247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1030: Kim Chúc thú

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1030: Kim Chúc thú online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Thân hình Hàn Lập vừa vượt qua màn sáng màu vàng, trong nháy mắt liền bị một cỗ lực lượng pháp tắc mãnh liệt giam cầm, cả người bị quấn quanh bởi những sợi tơ màu vàng.

Giờ phút này cả người hắn cứ như vậy treo thẳng tắp giữa không trung, không thể động đậy.

Hai mắt hắn liếc xuống dưới, chỉ thấy dưới thân là một mảnh sơn lâm xanh um tươi tốt rậm rạp, rộng đến mấy trăm dặm, chỗ rìa bị sương vụ màu xám bao phủ, hiển nhiên là một chỗ bí cảnh cỡ nhỏ.

Trong núi rừng, cây cối rậm rạp, mơ hồ có thể nhìn thấy từng viên đá xanh lát thành đường hẹp quanh co, uốn lượn vặn vẹo xuyên qua tầng tầng rừng rậm, một mực thông vào chỗ sâu một khoảnh sân nhỏ màu vàng.

"Thời Gian Pháp Tắc chi lực thật nồng đậm!" Hàn Lập thu tầm mắt lại, nhìn thoáng qua sợi tơ màu vàng quấn quanh người, nhịn không được tán thán nói.

Loại cảm giác này giống như là bị Chân Ngôn Bảo Luân cầm cố, chỉ là suy nghĩ của hắn cũng không bị ảnh hưởng, ngược lại thân thể bị những sợi tơ màu vàng sắc bén không gì sánh được kia thiết cắt, dù chưa bị cắt đứt, nhưng cũng cảm thấy hết sức đau đớn.

Hắn đang cân nhắc, thần sắc bỗng nhiên hơi đổi, liền thấy trong rừng núi xa xa, bỗng nhiên dâng lên trận trận khói bụi, hai đạo thân ảnh vàng óng to lớn, một đường phá rừng hủy gỗ lao đến phía hắn bên này.

Hàn Lập nhìn kỹ, liền phát hiện đó là hai con mãnh hổ to lớn toàn thân hoàng kim, tựa như được đúc từ vàng lỏng, hai bên sườn sinh ra hai cánh lông vũ màu vàng, chỉ là do hình thể nó quá to lớn, nên nhìn đôi cánh có vẻ hơi nhỏ, cũng không thể trực tiếp vỗ phi hành.

Mà theo nó không ngừng vọt tới trước, hai cánh lông vũ màu vàng liên tục vung vẩy, thân thể cự thú kia đúng là hơi cách mặt đất một xíu, vọt về hướng bên này.

"Đây là... Kim Chúc Thú?"

Tâm niệm Hàn Lập vừa động, tự lẩm bẩm.

Loại dị thú này mặc dù gọi là thú, nhưng kì thực toàn thân đều do nguyên khí chí chân chí thuần Kim thuộc tính ngưng tụ thành, trong mảnh Kim Nguyên sơn mạch này càng như cá gặp nước, cực kỳ khó chơi.

Đang cân nhắc, Chân Ngôn Bảo Luân trong cơ thể hắn lập tức nghịch chuyển, ba động Thời Gian Pháp Tắc chi lực bắt đầu nhộn nhạo ra chung quanh, thử đạt tới một loại cân bằng nào đó với sợi tơ màu vàng quấn quanh người hắn.

Theo Thời Gian Pháp Tắc chi lực trong cơ thể không ngừng tuôn ra, từng sợi tơ màu vàng quấn quanh trên người hắn bắt đầu tự giải khai ra, nhưng tốc độ thủy chung cũng không nhanh.

Vẻn vẹn mười mấy hơi thở sau, sợi tơ màu vàng quấn quanh Hàn Lập còn đến mấy trăm sợi, mà hai con Kim Chúc Thú giống như cự hổ kia, cũng đã vọt tới trước người.

Hai con Kim Chúc Thú vừa mới tiếp cận, lập tức mở ra miệng to như chậu máu, phân biệt cắn tới phía đầu lâu cùng eo của hắn.

