247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1070: Một đường tiến tới phía trước

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1070: Một đường tiến tới phía trước online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

"Lôi đạo hữu, tính tình Lợi Kỳ Mã kia kỳ quái, mặc dù đột nhiên rời đi, nhưng khó đảm bảo sau đó sẽ không quay lại. Chúng ta ở đây tụ hợp, tiếp theo liên thủ hành động, cùng xông xáo toà Tuế Nguyệt Tháp này, như thế nào?" Cận Lưu rất nhanh thu hồi vẻ bi thống, thương lượng hành động tiếp theo.

"Đương nhiên, Lôi mỗ cầu còn không được, kế tiếp còn xin Cận đạo hữu, Thạch đạo hữu, Tô đạo hữu chỉ giáo nhiều hơn." Lôi Ngọc Sách nghe vậy vui mừng, nhìn Tô An Thiến một chút, trong mắt hiện lên quang mang kích động, lập tức nói ra.

Những người bên đội Lôi Ngọc Sách vừa mới thấy ba người Cận Lưu triển lộ thực lực, nhất là Hàn Lập có chỗ hơn người, tự nhiên đối với việc hai đội sát nhập không có ý kiến, nhao nhao gật đầu.

Lam Nhan mặc dù không muốn đồng hành cùng Hàn Lập, nhưng một mình nàng thấp cổ bé họng, nếu phản đối cũng sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người, thế nên giữ im lặng không nói.

"Lôi đạo hữu nói quá lời, nơi đây không thể ở lâu, chúng ta nên lên đường thôi." Cận Lưu cười cười, nói ra.

Sau một lát nghỉ ngơi, đám người đã khôi phục nguyên khí một chút, lập tức xuất phát, bay về phía trước.

Không có Lợi Kỳ Mã thực hiện thần thông ảnh hưởng, cuồng phong gào thét nơi đây đã nhỏ yếu hơn phân nửa, đã không còn ảnh hưởng đến phi hành.

Bất quá, một đoàn người vì lo lắng Lợi Kỳ Mã kia xuất hiện, không dám phi độn với tốc độ cao nhất, đè thấp tốc độ xuống chừng phân nửa, để ứng đối tình huống đột nhiên xuất hiện.

"Lôi đạo hữu, các ngươi đến tầng này sớm hơn chúng ta, có từng phát hiện cánh cửa không gian thông lên tầng trên không?" Trong khi phi độn, Tô An Thiến đột nhiên nhìn Lôi Ngọc Sách hỏi.

"Kỳ thật chúng ta cũng vừa mới đến không lâu, còn chưa kịp hảo hảo dò xét, liền bị Lợi Kỳ Mã kia một mực dây dưa đến vừa rồi, cho nên tình huống ở tầng này, còn chưa hẳn quen thuộc hơn ba vị." Mỹ nhân đặt câu hỏi, Lôi Ngọc Sách vội vàng đáp lời.

Tô An Thiến nghe vậy ồ một tiếng, không hỏi thêm nữa.

Khó được Tô An Thiến tiếp lời, Lôi Ngọc Sách mừng thầm trong lòng, đang muốn lại tìm thêm chủ đề nói chuyện.

"Lôi đạo hữu, liên quan tới Lợi Kỳ Mã kia, các ngươi có biết thêm gì không?" Hàn Lập đột nhiên bay tới, chen vào hỏi.

"Thạch đạo hữu nói lời này là có ý gì?" Lôi Ngọc Sách bị cắt ngang câu chuyện, trong lòng thoáng có chút không vui, nhưng không biểu hiện ra ngoài, hỏi.

"Lôi đạo hữu chắc hẳn cũng phát hiện, Tuế Nguyệt Tháp này chính là nơi năm đó Thái Tuế Tiên Tôn cầm tù yêu ma, Lợi Kỳ Mã kia hẳn là yêu ma bị giam giữ ở tầng này? Các ngươi giao thủ với hắn khá lâu, ta thấy tính cách Lợi Kỳ Mã kia lanh lẹ, lại ưa thích nói chuyện, trong khi nói chuyện cùng các ngươi hẳn là tiết lộ một ít tin tức a?" Hàn Lập không phát hiện được Lôi Ngọc Sách kia không vui, tiếp tục nói.

