247Truyen.com

Nơi Ấy, Có Nắng Chương 23: Nhã Linh

Nơi Ấy, Có Nắng - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Nơi Ấy, Có Nắng Chương 23: Nhã Linh online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

- Linh...?

Cô gái khẽ cười. Vẫn là một nụ cười hiền hoà không hề phai mờ theo năm tháng. Đầu Tú như cuốn phim chiếu chậm, tua lại từng khoảnh khắc của ngày tháng ấy...

10 năm trước.

Dưới chân cầu thang của một trường trung học.

- Oái! Ai đây? Sao lại chui dưới cầu thang mà ăn vậy nè?

- ...

- Tớ tên Linh. Là học sinh mới.

- ...

.

.

.

- Lại là cậu à?

- ...

- Sao không ra ghế đá ngồi ăn?

- ...

.

.

.

- Ngày nào cậu cũng ngồi đây ăn à?

- ...

- Sao không nói gì hết vậy?

- ...

.

.

.

- Hôm nay tớ có mua được một gói xôi ngon lắm! Cậu có muốn ăn chung không?

- ...

- Trời... Hỏi ăn mà cũng không trả lời là sao?

- ...

- Mà cậu tên gì vậy?

- Tú.

- Ý! Chịu lên tiếng rồi hả?

- ...

.

.

.

- Tú không có nhiều bạn bè nhỉ?

- Ừ.

- Sao không đi kết bạn thêm?

- Không.

- Trời! Cởi mở xíu có chết ai đâu?

- Không thể.

- Ừm... Vậy thì coi Linh là bạn nha? Được không? Linh là ma mới nên cũng không có ai hết.

- ...

.

.

.

- Linh vừa nghe mọi người nói về chuyện của Tú.

- Đi đi.

- Gì vậy? Sao lại đuổi Linh?

- Đi đi.

- Linh chưa nói hết mà? Linh đâu có giống bọn họ!

- ...

- Dù chuyện gì cũng được, Linh vẫn luôn bên Tú.

.

.

.

9 năm trước.

- Nhìn nè! Ngầu quá há?

- Ừ. Sau này có tiền, Tú một chiếc, em một chiếc. Chịu không?

- Chịu chứ. Mà Tú hứa rồi đó nha.

- Haha. Ừ ừ.

8 năm trước.

- Tú có bị điên không? Sao lại đi làm mấy việc này?

- Tiền.

- Vì tiền mà Tú có thể làm bất cứ điều gì sao?

- Ừ. Có tiền là có tất cả.

- Tú nói vậy mà nghe được hả? Tú có biết Tú đang làm gì không?

- Vậy em có biết tại sao mẹ không qua khỏi không? Là vì tiền đó!

- ...

.

.

.

- Hứa với em đừng làm những chuyện đó nữa được không?

- ...

- Ráng cố gắng học đi rồi mình sẽ cùng nhau kiếm tiền. Tú và em sẽ là những nhạc công nổi tiếng nhất thành phố!

- ...

- Có được không...?

- Ừ...

7 năm trước.

- Là ai nhận nó cũng được. Phải cố gắng hết sức mình. Nghe không?

- Ừ. Tú biết rồi.

.

.

.

- Đến giờ rồi.

- Qua đó nhớ cố gắng học nha.

- Em ở đây cũng phải cố gắng học đó.

- Em chờ Tú.

- Đừng chờ Tú. Em xứng đáng có được những thứ tốt đẹp hơn.

- Ừ... Hứa với em phải sống thật vui vẻ. Nhớ không?

- Ừ...

*********

- Dạo này Linh sao rồi?

- Em tốt. Vẫn vui tươi như ngày xưa.

- Ừ...

- Còn Tú có vẻ không còn mê tốc độ nữa rồi... – Linh nói rồi nhìn ra chiếc xe của Tú đang dựng trước tiệm cafe.

- Đâu! Có cả con z1000 ở nhà đó! Đi làm nên chạy cub thôi.

Hai người đã từng là những đứa trẻ cùng nhau chết ghiền vì mô tô. Và chết ghiền vì nhiều thứ khác nữa. Âm nhạc chẳng hạn. Họ là những con người đồng điệu với nhau về tính cách lẫn sở thích. Nhưng cũng vì có một chút thiếu đồng điệu mà họ phải xa cách nhau.

- Linh đang ở đâu?

- Nhà cửa chưa ổn định lắm. Em vừa tu nghiệp ở Anh về.

