247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 322: Tranh đoạt giá trên trời

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 322: Tranh đoạt giá trên trời online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch giả: nhoxrai91

Biên: Độc Hành

"Hai trăm!"

Vượt qua suy nghĩ của tất cả mọi người, nữ tu đã lấy được viên yêu hạch kia cũng không hề buông tha, lại tăng giá lần nữa, hơn nữa còn nâng giá lên đến năm mươi Tiên nguyên thạch.

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người ở đây đều khẽ giật mình, không ít người nhìn về phía nữ tu lộ ra ánh mắt cổ quái.

Đây cũng không phải vì hai trăm Tiên nguyên thạch giá trị quá lớn, dù sao mọi người ở đây tu vi đều là Chân Tiên cảnh trung kỳ, tới tham gia đấu giá hội dưới mặt đất, tự nhiên cũng có thể lấy ra con số này.

Chẳng qua là Tiên nguyên thạch tác dụng rất lớn, ngoại trừ có thể nhanh chóng khôi phục hao tổn Tiên linh lực, còn có thể gia tăng tốc độ đả thông Tiên khiếu, cho nên tu sĩ Chân tiên cảnh vĩnh viễn thiếu Tiên nguyên thạch, đối với việc sử dụng một khối Tiên nguyên thạch, đều đặc biệt cẩn thận, vì một món Tiên khí bị tổn hại mà tiêu tốn hai trăm Tiên nguyên thạch, thật sự lãng phí.

Nhưng sự tranh đoạt song phương cũng không vì vậy mà dừng lại.

"Hai trăm ba mươi!" Thanh âm bén nhọn một bước cũng không nhường, thong dong ra giá nói.

"Hai trăm năm mươi!" Nữ tu cũng không chịu thua kém.

"Ba trăm!"

"Ba trăm năm mươi!"

...

Hai người tựa như nhất định phải có họa quyển, không mảy may nhượng bộ, trong nháy mắt nâng giá cả lên một con số khó tin.

Những người khác thấy cảnh này, có chút đứng ngồi không yên, chỉ là một bộ Tiên khí bị tàn phá mà thôi, giá trị tuyệt đối không cao như vậy, trừ khi bên trong kiện Tiên khí này có bí mật gì.

Có mấy người sau một phen suy nghĩ, lại tham gia vào đấu giá, trực tiếp đẩy giá lên tám trăm Tiên nguyên thạch.

Bất quá bọn người này quyết tâm cùng tài lực đều không đủ, rất nhanh đã bị số tiền hai người kia nâng lên bỏ xa, đến cuối cùng vẫn là hai người cạnh tranh với nhau.

Hàn Lập trong mắt lóe lam quang, dò xét kỹ càng họa quyển màu lam, nhíu mày.

Vô luận hắn dùng cách nào, đều nhìn không ra họa quyển kia có gì đặc thù, duy nhất có chút đặc biệt là bên trong họa quyển chứa Huyền Minh hàn khí.

Nhìn hàn khí này dường như cũng không có gì khác lạ, nhưng khi hắn dùng thần thức dò xét kĩ càng vài lần, phát hiện dường như bản thân có một cảm giác đặc biệt.

Loại cảm giác này hắn cũng không rõ ràng, nếu phải nói rõ ra, thì cảm giác giống với Tinh Viêm Hỏa Điểu.

Hắn lại nhìn họa trục, một lúc sau bèn thu hồi ánh mắt.

Vật ấy cùng hắn cũng không quan hệ gì, hắn tự nhiên cũng sẽ không hao phí nhiều Tiên nguyên thạch để có được.

"Một nghìn Tiên nguyên thạch!" Thanh âm bén nhọn đã không còn sự thong dong, có chút nghiến răng nghiến lợi hô.

"Một nghìn hai trăm!" Thanh âm nữ tu vẫn đang vô cùng bình thản.

"Ta ra giá...Một nghìn năm trăm!" Lúc này, thanh âm bén nhọn trầm mặc một lúc, cho đến khi thân ảnh lùn lùn trên đài cao tuyên bố đã đến "Lần thứ hai", lúc này mới lần nữa báo giá.

