247Truyen.com

Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em Chương 10

Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em Chương 10 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Bùi Tâm Nghi chìa video trên điện thoại cho Trì Vi xem:

-Tổ chương trình cơ bản là cắt ghép ác ý mà, việc chị bị thương ở cánh tay thì không phát sóng, ngược lại còn khiến cho người xem tưởng rằng chị là người làm cho Vu Khả bị thương. Bây giờ fans của Vu Khả đang chửi mắng chị ở mọi nơi, ở weibo không bình luận được thì quay sang các diễn đàn, khắp nơi đều đang bôi đen chị.

Trì Vi nhìn đoạn video, là từ lần trước tham gia show giải trí kia.

Cô vốn là một nữ phụ số bốn không có cảm giác tồn tại, ống kính hiển nhiên cũng không lia về phía cô nhiều như Vu Khả.

Rất rõ ràng, có người cố ý hắc cô.

Trì Vi ăn hết miếng sandwich, nhấp một ngụm sữa bò, nói:

-Tâm Nghi, lát nữa chị phải tới bệnh viện một chuyến.

Nhìn sắc mặt cô không có gì bất thường, Bùi Tâm Nghi thắc mắc:

-Chị Vi, xảy ra chuyện này mà chị không tức giận ư?

Trì Vi vỗ vỗ vai cô nàng:

-Cứ chờ mà xem, sẽ lại có nhiều đạo diễn tới mời chị đóng vai ác nữ thôi.

-...... Chỉ là diễn viên phụ có chút cảnh quay, chạy đông chạy tây khắp nơi, vừa mệt vừa kiếm được có chút tiền, lại còn bị chửi nữa.

Bùi Tâm Nghi cũng bội phục suy nghĩ của cô, dừng một chút lại nói:

-Chị Vi, anh Trầm nói, nếu hình tượng của chị trong mắt công chúng tiếp tục kém đi, rất có thể công ty sẽ không tái kí với chị.

Lúc này Trì Vi mới nhớ, hợp đồng của cô với công ty tới tháng sau sẽ hết hạn.

Nhíu mày một cái, Trì Vi thay quần áo chuẩn bị đi bệnh viện, Bùi Tâm Nghi đưa cho cô mũ và một cái khẩu trang:

-Bây giờ chị đang ở trên đỉnh sóng gió, đi ra ngoài vẫn cần chú ý một chút, tránh lại để bị bôi đen nữa.

Đến bệnh viện, Trì Vi chụp một tấm ảnh gửi cho Lục Chi Châu rồi mới đi tới phòng làm việc của bác sĩ Mạnh.

Bác sĩ Mạnh mặc áo bloose dài trắng, tóc được búi lên, trên người mang theo khí chất của một người dòng dõi thư hương.

Trì Vi đã từng nghe Lục Chi Châu kể qua, ông bà ngoại anh trước đây đều làm nghề dạy học, sau khi bà ngoại qua đời vì bệnh thì ông ngoại quay lại buôn bán. Lúc ông năm mươi tuổi thì đem việc làm ăn chuyển giao cho bác của anh là Mạnh Tư Bác, còn ông thì quay về nông thôn xây dựng trường học.

Ông ngoại Lục Chi Châu có ba người con, con trai cả Mạnh Tư Bác thừa kế tài sản, con gái lớn Mạnh Lôi giỏi giang thì trở thành chuyên gia ngoại khoa nổi tiếng, con gái út Mạnh Tích Quân chính là mẹ Lục Chi Châu. Lục Chi Châu không nói nên Trì Vi cũng không hỏi nhiều, chỉ biết mẹ anh đã qua đời, nguyên nhân cụ thể là gì thì cô cũng không rõ.

-Bác sĩ Mạnh, chào bác.

Trì Vi mỉm cười hỏi thăm sức khỏe bà.

Mạnh Lôi đóng cửa lại, kiểm tra qua vết thương của cô rồi nói:

-Làm xét nghiệm toàn thân đi.

Trì Vi hơi sửng sốt: "Bác sĩ Mạnh, cháu chỉ bị thương bên ngoài chút xíu, không cần.."

Mạnh Lôi liếc nhìn cô:

-Cháu là bác sĩ hay ta là bác sĩ?

Trì Vi mím môi không nói gì nữa.

Tới lúc Trì Vi khám xong thì đã gần mười hai giờ.

Mạnh Lôi kê đơn thuốc cho cô uống kết hợp cùng thuốc bôi bên ngoài, dặn dò cẩn thận, lại không nhịn được nói thêm vài câu:

-Lời này cũng là tốt cho cháu thôi, thân thể chính là quan trọng nhất, đừng ỷ vào việc bản thân trẻ trung khỏe mạnh mà coi thường, tới lúc có tuổi rồi thì hối hận cũng không kịp.

-Cháu biết rồi ạ.

