247Truyen.com

Ông Xã Là Người Thực Vật Chương 98

Ông Xã Là Người Thực Vật - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ông Xã Là Người Thực Vật Chương 98 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Edit: susublue

Bởi vì bị Tần Nam khinh bỉ, Cố Nhiên lại giương nanh múa vuốt, giậm chân. Hai người này lần nào gặp nhau cũng muốn đấu một mất một còn, nhưng kỳ lạ là tình cảm của họ lại càng đấu càng tốt, chưa bao giờ thấy bọn họ hận thù nhau.

Đối với tình huống như vậy, Hứa Hoán cảm thấy rất khó chịu, nói ra bốn chữ: Cá mè một lứa.

Vốn dĩ Hứa Hoán và Cố Nhiên có tình cảm tốt nhất. Bất kể lúc nào Cố Nhiên cũng sẽ đứng về phía Hứa Hoán, giúp Hứa Hoán nhổ nước bọt vào Tần Nam. Nhưng bây giờ Cố Nhiên không cố gắng thiên vị Hứa Hoán nữa mà lựa chọn tỏ thái độ trung lập.

Sự thay đổi như vậy quá rõ ràng, sao Hứa Hoán có thể không phát hiện ra? Mỗi lần thấy Cố Nhiên và Tần Nam càng ngày càng thân thiết hơn thì Hứa Hoán lại cảm thấy ghen tỵ. Sớm biết như vậy thì ban đầu hắn sẽ xây dựng quan hệ tốt với Lâm Du, nói không chừng hắn cũng sẽ biến thành một cổ đông của Thần Thiên?

Nhưng mà, dù Hứa Hoán hối tiếc thế nào thì cũng không có cách nào trở lại lần nữa. Cuối cùng hắn chỉ đành phải yên lặng nhìn quan hệ giữa Tần Nam và Cố Nhiên dần dần thân cận hơn, mơ hồ vượt qua cả hắn. Sau đó, dưới đáy lòng lại thầm suy nghĩ nên làm thế nào để lấy lòng Lâm Du.

Theo thời gian trôi qua, Lâm Du và Hứa Hoán đã sớm trở nên lạnh nhạt. Nhưng mà quan hệ của hai người quả thật kém hơn Tần Nam. Lâm Du cũng không thèm để ý nhưng Hứa Hoán vẫn canh cánh trong lòng, thậm chí còn len lén tìm Hứa Mạch than phiền.

"Muốn than thì sao không nghĩ lại lúc đó em đối xử với Tiểu Du thế nào, sau đó rồi hẵng tới khóc lóc kể lể nỗi uất ức của mình." Hứa Mạch chẳng những không có giúp Hứa Hoán làm dịu mối quan hệ với Lâm Du mà còn làm mặt lạnh không nể mặt dạy dỗ.

Hứa Hoán lập tức trở nên u oán hơn. Đây đều là chuyện từ đời nào rồi, nên nói gì bây giờ! Người sống một đời, ai không có lịch sử đen tối? Coi như lúc đó anh trẻ tuổi nóng tính đi...

Rốt cuộc Chu Lăng cũng đồng ý trở về Chu thị ổn định cục diện, là nhận được lời cầu xin của hội đồng quản trị. Nói là thỉnh cầu thì không bằng nói là cam kết. Lần này chư vị thành viên trong ban giám đốc đã quyết tâm mời Chu Lăng về, chỉ cần Chu Lăng chịu trở về Chu thị thì yêu cầu gì cũng đều tình nguyện nhượng bộ và thỏa hiệp.

Mà thật ra thì Chu Lăng cũng không có yêu cầu gì với những thành viên trong ban giám đốc cả. Anh tin tưởng qua sự hỗn loạn lần này của Chu thị, sau này làm sao để đứng vững hoàn toàn không cần anh nhắc nhở, chư vị thành viên trong ban giám đốc đều là người hiểu biết.

Chu Lăng trở về Chu thị, không đơn thuần chỉ làm oanh động đến Chu thị mà còn làm nổi lên một trận gió lốc nhờ bài báo của Đóa Nhuế. Trận gió lốc này không được coi là quá lớn, nhưng cũng không nhỏ. Ít nhất đối với Chu Lăng mà nói thì đã đủ rồi.