"Hai nghìn!" Nữ tu dường như đã mất kiên nhẫn, báo ra một cái giá khó thể tin được.

Ở đây mọi người nhao nhao hít vào một ngụm lương khí, giá như vậy dùng để mua mười món Tiên khí cũng vẫn còn dư.

Thanh âm bén nhọn có chút khó tin, một lúc sau mới mở miệng: "Hừ! Các hạ thật quyết đoán, nếu đã vậy, tấm Minh Hà tàn đồ này liền tặng cho ngươi vậy."

Nói xong câu đó, người này liền đứng lên, quay người đi ra phía ngoài cửa.

Hàn Lập nhìn theo thân ảnh người này rời khỏi, trong nội tâm suy đoán, người này có lẽ đấu giá không thành công, muốn dùng một chút thủ đoạn cướp vật nên mới rời đi sớm để mai phục chăng?

Nghĩ tới đây, hắn không khỏi liếc nhìn nữ tu cách đó không xa.

Người nọ bình tĩnh ngồi đó, không nhúc nhích, dường như hoàn toàn không lo lắng.

Gã lùn chủ trì dường như vẫn còn đang ngây người, cho đến lúc này mới tuyên bố quyền sở hữu Minh Hàn sơn hà đồ.

Mọi người ở đây tỏ vẻ tiếc nuối, coi như là nhìn một hồi náo nhiệt khiến người ta líu lưỡi.

Đấu giá hội rất nhanh lại tiếp tục tiến hành, đồ vật kế tiếp xuất ra lại càng trân quý, các loại đồ vật hiếm có tầng tầng lớp lớp, Hàn Lập nhìn cũng động tâm không thôi.

Chỉ tiếc những đồ vật này không phải là tài liệu Đạo đan, về phần những bảo vật khác, trên người hắn Tiên nguyên thạch tuy không ít, nhưng cũng không tính là giàu có gì, về sau còn muốn luyện đan, chỉ có thể giương mắt nhìn những thứ trước mặt này rơi vào tay người khác.

Lại hơn nửa canh giờ trôi qua, kiện đấu giá cuối cũng đã có người sở hữu, đấu giá hội cũng tới khâu cuối cùng.

"Tốt rồi, đấu giá hội tới đây chấm dứt, ngay sau đây là thời gian tự do trao đổi, chư vị đạo hữu có trân bảo trong tay đều có thể theo thứ tự lên đài cao trưng bày, chúc cho quý vị đều đổi được vật mong muốn." Gã lùn chủ trì nói một tiếng, cùng hai người bên cạnh đi xuống khỏi bàn đấu giá.

Vừa dứt lời, một đạo bạch quang lập tức bay vụt tới, tốc độ nhanh đến cực hạn, lóe lên đã tới trên đài đấu giá.

Trong hội trường, mấy người đang muốn lên đài trước, trông thấy cảnh này đành tiếc nuối dừng bước.

Loại trao đổi này, càng lên sớm càng tốt, nếu không, trơ mắt nhìn bảo vật trước mắt chạy mất, cũng không phải cảm giác tốt đẹp gì.

"Hặc hặc, mấy vị đạo hữu, tại hạ bất tài, liền vượt lên trước một bước." Trên đài, người nọ chắp tay với mọi người xung quanh, cười cười nói, thanh âm có chút già nua, tựa hồ là một lão giả.

Mấy người thấy vậy, có chút bất đắc dĩ trở về chỗ ngồi, chỉ có thân ảnh một gã gầy cao còn đứng tại chỗ, hướng lên đài chỗ người nọ đang đứng, hắc hắc một tiếng nói: "Hắc hắc, Chính Dương công pháp của Khâu huynh độn tốc siêu tuyệt, mỗi lần gặp ở trao đổi hội, đều bị các hạ vượt lên trước."

"Ta tưởng ai, hóa ra là Phú huynh cũng đã tới. Thật sự là có lỗi, tại hạ có nhu cầu cấp bách một kiện trân bảo." Trên đài, lão giả họ Khâu cười nói.

Nam tử họ Phú lắc đầu, cũng quay người ngồi xuống.