Trì Vi nở nụ cười, khéo léo nói: "Cảm ơn bác rất nhiều, bác sĩ Mạnh."

-Không cần cảm ơn bác.

Mạnh Lôi dừng lại, nói: "Xét nghiệm toàn thân là do Chi Châu yêu cầu."

Trì Vi:.....

Cái này cô cũng biết.

Buổi chiều, Trì Vi phải diễn cảnh bị đánh đập.

Mặc quần áo rách rưới, trên mặt trang điểm đầy vết thương, còn bị tạt mấy chậu nước.

Trời tháng sáu làm Trì Vi run rẩy vì lạnh, lại hắt xì mấy cái, xem ra là bị cảm.

Kết thúc cảnh quay, đạo diễn Phó ném cho Trì Vi hai vỉ thuốc cảm.

Trì Vi nói lời cảm ơn, anh ta hỏi:

-Diễn vai ác cảm thấy có ổn không?

Trì Vi tự cười giễu một tiếng:

-Tôi thấy mình rất hợp hình tượng này đấy.

Phó Nam nhìn cô hai giây rồi khoát tay:

-Về sớm đi, nghỉ ngơi một chút.

Trở về khách sạn tắm nước nóng, Trì Vi vừa sấy tóc vừa tìm kiếm thông tin về đạo diễn Phó.

Phó Nam, ba mươi tư tuổi, là một đạo diễn kiêm soạn giả.

Phim của anh ta luôn mang theo phong cách nghệ thuật rất riêng, phần lớn là phản ánh những mặt tối của xã hội hiện nay, gợi cho người xem nhiều suy nghĩ...

Trì Vi lướt qua tất cả một lần, lại phát hiện ra một điều đặc biệt, Phó Nam cũng sống cùng một huyện nhỏ với cô.

Trì Vi bất chợt hiểu ra tại sao Phó Nam lại thường làm loại phim kia.

Nhìn thời gian một chút, Trì Vi đặt điện thoại xuống, mở laptop ra đăng nhập vào weibo.

Từ nhỏ Trì Vi đã rất yêu thích hí kịch nhưng phần lớn những gì cô biết đều là tự học. Trì Vi thỉnh thoảng cũng đăng lên weibo video hát một đoạn, lúc có linh cảm thậm chí còn vẽ tranh câu chuyện tình yêu kinh điển "Lương Sơn Bá và Trúc Anh Đài", tới giờ cũng đã thu hút gần 2 triệu người hâm mộ.

Tài khoản weibo này ban đầu chính là nơi Trì Vi gặp Lục Chi Châu, khi đó cô rất chăm đăng tải weibo, đều là chuyện tình yêu ngọt ngào ấm áp. Có lẽ rất nhiều độc giả cũng đều thích đọc những mẩu truyện như vậy, tới khi Trì Vi quyết định sáng tạo bằng cách vẽ manga truyện tranh, bộ truyện bất ngờ được ủng hộ rất nhiệt tình, thậm chí còn xuất bản thành sách tranh bán ra thị trường.

Có điều sau này kể từ khi tiến vào giới giải trí, Trì Vi hầu như cũng không vẽ tiếp nữa.

Bộ manga có tên là "Anh", rất hot trên weibo, bình luận đềy là thúc giục cô vẽ chương mới.

Fan số 1: Đại Đại à, tôi bắt đầu theo cô từ năm lớp 10, tới giờ đã qua 6 năm,tôi cũng sắp tốt nghiệp đại học rồi,khi nào thì cô mới có truyện mới hả! *khóc khóc*

Fan số 2: Lần trước cô ra truyện tôi vẫn còn đang yêu đương, giờ đến con tôi cũng có thể đi mua xì dầu rồi, vẫn chưa có truyện mới, Đại Đại, có phải cô quên chúng tôi rồi không? *cười mếu*

Fan số 3: Cuộc sống quá khắc nghiệt rồi, rất cần được an ủi bởi truyện của Đại Đại, Đại Đại à cô mau có truyện đi mà! *Đại Đại đã ngày thứ n không có truyện, nhớ cô nhớ cô nhớ cô*

Fan số 4: Mọi người đều đang thúc giục, tôi và con gái cũng đã quyết định rồi, nhất định sẽ mua thật nhiều nếu cô có truyện mới.

Fan số 5: Đại Đại, tôi đã đọc đi đọc lại truyện của cô rất nhiều lần rồi, chờ đợi cô tiếp tục rắc thức ăn cho cẩu!

Fan số 6: Thời đó toàn bộ phòng trọ của tôi đều theo dõi truyện của cô, tới bây giờ chúng tôi đều kết hôn cả rồi, cô còn chưa ra chương mới. *Trái tim bị tổn thương sâu sắc*

Fan số 7: Đại Đại, mau cứu người! Chúng tôi cần thức ăn cho cẩu độc thân!

