247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1051: Bại lộ?

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1051: Bại lộ? online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch: Tiểu Mjnh

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Hàn Lập thấy vậy, trong mắt hiện lên một tia giật mình.

Hóa ra Lam Nguyên Tử đang vận dụng một loại bí thuật thiêu đốt lực lượng pháp tắc trong thể nội, khó trách gã lại có thể bộc phát ra lực lượng cường đại như thế.

Trong lòng của hắn nghĩ tới như vậy, động tác trên tay cũng không chần chờ chút nào, hai tay hắn lập tức vung lên bấm niệm pháp quyết.

Ngay phía sau hắn tỏa ra kim quang chớp động, từ đó hiện ra Chân Ngôn Bảo Luân, nó nhanh chóng chuyển động quay tròn.

Từ trên Chân Ngôn Bảo Luân chen chúc tỏa ra vô số gợn sóng màu vàng, trong nháy mắt bao phủ cả phạm vi phương viên ngàn trượng.

Chung quanh quang cầu màu xanh lam lập tức đứng im, Lam Nguyên Tử đang muốn chạy trốn tránh thoát khỏi Thần Niệm Chi Liên nhưng tốc độ gợn sóng màu vàng quá nhanh, gã chưa kịp tránh thoát liền đã bị gợn sóng màu vàng bao phủ vào bên trong, không thể động đậy.

Trong hư không gần đó tuôn ra hào quang màu lam cũng lập tức đình, mọi thứ chung quanh rất nhanh khôi phục lại yên lặng.

Còn Hàn Lập thì cả người khẽ động dễ dàng từ trong quang cầu màu xanh lam bay ra, hắn lay động một cái liền đã xuất hiện trước Lam Nguyên Tử, năm ngón tay hắn đặt trên đầu Lam Nguyên Tử, đang định bóp xuống nhưng lại ngừng lại.

Hắn giương mắt nhìn một cái về phía phương hướng đào tẩu của Lam Nhan phía trước, rồi lại nhìn Lam Nguyên Tử trong tay, bất chợt trong đầu hiện ra thân ảnh tiểu muội của mình, làm cho hắn không khỏi thở dài thăm thẳm, bỗng nhiên hắn đưa tay vỗ một chưởng xuống đan điền dưới bụng của Lam Nguyên Tử.

Ngay lập tức, trong lòng bàn tay hắn tuôn ra năm cỗ lực lượng Thời Gian pháp tắc, liền nhanh chóng quay tít một vòng ngưng kết thành một phong ấn giống như cách thức Ngũ Hành Thuật, chui vào thể nội gã.

"Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết" phong ấn bí thuật, cũng có thể phong ấn được người khác.

Hàn Lập lập tức gỡ nhẫn trữ vật của Lam Nguyên Tử xuống, rồi lại lấy thần thức kiểm tra khắp nơi trên người đối phương, thấy gã không có ẩn tàng cái gì, lúc này mới bấm niệm pháp quyết thu lại Chân Ngôn Bảo Luân, gợn sóng màu vàng xung quanh cũng theo đó mà biến mất.

Lực lượng pháp tắc cùng hào quang màu lam bên ngoài người Lam Nguyên Tử giống như băng tuyết tan chảy dưới ánh mặt trời gay gắt, nhanh chóng tiêu tán, trên dưới cả người lại không có một tia khí tức Tiên Linh Lực, cả người gã vì vậy liền rơi xuống phía dưới.

Hàn Lập đưa tay kéo Lam Nguyên Tử lại, rồi mang gã hạ xuống mặt đất.

Giờ phút này Lam Nhan đã trốn ra khỏi phạm vi thần thức của hắn, không còn chút tung tích nào, mặc dù còn chút khí tức lưu nhưng muốn đuổi kịp nàng thì hi vọng cũng không lớn.

Hơn nữa mặc dù nơi này thoạt nhìn không có nguy hiểm gì, nhưng trong lòng Hàn Lập lại ẩn ẩn có chút khiếp vía hãi hùng, cho nên hắn cũng không có tùy tiện tiếp tục đuổi theo.

"Thật là Phong Ấn Thuật lợi hại, khó trách các hạ có thể năm lần bảy lượt trốn thoát khỏi đuổi bắt của Kim Nguyên Tiên Cung, tại hạ nhận thua." Lam Nguyên Tử đảo mắt nhìn khắp nơi, cười hà hà nói.

"Ngược lại ngươi cũng can đảm thật, dưới tình cảnh như vậy mà còn có thể cười được." Hàn Lập nhìn Lam Nguyên Tử, chậm rãi nói ra.