"Chư vị đạo hữu, tại hạ lần này mang đến hai kiện đồ vật." Lão giả họ Khâu nói qua, bàn tay khẽ lật, lấy ra hai hộp ngọc, phân biệt ở hai bên trái phải, một lớn một nhỏ.

Theo tay áo của lão giả giơ lên, nắp hộp bị mở ra, hiện ra bảo vật bên trong.

Trong hộp ngọc lớn là một cây Linh thảo cao chừng một xích, hình như là một cây trúc nhỏ, lá cây còn rất ít, chỉ có mười hai lá. Tương đối kì lạ là mười hai lá cây này màu sắc không giống nhau, tỏa ra từng vầng sáng đặc biệt.

"Đây là một gốc Thiên Linh Trúc Diệp Thảo, cây này cứ cách một ngàn năm dài ra một mảnh linh diệp, cây linh dược này đã mười hai vạn năm tuổi, về phần công hiệu của linh thảo này, chắc hẳn chư vị cũng đều biết, tại hạ sẽ không lắm lời."

Ngay sau đó, lão giả họ Khâu lại mở ra hộp ngọc còn lại, bên trong chứa một ít cát mịn Kim sắc, tỏa ra Kim quang chói mắt, mắt thường nhìn thẳng vào cơ hồ bị đau nhức.

"Cái này chính là Hạo Dương Huyền Kim Sa, tài liệu tuyệt hảo luyện chế phi kiếm Kim thuộc tính, cũng có thể trộn lẫn Tiên khí thuộc tính khác, tăng độ cứng cỏi, sắc bén cùng tốc độ." Lão giả họ Khâu tiếp tục giới thiệu.

Dưới đài một hồi náo nhiệt, hiển nhiên với hai loại đồ vật lão giả họ Khâu mang ra đều cảm thấy hứng thú.

"Gốc Thiên Linh Trúc Diệp Thảo này, tại hạ muốn đổi lấy một cây Thông Mạch Thảo mười vạn năm, về phần Hạo Dương Huyền Kim Sa, tại hạ muốn đổi lấy một loại linh tài ẩn chứa pháp tắc Thổ thuộc tính." Lão giả họ Khâu dừng một chút, nói ra yêu cầu của mình.

Ánh mắt Hàn Lập có chút lập loè nhìn về phía Thiên Linh Trúc Diệp Thảo

Thiên Linh Trúc Diệp Thảo chính là một loại Linh thảo ẩn chứa một tia độc pháp tắc, coi đây như là thuốc dẫn, trên lí thuyết có thể tạo ra thuốc giải mang tên Vạn Độc Linh Đan, dược viên của hắn mặc dù có một vài Linh thảo giải độc, nhưng hiển nhiên không thể mang ra so sánh với vật này là thiên địa kỳ trân.

Chỉ tiếc là Thông Mạch Thảo kia, hắn chưa từng nghe nói qua, mà loại Linh dược như vậy, đối phương tất nhiên sẽ không dùng Tiên nguyên thạch để trao đổi rồi.

Về phần Hạo Dương Huyền Kim Sa, hắn ngược lại là không thèm để ý tới.

Đúng lúc này, một gã tu sĩ thân gầy đứng lên, phất tay phát ra ánh sáng màu đỏ, bao trùm một cái hộp ngọc rơi vào trên đài đấu giá.

"Đạo hữu nhìn xem gốc Thông Mạch Thảo của tại hạ như thế nào?"

Lão giả họ Khâu cầm lấy hộp ngọc, mở ra một khe hở nhỏ, lập tức khép lại, linh hoạt nói: "Thành giao."

Sau đó hắn vung tay lên, mang theo một tia sáng trắng, đưa gốc Thiên Linh Trúc Diệp Thảo đến bên cạnh tu sĩ thân gầy.

Hàn Lập thấy cảnh này, thở dài tiếc nuối.

Lão giả họ Khâu cầm lấy hộp Hạo Dương Huyền Kim Sa hỏi mấy lần, thấy không có người lên tiếng, đành phải thu hồi đi xuống đài.

Người này vừa đi xuống, một đạo độn quang lục sắc liền bắn tới, vượt lên trước bước lên đài, lại vừa vặn là nam tử họ Phú.