Xem xét về phía Chu Đáo thì chắc sẽ không thoát thân dễ dàng. Lâm Hồng Tín cắn Chu Đáo đến chết cũng không nhả ra, luôn nói là Chu Đáo làm ông bị thương. Mà camera trong phòng làm việc của tổng giám đốc Chu thị lại đúng lúc bị hư nên không có cách nào để điều tra lấy chứng cứ. Cũng vì vậy mà khẩu cung của Chu Tuyền lại trở thành biểu hiện gánh tội thay cho Chu Đáo.

Chu Tuyền rất bất đắc dĩ, anh nói đúng sự thật, nhưng lại không ai chịu tin tưởng. Chu Đáo cũng rất bất đắc dĩ, ông ta thật sự không làm Lâm Hồng Tín bị thương nhưng Lâm Hồng Tín cứ cắn chết không thả, không có cách nào kịp thời thoát thân trở về Chu thị chủ trì đại cuộc.

Bị nhốt ở cục cảnh sát, tâm trạng Chu Đáo chuyển từ tức giận thành nóng nảy, rồi đến bực bội không thể kiềm chế được, dienxxdafnlleequysdoon gần như sắp hành hạ ông ta đến điên rồi. Ông ta đã tưởng tượng ra khi trở lại Chu thị thì sẽ phải đối mặt với tình huống gì rồi.

Chu thị không thể nào để vị trí tổng giám đốc trống không, lần này ông xảy ra chuyện thì tất nhiên hội đồng quản trị sẽ hành động, Chu Lăng càng sẽ nhân cơ hội ném đá xuống giếng. Không ngoài dự liệu của ông, sợ rằng Chu Lăng lại ngồi lên vị trí tổng giám đốc Chu thị lần nữa rồi, mà chắc hẳn đám thành viên trong ban giám đốc cũng sẽ không bao giờ sử dụng ông ta nữa...

Đều do Lâm Hồng Tín làm hại! Khó lắm mới có một lần Chu Đáo không đổ lỗi lên người Chu Lăng. Nhìn Lâm Hồng Tín hắt bát nước dơ lên người mình, Chu Đáo không thể giải thích rõ ràng, cũng không có cách nào xóa tội cho mình. Ngay cả lời khai của Chu Tuyền cũng không thể cứu ông ta, quả thực khiến ông ta chán ghét.

Luật sư được mời đến thì ở thời khắc mấu chốt lại không giúp được gì. Chu Đáo cũng khẳng định lúc Lâm Hồng Tín bị đánh thì mình bị Lâm Hồng Tín bóp cổ, thậm chí còn thiếu chút nữa mất mạng.

Nhưng Lâm Hồng Tín lại cứ khăng khăng là ông ta đánh Chu Đáo trước nên Chu Đáo mới tức không nhịn nổi, ra tay với mình. Đồng thời cũng không nhắc tớ Chu Tuyền, cũng phủ nhận lời khai Chu Tuyền làm ông bị thương.

Trong lòng Chu Đáo rất rõ, lần này Lâm Hồng Tín cố ý muốn ngáng chân ông. Chỉ có khi ông bị nhốt ở đây thì Chu thị mới có thể lật trời, ông ta và Chu Tuyền mới không thể làm gì được.

Không sai, đúng là Lâm Hồng Tín có suy tính như vậy. So với Chu Tuyền, Chu Đáo mới là người ông ta phải kéo xuống. Không có Chu Đáo, Chu Tuyền chỉ là một đứa con riêng không được thừa nhận, vốn không thể đặt chân đến Chu thị.

Lâm Hồng Tín cũng không quan tâm Chu Lăng có nhân cơ hội đoạt lại vị trí tổng giám đốc của Chu thị hay không, cái ông ta muốn là Chu Đáo bị rớt xuống đài lần nữa. Ông ta phải chứng minh cho mọi người thấy ông ta đã có bản lĩnh đưa Chu Đáo lên đỉnh cao thì cũng có thể kéo Chu Đáo xuống dễ như trở bàn tay. Trong chuyện này thì người đứng mũi chịu sào chính là cha con Chu Đáo và Chu Tuyền.

