247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 269: Chân thực chi nhãn

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 269: Chân thực chi nhãn online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch giả: Tiểu Miêu Tử + Độc Hành

Biên: Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

“Nếu nơi đây đúng là Bạch Tước Cốc, có lẽ gọi Chân Luân ra sẽ xuất hiện dị thường mới đúng.”

Hàn Lập thầm nghĩ một chút, sau đó hai tay bấm pháp quyết, công pháp Chân Ngôn Hóa Luân Kinh bắt đầu vận chuyển trong cơ thể.

“Ô..ô..n..g” một tiếng vang nhỏ.

Sau lưng hắn sáng lên một luồng sáng màu vàng, một vòng tròn nhỏ màu vàng nhạt lớn chừng một xích hiện ra chậm rãi xoay tròn giữa không trung, đúng là Chân Ngôn Bảo Luân.

Phía trên bảo luân, hai mươi tư đoàn Thời Gian Đạo Văn hơi mờ bắt đầu chớp động cực kỳ linh động, từ trong đạo văn tản mát ra một cỗ pháp tắc chấn động kỳ dị làm cho không gian mười trượng xung quanh giống như đông cứng lại một cách đột ngột.

Gió núi dần chậm lại, không khí chuyển động cũng trở nên chậm chạp vô cùng, ngay cả tiếng gió cũng như có như không. Tương tự như thế, trong nháy mắt những gợn sóng trên mặt hồ cũng bị đông cứng lại, gợn sóng vẫn còn nhưng đều bất động.

Cách đó không xa, từng đám sương mù đang di chuyển lượn lờ trên mặt hồ bị biến thành từng đám cột khói màu trắng chuyển động cực kỳ chậm rãi, đối lập với những đám sương mù phía xa, cả đám đều đông kết lại với nhau.

Hàn Lập quay người nhìn về bốn phía, muốn từ cảnh vật xung quanh tìm ra một tia biến hóa dù nhỏ, nhưng sau cả nửa ngày quan sát cũng không phát hiện ra chỗ nào khác lạ.

Ngay khi hắn đang nghĩ có lẽ mình tìm sai chỗ rồi, chuẩn bị thu hồi Chân Ngôn Bảo Luân thì rốt cuộc dị biến xuất hiện.

Chỉ thấy từ trong hư không đột nhiên có một đường bạch quang xuất hiện, một con chim Tước lớn cỡ lòng bàn tay bay lượn giữa không trung, vòng qua vòng lại rồi bay về hướng mặt hồ.

Con chim này rõ ràng đang nằm trong phạm vi bao phủ mười trượng xung quanh Chân Ngôn Bảo Luân mà lại không bị ảnh hưởng chút nào, cứ như vậy thản nhiên bay sà xuống, hai cái chân màu đỏ sậm lướt nhẹ trên mặt nước tạo ra từng vòng tròn gợn sóng nhỏ, rồi cứ như vậy đậu trên mặt nước.

Ánh mắt Hàn Lập nhìn chằm chằm vào con chim bạch tước mà không biết phải làm gì tiếp theo.

Đúng lúc này thì con chim bạch tước bỗng nhiên quay đầu lại nhìn hắn, sau đó lại quay đầu đi, dùng chiếc mỏ nhọn màu xám của mình mổ nhẹ một cái trên mặt nước.

“Đinh đông...”

Hàn Lập nghe được một tiếng leng keng nhẹ vang lên, ngay sau đó hắn nhìn thấy từng vòng gợn sóng nổi lên trên mặt hồ, từng vòng nối tiếp từng vòng không ngừng lan ra bốn phía xung quanh. Càng về phía xa, kích cỡ của mỗi gợn sóng lại càng lớn hơn, cho đến khi đụng phải bờ hồ thì không ngờ lại chấn động ầm ầm, từng mảng lớn bọt nước màu trắng văng tung tóe.

Ở chính giữa gợn sóng xuất hiện một miệng động lớn cỡ lưng áo, phía trên có một pháp trận màu đen hình bát giác, từ bên trong pháp trận truyền ra trận trận không gian chấn động mãnh liệt.

