247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1069: Lợi Kỳ Mã

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1069: Lợi Kỳ Mã online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch giả: thanhtrung5

"Oanh" một tiếng!

Tại chỗ móng ngựa màu trắng đạp xuống, không gian phía trước rung động giống như mặt nước, sau đó "Phanh" một tiếng bạo liệt ra, trực tiếp xuất hiện một lỗ thủng không gian to lớn.

Móng ngựa không ngừng lại chút nào, trực tiếp xuyên qua lỗ thủng không gian, hung hăng giẫm trên mũi cự kiếm hư ảo.

"Oanh" một tiếng vang kinh thiên động địa tiếng!

Móng ngựa màu trắng đánh tới cùng một chỗ với cự kiếm hư ảo, sau đó truyền ra một trận ba động dập dờn kịch liệt, toàn bộ hư không cũng theo đó mà chấn động, bốn phía hiện ra từng vết nứt, lóe lên liên tiếp rồi biến mất.

Chỉ thấy móng ngựa kia bị cự kiếm hư ảo xuyên thủng bạo liệt ra, nhưng cự kiếm hư ảo cũng vỡ vụn thành từng mảnh, hóa thành vô số điểm lưu quang màu vàng rồi phiêu tán.

Phong trụ màu trắng bị dư âm cả hai thứ va chạm ảnh hưởng đến, cũng rung động kịch liệt, phía trên hiện ra từng vết nứt.

Mà sau khi móng ngựa màu trắng bạo liệt, liền nổi lên hơn một trăm sợi pháp tắc tinh ti kia, vậy mà không bị hao tổn chút nào, vẩn óng ánh như lúc ban đầu.

Hơn một trăm sợi pháp tắc tinh ti vừa mới động, đang muốn tập hợp lại đi về phía phong trụ màu trắng.

Nhưng vào thời khắc này, hai cái Linh Vực màu lam đột nhiên nổi lên, bao phủ tất cả vào bên trong.

Xuất hiện đồng thời với Linh Vực, là một thanh băng kiếm màu lam xấp xỉ trăm trượng, một nắm đấm màu xanh lam như tòa núi nhỏ xuất hiện cùng lúc bên cạnh lốc xoáy màu trắng, đồng thời đánh vào phía trên.

Lốc xoáy màu trắng run rẩy kịch liệt, vết rạn phía trên lần nữa lớn thêm một chút, nhưng vẫn không bị phá vỡ.

"Ha ha, hai người các ngươi lén lút trốn ở một bên, cho rằng ta không phát hiện ra sao? Bằng chút năng lực ấy của các ngươi mà cũng nghĩ phá được thần thông của ta, đi ra cho ta!" Thanh âm bén nhọn cười ha ha, đồng thời trong Linh Vực màu trắng hào quang quay cuồng, đón gió ngưng tụ xuống dưới, hóa thành một bàn tay màu trắng to lớn, trảo xuống nơi nào đó của hư không bên dưới.

"Ầm ầm" vang lên một tiếng thật lớn!

Chỗ bị đại thủ vồ bắt bỗng nhiên bộc phát ra một đoàn lam quang chói mắt, tiếp theo hai đạo nhân ảnh lảo đảo xuất hiện, chính là Tô An Thiến cùng Cận Lưu, bị bàn tay lớn màu trắng theo sát phía sau bắt được.

Nhưng vào thời khắc này, phụ cận hư không lốc xoáy màu trắng lại lóe lên lần nữa, một đạo chỉ ảnh màu vàng dài mười trượng, to bằng vại nước từ trên trời giáng xuống, tản mát ra một cỗ khí tức lăng lệ xuyên thủng hết thảy, đầu ngón tay càng bạo phát ra đạo đạo tia chớp màu vàng.

Những tia chớp màu vàng kia không phải là lực lượng lôi điện, mà do khí tức chỉ ảnh màu vàng vặn vẹo hư không hình thành tia lửa.

Chỉ ảnh màu vàng điểm trên phong trụ màu trắng, mặt ngoài lốc xoáy bạch quang chớp động, cố sức liều mạng ngăn cản, nhưng cuối cùng vẫn bị xuyên thủng ra một cái động lớn.

Lốc xoáy màu trắng hào quang cuồng thiểm, lập tức phát ra một tiếng vang thật lớn bạo liệt ra, phiêu tán biến mất.