- Ủa vậy hả? Chúc mừng, chúc mừng!

Là Tú mừng thật chứ không phải một câu chúc bâng quơ. Đó là điều Tú luôn mong cô đạt được.

12 giờ trưa.

Tú trở về nhà. Đập vào mắt Tú những sợi dây kim tuyến, những tấm bìa giấy, súng bắn keo và một số thứ lặt vặt khác đang nằm ngổn ngang giữa sàn nhà.

- Ơ... Tú! Sao lại về giờ này? – Nhi vội gom mớ đồ và nhét về phía sau lưng.

- Tú hỏi em mới đúng đó! Sao lại trốn việc về nhà vậy nè? Rồi còn giấu cái gì sau lưng đó? - Tú giả vờ hỏi.

- Em... - Cô lúng ta lúng túng.

- Thôi tui biết rồi. Nay sinh nhật tui nên ở nhà chuẩn bị quà cho tui phải không? Haha.

- Ủa? Hôm nay sinh nhật Tú á? Sao không biết gì hết thế này?

- Thôi thôi! Còn giả bộ nữa. Tui biết cô thương tui mà.

- Xí... Ai thèm!

.

.

.

- Em nè?

- Gì đấy?

- Hôm nay Tú vừa gặp lại một người bạn cũ.

- Thế à? Rồi sao nữa?

- Người ta hỏi Tú có người yêu chưa.

- Rồi Tú trả lời sao? – Nhi tò mò. Đương nhiên là muốn biết Tú nói gì về mình rồi.

- Tất nhiên là nói có rồi! Em không biết Minh Tú này khoái khoe bồ lắm hả? Haha. – Hú hồn chưa! Làm tưởng giấu nhẹm đi nữa chứ.

- Thứ khoe khoang! - Nhi vờ như xị mặt xuống.

- Phải khoe chứ! Huống hồ gì em là một con nhóc đáng yêu như thế này. – Lão nhéo mũi bà nhà của mình.

- A! Đau! Cái con Vịt thúi này!

- Haha. Mà người ta bảo muốn gặp em đó. Em thấy sao?

- Kỳ lắm! Em đâu có biết bạn của Tú đâu? – Cô vừa nói vừa xoa xoa cái mũi.

- Tú lỡ kể quá trời quá đất về bé Cá rồi. Giờ bé Cá không đi thì làm sao đây? Mất mặt lắm đó! – Rõ ràng là lôi người ta vào bước đường cùng mà!

- ...

- Đi mà... Đi đi nha? – Lão đung đưa tay cô, mắt còn chớp chớp liên hồi.

- Được rồi! Khổ quá! – Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà!

- Haha. Từ đầu như vậy có phải ngoan hơn không?

- Đồ mặt dày!

- Haha. Ngoan ngoan đi nào bé Cá. – Tú xoa đầu Nhi.

- Thứ gì đâu không...

- Thôi! Mau thay đồ rồi đi gặp người ta nè.

- Hả? Bây giờ á?

- Ừ. Mau mau lên nào bé con.

- Ơ. Nhưng mà... - Cô lưỡng lự. Cái kế hoạch làm Tú bất ngờ của cô còn chưa hoàn thành xong nữa mà!

- Nhưng nhị gì nữa? Mới vừa hứa với Tú rồi mà!

- ...

1 giờ 30 phút.

Tú và Nhi có mặt tại một quán cafe nhỏ trong hẻm. Người bạn mà lão nói vẫn chưa xuất hiện.

"Linh!" – Tú giơ tay lên quắc. Nhi cũng ngoảnh đầu lại nhìn theo. Cô gái có mái tóc đỏ au đang tiến dần về phía hai người.

Mắt Nhi như muốn lòi ra rớt cái bẹp xuống đất. Con nhỏ còn tưởng người bạn mà Tú nói đến là một cậu trai chứ. Ai ngờ là một cô gái mà lại còn... Aishhh... Thật là không muốn nhắc đến mà!

- Xin lỗi em bị kẹt xe nên tới trễ một xíu. – Em? Sao lại là em? Sao bảo là bạn cơ mà! Nhi thấy kỳ quá rồi nha!

- Không sao. - Tú nói với Linh rồi quay qua Nhi. - Em! Đây là Nhã Linh. Người mà Tú nhắc tới lúc nãy.

- ... - Nhi đang thả hồn đi đâu đó, mặt thì trơ trất ra.

- Em? Sao vậy?

