247Truyen.com

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1014: Chủ động báo cáo

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1014: Chủ động báo cáo online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Dịch: ngoc_anh4797

Biên: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Khâu trưởng lão thấy bộ dáng Diệp Tố Tố như vậy, lông mày hơi nhăn lại, không khỏi tiến lên một bước, đang muốn mở miệng nói gì đó.

Nàng thấy, vị thiếu chủ này của mình chưa có nhiều kinh nghiệm sống, thật sự quá tín nhiệm vị Hàn tiền bối Nhân tộc này, mắt thấy nàng nói không nên lời, liền muốn thay nàng mời hai người Hàn Lập ly khai.

“Diệp cô nương, nếu như Tiên Cung đã truy nã đến Kim Tê Thành, việc tra xét đến Thanh Hồ tộc bất quá cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi, nếu như ta tiếp tục lưu lại Thanh Hồ Thành, sẽ đưa tới cho các ngươi mầm tai vạ. Đợi ta chỉnh đốn một phen xong sẽ lập tức rời đi.” Không chờ Khâu trưởng lão mở miệng, thần sắc Hàn Lập nghiêm túc nói.

Khâu trưởng lão nghe được lời ấy, thần sắc không khỏi hơi đổi, lời ra đến miệng liền mạnh mẽ nuốt trở vào, trước khi đến đã nghĩ kỹ một phen lý do thoái thác cường ngạnh nhưng giờ không có đất dụng võ, hiển nhiên không nghĩ tới Hàn Lập sẽ chủ động nói ra như vậy.

“Hàn tiền bối, ta tin tưởng ngươi tuyệt đối không phải kẻ xấu, thế nhưng…” Diệp Tố Tố nghe vậy, áy náy nói.

“Ngươi không cần phải áy náy, ta đã quấy rầy Thanh Hồ thành các ngươi đã lâu, thật sự đã đến lúc nên rời đi. Đề Hồn, người lập tức vào phòng chỉnh đốn, sau đó chúng ta liền rời đi.” Hàn Lập cười khoát tay, quay người lại nói với Đề Hồn.

Đề Hồn lên tiếng, quay người tiến vào nhà chính.

Trong ngôi nhà này cũng không có quá nhiều vật cần sửa sang lại, chẳng qua là những phong cấm trận Hàn Lập bố trí cần phải hóa giải thu về.

“Hàn tiền bối, Thanh Hồ tộc thật sự là tiểu tộc đối với người, vô lực kháng cự Tiên Cung, chỉ có thể đường đột tiền bối, mong rằng tiền bối thứ lỗi. Bất quá tiền bối yên tâm, tin tức các ngươi đã từng tới đây, Thanh Hồ tộc chúng ta tuyệt đối không để lộ nửa điểm.” Diệp Tố Tố cung kính thi lễ với Hàn Lập, nói ra.

“Không, chờ chúng ra rời khỏi đây, sáng sớm ngày mai, ngươi liền đi Kim Tê Thành tìm người điều tra của Tiên Cung, báo tin tức chúng ta từng ở tại Thanh Hồ tộc cho bọn hắn. Thời gian trước sau phải chuẩn xác, không thể có chút sơ hở.” Hàn Lập nói ra lời nói kinh người.

“Cái gì… Tiền bối người nói gì?” Diệp Tố Tố cảm thấy không dám tin tưởng vào lỗ tai mình, hỏi vội.

Khâu trưởng lão nghe xong, thần sắc cũng biến đổi, lại suy nghĩ một lát sau, mới thông suốt được những vấn đề trong đó, ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập, không khỏi có thêm chút biến hóa.

“Diệp cô nương không cần kinh ngạc, ý của ta, chính là để ngươi báo cáo tin tức của ta với Tiên Cung.” Hàn Lập cười nói.

“Tiền bối nói là, để chúng ta chỉ sai hướng cho bọn họ, dẫn dắt bọn họ đi truy tìm nơi khác à?” Diệp Tố Tố hơi ngây người, lập tức hỏi.

“Sau khi ra khỏi Thanh Hồ Thành, chúng ta sẽ tiếp tục đi về phía bắc Kim Nguyên sơn mạch. Lúc đó ngươi phải chỉ cho bọn họ đúng hướng mà chúng ta đi, không thể tự tiện cải biến, nếu không sẽ đưa tới đại họa cho Thanh Hồ tộc. Nhớ lấy, nhớ lấy.” Hàn Lập lắc đầu, nói ra.