Chỉ thấy trong miệng chúng là hàm răng vàng sắc nhọn ngưng tụ thành từng đạo kim quang, ở trong truyền ra trận trận nguyên khí Kim thuộc tính sắc bén không gì sánh được, khiến cho Hàn Lập cảm thấy có chút âm thầm kinh hãi.

Mắt thấy miệng lớn sắp cắn trúng Hàn Lập, trên thân hắn bỗng nhiên hiện lên ánh lửa, vang lên một tiếng thanh minh vang dội.

Chỉ thấy một con hỏa điểu màu bạc từ đầu vai hắn bỗng giương cánh bay ra, trong nháy mắt hóa thành một con ngân diễm cự điểu, hai cánh liệt diễm cháy hừng hực, va chạm với hai con Kim Chúc Thú.

"Ầm ầm" hai tiếng nổ đùng vang lên, mảng lớn hoả tinh màu bạc vẩy ra.

Hai con Kim Chúc Thú đối diện gặp trọng kích, bị cánh lông vũ Tinh Viêm Hỏa Điểu nắm lấy, đánh bay trở về mặt đất.

"Rống..."

Hai con thú gào lên một tiếng, cả hai đều giương miệng to như chậu máu, cắn tới phía cánh Tinh Viêm Hỏa Điểu.

Chỉ nghe "Rẹt" một tiếng vang lên, Tinh Viêm Hỏa Điểu đã phóng lên tận trời, trên hai đạo hỏa dực lại bị xé rách mất một mảng lớn hỏa diễm.

Trong miệng Kim Chúc Thú kia nhấm nuốt mấy lần, đúng là không sợ liệt diễm gây bỏng chút nào, trực tiếp nuốt hỏa diễm vào trong bụng.

Hàn Lập thấy vậy, lông mày không khỏi nhíu một cái, Tinh Viêm Hỏa Điểu ngân diễm lợi hại thế nào, trong lòng hắn biết rõ, vậy mà trong bụng hai con dị thú này lại có thể chứa hoả diễm này, quả thực làm hắn kinh ngạc.

Bất quá hắn cũng không nhìn nhiều, mà toàn lực thôi động Chân Ngôn Bảo Luân trong cơ thể nghịch chuyển, dùng Thời Gian Pháp Tắc chi lực chống lại sợi tơ màu vàng quấn quanh ngoài thân, bức chúng ra từng chút từng chút một.

Tinh Viêm Hỏa Điểu bị thôn phệ một phần hỏa diễm, không sợ mà giận, trên trời cao mở rộng cánh chim, bỗng nhiên lao xuống phía dưới.

Nó giống như một đoàn hỏa diễm thiên thạch ầm ầm đập xuống, lập tức dâng lên ngân diễm nóng rực khắp nơi, vây quanh hai con Kim Chúc Thú này, tiếp theo liệt diễm xoay tròn bốc lên, hóa thành một đạo vòi rồng hỏa diễm bao phủ trong đó.

Vòi rồng ngân diễm trực tiếp xông lên không, xoay tròn mang theo cỗ gió lốc cổ vũ hỏa thế, khiến cho nhiệt độ bên trong tăng vọt mấy lần, hai con Kim Chúc Thú thân ở trong đó, toàn thân rạng rỡ kim quang, bên ngoài thân lại có từng tia từng sợi sương mù màu vàng nhạt bốc hơi ra.

Hàn Lập liếc thấy một màn này, chợt nhớ lại Kim Chúc Thú kia phần lớn là nguyên khí Kim thuộc tính ngưng tụ sinh ra, sương mù bốc hơi này, hơn phân nửa chính là nguyên khí a.

Đúng lúc này, hai tiếng gào thét đột nhiên truyền đến, hai con Kim Chúc Thú kia ở trong vòi rồng ngân diễm vừa đi vừa chạy chốc lát, lại đụng đầu vào nhau.

Chỉ nghe "Ầm" một tiếng vang lớn!

Đầu lâu hai con Kim Chúc Thú trùng điệp đánh vào nhau, một mảnh kim quang chói mắt bỗng nhiên lóe lên, từ chỗ trán nó quét ngang ra, ở trong cuốn theo cỗ sắc bén chi lực làm người ta sợ hãi, trong nháy mắt xé ra ngân diễm chung quanh.

Hai con Kim Chúc Thú tả hữu xông lên, thoát ly ngân diễm khống chế, chạy trốn ra ngoài.