Đối với Lâm Hồng Tín mà nói, ông ta nhận định Chu Đáo à Chu Tuyền là kẻ cầm đầu hại mình luân lạc tới nông nỗi này. Ông ta đã bị hại như vậy thì sao có thể để cho Chu Đáo và Chu Tuyền được sống tốt? Ông ta muốn trả thù, hung hăng trả thù!

Chu Lăng trở về đã cho Chu thị vô vàn hy vọng. Lần này tất cả mọi người đều đang cầu khẩn, đám người hội đồng quản trị cũng đã rút ra lỗi lầm, ngàn vạn lần không được để Chu Đáo trở lại. So với Chu Đáo, mọi người vẫn tin vào thực lực của Chu Lăng hơn, cũng không muốn lại phải trải qua một lần kinh hãi thấp thỏm nữa.

Sau khi Chu Lăng trở lại Chu thị thì chuyện thứ nhất là thu dọn cục diện rối rắm của Chu Đáo. Dĩ nhiên, cái cục diện này cũng không rối như mọi người tưởng tượng. Bởi vì có Hứa Mạch làm cầu nối trước đó rồi nên Chu Lăng trực tiếp gọi điện thoại đến tìm người phụ trách thay thế Lâm Hồng Tín. Rồi sau đó thuận lợi ký hợp đồng nhanh như chớp.

Tất cả mọi người đều biết Chu có thể vượt qua nguy cơ này. Tai họa là do Chu Đáo gây ra, cửa ải khó lại do Chu Lăng khắc phục. Không biết bắt đầu từ khi nào, Chu thị bắt đầu lưu truyền một câu nói như vậy: Có Chu Lăng ở đây thì nhất định Chu thị sẽ đứng mãi không ngã.

"Những lời này nghe thật lọt tai." Hứa Mạch nhàn rỗi không chuyện gì làm nên cố ý tới Chu thị đi dạo một vòng, tự mình đến nói chuyện hợp tác với Chu Lăng, cũng làm chỗ dựa cho Chu Lăng.

Chu Lăng nhún vai không tỏ vẻ gì, cũng không tiếp lời. Những lời này quả thật không phải do anh cho người truyền đi, chắc hẳn là đám lão già trong hội đồng quản trị đồn ầm lên!

" Chờ Chu Đáo ra ngoài nhất định sẽ khóc đến chết." Nhanh chóng thương lượng xong điều kiện hợp tác với Chu Lăng, Hứa Mạch cũng không về gấp mà ngồi đó trêu chọc. Bỏ lỡ một vai diễn xuất sắc như vậy, lần sau Chu Đáo có muốn trở mình cũng rất khó.

"Tôi cũng không ngờ mọi chuyện sẽ phát triển đến mức này." Kế hoạch của Chu Lăng và Hứa Mạch là bắt tay với tổng công ty của tập đoàn lớn kia. Nhưng mà bọn họ mới vừa bắt đầu tiến hành thì Chu Đáo đã tự dấn thân vào, suy nghĩ một chút cũng đủ khiến cho người ta không nhịn được lắc đầu thở dài.

"Ai cũng không thể dự liệu được cục diện trước mắt." May là Hứa Mạch đã chuẩn bị xong mọi thứ, không ngờ Lâm Hồng Tín sẽ bị đưa vào bệnh viện, càng không có ngờ Lâm Hồng Tín sẽ cắn chặt Chu Đáo không thả.

Đứng ở lập trường của Hứa Mạch, anh tin tưởng lời giải thích của Chu Đáo và Chu Tuyền. Lâm Hồng Tín mất thế, nổi giận đùng đùng tìm tới Chu thị, đây là sự thật quá rõ ràng. Mà Chu Đáo thở hổn hển nhấn nút gọi bảo vệ lên để đuổi người, có thể lần theo dấu vết này. Dưới tình huống như vậy, Lâm Hồng Tín sẽ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ sao?