Đám người Lôi Ngọc Sách mắt thấy cảnh này, vừa mừng vừa sợ, vội vàng bay ra bên ngoài, hợp lực xông lên, bay ra khỏi Linh Vực màu trắng.

"Thời Gian Pháp Tắc! Kẻ nào phá thần thông của ta? Nếu dám ra tay, cần gì phải trốn trốn tránh tránh không dám hiện thân." Thanh âm bén nhọn không chú ý đuổi theo đám người Lôi Ngọc Sách, cất giọng quát, ánh mắt quét qua bốn phía.

"Ta vẫn luôn đứng ở chỗ này, chỉ là các hạ không phát hiện ra thôi." Một nơi nào đó trong hư không bên ngoài Linh Vực màu trắng, kim quang lóe lên, thân ảnh Hàn Lập bổng nhiên hiện ra, mỉm cười nói.

Sau khi hắn tu dưỡng gần một ngày, Chân Ngôn Bảo Luân trong thể nội cùng các loại thần thông khác đã khôi phục được một ít.

Lúc vừa mới tới gần nơi đây, Hàn Lập liền thi triển thần thông ẩn nấp « Vạn Khiếu Không Tịch Thuật » cùng « Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết », hoàn toàn tránh được dò xét của thân ảnh màu trắng, bất ngờ thi triển thần thông Kinh Thiên Chỉ, nhất cử phá phong trụ màu trắng.

Thân ảnh màu trắng kia nhìn thấy Hàn Lập đột nhiên xuất hiện, trước đó không có dấu hiệu nào, thần thức của gã hoàn toàn không thể dò xét được, trong lòng lập tức giật mình.

Bởi vì kinh ngạc mà người này phân tâm nhất thời, bàn tay lớn màu trắng đang bắt lấy Tô An Thiến cùng Cận Lưu hơi chút cứng đờ.

Hai người Tô An Thiến lập tức nắm lấy cơ hội, thân hình uốn éo, hóa thành hai đạo lam quang vặn vẹo, bỗng nhiên thoát khỏi bàn tay lớn màu trắng ra ngoài, bay về phía Hàn Lập.

Liên tiếp bị người từ trong tay chạy thoát, trong lòng thân ảnh màu trắng rất tức giận, không chút nghĩ ngợi đưa tay đánh ra một kích.

Bàn tay lớn màu trắng kia lập tức giống như lưu tinh bắn ra, cơ hồ trong chớp mắt đuổi kịp hai người Tô An Thiến, hung hăng trảo xuống một cái.

Đại thủ màu trắng lúc này quang mang đại thịnh, còn chưa hạ xuống, một cỗ khí tức khủng bố giống như có thể đập vụn hư không đến trước một bước, bao phủ trên thân Tô An Thiến cùng Cận Lưu, khiến cho thân ảnh hai người phi độn bị trì trệ.

Nhưng vào thời khắc này, hư không phía trước chấn động cùng một chỗ, một quyền ảnh màu vàng giống như tòa núi nhỏ nổi lên, bên trong vô số lưu quang phù văn màu vàng chớp động, tản mát ra một vầng sáng màu vàng mênh mông cuồn cuộn, cùng bàn tay lớn màu trắng kia chạm vào nhau.

Một tiếng vang thật lớn thiên băng địa liệt truyền đến!

Đại thủ, quyền ảnh đồng thời vỡ vụn ra, hư không phụ cận run rẩy kịch liệt, hiện ra đạo đạo vết nứt.

thân thể Hàn Lập ở nơi xa đại chấn, phải lui về sau một bước.

Mà bên trong phong trụ màu trắng, thân thể thân ảnh màu trắng kia cũng lắc lư một cái.

Bàn tay lớn màu trắng bị đánh nát, lực lượng giam cầm trên thân Tô An Thiến cùng Cận Lưu lập tức biến mất, vội vàng lần nữa bắn ra, trong nháy mắt hạ xuống bên cạnh Hàn Lập.

Cùng lúc đó, mấy người Lôi Ngọc Sách cũng lập tức bay vụt tới, tụ hợp một chỗ cùng Hàn Lập, Tô An Thiến, Cận Lưu.

"Tô đạo hữu, Cận đạo hữu, Thạch đạo hữu, các ngươi cũng tới, vừa rồi đa tạ ba vị xuất thủ tương trợ." sắc mặt tái nhợt của Lôi Ngọc Sách đã khôi phục vài phần huyết sắc, chắp tay về phía Tô An Thiến, Cận Lưu còn có Hàn Lập nói ra.