“Tiền bối, như thế nào mà ngươi càng nói, ta càng nghe không hiểu gì cả?” Diệp Tố Tố nghi ngờ hỏi.

“Thiếu chủ, mặc kệ chúng ta báo hay không báo, Tiên Cung cũng sẽ tra được Hàn tiền bối đã tới Thanh Hồ thành chúng ta, so với việc đợi đến lúc đối phương tra đến tận cửa cưỡng bức, không bằng chúng ta chủ động bẩm báo. Hàn tiền bối làm như vậy, là vì bảo toàn cho Thanh Hồ tộc chúng ta.” Khâu trưởng lão trầm mặc thật lâu, mở miệng nói ra.

“Sau khi các ngươi báo cáo, tất nhiên Tiên Cung sẽ đến dò xét, chỉ có để cho bọn chúng tìm được một chút tin tức chân thật hữu dụng, bọn hắn mới không làm khó Thanh Hồ tộc các ngươi.” Hàn Lập nhẹ gật đầu, lại nói.

Diệp Tố Tố nghe xong, lúc này mới chợt hiểu ra, trong lúc nhất thời lại không biết nói gì cho tốt.

“Hàn tiền bối cao thượng, không chỉ cứu tộc trưởng, mà còn suy nghĩ cho bản tộc như thế. Lúc trước ta còn dùng lòng tiểu nhân để phỏng đoán, thật sự áy náy không chịu nổi.” Khâu trưởng lão đứng dậy, cung kính bái Hàn Lập, nói ra.

“Khâu trưởng lão không cần như vậy, đoạn thời gian này tại Thanh Hồ Thành được yên tĩnh an nhàn là điều khó có được, là Hàn mỗ đa tạ các ngươi mới phải.” Hàn Lập đưa tay nâng Khâu trưởng lão dậy, nói ra.

Trong khi nói chuyện, Đề Hồn đã quay trở về, gật đầu nhẹ với Hàn Lập.

Thấy Hàn Lập lập tức muốn đi, Diệp Tố Tố lại có chút không nỡ, đứng lên hỏi: “Tiền bối, ngày sau chúng ta còn có cơ hội gặp nhau chăng?”

“Hàn mỗ phiền toái quấn thân, không bằng không nên gặp lại.” Thần sắc Hàn Lập không thay đổi, nói ra.

Hắn và Đề Hồn cùng đi vào trong nội viện, sau khi từ biệt một tiếng, trên thân hai người xuất hiện độn quang nối liền nhau lại, hóa thành một đạo lưu quang bắn vào không trung, lập tức biến mất không thấy gì nữa.

Diệp Tố Tố nhìn cái sân trống rỗng, không khỏi có chút buồn vô cớ.

“Thiếu chủ, nếu có duyên, sẽ gặp lại đấy.” Khâu trưởng lão đi ra phía trước, nhẹ giọng nói.

Diệp Tố Tố nghe vậy, nhẹ gật đầu, trên mặt lại nhiều hơn một phần tiếu ý.

Đạo độn quang kia vạch phá màn trời bay về phía Bắc, cũng không đi quá xa, chỉ đi được mấy ngàn dặm ở trên một ngọn núi cao, liền hạ xuống phía dưới.

Thân ảnh Hàn Lập cùng Đề Hồn từ trong độn quang hiện ra, đứng ở bên cạnh vách núi, đưa mắt nhìn về phía xa.

“Chủ nhân, dừng lại đây liệu rằng có quá gần hay không?” Đề Hồn hỏi.

“Không sao, sau khi Thanh Hồ tộc báo cáo, tất nhiên Tiên Cung sẽ sai người đến dò xét, nếu bởi vì khoảng cách xa quá, người dò xét được phái tới không thể tìm thấy được, khi phục mệnh trở về sẽ nói rằng không thấy tung tích của chúng ta, như vậy cũng sẽ khiến cho Thanh Hồ tộc nhận phải phiền toái.” Hàn Lập lắc đầu, chậm rãi nói ra.

“Vẫn là chủ nhân suy nghĩ chu toàn.” Đề Hồn cười nói.