"Cái này... Chúng ta cùng Lợi Kỳ Mã kia mặc dù giao thủ hơi lâu, cũng từng nói chuyện, nhưng Lợi Kỳ Mã kia không nói về thân phận của nó. Bất quá nhìn thực lực mạnh mẽ của nó, hẳn là yêu ma bị giam giữ ở tầng này rồi." Lôi Ngọc Sách chần chờ một chút rồi nói ra.

Giờ phút này sắc mặt gã bất động, nhưng trong lòng lại ảo não.

Lúc trước đại chiến cùng Lợi Kỳ Mã, bọn gã chỉ lo đánh nhau sống chết, đối phương nhiều lần nói chuyện với bọn gã, nhưng bọn gã đều không để ý tới, nếu lúc ấy chịu để ý nói với tên kia nhiều chút, có lẽ moi ra thêm không ít tin tức hữu dụng.

Đương nhiên, Lôi Ngọc Sách tuyệt sẽ không nói ra việc này, nếu không lại để Tô An Thiến nhìn gã như trò cười.

Hàn Lập nghe vậy, trên mặt hiện lên vẻ từ chối cho ý kiến, cũng không hỏi thêm gì nữa.

Sau đó trên đoạn đường đi, đoàn người không nói một lời, chỉ là không ngừng bay về phía trước.

"Thạch đạo hữu, ngươi cảm thấy Lôi Ngọc Sách vừa rồi suy đoán có gì sai không?" Một lát sau, thân hình Tô An Thiến nhích lại gần Hàn Lập, truyền âm hỏi.

"Tô đạo hữu vẫn còn nhớ rõ tại tầng thứ tư chúng ta đã phát hiện mấy cọng lông tóc màu trắng kia sao?" Hàn Lập truyền âm hỏi lại.

"Mấy cọng lông tóc kia xác thực có chút tương tự với lông bờm trên người Lợi Kỳ Mã." Tô An Thiến cũng là người thông tuệ, lập tức minh bạch ý tứ Hàn Lập.

"Không phải tương tự, ta khẳng định là giống nhau. Mặc dù không biết lông bờm gia hỏa kia sao lại xuất hiện ở tầng thứ tư, bất quá vẫn không nên coi nơi này chỉ có một tù phạm lợi hại là Lợi Kỳ Mã mới tốt." Hàn Lập cười cười, từ tốn nói.

Tô An Thiến nghe vậy đôi mắt đẹp lóe lên, chậm rãi gật đầu.

Bay ở phía trước, Lôi Ngọc Sách phát giác được Hàn Lập cùng Tô An Thiến xì xào bàn tán, trong mắt hiện lên một tia ánh lửa, nhưng lập tức biến mất.

Một đoàn người bay về phía trước một đoạn thời gian, Cận Lưu bay đầu tiên phát ra một tiếng thở nhẹ, dừng thân hình lại.

Những người khác thấy vậy, cũng nhao nhao dừng lại độn quang, nhìn tới phía trước một cái, khuôn mặt đều lộ ra vẻ vui mừng.

Chỉ thấy phía trước đứng vững một tòa sơn phong cao lớn, sơn phong có chút cổ quái, chia trên dưới hai phần, mỗi phần đều có hình dáng tròn trịa, đáy lớn trên nhỏ dưới chồng lên nhau, phảng phất như một cái hồ lô khổng lồ.

Dưới đáy sơn phong tọa lạc một mảnh cung điện màu xanh đen, từng toà nối tiếp nhau, nhìn phảng phất một mảnh hoàng thành, chiếm diện tích hai ba mươi mẫu, kiến trúc cơ bản tương tự cùng toà cung điện gặp ở hai tầng trước.

Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, cánh cửa không gian thông lên thượng tầng hẳn là ngay trong khu cung điện này.

Đám người một đường đi tới, ý nghĩ đều giống nhau, nhưng không có ai lập tức bay xuống dưới.