Mặc dù y nói chuyện với hai người, nhưng ánh mắt thủy chung chỉ nhìn Tô An Thiến, ôn nhu như nước.

"Người cứu các ngươi thoát ra không phải ta cùng Cận Lưu, mà là Thạch đạo hữu, những lời cảm tạ này, ngươi đi nói với hắn thôi." Tô An Thiến tránh khỏi ánh mắt nhiệt tình của Lôi Ngọc Sách, miệng từ tốn nói.

"Thạch đạo hữu, đa tạ cứu giúp." Lôi Ngọc Sách nghe vậy nhìn về phía Hàn Lập, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, trong miệng một lần nữa nói lời cảm ơn.

Những người khác nghe vậy thần sắc cũng tràn đầy kinh ngạc, nhưng vẩn quay về phía Hàn Lập liên tục nói lời cảm tạ.

Chỉ có Lam Nhan đã biết rõ thực lực Hàn Lập, cũng không giật mình chút nào, thần tình trên mặt âm trầm bất định, các loại thần sắc phẫn hận, kinh hoảng, kiêng kị theo thứ tự hiện lên.

Hàn Lập hơi gật đầu với bọn người Lôi Ngọc Sách, đối với phản ứng của Lam Nhan cũng không có để ý, ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi bóng người màu trắng kia.

Mặc dù hắn xuất kỳ bất ý phá được phong trụ màu trắng, nhưng thực lực thân ảnh màu trắng kia rất mạnh, hắn không dám phân tâm chút nào.

Cũng may giờ phút này đám người Lôi Ngọc Sách đã thoát khốn, dưới sự liên thủ của mọi người, tình thế cuối cùng xoay chuyển lại.

"Không tệ, không tệ, cuối cùng có một tên có chút thực lực tới, không uổng công lão tổ ta vất vả chạy đi chuyến này." Thân ảnh màu trắng im lặng một chút, cười lên ha hả.

Trong tiếng cười, tinh ti màu trắng tán loạn bốn phía đều bắn ra, chui vào trong thể nội nó, phong trụ quanh người nó đột nhiên ngừng lại, nhanh chóng tiêu tán hết, hiện ra thân ảnh bên trong phong trụ, lại là một đầu Ngọc Mã màu trắng, toàn thân trắng như tuyết, trên sống lưng mọc ra một lùm bờm ngựa màu tuyết trắng, nhìn rất thần tuấn.

Giờ phút này bạch mã đứng thẳng người lên, dùng móng sau đứng thẳng, hai cái móng trước một cái nhân cách hoá lên bắt chéo bên hông, một cái khác lại cầm một cái tẩu thuốc màu xanh, duyên dáng châm hút, trong miệng nhấp nhả mây khói.

Bọn người Hàn Lập thấy rõ thân ảnh đối phương, đều cảm thấy kinh hãi.

"Xin hỏi tính danh các hạ?" Ngay từ đầu đúng là Hàn Lập kinh ngạc một chút, nhưng nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, ánh mắt nhìn lướt qua lông bờm trên lưng bạch mã, hỏi.

"Hây, đúng là có con mắt vụng về, vậy mà không biết bản lão tổ! Nhớ cho kĩ, bản lão tổ chính là Lợi Kỳ Mã! Tiểu tử, ngươi bản lĩnh không kém nha, tu luyện chính là Thời Gian Pháp Tắc, nhục thân cũng phi thường cường đại, rất hợp tính khí lão tổ ta, đến đây, trước tiên chúng ta đại chiến ba trăm hiệp." Ánh mắt Lợi Kỳ Mã phát ra chiến ý mãnh liệt, buông tẩu thuốc trong tay ra, liền muốn tiến lên.

Bất quá vào thời khắc này, đột nhiên ánh mắt của gã lóe lên, khẽ hừ một tiếng, dừng thân hình lại.

Linh Vực màu trắng chung quanh Lợi Kỳ Mã lóe lên rồi biến mất, bạch quang bên ngoài thân lóe lên, hóa thành một đạo ánh sáng màu trắng bay về phía xa, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt biến mất không còn tăm tích.

Nguyên bản Hàn Lập đã chuẩn bị xuất thủ, nào biết đột nhiên Lợi Kỳ Mã kia nói đi là đi, đảo mắt đã không còn bóng dáng, cảm thấy khó chịu không hiểu.