- À! Em xin lỗi. Em chào chị ạ!

- Linh, đây là Hạ Nhi. Người yêu của Tú. – Lão nói rồi khẽ nắm lấy bàn tay đang toát đầy mồ hôi lạnh của Nhi, trao cho cô cái nhìn đầy yêu thương và một nụ cười thật triều mến.

- Chào Nhi!

Ba người nói chuyện một hồi thì Nhi cảm thấy trong lòng có một sự khó chịu không hề nhẹ! Tại sao cô nàng này lại có cách ăn nói giống hệt người yêu của cô vậy? Đã vậy hai người còn rất hợp gu với nhau nữa! Nhiều khi nói cái gì cô còn không hiểu nổi nữa! Cứ phải cười xuề xoà mỏi cả hàm. Sao mấy bà bên cạnh Tú bà nào cũng thuộc hàng kinh khủng khiếp không thế? Không hot girl xinh đẹp chu đáo thì cũng cool girl cạ cứng thân hình bốc lửa nóng cháy da cháy thịt. Còn lão Tú kia nữa. Nhìn gì mà nhìn? Sao cứ nói chuyện hai ba câu thì lại quay qua cô cười tít cả mắt làm gì? Đi mà nhìn cái cô gái lò nướng 1000 độ kia đi kìa!

"Xin lỗi. Tú có điện thoại một xíu." – Lão nói rồi đứng dậy đi qua một góc khác. Không gian trên bàn cũng trở nên tĩnh lặng tới mức con ruồi bay qua còn nghe tiếng vo ve vo ve.

- Tôi là bạn gái cũ của Tú. – Câu nói của Linh làm xé tan bầu không gian đó.

- Chị không cần nói huỵch toẹt ra thế đâu ạ. Em nhìn thấy được mà...

- Tôi là người thẳng tính. Có sao nói đó. Tóm lại là bây giờ tụi tôi là bạn bè bình thường. Cô em không cần phải lo lắng như vậy đâu.

- Em...

- Sao sao? Hai người đang nói chuyện gì đó? – Tú quay lại bàn.

- Không có gì! – Hai cô gái đồng thanh.

2 giờ 30 phút.

Linh xin phép về trước vì có việc bận. Tú và Nhi cũng trở về căn hộ của mình. Nhi ngồi trên sofa ôm con Gà bông rồi cứ liên tục chuyển kênh tivi. Cái remote bị bấm đến nỗi muốn văng cả nút sút cả lò xo ra.

- Bé Cá! Sao nãy giờ em im lặng quá vậy?

- ...

- Nè, sao đó? – Tú nhìn thẳng vào mặt Nhi, mắt vừa chớp chớp miệng vừa cười mỉm chi trông hơi gian gian.

- Nhìn cái gì? – Cô đẩy mặt Tú ra. – Đi mà nhìn cặp bưởi của bà chị kia đi kìa!

- Hahahaha. – Tú cười bò ra cả sàn nhà. – Em đang ghen đó hả?

- Vớ vẩn!

- Hahahaha.

- Thứ người gì đâu vớ vẩn! Lại còn nằng nặc bắt mình đi gặp người yêu cũ nữa mới chịu. – Nhi lèm bèm.

- Haha. Coi em kìa con Cá nhỏ. Đáng yêu như vậy thì làm sao Tú bớt thương em được đây? – Lão nói rồi hôn cái chóc vào má cô.

- Biến ra! – Cô đạp phăng một đạp thẳng vào người lão già dê kia.

- A! Em ác quá nha con heo kia!

- Đúng rồi! Tôi ác lắm. Đi mà yêu bà bưởi kia kìa.

- Ghen rồi kìa. Haha.

- Đồ xấu xa! – Nhi quăng cái gối trên sofa xuống người Tú. - Vậy mà tôi còn tính làm bất ngờ cho mấy người nữa. Đúng là làm ơn mắc oán mà!

- Haha. Lại đáng yêu nữa rồi. Mà nói chứ cuộc gặp mặt hôm nay cũng có lý do chính đáng của nó mà.

- Lý do gì? – Dỗi thì dỗi chứ nhiều chuyện vẫn hoàn nhiều chuyện.

- Tú nợ cô ta một lời hứa.

- Rồi liên quan gì đến tôi mà lôi tôi vào?

- Tú hứa rằng sẽ sống thật vui vẻ. – Lão vẫn nói mặc dù con người kia đang hộc hằn lão.