Bởi vì dựa theo lẽ thường phỏng đoán, nếu cánh cửa không gian kia thật ở chỗ này, Lợi Kỳ Mã kia bảy tám phần cũng ở nơi đây, ai cũng không muốn đi đối mặt rủi ro này trước.

"Lợi Kỳ Mã kia lúc trước thừa dịp người hai đội chúng ta phân tán hai nơi, mới có thể tiêu diệt từng bộ phận, mặc dù như vậy, dưới sự hợp lực của chúng ta tạo áp lực, cuối cùng không phải nó chạy trối chết? Bây giờ tất cả chúng ta liên thủ hành động, cho dù chính diện chiến đầu cùng Lợi Kỳ Mã kia, tin tưởng cũng có thể chiếm được thượng phong, thì sợ gì chứ! Mà ta xem trong cung điện phía dưới ẩn ẩn bảo quang, bên trong hẵng có giấu trọng bảo, đi, xuống dưới hảo hảo dò xét một phen." Lôi Ngọc Sách cất giọng nói.

Lần này nghe phân tích đạo lý rõ ràng, trong lòng những người khác đã định, lại nghe trong cung điện phía dưới có bảo, càng thêm động tâm, liền theo Lôi Ngọc Sách dẫn đầu, phi xuống cung điện phía dưới.

Hàn Lập cũng theo đám người bay xuống, rất nhanh rơi vào phía trước một tòa cung điện ngoài cùng. Đại môn cung điện mở rộng, phía trên treo một tấm biển màu đồng cổ, dùng kim phấn viết ba chữ to "Minh Tâm cung".

Vừa xuống tới mặt đất, sắc mặt hắn hơi đổi.

Bên trong khu cung điện này thình lình tràn ngập một cỗ cấm chế chi lực cường đại, khoảng trống trước đại môn cũng bị cấm chế bao phủ, cấm chế này không ảnh hưởng đến tu vi, nhưng thần thức lại bị hạn chế rất lớn.

Lấy lực lượng thần thức cường đại của Hàn Lập, cũng chỉ có thể ly thể không đến trăm trượng.

Những người khác cũng phát hiện tình huống này, thần sắc đều biến đổi.

"Chỉ là cấm chế thần thức mà thôi, không cần ngạc nhiên, đi thôi." Bản dịch được dịch duy nhất tại Bạchh ngọc sách. Trong lòng Lôi Ngọc Sách cũng thất kinh, nhưng lúc trước hào ngôn đã nói ra, không cách nào thu hồi, đành phải kiên trì dẫn đầu bước vào trong đại điện.

Bất quá gã phất tay tế ra một kiện Tiên khí bình bát màu vàng, lơ lửng trên đỉnh đầu, đạo đạo kim quang từ phía trên rủ xuống, bao phủ quanh người gã.

Những người khác thấy vậy, cũng nhao nhao tế ra Tiên khí hộ thể, sau đó theo sau Lôi Ngọc Sách, bước vào đại điện.

Bên trong tòa đại điện ngoài cùng này trống rỗng, ngoại trừ mấy cây cột, cũng không có vật gì khác.

Đám người không dừng lại ở đây, rất nhanh đi vào một cánh cửa phía trong đại điện, đi vào phía sâu bên trong.

Cung điện bên trong khu cung điện này rất nhiều, đám người lại lo lắng Lợi Kỳ Mã kia ẩn núp trong đó, không dám phân tán ra, tốc độ dò xét rất chậm.

Nửa ngày trôi qua, vẫn chỉ dò xét được gần một nửa.

Cũng may trong các nơi cung điện xác thực có giấu một ít trân bảo, từng người kiếm được một ít, nên cũng không ai cảm thấy phiền muộn.

Một đường đi tới, cũng không gặp nguy hiểm gì, dù vậy đám người cũng không dám chủ quan, nhưng bầu không khí căng cứng lúc đầu đã nới lỏng rất nhiều.

Một đoàn người xuyên qua một đầu hành lang, đi vào trước một tòa cung điện.