“Thanh Hồ tộc tuy rằng nhỏ yếu, nhưng tâm tính tộc nhân chất phác, không tranh quyền thế, hoàn toàn không giống với những Hồ tộc khi xưa ta đã từng nhìn thấy…” Hàn Lập nói tới chỗ này, bỗng nhiên dừng lại, trong mắt hiện lên một chút hồi ức.

Cũng không biết “Tiểu hồ ly” từng cùng mình đồng cam cộng khổ kia, hôm nay tại Man Hoang giới vực thế nào rồi?

“Chủ nhân, nếu như người có chút coi trọng Thanh Hồ nhất tộc, tại sao không giúp bọn họ một chút, ít nhất không để bọn họ bị loại mặt hàng như Kim Mã Tông quản chế?” Đề Hồn nhìn Hàn Lập một cái, nói ra.

“Chúng ta hôm nay bị phiên toái quấn thân, không thể liên lụy quá sâu với Thanh Hồ Tộc, mặc kệ là lưu lại vật gì, đều rất có khả năng mang tai ương hủy diệt đến cho bọn họ, không thể không cẩn thận. Còn nhiều thời gian, nếu tương lai không có nhiều cấm kỵ băn khoăn như vậy nữa, thì lại đến xem Thanh Hồ tộc một chút.” Hàn Lập thở dài, nói ra.

Hai người dừng ở đây một chút, sau đó Hàn Lập lấy ra một chiếc bích ngọc phi xa, mang theo Đề Hồn bay vào không trung, tiếp tục bay về hướng Bắc.

Hai ngày sau.

Trên không trung của Thanh Hồ thành, lơ lửng mấy chục chiếc chiến hạm Linh Chu màu vàng, linh quang bao phủ xung quanh, giăng đầy phù văn.

Xa xa có thể thấy được, tinh kỳ bay phấp phới trên boong, mấy nghìn giáp sĩ đang đứng nghiêm trang, thương kích như rừng.

Non nửa Thanh Hồ thành đều bị bao phủ dưới bóng của những chiến hạm, Hồ tộc trong thành ngửa đầu nhìn lên cảm thấy lạnh run run.

Giờ phút này, tại một tiểu viện ở chỗ xa xôi trong thành, có tám chín người đang đứng ở chính giữa.

Trong đó có một nam tử trung niên mặc cẩm bào màu trắng, hai tóc mai hơi bạc, đang ngồi ở bàn đá bên cạnh nội viện, ánh mắt hơi trầm xuống mà nhìn vườn hoa bên cạnh chứa đựng những đóa hoa diễm lệ, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Sau lưng gã, có một thiếu niên mặc hoa phục thải y đang đứng cùng một đại hán áo đen lưng đeo quỷ đầu đại đao, chính là hai người Đào Cơ và Hắc Đao.

“Lúc trước, tặc nhân kia ở trong tòa tiểu viện chính giữa này sao?” Đào Cơ chau mày, mở miệng hỏi thăm.

Vài tên Thanh Hồ tộc nhân đứng phía sau nhao nhao gật đầu.

“Bẩm Tiên sứ, người kia lúc trước ở tại tiểu viện này, một mực bế quan không ra, không hiểu vì sao vào hai ngày trước đột nhiên vội vàng rời đi. Hôm qua chúng ta cũng mới biết được tin tức từ Kim Tê Thành, lập tức đi đến bẩm báo.” Diệp Loa mặc một thân váy lụa xanh vừa vặn tiến lên một bước, hơi hạ thấp người về phía bọn chúng, nói ra.

Diệp Tố Tố im lặng, đứng bên cạnh Khâu trưởng lão, không nói một lời.

“Ban đầu là ngươi mang tặc nhân kia về Thanh Hồ thanh sao?” Đào Cơ dời ánh mắt, rơi vào trên người Diệp Tố Tố, lạnh lùng hỏi.

Diệp Tố Tố nghe vậy trong lòng khẽ run lên, nhưng không có quá nhiều biến hóa trên mặt, trấn định đáp:

“Đúng vậy, ngày đó sau khi người kia xuất thủ cứu ta, vì báo đáp ân tình, ta liền mời hắn về ở tạm trong tộc. Chẳng qua không ngờ tới, hắn lại là… lại là tội phạm truy nã quan trọng của Tiên Cung.”