"Sinh tử tại hạ, hiện tại nằm trong tay đạo hữu, cho dù ta khóc hay là cười, tin tưởng đều không ảnh hưởng tới định đoạt của đạo hữu. Nếu như vậy, ta tình nguyện trong đau khổ tìm niềm vui còn hơn." Lam Nguyên Tử thoải mái nói.

"Ngươi đã tự mình hiểu rõ, vậy ta có mấy cái vấn đề hỏi ngươi, nếu không muốn để ta sưu hồn thì hãy thành thật trả lời." Hàn Lập đối với Lam Nguyên Tử ngược lại nổi lên một tia hảo cảm, tuy vậy trên mặt không có chút biểu lộ nào, như cũ dùng giọng nói lạnh nhạt nói ra.

"Hàn đạo hữu xin cứ hỏi." Lam Nguyên Tử lập tức gật đầu, phối hợp vô cùng.

"Mục đích của ngươi cùng muội muội ngươi vào Kim Nguyên Tiên Vực bắt ta là cái gì?" Nét mặt Hàn Lập hơi lộ ra vẻ mặt lạnh lùng, hỏi.

"Chúng ta được lệnh của Diệu Pháp Tiên Tôn, đến Kim Nguyên Tiên Vực bắt Hàn đạo hữu, đồng thời từ trên người Hàn đạo hữu cướp lấy một kiện bảo vật vốn thuộc về Cửu Nguyên Quan, nghe nói là một kiện Thời Gian Tiên Khí hình dạng như cái bình nhỏ màu xanh sẫm." Lam Nguyên tử không chần chờ chút nào, lập tức nói.

Hàn Lập nghe lời này xong, trong lòng chấn động.

Chưởng Thiên Bình là bì mật sâu kín nhất của hắn, ngoại trừ số ít người thân ra thì chưa bao giờ để cho người ngoài nào biết được, hiện tại xem ra, bí mật này không cách nào ẩn giấu được nữa.

"Làm sao Cửu Nguyên Quan biết vậy ấy trên người của ta?" Hàn Lập im lặng một lát, hỏi.

"Liên quan tới chuyện này, ta cũng không rõ cho lắm, nghe nói là từ trong một viên Tạo Hóa Tinh Hạt đoán ra được, còn viên tinh hạt chính là từ trên người đạo hữu mà có được." Lam Nguyên Tử lắc đầu, nói ra.

"Tọa Hóa Tinh Hạt!" Ánh mắt Hàn Lập sáng lên, trong đầu hiện ra Thời Gian Tinh Hạt, thầm nghĩ khó trách.

"Lần này trừ huynh muội bọn người ra, Kim Hãn Tiên Cung còn phái những người nào khác tới nữa không?" Hắn tiếp tục hỏi.

"Không có, Diệu Pháp Tiên Tôn chỉ phái hai bọn ta tới thôi, vốn cho rằng thực lực liên thủ của hai người bọn ta có thể so với Đại La, đủ để chắc thắng được Hàn đạo hữu ngươi, không ngờ thực lực các hạ lại cường đại như thế, cho dù huynh muội bọn ta liên thủ cũng không phải đối thủ của ngươi." Lam Nguyên Tử cười khổi một tiếng, nói ra.

Hàn Lập nghe lời này, trong lòng âm thầm thả lỏng, lại hỏi Lam Nguyên Tử thêm mấy vấn đề nữa, Lam Nguyên Tử không chần chờ chút nào, đều thành thật trả lời, không chút do dự nào.

Hàn Lập hỏi xong mấy vấn đề, liền đứng lặng yên, ánh mắt thì nhìn về phía nơi xa chân trời, dường như đang suy nghĩ cái gì.

Lam Nguyên Tử lẳng lặng đứng ở một bên, không có mở miệng quấy rầy.

Hàn Lập nhìn về nơi xa trong chốt lát, bỗng nhiên khoát tay, ngón tay liền điểm một cái ngay mi tâm của Lam Nguyên Tử, đầu ngón tay lóe lên tinh quang một cái rồi biến mất.

Trong lòng Lam Nguyên Tử giật mình, không kịp làm bất kỳ phản ứng nào, hai mắt chợt nhắm lại, chìm trong hôn mê.

Hai tay Hàn Lập liên tục bấm niệm pháp quyết, đầu ngón tay lấp lóe tinh quang, ngay trong đầu Lam Nguyên Tử thi triển ra một cái phong cái, cầm cố thần hồn của gã lại, lức này mới dừng tay.