Tòa cung điện này lớn hơn không ít so với các toà đã gặp trước đó, các nơi lại điêu khắc long phượng, góc mái hiên có một ít phù điêu tinh mỹ, nhìn không phải nơi bình thường.

Bọn người Hàn Lập một đường đi tới đạt được không ít chỗ tốt, tâm tình có chút hưng phấn, nhìn thấy cung điện phía trước, con mắt đều sáng lên.

Cửa chính đại điện nơi đây cũng mở rộng ra, một đoàn người định tiến vào bên trong.

Nhưng ngay lúc này, chung quanh đại điện đột nhiên vang lên một trận thanh âm "Xuy xuy", đạo đạo lam quang nổi lên, tại cửa đại điện hình thành một màn sáng màu xanh lam, ngăn cản con đường lại.

"Hừ!" Lôi Ngọc Sách thấy cảnh này, hừ lạnh một tiếng, lập tức cong ngón tay búng ra.

Một đạo kim quang chói mắt từ trong tay gã bắn ra, là một thanh phi kiếm màu vàng óng, thân kiếm uốn lượn, phảng phất một con Kim Xà, nhìn có chút bất phàm.

Kim Xà phi kiếm lóe lên hóa thành một đạo kim quang dạng tấm lụa lớn mấy trượng, hung hăng trảm lên màn sáng màu xanh lam.

Màn sáng màu xanh lam bị đánh trúng, phía trên bỗng nhiên bộc phát ra một mảnh lam quang loá mắt, đồng thời phát ra tiếng nước chảy ầm ầm, chỉ một thoáng đã ngăn dải lụa màu vàng óng lại.

Công kích của Lôi Ngọc Sách dễ dàng bị ngăn lại như thế, trên mặt gã tối lại, nhẹ quát một tiếng, phất tay áo lên.

Sáu đạo kim quang từ trong tay áo gã bay vụt ra, lại là sáu thanh loan đao màu vàng, đánh tới màn sáng màu xanh lam.

Mà thanh Kim Xà phi kiếm lúc trước cũng bay vụt lên, lần nữa trảm xuống.

"Chư vị, chúng ta cùng ra tay, phá cấm chế này!" Văn Trọng khẽ quát một tiếng, phất tay phát ra một đạo kim hồng, đánh tới màn sáng màu xanh lam.

Những người khác nghe vậy, cũng tự mình tế ra Tiên khí đánh tới.

Trong lúc nhất thời, từng kiện Tiên khí đánh vào trên màn sáng màu xanh lam, các loại xen lẫn cuồng thiểm, bao phủ màn sáng màu xanh lam vào trong đó.

Chỉ nghe "Bành" một tiếng vang trầm từ bên trong truyền ra, màn sáng màu xanh lam rốt cuộc không chịu nổi nhiều công kích như vậy, bị đánh tan.

Đám người tự mình thu hồi Tiên khí, đi vào đại điện.

Hàn Lập nhìn cửa lớn đã mở ra, lông mày chợt hơi nhíu một chút, trong lòng ẩn ẩn nổi lên một tia dự cảm không tốt.

Bất quá dự cảm kia chỉ thoáng qua, lập tức biến mất vô tung, hắn cũng không biết có phải do mình khẩn trương thái quá hay không dẫn đến ảo giác.

Hàn Lập lắc đầu, vứt bỏ tạp niệm trong lòng, theo phía sau cùng đám người, bước vào đại điện.

Không gian trong điện khá lớn, chừng bốn năm mươi trượng, trong điện cũng có chút trống trải, ngoại trừ đứng vững một ít cột đá, còn có một cái bàn đá dài mảnh ở chỗ sâu trong đại điện, ngoài ra không còn vật gì khác nữa.

Bàn đá kia nhìn tựa hồ là một bàn thờ, chỗ trung tâm đặt một bài vị màu vàng, phía trên viết một nhóm văn tự giống như hoa văn, Hàn Lập cũng không nhận ra.

Ngoại trừ bài vị, trên bàn thờ còn đặt không ít thứ, làm cho hai mắt đám người tỏa sáng.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1070: Một đường tiến tới phía trước

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 23 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.