Ngân diễm hỏa điểu bị một chém làm hai, hai mảnh hỏa diễm lập tức tuôn về cùng một chỗ, ý đồ dung hợp lại, nhưng giữa hai mảnh hoả diễm thủy chung có một tầng kim quang cách trở, đúng là không thể nào hợp hai làm một.

Kim Chúc Thú thoát ly khống chế, không để ý tới Tinh Viêm Hỏa Điểu nữa, mà bốn vó phi nước đại phóng lên tận trời, giương miệng to như chậu máu, lần nữa xông thẳng đến Hàn Lập.

Chỉ là lúc này Hàn Lập đã tránh thoát những sợi tơ màu vàng kia trói buộc, hai mắt ngưng tụ, bỗng nhiên bước tới hư không phía trước một bước, hai cánh tay tả hữu đồng thời chấn động, vận chuyển lên thần thông Đại Lực Kim Cương Quyết, đánh tới hai con Kim Chúc Thú.

Một mảnh quang mang tinh thần từ hai tay hắn sáng lên, trên hai quả đấm to lớn càng tràn ngập một tầng tinh quang, phân biệt đập xuống trán hai con Kim Chúc Thú, lập tức vang lên "Bành bành" hai tiếng nổ mạnh.

Trong trời cao, hai đoàn khí kình hiện lên hình khuyên nổ bể ra, hai con Kim Chúc Thú như bị ngọn núi đè xuống, rơi thẳng xuống mặt đất phía dưới, nện thẳng xuống làm toàn bộ đại địa chấn động.

Hàn Lập phi thân xuống, đầu tiên là nhìn thoáng qua hai mảnh Tinh Viêm Hoả Điểu còn đang muốn dung hợp nhưng không thể được, sau đó đuổi sát theo hai con Kim Chúc Thú, không đợi bọn chúng từ dưới hố sâu mặt đất bò lên, trọng quyền lại liên tục nện xuống.

"Rầm rầm rầm "

Liên tiếp trọng quyền bạo kích, hai nắm đấm Hàn Lập đập xuống như mưa, trên đại địa chấn động oanh minh vang lên không ngừng.

Hơn trăm quyền qua, mặt đất phương viên hơn mười dặm đã trở thành một mảnh hỗn độn, lúc này Hàn Lập mới thu tay lại, sợ nếu không cố kỵ gì mà tiếp tục đập xuống, toàn bộ căn cơ bí cảnh sẽ bị mình đập bể ra.

Nhưng mà, sau khi hắn ngừng lại, nhìn xuống đáy hố, lông mày không khỏi nhíu chặt lại, chỉ thấy dưới đáy hố khổng lồ kia rỗng tuếch, nào còn có bóng dáng Kim Chúc Thú?

Hàn Lập phi thân rơi vào đáy hố, mới phát hiện hai con Kim Chúc Thú kia đã trốn vào một đầu thông đạo trong lòng đất.

"Đi, chúng ta trước đi báo thù cho ngươi, sau lại nghĩ biện pháp xóa đi những kim quang kia, để cho ngươi trở về hình dáng ban đầu." Tâm thần Hàn Lập khẽ động, liên hệ với Tinh Viêm Hỏa Điểu.

Hoả Điều nghe vậy, liền ngừng ý định hợp hai làm một, hóa thành hai con chim nhỏ ngân diễm giống nhau như đúc, đáp xuống bờ vai Hàn Lập.

Hàn Lập nhìn thoáng qua cửa hang kia, thần thức chui vào, tiếp theo bay vào trong đó.

Thông đạo vì vừa mới đào xong, bên trong có chút ẩm ướt oi bức, khắp nơi đều là một mùi bùn đất mốc meo.

Hàn Lập nhíu mũi đi hơn mười dặm, phía trước đột nhiên xuất hiện một cái ngã ba.

Đến đây, lông mày của hắn không khỏi nhảy một cái, phát hiện có chút dị dạng.

Chỗ ngã ba này, chính là thông đạo mà Hàn Lập đi đến, giao với một đầu thông đạo cắt ngang qua phía trước hình thành, thông đạo phía trước càng thêm rộng rãi, bốn vách tường bóng loáng khô ráo, hiển nhiên đã có từ sớm, cũng không phải là Kim Chúc Thú mới đào.