"Đề Hồn, vừa rồi lời người này nói có thật hay không?" Trong mắt của hắn chớp động hàn mang, đột nhiên nói với hư không.

"Không có, vừa rồi thời điểm hắn trả lời vấn đề của ngươi, dao động thần hồn chưa từng xuất hiện lạ thường, đều là lời nói thật sự, không có chút nói ngoa hay là giấu diếm nào cả." Âm thanh Đề Hồn vang lên trong hư không.

Hàn Lập nghe vậy, chậm rãi gật đầu.

Mặc dù hắn có chút thưởng thức Lam Nguyên Tử này, nhưng nếu vừa rồi mà gã có nửa câu nói ngoa, hắn sẽ không chút do dụ sưu hồn giết chết gã.

"Trực tiếp giết hắn, rồi để ta tiến hành sưu hồn gã có phải thuận tiện hơn không, làm gì mà phải hao tâm tổn sức để tra hỏi làm gì." Hư không sau lưng Hàn Lập chấn động chợt hiện ra một cái cổng sáng màu bạc, từ trong đó hiện ra thân ảnh Đề Hồn.

"Lam Nhan kia chạy thoát rồi, nhìn vào tình cảm quan hệ cực sâu của hai người, chỉ sợ Lam Nhan sẽ còn tìm đến, đến lúc đó Lam Nguyên Tử này còn hữu dụng." Hàn Lập phất tay ném Lam Nguyên Tử vào không gian Hoa Chi, nhẹ nhàng nói ra.

"Lam Nhan kia? Cho dù huynh muội bọn họ có liên thủ cũng không phải đối thủ chủ nhân ngươi, bây giờ chỉ còn mỗi Lam Nhan, có cái gì phải lo lắng chứ. Nàng dám đến thì càng tốt hơn, vừa vặn hột gọn một mẻ." Đề Hồn quơ quơ nắm tay nhỏ, lơ đễnh nói ra.

"Không nên khinh thường, quả thật một cái Lam Nhân ta còn không để trong lòng, nhưng bây giờ Kỳ Ma Tử cũng đang ở trong tiên phủ này, bọn hắn đều là người của Thiên Đình, nếu như cả hai liên thủ chắc chắc sẽ phiền toái, cẩn thận hơn một chút dù sao cũng không sai." Hàn Lập lắc đầu, nói ra.

"Vậy cũng đúng." Đề Hồn khẽ giật mình liền gật đầu.

Hàn Lập không có tiếp tục tốn tâm từ vào huynh muộ Lam thị nữa, mà ánh mắt nhìn khắp nơi xung quanh.

Một đường đuổi theo hai người Lam Nguyên Tử, hắn đã đi vào sâu trong sa mạc đỏ thẫm.

Giờ phút này trong biển cát lại nhiều hơn từng tòa cồn cát cao lớn, phảng phất như ngọn thấp, tuy vậy trên cồn cất cũng không còn là một mảnh hoang vu nữa, mà đã mọc ra từng cây bụi gai màu đỏ.

Sâu trong cồn cát cũng có một ít tiểu thú nhỏ bé như Sa Tích, Sa Hạt* còn sống, chẳng qua chúng nó đều là sinh linh bình thường, cũng không phải là Yêu thú.

*Sa Tích, Sa Hạt: Thằn lằn sa mạc và bò cạp sa mạc.

Đề Hồn cũng đảo mắt nhìn xung quanh, đột nhiên trong miệng khẽ ồ lên một tiếng, trong đôi mắt lấp lóe vẻ kinh dị.

"Sao vậy, ngươi phát hiện được cái gì rồi?" Hàn Lập nhìn lại, ánh mắt sáng lên, hỏi.

Thể chất Đề Hồn đặc thù, tầm nhìn quan sát sự vật khác biệt với hắn, cho nên thường xuyên có phát hiện gì đó đặc biệt.

"Nơi này khí tức tử vong rất đậm, hơn nữa oán khí rất nặng, xem ra cũng không phải đất lành gì, về sau chủ nhân ngươi phải ngàn vạn cẩn thận." Thần sắc Đề Hồn ngưng trọng nói ra.

"Ta cũng cảm giác được nơi này có chút nguy hiểm, xem ra thật không phải nơi tốt lành gì. Vừa rồi trên tấm bia đá đứng sừng sững trước cửa vào kia có viết một chữ "Nhị", chẳng lẽ nơi này chính là tầng thứ hai của Tuế Nguyệt Tháp?" Hàn Lập nghe vậy, sắc mặt cũng hơi ngưng tụ.