Câu trả lời đương nhiên là không. Vì vậy giống như Chu Đáo từng nói, Lâm Hồng Tín mất lý trí, tiến lên bóp cổ Chu Đáo không chịu buông tay. Mà Chu Tuyền đứng ở một bên, lại không thể khoanh tay đứng nhìn, vì cứu Chu Đáo mà ra tay với Lâm Hồng Tín...

Nói như vậy hợp tình hợp lý và không có sơ hở hơn. Nhưng đáng tiếc là cha con Nhà họ Chu nói sự thật nhưng không thoát khỏi bị người ta tố cáo.

Lâm Hồng Tín quyết định kéo Chu Đáo xuống nước, Hứa Mạch cũng không thấy khó hiểu. Không khác gì bình nứt không sợ bể, bản thân Lâm Hồng Tín không dễ chịu nên cũng sẽ tuyệt đối không để cho Chu Đáo và Chu Tuyền được tiêu dao sung sướng. Ngược lại, chỉ cần bắt nhốt Chu Đáo thì dù Chu Tuyền có bản lĩnh gì đi nữa cũng không được Chu thị công nhận, không khác nào con tôm nhỏ mất đi cái càng, hoàn toàn không đáng nhắc tới, không đủ để khiến người khác sợ hãi.

Chỉ cần sắp xếp lại trình tự từ đầu đến cuối một chút thì có thể đoán ra được chân tướng. Nhưng cho dù những suy đoán này là sự thật thì cũng không thể trở thành chứng cớ phán xét Chu Đáo vô tội. Ở trước mặt luật pháp, tình người và suy đoán quá hư ảo, không vững chắc.

Cuộc tranh chấp của Chu Đáo và Lâm Hồng Tín rơi vào thế bí, chỉ có thể để cho cơ quan chuyên nghành quyết định. Mà Chu Tuyền vì không có cách nào chứng minh thật giả nên tạm thời không rời khỏi cục cảnh sát được. Như vậy càng được như ý Lâm Hồng Tín.

"Buổi tối có rảnh không? Cùng nhau về Nhà họ Hứa ăn một bữa cơm." Chuyện của Chu Đáo và Lâm Hồng Tín, Hứa Mạch không có ý định nhúng tay vào. Chỉ muốn ngồi coi hai người kia cắn nhau, mặc cho bọn họ xé nát nhau ra. Liếc mắt nhìn Chu Lăng vẫn bận rộn như cũ, thuận miệng nói.

"Có rảnh." Trở về Nhà họ Hứa ăn cơm, Chu Lăng không thể vắng mặt nên không chần chừ mà đồng ý ngay.

"Được, vậy tôi đến Thần Thiên đón Tiểu Du. Lát nữa cậu tan việc thì đi đón Di Nhiên, gần đây tính khí con nhóc này luôn không tốt chút nào." Nói đến Diệp Di Nhiên, trên mặt Hứa Mạch lại để lộ nụ cười chân thật.

"Chỉ cần vị anh họ như anh không chọc Di Nhiên thì tính tình cô ấy vẫn sẽ rất tốt." Nghe ra Hứa Mạch đang trêu ghẹo, Chu Lăng ngẩng đầu lên, trong mắt có chút bất đắc dĩ. Trước kia tình cảm anh em họ cũng rất sâu, chẳng qua là gần đây lại nhìn không vừa mắt đối phương, thỉnh thoảng còn muốn làm đối phương thêm ấm ức.

"Ai bảo con nhóc kia không biết điều, sai lầm chính là đã cướp Tiểu Du với tôi? Không phải tôi nói cậu, công việc bận bịu thế nào thì cũng nên để ý bà xã mình một chút đi! Đừng để cho con bé rảnh rỗi đến phát chán, kéo Tiểu Du nhà tôi đi dạo phố. Nói thật, Tiểu Du cũng không thích đi dạo phố đâu, chân sẽ đau." Nói tới chỗ này, giọng Hứa Mạch đầy ý tố cáo và chỉ trích. Đi dạo phố không phải chuyện ung dung gì, mỗi một bước đi, Tiểu Du của anh khó chịu đến bao nhiêu?