Những người khác cũng hai mặt nhìn nhau, có chút không rõ ràng cho lắm.

Bất quá thực lực Lợi Kỳ Mã kia cực mạnh, giờ phút này đột nhiên rời đi, cũng là chuyện tốt.

Nhất là bọn người Lôi Ngọc Sách cùng Lợi Kỳ Mã kịch chiến đến bây giờ, tiên linh lực đều đã tiêu hao hơn phân nửa, rất cần thời gian khôi phục, trong lúc nhất thời nhao nhao lấy ra đan dược ăn vào.

"Tô đạo hữu các ngươi tới nơi này khi nào?" Lôi Ngọc Sách cũng thổ nạp một lát, ngăn chặn thương thế do lúc trước kích phát tiềm năng, hỏi thăm tình cảnh ba người Tô An Thiến khi tới đây.

Tô An Thiến nhìn phía xa, phảng phất giống như không nghe thấy câu hỏi của Lôi Ngọc Sách, Hàn Lập cũng lộ vẻ mặt do dự, tựa hồ đang cân nhắc gì đó, không nói gì.

Cận Lưu ở một bên nhìn thấy cảnh này, tiến lên tiếp chuyện, nói đại khái quá trình bọn họ trải qua đoạn đường này tới đây, bất quá một chút sự tình bí ẩn, tỉ như trên đường lấy được tổ ong, còn có sự tình lúc y giấu giếm những người khác lấy được Không Gian Tiên Khí cũng không nói ra, che giấu đi.

Hàn Lập nghe những lời này, trong lòng hơi động, liếc qua bên này.

Sự tình tổ ong ngược lại cũng thôi, Cận Lưu lấy được Không Gian Tiên Khí mà lại giấu giếm những tu sĩ Thiên Thủy tông khác, hắn cảm thấy không hề bình thường, chỉ sợ ở trong đó có chuyện kỳ quặc, thế là dùng ánh mắt thăm dò.

Cận Lưu chú ý tới ánh mắt Hàn Lập, lập tức nhìn lại, trong mắt hiện lên một tia ý định cảnh cáo nhàn nhạt.

Hàn Lập đạt được kết quả thăm dò, trong lòng hơi lạnh, nhưng cũng không có ý tứ vạch trần việc này, dời ánh mắt đi.

Cận Lưu nhìn thấy cảnh này, trong lòng buông lỏng, tiếp tục bắt chuyện cùng Lôi Ngọc Sách, cũng hỏi thăm đối phương trên đường đi đã trải qua những gì.

Lôi Ngọc Sách cũng nói một lần những chuyện trải qua trên đường, đại khái giống như bọn họ bên này, con đường đi tới cũng gặp phải không ít nguy hiểm, người đồng hành dần dần tổn thất hầu như không còn, trong đó không thiếu người mất tích ly kỳ, sau khi trải qua một phen khó khăn trắc trở, bây giờ chỉ còn lại năm người này.

Bởi vì không có đường lui, hơn nữa cũng không cam lòng, những người này liền dự định tiếp tục đi về phía trước, để xem có thể tìm được một chút hi vọng sống hay không, hoặc là tìm được một chút cơ duyên.

Hơn nửa ngày trước, bọn họ lại gặp Lam Nhan lẻ loi một mình tại tầng này, liền đồng hành cùng một đường, kết quả bị Lợi Kỳ Mã kia đột nhiên tập kích, đành phải chiến đấu liên tục cho tới bây giờ.

"Xem ra cho dù đi con đường kia, bên trong Tuế Nguyệt Tháp này đều hung hiểm dị thường. Lúc trước chúng ta mấy trăm người tiến nhập tháp, nghĩ không ra giờ này chỉ còn lại mấy người chúng ta." Cận Lưu có chút hoài nghi đối với quá trình mà Lôi Ngọc Sách nói, nhưng cũng không có vạch trần, dù sao chính y cũng che giấu rất nhiều chuyện, trên mặt làm ra vẻ bi thống, thở dài nói.

Bọn người Lôi Ngọc Sách nghe vậy, thần sắc cũng ảm đạm một trận, chỉ bất quá rút cuộc có mấy phần tình cảm chân thực, thì không ai biết.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1069: Lợi Kỳ Mã

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 27 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.