“Bí cảnh!” Lông mày Hàn Lập cau lại, trong miệng thở nhẹ một cái.

Hàn Lập chần chờ trong giây lát làm chim bạch tước như có chút bất mãn, hai cánh mở ra lượn một vòng giữa không trung rồi lao thẳng vào hắc động, hào quang lóe lên rồi biến mất.

Hàn Lập không do dự nữa, sau khi thu hồi Chân Ngôn Bảo Luân vào trong cơ thể, thân hình hắn bay về phía hắc động.

Nhưng khi hai chân của hắn gần tiến vào hắc động thì một tầng bích chướng vô hình bỗng hiện ra, ngăn hắn lại phía trên pháp trận, không cách nào tiến vào trong động được.

Gặp tình huống này, hai mắt hắn chớp động lam mang, muốn nhìn xem cấm chế này cuối cùng có huyền cơ gì.

Một lúc lâu sau, lông mày hắn cau lại, nâng quyền lên đánh thẳng về phía bích chướng. Kết quả một quyền này giống như đánh lên bông vậy, hơn phân nửa lực đạo bỗng chốc biến mất vô tung vô ảnh.

Sau đó hắn lại thử nhiều cách khác nhau, nhưng cấm chế này huyền diệu vô cùng, không hề có kẽ hở, vô luận là đao bổ hay lửa thiêu, ngay cả man lực oanh kích đều không gây chút tổn hại nào đến cấm chế, không bị phá vỡ chút nào.

“Sao lại như thế?” Ánh mắt Hàn Lập chớp động, miệng thì thào lẩm bẩm.

Nhìn tình hình vừa rồi thì bản thân hắn đã đoán đúng, nơi đây hẳn là Bạch Tước Cốc rồi. Chỉ là bạch tước hiện thân rồi bay vào bí cảnh giống như đang chỉ dẫn cho mình, nhưng mà sao mình lại không tiến vào trong động được?

“Chẳng lẽ...”

Hắn suy nghĩ một phen, sau đó lấy ra lệnh bài trưởng lão đưa về phía pháp trận hình bát giác.

Một đạo ô quang từ trong pháp trận bắn ra đánh lên lệnh bài, trong nháy mắt chín nghìn điểm công trạng trong lệnh bài liền bị khấu trừ, chỉ còn lại vẻn vẹn một trăm ba mươi hai điểm, thật đáng thương.

“Quả là như thế!”

Hàn Lập hơi ngẩn ra một chút, sau đó trong lòng trở nên vui vẻ.

Nhưng không đợi hắn suy nghĩ nhiều, pháp trận phía trên hắc động lóe lên ánh sáng, sau đó bao bọc toàn thân thể hắn lại, trực tiếp lôi vào trong động. Hắc động cũng co rụt lại rồi biến mất không thấy gì nữa.

Hồ nước phía trên vẫn tiếp tục rung động, sương mù lại tiếp tục lượn lờ như thường.

Hàn Lập chỉ thấy một hồi trời đất quay cuồng, thân hình cũng bị đảo ngược lại, sau đó xuất hiện trên một quảng trường lát đá trắng. Ánh mắt hắn quét về bốn phía, ở phía xa xa là một mảnh núi xanh uốn lượn liên tiếp. Hai bên trái phải có hai pho tượng thần tướng cao cỡ trăm trượng, trong tay chúng đều cầm một pháp khí cực lớn, xoay ngược chống lên mặt đất, cúi đầu trợn mắt liếc nhìn về phía Hàn Lập bên này.

Hàn Lập chỉ nhìn thoáng qua pho tượng một chút rồi liếc mắt nhìn về phía trước. Chỉ thấy ở cuối quảng trường có một dãy cung điện màu vàng dài liên miên vô tận, phía trên tường có khắc vẽ từng đám mây uốn lượn, phóng ra bảo quang lập lòe.