"Anh họ, chị họ cũng cần phải mua quần áo!" Hứa Mạch chỉ trích, Chu Lăng không thể ngồi im để nghe, tất nhiên là phải phản kích. Đạo lý đi dạo phố thì chân sẽ đau cũng chỉ có Hứa Mạch mới nói ra được. Ngược lại hắn thấy Di Nhiên rất thích đi dạo phố, nhất định Lâm Du cung sẽ hứng thú.

" Tiểu Du nhà tôi rất xinh đẹp, mặc quần áo gì cũng đẹp. Đi mua quần áo vốn không cần chọn tới chọn lui. Người lần nào cũng la hét đòi đi xem đều là Di Nhiên, đừng nghĩ tôi không biết." Nghe Chu Lăng gọi hắn một tiếng "Anh họ", Hứa Mạch nhướn mày không chịu nhượng bộ.

"Dáng người Di Nhiên nhà tôi cũng không xấu xí." Chu Lăng thừa nhận Lâm Du rất xinh đẹp, nhưng nghe được từ miệng Hứa Mạch thì sao lại cảm thấy anh ta đang nói bà xã mình xấu xí cho nên khi mua quần áo mới chọn tới chọn lui vậy?

"Vậy cũng không thể sửa được bản tính kén chọn của con bé." Hai người đàn ông đều không hề phát hiện đề tài của mình gần như sắp trở thành một cuộc cãi vả ngu ngốc, Hứa Mạch lại tỏ vẻ có lý chẳng sợ.

Mặc dù đã sớm nghe người khác nói Hứa Mạch cực kỳ bao che Lâm Du nhưng cho tới giờ này Chu Lăng mới thật sự nhận thấy được rốt cuộc Hứa Mạch luân hãm sâu tới đâu.

Không thể làm gì nên lắc đầu một cái, Chu Lăng chỉ đồng hồ trên tay: "Anh họ, ngài vẫn nên nhanh chóng đi đón chị họ tan việc đi! Bên này tôi cũng lập tức thu dọn đồ đạc lên đường."

Nhắc tới Lâm Du, Hứa Mạch liền lập tức xua tan khói lửa chiến tranh. Gật đầu một cái, xoay người nhanh chân rời đi.

Chu Lăng ngồi phía sau cũng co rút khóe miệng, không khỏi âm thầm quyết định sau này nhất quyết không thể đắc tội Lâm Du. Cảm giác bị Hứa Mạch ghi thù thật sự không tốt. Vừa rồi chỉ hơi tiếp xúc một chút mà thiếu chút nữa đã không chống đỡ nổi rồi.

Lúc Hứa Mạch đến dưới lầu Thần Thiên thì vừa vặn gặp được Lâm Du tan việc.

"Bên này." Hứa Mạch ngoắc tay với Lâm Du, không hề sợ bị người khác vây xem.

Dĩ nhiên, quần chúng vây xem thì không thể không thừa nhận tình yêu đẹp đẽ của Hứa Mạch và Lâm Du, dien*daffn;lle3quysdo0n mọi người đều rất hâm mộ, đồng thời cũng thật lòng chúc phúc. Từ khi Lâm Du trở thành nữ thần trong lòng bọn họ thì thật giống như chỉ có Hứa Mạch mới xứng đáng với cô thôi.

"Sao hôm nay lại chạy đến đây giống như mọi ngày vậy?" Lâm Du mới vừa xuống lầu lại trùng hợp thấy được cảnh tượng Hứa Mạch nhanh chóng thắng xe lại. Mặc dù rất là đẹp trai nhưng lại có gì đó kỳ lạ.

"Đi một chuyến đến Chu thị, ký hợp đồng với Chu Lăng, sau đó mới chạy tới đây, bị trễ một chút." Từ trước đến giờ chỉ cần Lâm Du hỏi thì Hứa Mạch sẽ đáp, hơn nữa lại còn giải thích tường tận, "Anh nói với Chu Lăng, kêu cậu ta tan việc nhớ đi đón Di Nhiên, tránh cho Di Nhiên chạy loạn. Thuận đường còn kêu cậu ta quản lý Di Nhiên một chút, đừng để cho Di Nhiên cứ động một chút là quấn lấy em đi dạo phố, thật là quá rảnh rỗi."