"Rất có thể, trước đó từ ngoài nhìn vào, mặc dù tòa Tuế Nguyệt Tháp này toàn thân tròn trịa, cũng không rõ ranh giới tầng cấp, thế nhưng theo ta cẩn thận quan sát, thì tháp này có phân tầng cấp, dường như có bảy tầng, nơi này xem ra chính là tầng thứ hai, không biết vị Thái Tuế Tiên Tôn kia kiến tạo tháp này dùng để làm cái gì nữa." Đề Hồn nói ra.

"Bất kể nói như thế nào, trước tiên dò xét xung quanh một cái đi đã." Hàn Lập lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, hắn liền phất tay phát ra một cỗ hào quang màu xanh, vuốt lên vết tích chiến đấu xung quanh, rồi sau đó lựa chọn một phương hướng bay đi.

Về phần Đề Hồn, hắn cũng không để nàng trở về không gian Hoa Chi, mà mang theo bên cạnh.

Trong nháy mắt, thời gian trôi qua nửa ngày.

Chung quanh vẫn như cũ được bao quanh một biển cát màu đỏ, mảnh biển cát này lớn lạ thường, hơn nữa chưa từng xuất hiện bất kỳ tình huống nào khác thường.

Ngay khi thời điểm Hàn Lập hoang mang, thì đột nhiên Đề Hồn khẽ "Di" một tiếng, rồi bay xuống phía dưới.

Đuôi lông mày Hàn Lập khẽ động, hai người rất nhanh hạ xuống trước một tòa cồn cát.

Đề Hồn phất tay phát ra một cỗ hào quang màu đen, chém cồn cát thành hai nửa.

Từ đó lộ ra một bộ hài cốt màu xám trắng cao vài trượng, thoạt nhìn như là một đầu hài cốt thằn lần thật lớn, phía trên hiện đầy vết rạn phong hóa, lúc nào cũng có thể vỡ vụn hoàn toàn.

"Bộ hài cốt này là sao?" Thần thức Hàn Lập từ lâu đã phát hiện ra bộ hài cốt phong hóa này, cũng không phát hiện ra dị dạng gì cả, liền hỏi.

"Chủ nhân, ngươi cảm thấy bộ hài cốt này đã tồn tại ở đây đã bao nhiêu năm rồi không?" Ngón tay của Đề Hồn giống như cộng hành trắng khẽ vuốt lên trên bộ hài cốt phong hóa, hỏi.

"Mặc dù Sa Tích nơi này không phải yêu thú, nhưng cũng là dị chủng, thân thể lại cứng cỏi hơn nhiều so với Sa Tích bình thường, hài cốt phong hóa thành dạng này, tối thiểu cũng đã qua mấy trăm đi, ngươi hỏi chuyện này để làm gì vậy?" Hàn Lập kỳ quái nói ra.

"Con Sa Tích này chết đi, vẫn chưa tới mười năm." Đề Hồn lắc đầu, nói ra.

"Cái gì! Làm sao ngươi biết?" Hàn Lập nghe vậy chấn động cả người, có chút khó có thể tin được, hỏi.

"Bất kỳ sinh linh nào còn sống thể nội đều có hồn phách, sau khi chết đi mặc dù hồn phách sẽ tiêu tán, nhưng vẫn còn có chút mảnh vỡ hồn lực quấn quanh ở trên thi hài, năm này qua tháng nọ mới có thể hoàn toàn tản đi, có thể dùng việc này để phán đoán thời gian vẫn lạc. Mảnh vỡ hồn lực lưu lại trên bộ hài cốt này còn rất nồng nặc, nó chết đi không quá mười năm." Đề Hồn nói như vậy.

"Không ngờ còn có loại phương pháp phán đinh thời gian tử vong này." Hàn Lập nghe lời này, trong lòng sợ hãi thán phục.

Chẳng qua muốn cảm ứng được mảnh vỡ hồn lực lưu lại trên hài cốt vẫn lạc, thì cần phải có lực cảm giác thần hồn cực mạnh, lực lượng thần thức của hắn mạnh như thế mà cũng làm không được, xem ra Đề Hồn đối với cảm giác thần hồn, càng ngày càng lợi hại.

"Chẳng qua nếu bộ Sa Tích này chết đi chưa tới mười năm, thì làm sao thi hài lại có thể phong hóa đến tình trạng như vậy được?" Hàn Lập lập tức lại nhíu mày lẩm bẩm, nói.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1051: Bại lộ?

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 22 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.