"Ha ha, tại hạ không giàu có như vậy, lần này chỉ mang tới một vật là Thất Linh Phá Chướng Hương, đối với việc đả thông tiên khiếu của tu sĩ Chân Tiên Cảnh giúp ích không nhỏ, khi trùng kích Tiên khiếu, mang hương này đốt lên, có thể tăng một thành xác xuất thành công." Nam tử họ Phú lấy ra một hộp gỗ, sau khi mở nắp ra, bên trong là một luồng hương giao nhau màu đen đỏ, mặc dù không hề đốt, nhưng có một cỗ hương thơm kì dị tản ra xung quanh.

Mọi người ở bên dưới thấy vậy, hầu như ánh mắt đều rơi vào luồng hương đen đỏ bên trên, sắc mặt lộ ra vẻ nóng bỏng.

Loại Linh vật có công hiệu trợ giúp đột phá cảnh giới này, tự nhiên là được hoan nghênh vô cùng.

"Tại hạ muốn dùng hương này đổi lấy một quả Thiên Mang Xạ Hương Quả". Nam tử họ Phú dường như rất hài lòng với phản ứng của mọi người, nói ra yêu cầu.

Đối với vật này này Hàn Lập không biểu hiện ra vẻ hứng thú, hắn từ trước tới nay dựa vào lượng lớn đan dược quý hiếm trùng kích Tiên khiếu, nếu có hương này cũng chỉ như thêu hoa dệt gấm, ngược lại cũng không cần thiết, dù sao hương này cũng không có cách nào dùng tiểu bình sinh sôi thêm.

Thất Linh Phá Chướng Hương tuy rằng trân quý, nhưng Thiên Mang Xạ Hương Quả cũng đồng dạng là vật không dễ gì có được, nam tử họ Phú hỏi mấy lần, hiện trường cũng không có ai lên tiếng.

Gặp tình huống này, bên dưới đài không ít người đưa ra Linh vật khác trao đổi hoặc là trực tiếp dùng Tiên nguyên thạch, đáng tiếc nam tử họ Phú trực tiếp cự tuyệt, rất nhanh liền đi xuống.

Trao đổi hội tiếp tục tiến hành, người vừa ngồi xuống liền có người bước lên, biểu hiện ra mình muốn trao đổi vật, nếu vận khí không tệ, trao đổi đến khi có vật ưa thích hoặc đối phương xuất ra một vật khác nhưng vượt xa đồ mong muốn cũng đồng ý, mà đa phần đồ vật chỉ là lên trưng bày một phen, cũng không trao đổi thành công.

Cái này cũng bình thường, dù sao đấu giá hội này quy mô cũng không lớn, tham gia cũng không phải là tán Tiên, bên ngoài đều là người có thân phận, cho nên muốn tìm vật gì cũng không phải tùy ý mua vật bình thường, nếu không thì cũng chẳng tham gia trao đổi hội rồi.

Hàn Lập lẳng lặng ngồi chờ, không tranh đoạt lên đài trước sau với những người kia, nhìn xem từng kiện kì trân dị bảo trước mắt trôi qua, coi như mượn cơ hội này, mở rộng tầm mắt một chút, trong quá khứ cũng không có nhiều cơ hội như vậy.

Mà trao đổi hội càng đến giai đoạn giữa về sau, người lên đài cũng không còn nối tiếp nhau nữa, có khi người trước vừa lui xuống, qua một đoạn thời gian mới có người khác lên đài.

Hàn Lập thấy một người vừa trở về chỗ ngồi, thấy xung quanh không ai muốn lên nữa, đang muốn đứng dậy, đã thấy một tia hắc quang trước mắt bay ra, hạ xuống trên đài.

Trên người này, hắc khí cuồn cuộn, cách một tầng linh quang vẫn cảm nhận được, một cỗ Âm sát chi khí mãnh liệt tràn ra.

Hàn Lập thấy vậy, cũng không nói thêm gì, trực tiếp trở về chỗ ngồi, ánh mắt cùng với mọi người giống nhau, đều rơi vào trên bóng người hắc quang kia, muốn xem thử người này về sau mới ra tay, không biết muốn xuất ra vật gì trao đổi.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 322: Tranh đoạt giá trên trời

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 237 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.