"Tính tình Di nhiên quá trẻ con." Lâm Du không ghét Diệp Di Nhiên. Ngược lại còn rất thích Diệp Di Nhiên. Diệp Di Nhiên hoàn toàn khác với cô, không cần thừa kế Diệp thị, cũng không cần gánh vác quá nhiều trách nhiệm, tất nhiên cũng sẽ sống ung dung hơn nhiều.

"Anh thấy là do con bé đó quá cô đơn. Nói tới nói lui cũng tại Chu Lăng thường xuyên làm thêm giờ, không rảnh đi theo Di Nhiên." Ở phương diện này, từ đầu đến cuối Hứa Mạch luôn làm rất tốt. Dù Lâm Du có cần anh đi theo hay không thì anh đều tận lực bảo đảm đi làm về đúng giờ. Ở trình độ nào đó thì so với việc Lâm Du yêu cầu anh thương yêu, anh càng muốn đi theo Lâm Du hơn.

"Gần đây Chu Lăng quả thật có quá nhiều việc. Qua khoảng thời gian này có lẽ là tốt rồi." Tình trạng của Chu thị Lâm Du cũng hiểu rõ ràng. Mặc dù Chu Đáo không nắm quyền hành được bao lâu nhưng lại để lại không ít phiền phức, Chu Lăng phải giải quyết từng cái một mới được.

Hứa Mạch hừ lạnh một tiếng, không có phản bác Lâm Du. Chỉ cần Diệp Di Nhiên không đến cướp Tiểu Du với anh nữa thì anh cũng không thèm để ý Chu Lăng có bận rộn hay không.

Biết Hứa Mạch đang giở trò trẻ con, Lâm Du lại âm thầm cười. Với tính tình của Hứa Mạch, cô chưa từng nghĩ là anh sẽ để ý đến chuyện này. Nhưng trên thực tế Hứa Mạch lại vô cùng để ý đến thế giới của hai người, chỉ hận không thể đuổi hết những người bên cạnh bọn họ đi.

Lúc mới bắt đầu, Lâm Du có hơi kinh ngạc. Nhưng cho tới bây giờ cô đều không cảm thấy chán ghét, sâu trong nội tâm lại rất hưởng thụ. Mặc dù cô không có cảm giác muốn sống riêng với Hứa Mạch quá mãnh liệt nhưng Hứa Mạch lại cho người khác thấy mình coi trọng cô, mỗi phút mỗi giây cô đều cảm nhận được. Vì thế mà cảm thấy thỏa mãn, vui vẻ khó nói.

Lúc Lâm Du và Hứa Mạch trở lại Nhà họ Hứa thì Chu Lăng và Diệp Di Nhiên còn chưa tới. Hai người mới vừa vào cửa đã được Tần Khả Tâm nhiệt tình hoan nghênh. Ngay cả ánh mắt Hứa Chấn Thiên nhìn về phía bọn họ cũng nóng nảy hơn lúc trước nhiều.

Cho nên rốt cuộc tại sao lại kêu bọn họ về đây? Nếu là chuyện tốt thì có cần phải lừa gạt anh không? Nhìn ánh mắt quan tâm của các trưởng bối, Hứa Mạch bĩu môi một cái, không nói gì.

"Tiểu Du, đến đây, mau qua đây ngồi." Kéo Lâm Du ngồi xuống sofa, Tần Khả Tâm nhìn cô như nhìn bảo bối vậy, nhìn chằm chằm Lâm Du không tha.

Hứa Mạch đi theo sau lưng trực tiếp ngồi bên cạnh Hứa Chấn Thiên, chào hỏi theo quy củ.

"Không việc gì thì nên về đây nhiều một chút." Biết Hứa Mạch và Lâm Du sống thoải mái, tâm trạng Hứa Chấn Thiên không tệ, sắc mặt cũng nhu hòa hơn bình thường nhiều.