- Rồi liên quan gì đến tôi?

- Em để cho Tú nói hết đi nào! – Giọng Tú đanh lại, mặt chuyển sắc và nghiêm túc hơn.

Nhi im re, chống nạnh rồi quay mặt sang một bên. Lão thấy thế liền ngồi xuống kế bên rồi vòng tay ôm lấy cô.

- Nên bây giờ Tú cho cô ấy thấy sống vui vẻ là như thế nào. – Tú thì thầm vào tai Nhi.

- ...

- Em là niềm vui, là niềm hạnh phúc của Tú. Em là một cô hoạ sĩ nhỏ. Em đã vẽ thêm những đường nét sinh động cho bức tranh cuộc sống của Tú. Lại còn tô đầy màu hồng cho nó nữa chứ! Vậy thì làm sao mà Tú không đi khoe em cho người khác được chứ? Điều đó hiển nhiên là phải làm rồi.

- ...

- Nhiều khi đi ngoài đường muốn hét lên cho cả cái thành phố này biết là Tú yêu em đến nhường nào. Nhưng nghĩ lại sợ người ta nói mình khùng nên đành về nhà hét một mình cho em nghe mà thôi. Mỗi em biết Tú bị khùng là được rồi. Haha.

- Dẻo mồm...

- Suỵtttt! – Tú lấy ngón trỏ đặt lên môi Nhi. – Chưa nói xong mà! Tú còn một số lời muốn tâm sự với em nữa.

- ...

- Năm đó Tú thích một người. Thời trẻ trâu nên cũng mạnh dạn đi tỏ tình với người ta, ai ngờ bị từ chối. Đã vậy người đó còn kỳ thị Tú, rồi đi la làng cho cả trường biết. Họ nói Tú là con đồng tính bệnh hoạn, họ ném đồ vào mặt Tú, họ đánh đập Tú, họ kinh tởm Tú, họ gắn mọi câu chuyện không tốt lên người Tú. Suốt thời gian đó Tú đã bị trầm cảm.

- ...

- Và rồi Linh đến. Linh xoa dịu nỗi đau của Tú. Linh mang sự tươi vui lại cho Tú trong lúc cùng cực nhất. Đó cũng chính là lý do Tú đến với Linh.

- ...

- Không lâu sau thì mẹ Tú được phát hiện bị xơ vữa động mạch. Lúc đó nhà Tú nghèo lắm, chỉ sống nhờ vào xe hủ tiếu của mẹ và dì Tám thì có tiền đâu mà điều trị với uống thuốc dài hạn. Và rồi mẹ cũng không qua khỏi. – Tú hơi rưng rưng nước mắt, xong vội kiềm lại không cho mọi thứ chực trào ra.

- ...

- Từ đó Tú bỏ bê việc học, Tú lừa dì Tám lấy tiền đi cờ bạc. Hết tiền thì Tú đi lừa lộc, cướp bóc, ăn trộm của người khác. Minh Tú của hiện tại đây mà có một quá khứ nhơ nhớp như vậy, em tin nổi không? – Tú cười lên số phận của mình.

- ...

- Rồi cũng chính Linh là người lôi Tú ra khỏi cái con hẻm cụt ấy. Tinh thần Tú được vực dậy. Tú học hành chăm chỉ và bắt đầu chơi lại piano sau một thời gian bỏ thí. Sau đó Tú còn tự tìm tòi học thêm một số loại nhạc cụ khác. Và lần này Tú không cô độc. Tú có Linh đồng hành cùng đam mê của mình.

- ...

- Năm ấy có một cuộc thi tổ chức trao học bổng du học Mỹ toàn phần dành cho những học sinh trung học phổ thông có năng khiếu âm nhạc. Tú và Linh đều lọt vào vào chung kết.

- ...

- Nhưng Linh đã không có mặt vào đêm chung kết. Suất học bổng đó thuộc về Tú.

- ...

- Linh của năm đó là một cô gái tuyệt vời. – Tú ngước đầu lên nhìn xa xăm.

- Ừ... - Nhi nghe đến đây thì lên tiếng. Cô có đôi chút tủi thân và cảm thấy mình chả là gì so với "chị bưởi". Sao lúc nào cô cũng thua những cô gái bên cạnh Tú vậy nè?

- Nhưng Tú của năm đó thì thật tệ hại. Hắn đã chọn sự nghiệp và tương lai riêng của mình thay vì ở bên cô gái hết lòng vì mình. Tú đã bỏ lỡ một cô gái tốt.