Phía trước cung điện có một căn gác cao, xung quanh đều trống không, phía trên mơ hồ có thể nhìn thấy hai vị thần nhân tiên phong đạo cốt đang khoanh chân ngồi đối diện nhau đánh cờ, sau lưng hai người này đều có thị nữ mặc cung trang màu trắng hoặc bưng bếp hoặc dâng trà, cả đám thần thái tự nhiên, không có ai nhìn về phía Hàn Lập.

Cửa cung phía dưới căn gác có hai đội kim giáp vệ sĩ cầm binh khí tựa hồ phát hiện ra Hàn Lập, sát khí đằng đằng lao về phía này. Hàn Lập thấy thế hừ lạnh một tiếng, không tiến một bước mà khoanh chân ngồi xuống. Chỉ thấy trong mắt hắn lam quang chớp động, hai tay bấm một bộ pháp quyết cổ quái, trong miệng quát một tiếng:

“Phá cho ta...”

Trong nháy mắt, cả biển thần thức của hắn không bị áp chế chút nào, mãnh liệt cuồng dũng lao về bốn phía như vũ bão.

“Rầm rầm...”

Một hồi thanh âm sóng hoa cuốn động vang lên, một cỗ khí thế cuồng bạo lấy Hàn Lập làm trung tâm quét về bốn phương tám hướng. Quảng trường lát đá dưới chân Hàn Lập như xuất hiện vô số vết rách, toàn bộ đất trống giống như bị kéo lên, phóng về bốn phương tám hướng, hai pho tượng thần tướng ở hai bên ầm ầm sụp đổ, vỡ vụn thành bột mịn, dãy núi sau lưng cũng tiêu tán như khói.

Đội kim giáp binh sĩ chưa kịp chạy đến trước mặt hắn đã bị cỗ sóng khí này chạm phải, xé thành từng mảnh nhỏ. Rất nhanh sau đó từng đám cung điện màu vàng ở phía xa cũng đổ vỡ từng khúc, ngay cả thần tiên cùng tiên nữ ở cùng một chỗ biến thành tro tàn.

Cả một phiến thiên địa ảo cảnh ầm ầm sụp đổ, triệt để biến mất. Xem ra bí cảnh nơi đây còn nhỏ hơn phân nửa so với tưởng tượng của hắn.

Trong lòng hắn nghĩ vậy, sau đó chậm rãi đứng dậy phủi sạch bùn đất sau lưng, nhìn về phía trước. Chỉ thấy có một tấm bia đá rộng cỡ mười trượng đang đứng lẳng lặng trên mặt đất.

Hai bên bia đá đều khắc một đầu dị thú giống như long xà, nhưng mà mặt ngoài bia đá bị tổn hại vô cùng nghiêm trọng, trên đỉnh thiếu mất một khối lớn, thành ra không cách nào nhìn rõ rốt cuộc là vật gì. Rêu xanh phủ đầy ngay chỗ vết nứt, thoạt nhìn cảnh tượng tàn phá đến mức không chịu nổi. Nhưng may mắn chính là chỗ một nửa tấm bia đá có một mảng lớn khắc chằng chịt toàn kim triện văn lại được bảo tồn nguyên vẹn.

Hàn Lập bước nhanh về phía dưới tấm bia đá, mắt hắn nhìn thoáng qua một cái, sau đó toàn bộ thân thể đứng nguyên tại chỗ, một bước cũng không đi.

“Đây là... công pháp Chân Ngôn Hóa Luân Kinh!” Hắn nhịn không được kinh hỉ kêu lên.

Văn tự trên tấm tàn bia rõ ràng phân làm hai đoạn, ở giữa có một khoảng trống. Tới gần mặt đất, nơi có một đám cỏ dại che phủ ghi chép một đoạn văn tự mà Hàn Lập rất quen thuộc, đúng là “Chân Ngôn Hóa Luân Kinh” đệ nhất trọng, mà ở phía trên thì đúng là bộ nhị trọng công pháp mà hắn vô cùng tha thiết.

Mới nhìn lướt qua phía trên văn tự, lông mày hắn không khỏi cau lại, lâm vào trầm tư.