" Dạ. Rảnh rỗi nhất định sẽ trở về, chẳng qua là có lúc... Quả thật không rảnh." Hứa Mạch không ghét trở về Nhà họ Hứa nhưng điều nên nói thì anh vẫn phải nói, "Cũng giống như chuyện Di Nhiên thường xuyên kéo theo Tiểu Du đi dạo phố. Cứ như vậy thì con cũng không có cách nào dẫn Tiểu Du trở lại."

Mánh khóe nhỏ của Hứa Mạch sao Hứa Chấn Thiên có thể không nhìn ra? Tức giận liếc mắt nhìn Hứa Mạch càng ngày càng nhỏ mọn, Hứa Chấn Thiên có ý dạy dỗ: "Làm anh thì phải nhường em gái."

"Làm chồng cũng phải dành thời gian cho vợ. Chu Lăng luôn bận rộn, không có thời gian đi theo Di Nhiên, đó là vấn đề của vợ chồng bọn họ. Nhưng vấn đề này không nên liên lụy đến con và Tiểu Du phải không?" Chuyện khác thì rất dễ nói, nhưng đối với chuyện này Hứa Mạch tuyệt đối sẽ không nhượng bộ nửa bước.

Lúc anh kháng nghị Diệp Di Nhiên đã thường xuyên chạy tới quấy rối. Nếu anh thoải mái không để ý thì không phải Diệp Di Nhiên sẽ càng tệ hại hơn, trực tiếp đến ở trong nhà của anh và Tiểu Du luôn sao? Vì vậy cho nên Hứa Mạch nên chuẩn bị phòng bị trước.

"Được rồi, ông nội biết. Chờ một lát Di Nhiên tới đây ông sẽ nói con bé." Hứa Chấn Thiên chưa từng gặp qua ai cố chấp như Hứa Mạch. Nhưng cũng không phải là chuyện xấu nên ông cũng để mặc Hứa Mạch.

Lấy được câu trả lời hài lòng, Hứa Mạch gật đầu một cái, không nữa đến Diệp Di Nhiên nữa mà phấn chấn báo tin tức chân động gần đây Hứa thị gặp phải cho Hứa Chấn Thiên nghe.

Mặc dù Hứa Chấn Thiên không còn quản lý chuyện công ty nữa nhưng nhiều năm trước vẫn có thói quen này, khi nhắc tới chuyện của công ty thì ông vẫn rất muốn nghe. Đặc biệt là Hứa Mạch còn chủ động nói cho ông nghe, hơn nữa còn thích hỏi ý kiến của ông, điều này khiến Hứa Chấn Thiên càng hài lòng hơn. Cũng vì vậy, mỗi lần nghe Hứa Mạch nói chuyện của công ty thì ông đều nghe rất nồng nhiệt.

"Tiểu Du, gần đây gầy đi phải không? Công việc quá mệt mỏi hay là Hứa Mạch không chăm sóc con kỹ lưỡng?" Quan sát kỹ thấy Lâm Du thay đổi, điều Tần Khả Tâm có thể xác định cũng chỉ có như vậy.

"Không có. Công việc cũng có thể sắp xếp, Hứa Mạch cũng chăm sóc con rất tốt." Gầy sao? Lâm Du không để ý đến vóc người. Ngày thường những thứ nên ăn thì cô đều ăn, chưa từng có gắng giảm cân.

"Vậy con nhóc Di Nhiên cứ quấn lấy con đi dạo phố cả ngày có làm con mệt nhọc không?" Nghe Tần Khả Tâm nói cũng đủ biết Hứa Mạch đã sớm tố cáo rồi.

"Cũng không có. Bình thường Di Nhiên còn phải đến lớp dạy nấu nướng, cũng rất bận rộn." Quả thật không phải ngày nào Diệp Di Nhiên cũng đều tìm Lâm Du đi dạo phố, nhưng Lâm Du không thể không nói gần đây tần số Diệp Di Nhiên mua đồ quả thật rất cao. Dù là đồ có ích hay không, dù là cần thiết hay không thì vẫn phải mua, ngược lại Diệp Di Nhiên luôn tìm cớ để rủ cô ra ngoài.

