ngươi, chẳng lẽ cho rằng bản cung không phát hiện được sao? Ta chỉ là tương kế tựu kế, muốn dẫn xà xuất động mà thôi, làm một mẻ hốt gọn tất cả bọn ngươi! Hôm nay kẻ chết không phải ta mà là các ngươi!" Trong cột đá màu trắng truyền ra âm thanh Tiêu Tấn Hàn, giọng nói ngập tràn sự hung ác.

Đám người Phong Thiên Đô nghe vậy, sắc mặt đều khẽ biến.

Đúng lúc này, toàn bộ Linh Vực băng tuyết tiếp tục quay cuồng ầm ầm, ngày càng sáng chói, áp chế Linh Vực ba màu đang tràn ngập trong hư không lại.

Hiện giờ trong mắt mọi người chỉ còn thấy Linh Vực băng tuyết.

Sắc mặt bốn người Phong Thiên Đô khó coi vô cùng, nhao nhao thúc dục công pháp, ý định tăng cường uy lực Linh Vực để ngăn cản lại lượng lực pháp tắc băng giá này, nhưng không làm gì được.

"Không có khả năng, cấm chế này không thể tự nhiên lại tăng cường uy lực của Linh Vực Kim Tiên đến mức này được, cái Linh Vực băng tuyết uy lực quả thực đã đến..." Phong Thiên Đô chau mày, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Lão nói chưa dứt lời, năm cột đá bỗng lăng không hiện ra, lóe lên thành một quang đoàn màu trắng, tỏa ra bạch quang rực rỡ.

Chung quanh hiện ra từng đạo bạch quang, hội tụ vào quang đoàn màu trắng.

Lập tức quang đoàn nhanh chóng biến lớn, trong tích tắc thình lình biến thành một bóng hình màu trắng cao vài chục trượng.

Bóng hình này nửa trên là người, nửa dưới là một màn sương trắng mơ hồ, quay cuồng không nhìn ra hình dạng gì, toàn thân tỏa ra khí tức pháp tắc mãnh liệt.

"Vực Linh! Linh Vực của hắn quả nhiên đã tăng tới tầng thứ ba, Hóa Linh cảnh!" Phong Thiên Đô biến sắc, trầm giọng nói.

Những người khác nghe vậy, vẻ mặt đều lộ vẻ kinh hoảng.

Bóng người màu trắng giương mắt nhìn đám người Phong Thiên Đô, hai mắt trong veo linh động, không có nhiều khác biệt so với người bình thường.

Nó vung hai tay lên, chung quanh Linh Vực liền quay cuồng dữ dội, vô số bông tuyết hàn phong lượn vòng hội tụ che lấp thân thể nó.

Trong nháy mắt, hàn triều (luồng khí lạnh) màu trắng khổng lồ hiện ra, như một cơn sóng thần ngập trời đổ xuống đám người Phong Thiên Đô.

Hàn triều to lớn chưa tới, một cỗ pháp tắc hàn băng đáng sợ đã ầm ầm tới, phạm vi cực lớn, không thể né tránh.

Hư không phía trước "xoẹt", một tiếng, từng tảng băng màu trắng hiện ra, cả phiến hư không đều bị băng tinh màu trắng đông cứng lại.

Đám người Phong Thiên Đô cũng bị đông cứng trong đó.

Mấy người hét lớn một tiếng, trên người tỏa ra đủ màu sắc quang mang, "phanh" một tiếng, băng tinh trên người bị chấn vỡ.

"Vực Linh có thể điều khiển lực lượng pháp tắc trong Linh Vực, tình thế không ổn rồi, chư vị tung hết sức ra đi, nhanh!" Phong Thiên Đô hét lớn một tiếng, một tay phất lên.

Đạo kiếm quang màu đen bắn ra, quay tít một vòng.

Vô số kiếm ảnh màu đen giống nhau như đúc hiện ra, tụ lại một chỗ, hóa thành một mảnh kiếm hải màu đen, đánh về phía hàn triều.

Những người khác cũng lập tức lấy ra từng kiện tiên khí, tỏa ra hào quang ngút trời, hội tụ cùng kiếm hải màu đen, hình thành một dòng nước lũ khổng lồ, đánh về phía hàn triều màu trắng.

...

Ở sơn động phía xa, Hàn Lập và Kim Đồng bị hàn triều màu trắng ảnh hưởng, toàn thân bao phủ một tầng băng tinh màu trắng, biến thành hai tượng băng.

Một cỗ lực lượng pháp tắc hàn băng lạnh thấu xương xâm nhập vào cơ thể, cả người Hàn Lập liền tê liệt đau đớn, kinh mạch, đan điền cùng tiên linh lực cũng đông cứng thành băng óng ánh, chuyển động lập tức chậm lại gấp mười lần,

"Thật là lợi hại!" Trong lòng hắn cảm thán một tiếng.

Trước đây hắn cũng đã từng tiếp xúc với pháp tắc băng chi, năm đó Hàn Khâu ở Hắc Phong hải vực cũng tu luyện pháp tắc hàn băng.

Nhưng so với Tiêu Tấn hàn thì pháp tắc của Hàn Khâu chỉ như đom đom so với mặt trăng, căn bản không cùng đẳng cấp.

Đang cân nhắc, trên người Hàn Lập lóe lên kim quang, hiện ra một tầng quang tráo màu vàng, bao phủ toàn thân.

Một cỗ lực lượng pháp tắc thời gian chảy xuôi bên trong quang tráo màu vàng, lập tức ngăn cách lực lượng pháp tắc hàn băng hơn phân nửa.

Cùng lúc đó, thân thể của hắn chấn động, tuôn ra một cỗ cự lực chấn vỡ băng tinh quanh người, sắc mặt khôi phục bình thường, cũng ko bị chút thương tích nào.

Pháp tắc hàn băng của Tiêu Tấn Hàn tuy lợi hại, nhưng thân thể hắn cứng cỏi vô cùng, trong thời gian ngắn không thể tạo cho hắn thương tổn gì.

Ở bên cạnh, trên người Kim Đồng lóe lên kim quang, băng tinh bên ngoài cũng vỡ vụn, hiện ra thân hình.

Ánh mắt nó nhìn về năm cột đá phía xa, khuôn mặt nhỏ nhắn xiết chặt, trong mắt hiện lên vẻ tức giận.

Thân thể Kim Đồng cứng cỏi vô cùng, còn hơn cả Hàn Lập, pháp tắc hàn băng tất nhiên chẳng thương tổn được nó, chỉ là pháp tắc hàn băng xâm nhập cơ thể cũng làm nó đau đớn khó chịu một lúc.

Sau một khắc, trên người Kim Đồng đại phóng kim quang, thân hình mơ hồ biến mất.

"Kim Đồng, đợi..." Hàn Lập muốn ngăn trở đã không kịp, một chữ "đợi" chưa ra khỏi miệng, thân hình nó đã biến mất vô tung.

Lông mày hắn nhíu chặt, dẫm mạnh chân xuống đất, thân hình nhoáng một cái đuổi theo sau.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 483: Vực linh

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 100 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.