- ...

- Nhưng Tú chưa bao giờ hối hận vì quyết định này cả. Vì nếu không có ngày hôm đó thì sẽ không có Minh Tú của ngày hôm nay.

- ...

- Nhưng còn bây giờ... - Tú chỉnh lại tướng ngồi, cho Nhi dựa hết vào lòng mình.

- ...

- Tú biết rằng nếu Tú vẫn còn sống quá thiếu tình cảm và ôm khư khư cái quá khứ đó thì mình sẽ rất rất rất hối hận vì bỏ lỡ một người con gái hoàn hảo như em. – Tú siết chặt lấy cô.

- ...

- Mọi chuyện đã là dĩ vãng. Chỉ có em là hiện tại. Hiện tại và cả tương lai của Tú.

- ...

- Những gì cần nói Tú đã nói hết rồi. Em đừng để bụng chuyện này rồi tự làm mình buồn có được không? Tú không muốn thấy em vậy đâu...

- Em yêu Tú. – Cô nói rồi khẽ đặt lên bờ môi Tú một nụ hôn ngọt lịm.

- Cảm ơn em đã đến bên Tú, cô gái hoàn hảo. – Tú thì thầm.

- Hoàn hảo cái gì? Nịnh suốt thôi! – Nhi nũng nịu.

- Haha. You're not a perfect girl but you're my perfect girl. Có thể em không hoàn hảo trong mắt nhiều người ngoài kia, nhưng lại quá hoàn hảo để dành cho Tú.

- Nay bày đặt tiếng Anh tiếng u nữa! Khiếp! - Mặt bà nhà đỏ như lấy hai quả cà chua ụp lên.

- Haha. Nghe cho điêu xíu. Mà nãy có người nói có bất ngờ cho bạn Vịt phải không ta? - Chết chưa? Người ta nhớ đó nha bà nhà!

- Ai nói?

- Ai? Ai nói đâu?

- Nay sinh nhật ai thì người đó bỏ tiền ra mà tự mừng sinh nhật đi nhá! Ghét! - Chuẩn bị bất ngờ không kịp nên đành chơi chiêu trở mặt! Ai biểu nay mới trưa mà ông nhà vác mặt về làm gì?

- Thôi thôi! Thương bạn Vịt đi mà. Không cần bất ngờ gì cũng được nữa. Chỉ cần có bé Cá luôn bên bạn Vịt là bạn Vịt mãn nguyện lắm rồi.

- Hứ...

- Tối nay mình đi ăn ngon nha. Bạn Vịt bao. Chịu chưa?

- Câu nói dễ nghe nhất trong ngày đấy! – Có đồ ăn là dịu lại liền!

Tối hôm đó, Tú và Nhi dùng buổi ăn siêu lãng mạn ở một nhà hàng ven sông rồi cùng nhau đi xem kịch và cuối cùng là đi ăn kem vỉa hè. Đây là dự định của buổi đi chơi đầu tiên lúc hai người mới quen biết nhau mà Tú muốn dành cho Nhi thế cơ tới tận bây giờ mới thực hiện được. Đó là một buổi tối ấm áp và đầy ắp những tiếng cười hạnh phúc.

Sau khi thấy những hành động và nghe những lời tâm sự của Tú, Nhi cảm thấy mình hiểu và tin tưởng Tú nhiều hơn. Cô cũng có phần đồng cảm với Tú. Cô nghĩ mình phải thương Tú thật nhiều để bù lại những mất mát mà Tú phải chịu.

Nhìn lại quá khứ với Linh, Tú cảm thấy mình cần trân trọng hiện tại với Nhi nhiều hơn hết. Tú không muốn sẽ phải vụt mất thêm bất cứ thứ gì ý nghĩa trong cuộc đời này nữa. Tú hứa với lòng mình rằng phải yêu thương Nhi, một cách tận tâm và chân thành nhất.

~ Hết chap 23

~

Note: chap này kết thúc tốt đẹp nhé mọi người :)) nhưng xin nhớ đây là kết chap thôi đấy :)) con đường trước mắt của hai bạn còn nhiều chông gai lắm :))

Vote cmt đi nào :)) hứng hết mọi cmt chặt chém :)))

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Nơi Ấy, Có Nắng Chương 23: Nhã Linh

Bạn đang xem Nơi Ấy, Có Nắng. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad. Tác giả: AnPhammm. Chapter này đã được 34 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.