Dĩ nhiên Lâm Du cũng biết Diệp Di Nhiên đang tuyên chiến với Hứa Mạch. Hai anh em đã ước định so tài trong bóng tối, mà tiêu chuẩn giám định thắng thua hình như chính là cô thì phải?

"Tiểu Du không cần giúp con nhóc đó giấu giếm. Mẹ nghe nói gần đây con bé có chút ngang bướng không thể chịu nổi. Tiểu Du yên tâm, chờ lát nữa mẹ sẽ nói chuyện với con bé, để cho con bé ngoan ngoãn ở cùng Chu Lăng, đừng suốt ngày đến quấy rầy con và Hứa Mạch." Vốn dĩ Tần Khả Tâm còn tưởng rằng chỉ cần đưa Diệp Di Nhiên đến lớp học nấu nướng thì có thể giúp Hứa Mạch và Lâm Du có không gian riêng của hai người. Nhưng sự thật chứng minh bà đã nghĩ quá đơn giản rồi.

Tần Khả Tâm có tính toán, Diệp Di Nhiên có cách ứng phó, không có bất kỳ sơ hở nào. Vì vậy Diệp Di Nhiên nhanh chóng tìm ra quy luật, dienxdafnllequysdoon ngay cả thời gian họ nấu ăn cũng đã điều chỉnh.

"Mẹ, chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, không cần làm lớn lên. Di Nhiên là em họ, đi dạo phố với con bé cũng là chuyện đương nhiên." Nhận ra Tần Khả Tâm thật sự tính đi tìm Diệp Di Nhiên nói chuyện thì Lâm Du lại mở miệng nói. Hứa Mạch để ý cô thì cô rất vui vẻ. Nhưng các trưởng bối không cần phải nhúng tay.

"Nói thật đúng mà! Chị họ hiểu người, tình cảm lại thân thiết với con như vậy, đi dạo phố không phải cũng là chuyện đương nhiên sao? Còn anh họ cứ như cái bình dấm chua thích so đo, còn động một chút là tố cáo với trưởng bối, đúng là quá đáng ghét!" Diệp Di Nhiên và Chu Lăng vừa vào phòng khách Nhà họ Hứa thì liền nghe thấy Lâm Du nói, nhất thời cảm động không thôi, chạy tới nói.

"Con nhóc này, biết rõ anh họ con là cái bình dấm chua mà còn nhất định trêu tức sao?" Tần Khả Tâm cũng rất thương Diệp Di Nhiên như con gái mình. Vì vậy nên lúc giảng đạo cho Diệp Di Nhiên thì cũng không khách sáo.

"Ai da bác gái, con nào có? Vất vả lắm con mới có được một chị họ tốt, dĩ nhiên không nhịn được muốn thân thiết hơn một chút! Anh họ lại không cho con đến nhà họ làm khách, con cũng chỉ muốn gặp mặt chị họ thôi!" Diệp Di Nhiên đúng là cố ý, đầu óc xấu xa muốn tranh hơn thua với Hứa Mạch.

Diệp Di Nhiên vẫn cảm thấy, qua nhiều năm như vậy rất hiếm khi cô có thể thắng được Hứa Mạch, cũng bởi vì cho tới bây giờ cô không bắt được nhược điểm của Hứa Mạch. Nhưng bây giờ khác trước rồi, có Lâm Du ở đây cô như có thần trợ lực, bắt được xương sườn mềm của Hứa Mạch, đương nhiên muốn mượn cơ hội đấu với Hứa Mạch một chút.

"Con nhóc này..." Tần Khả Tâm còn chưa mở miệng thì Hứa Chấn Thiên đã nói, "Ông ngoại muốn ôm chắt nội, cũng muốn ôm chắt ngoại. Nhưng con cứ dính lấy chị họ mình suốt ngày như vậy thì còn gì để nói? Không có việc gì thì nên ở cùng Chu Lăng đi, ông ngoại rất mong đợi tin tốt từ các con đấy!"

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ông Xã Là Người Thực Vật Chương 98

Bạn đang xem Ông Xã Là Người Thực Vật. Truyện được dịch bởi nhóm tieuquyen28; Editor: hoa thiên thần. Tác giả: Văn Nhất Nhất. Chapter này đã được 20 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.