Nếu như Truyền Công Các trong tông có chứa công pháp Chân Ngôn Hóa Luân Kinh, vì cớ gì lại sắp đặt ở chỗ này một tấm bia đá cổ quái như vậy, thông qua loại phương thức cổ quái mờ mịt này đưa người tới đây? Hoặc giả thuyết, đệ nhị trọng công pháp cần phải đạt được ở đây?

Dù sao tiến vào nơi đây cũng đồng dạng cần tiêu phí chín nghìn điểm công trạng đấy. Lần sau đi Truyền Công Các, ngược lại có thể nói bóng nói gió nghe ngóng tin tức một chút.

Chính mình hôm nay trong lúc vô tình phát hiện tấm bia đá ở Thái Huyền Điện nhắc nhở đi tới nơi đây, cũng không biết có tính là đi bậy đi bạ...

Đây cũng là khả năng trước mắt hắn có thể nghĩ đến, giải thích hợp lý duy nhất rồi.

Đúng lúc này, trên đỉnh đầu hắn bỗng nhiên có một đạo bạch quang sáng lên, Bạch Tước lúc trước dẫn hắn tiến vào nơi này lại lăng không hiện ra, bay thấp đến tấm tàn bia, mổ lên chỗ rêu xanh đứt gãy của tấm tàn bia.

Hàn Lập nhìn lại Bạch Tước kia, thấy quanh thân nó oánh quang lượn lờ, như huyễn như thật, làm người nhìn không rõ lắm.

Thời điểm lúc hắn đang nghi hoặc, Bạch Tước kia đình chỉ động tác mổ, chuyển hướng nhảy đến phía hắn, mỏ nhọn mở ra liền nói tiếng người: "Nhìn gì vậy, ngươi chỉ có thời gian nửa ngày, còn không nhanh ghi nhớ công pháp!"

Hàn Lập nghe vậy lập tức sững sờ, không nghĩ tới Bạch Tước này rõ ràng có thể nói tiếng người, tuy rằng có chút không lưu loát, hiển nhiên là cấm chế nào đó biến thành, nhưng quả thực làm trong lòng hắn kinh ngạc.

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi lại nhìn Bạch Tước một cái nữa.

"Còn nhìn!" Bạch Tước vừa trừng mắt, vừa nói.

Hàn Lập cười khổ một tiếng, thu liễm nghi hoặc, tập trung tinh thần nhìn tấm bia đá.

Chân Ngôn Hóa Luân Kinh đệ nhị trọng công pháp cùng đệ nhất trọng là nhất mạch lưu truyền, đồng dạng dùng văn tự Kim Triện Văn ghi chép, với phương pháp hành văn cổ điển, vì vậy đồng dạng không xuôi không thuận, rất khó hiểu.

Bất quá, cũng may đã có trụ cột tu luyện đệ nhất trọng công pháp, Hàn Lập ngược lại không đến mức giống như lúc trước không có đầu mối, chỉ là tốc độ hơi chậm một chút.

Môi hắn hơi khép mở, đọc từng câu từng chữ công pháp ghi chép trên tấm bia đá, đồng thời vận dụng thần thức cường đại ghi khắc nội dung công pháp vào trong đầu.

Qua chừng hai canh giờ, trên trán Hàn Lập đã lấm tấm mồ hôi chảy ra, hắn thở một hơi dài, cuối cùng đã triệt để ghi nhớ đệ nhị trọng công pháp.

Bên trong Chân Ngôn Hóa Luân Kinh đệ nhị trọng công pháp có thêm một bí thuật tên là "Chân Thực Chi Nhãn". Dựa theo ghi chép miêu tả, nếu tu thành sẽ có lực lượng thần thông có thể xem thấu huyễn hư.

Bất quá, muốn tu luyện bí thuật này cần một điều kiện tiên quyết, chính là người tu luyện Chân Ngôn Bảo Luân phải ngưng tụ ra ít nhất mười hai đoàn đạo văn.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 269: Chân thực chi nhãn

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 265 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.