Cùng lúc đó, trong thông đạo kia có gió lưu động, Hàn Lập lấy tay cảm thụ một chút, phát giác hết sức nóng rực.

"Hắc hắc, tiểu gia hỏa, lần này có thể ngươi có lộc ăn đấy...". Thần thức hắn quét qua, sau đó ánh mắt hơi lóe lên, khóe miệng lại vểnh lên một vòng ý cười.

Sau đó, thân hình hắn lóe lên, tiến vào trong ngã ba, lướt gấp về phía thông đạo bên trái.

Trong thông đạo lên xuống chập chùng, kéo dài hơn mười dặm, cuối cùng thông ra một không gian dưới đất có diện tích khá lớn.

Hàn Lập từ cửa thông đạo đi ra, liền thấy phía trước xuất hiện một toà hoả trì năm màu rộng chừng trăm trượng, bên trong có hoả diễm năm màu rực rỡ hoà lẫn nhau là xích hoàng lục xanh lam, từ đó truyền ra trận trận sóng nhiệt hừng hực không gì sánh được.

Hai con Kim Chúc Thú mà Hàn Lập đánh lui lúc trước, giờ phút này đang nằm bên cạnh ngũ thải hỏa trì, chúng đang gặm ăn một khối khoáng thạch màu vàng to lớn, mỗi khi nhai nuốt một lần, liền có một sợi nguyên khí Kim thuộc tính tụ hợp vào thể nội.

Hai thú thấy Hàn Lập tiến đến, lập tức cảnh giác bò lên, thân hình nằm thấp, nhìn về phía hắn nhe cặp răng nhọn, nhưng đã lĩnh giáo sự lợi hại của Hàn Lập, không dám tùy tiện xông lên.

"Trách không được trước đó chúng có thể chống đỡ Tinh Viêm Chi Hỏa, nguyên lai là quanh năm nằm nghỉ gần ngũ thải hỏa trì này, lại ăn chán chê mỏ vàng chịu hỏa lực xâm nhiễm, vậy cũng không có gì kỳ quái..." Hàn Lập cười nói.

Lúc này, hai con ngân diễm hỏa điểu trên đầu vai hắn cũng phát hiện ngũ thải hỏa trì trước mắt bất phàm, nó co giò nhảy không ngừng, lộ ra thập phần hưng phấn xao động.

"Ngươi cũng phát hiện rồi sao? Đi thôi." Hàn Lập vừa cười vừa nói.

Hai con Tinh Viêm Hỏa Điểu được lệnh, lập tức hỏa dực mở ra, đồng thời xông về ngũ thải hỏa trì.

Mắt thấy hai con hỏa điểu đồng thời nhào về phía ngũ thải hỏa trì, hai con Kim Chúc Thú lập tức gấp gáp, thân thể nhảy lên, vọt lên giữa không trung, muốn nhào về phía hai con hoả điểu.

"Để cho ta!" Con ngươi Hàn Lập co rụt lại, gầm lên một tiếng.

Thân hình hắn bỗng nhiên lóe lên, liền đi tới dưới thân hai con Kim Chúc Thú, hai tay đồng thời đưa ra, mỗi bên trái phải bắt lấy hai cái đuôi của hai con Kim Chúc Thú kéo một cái, lập tức giật chúng trở lại.

Hai con Kim Chúc Thú trùng điệp ngã xuống đất, thân thể bỗng nhiên khẽ đảo, lăn bò lên, nhào về phía Hàn Lập.

Chân Linh huyết mạch trong cơ thể Hàn Lập vận chuyển, quanh thân hiện lên bộ lông màu vàng óng, trong nháy mắt hóa thành một đầu Cự Viên màu vàng cao hơn mười trượng, hai bàn tay to lớn đồng thời đè xuống đầu lâu hai con Kim Chúc Thú, gắt gao ép chúng xuống.

Đầu lâu hai con Kim Chúc Thú đập xuống đất ầm ầm, thân thể giãy giụa kịch liệt, hai đuôi dài như roi quét loạn, lại bị Hàn Lập ép tới không ngẩng đầu lên được nửa điểm.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1030: Kim Chúc thú

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 30 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.