“Người kia đã ly khai vào hai ngày trước rồi, vì sao tới hôm qua các ngươi mới lên báo, chẳng lẽ là cố ý bao che hắn?” Đào Cơ bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, hỏi.

“Tiên Sứ không nên đùa giỡn chúng ta, tội lớn bực này, Thanh Hồ tộc chúng ta thật sự không đảm đương nổi. Thật sự là hôm qua chúng ta mới biết được tin tức hắn là tội phạm truy nã quan trọng từ Kim Tê Thành, liền lập tức đi tới bẩm báo, căn bản không dám trì hoãn chút nào.” Diệp Loa nghe vậy, liền vội vàng khom người bái xuống, sợ hãi nói ra.

“Mong Tiên Sứ minh giám!” Đám người Khâu trưởng lão cũng nhao nhao cúi người, thần sắc đại biến.

Diệp Tố Tố tuy rằng cũng bái xuống, nhưng trong lòng thầm oán giận không thôi, chỉ cảm thấy đám người Tiên Cung trước mắt này ra vẻ đạo mạo, nhưng xa xa không bằng Hàn tiền bối, nhìn như lạnh lùng xa cách, kỳ thực rất có khí độ.

“Hừ! có phải là trêu đùa hay không, đợi Lữ trưởng lão trở về sẽ biết, nếu hắn không phát hiện tung tích người kia đi về phía Bắc, tức là các ngươi đang nói dối, đến lúc đó, đừng trách Tiên Cùng xử các ngươi tội đồng mưu.” Đào Cơ cười lạnh một tiếng, hờ hững nói ra.

Đám người Khâu trưởng lão nghe vậy, nội tâm đều xiết chặt lại.

Dù sao thì Thanh Hồ tộc nhân cũng không phải giống như Diệp Tố Tố hoàn toàn tín nhiệm Hàn Lập, trong tâm bọn hắn đang lo rằng, nếu Hàn Lập không theo lời đi về phía Bắc, hoặc là không có để lại tung tích gì, như vậy Thanh Hồ tộc bọn họ hôm nay liền xong rồi.

“Nếu như hắn đã có ân với Thanh Hồ tộc các ngươi, vì sao các ngươi lại muốn báo cáo? Cái này chẳng phải là vong ân phụ nghĩa, lấy oán trả ơn hay sao?” Đúng lúc này, Đông Phương Bạch đột nhiên xoay người lại, hai mắt nhìn thẳng Diệp Tố Tố, hỏi.

Diệp Tố Tố bị gã nhìn chằm chằm như vậy, tâm thần lập tức căng thẳng, một loại cảm giác sợ hãi khó nói lên lời tập kích chạy lên não.

“Bẩm, bẩm báo Tiên Sứ… ta, chúng ta…” Miệng môi nàng run rẩy, ngay cả một câu nguyên vẹn cũng nói không nên lời.

Lúc này, một bàn tay trắng như ngọc bỗng duỗi tới, cầm lấy bàn tay lạnh buối của Diệp Tố Tố, nhẹ nhàng nắm thật chặt.

Diệp Tố Tố không cần nhìn cũng biết là mẫu thân, tâm thần thoáng an ổn vài phần.

“Bẩm Tiên Sứ, người kia đúng thật là có ân với Thanh Hồ tộc, nhưng mà hắn đã ẩn núp trong tộc ta hơn trăm năm, chúng ta đã báo đáp ân tình, cũng bởi vì trong hoàn cảnh không biết rõ luật pháp Tiên Vực, đã xem như hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.. Không nói đến quá khứ không biết gì, hôm nay đã biết rõ hắn là đào phạm truy nã, Thanh Hồ tộc chúng ta phân rõ lí lẽ, làm sao có thể không báo cáo? Cái này chẳng phải là hành vi bất trung bất nghĩa? Thanh Hồ tộc tuyệt đối không dám như thế.” Diệp Tố Tố ổn định lại tâm thần, dựa theo lý do thoái thác đã sớm nghĩ kỹ trước, đáp.

Đông Phương Bạch nghe xong, thần sắc trên mặt không biến hóa, ánh mắt cũng không có dời đi, vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Tố Tố, như là muốn nhìn ra chút manh mối từ thần sắc nàng.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2) Chương 1014: Chủ động báo cáo

Bạn đang xem Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2). Truyện được dịch bởi nhóm Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vong Ngữ. Chapter này đã được 24 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.