~Trì Vi luôn cảm thấy có lỗi với người hâm mộ, cũng muốn vẽ tiếp cuốn thứ hai nhanh một chút, nhưng gần hai năm nay đều không có linh cảm, không biết có phải do đóng phim nhiều quá đến mụ mị đầu óc rồi không nữa.

Tuần trước đã hứa với người hâm mộ sẽ live stream vẽ một chút, chuẩn bị xong giấy bút, Trì Vi liền đeo khẩu trang che kín mặt mũi. Vừa mở live stream, còn chưa kịp vẽ nhưng weibo cô đã tràn ngập bình luận tới tấp:

AAAAAAAAAAAAAAAAAA! Đại Đại live stream rồi! Ngàn năm có một a! Kích động chết tôi rồi!

"Đại Đại, yêu cô chết đi được! Thuận tiện hỏi một câu, khi nào thì có truyện mới!"

"Nữ thần cuối cùng cũng xuất hiện rồi! Sau này có thể đừng chơi trò mất tích nữa được hay không, chúng tôi vẫn đang đợi truyện của cô!"

"AAAAAA! Đại Đại live stream vẽ rồi, mau mau múa bút nào! Họa thần tiếp theo chính là cô!"

"Tôi muốn nhìn thấy khuôn mặt Đại Đại, da trắng như vậy nhất định là một bạch phú mỹ!

Bất kể Đại Đại trông ra sao, cô đều là nữ thần của tôi! Đại Đại không muốn lộ mặt, chúng ta cũng nên tôn trọng Đại Đại, cô ấy cũng có cuộc sống riêng tư!"

Trì Vi vốn cũng định tương tác cùng người hâm mộ một chút, kết quả bình luận muốn nổ tung, cô quyết định cúi đầu tập trung vẽ.

Trì Vi vẽ nhân vật em gái dễ thương của nữ chính, fans nói muốn học vẽ nên cô cũng cố tình vẽ chậm lại. Chờ tới lúc Trì Vi vẽ xong ngẩng đầu lên, quả nhiên bình luận đều là nịnh nọt tài vẽ của cô và thúc giục truyện.

Trì Vi mở micro biến âm, điều chỉnh thành giọng gái vị thành viên, nói:

"Tôi sẽ tiếp tục vẽ, nhưng quả thực cũng không chắc chắn lắm về linh cảm để vẽ, cho nên cũng không dám hứa với mọi người khi nào có truyện mới"

Fans nghe vậy đều muôn phần kích động, nhao nhao bày tỏ ý chỉ cần cô tiếp tục vẽ thì bao lâu cũng chờ.

Trì Vi cảm động trước sự ủng hộ của các fans, lại tương tác với bọn họ một chút rồi mới tắt live stream.

Rảnh rỗi tới nhàm chán, Trì Vi lại đăng nhập vào weibo diễn viên, khung bình luận thật không dám nhìn, đều là chửi mắng, Buồn cười chính là, lượng người theo dõi weibo của cô tăng mười vạn, đều là đặc biệt vào chửi cô.

Trì Vi cắn cắn đầu bút, suy nghĩ nội dung truyện mới.

Còn chưa nghĩ ra được cái gì, điện thoại di động lại vang lên.

Cầm lên liếc một cái, là Lục Chi Châu gọi video tới.

Trì Vi vội vàng sửa lại tóc tai, nhấn nút nhận.

Trên màn hình hiện lên hình ảnh Lục Chi Châu cởi trần, tóc tai rối bời, từng giọt nước li ti từ bờ vai rộng một đường chảy xuống dưới, cuối cùng biến mất sau chiếc khăn tắm cuốn ở eo anh.

Lục Chi Châu hỏi cô:

-Nhìn đủ không?

-Không.

Tầm mắt Trì Vi lập tức bị hút vào màn hình, nhìn chằm chằm không chớp mắt.

-Quay về sẽ cho em sờ đủ.

Lục Chi Châu cười, ném áo sơ mi lên giường, quyết định sẽ không mặc áo nữa.

Trì Vi đảo mắt một vòng, vài giây sau lại lên tiếng:

-Chi Châu, em vừa nghĩ ra một cơ hội kiếm tiền không tồi.

Lục Chi Châu đoán ngay được ý cô, nhướn mày:

-Em chịu ư?

Trì Vi cười: " Dù sao họ cũng chỉ nhìn được thôi, sẽ không thể sờ."

Lục Chi Châu liếc cô một cái, hỏi:

-Uống thuốc chưa?

-Rồi.

Bút vẽ bỗng dưng rơi xuống đất, Trì Vi liền khom người nhặt lên.

Lục Chi Châu ngắm cô một hồi, nghiêng đầu đốt một điếu thuốc, lại hỏi:

-Không có linh cảm à?

Trì Vi ngạc nhiên: "Anh xem live stream vừa nãy à?"

-Ừ.

Anh hít một hơi, qua màn khói mỏng nhìn cô: "Khi nào về sẽ đưa em đi du lịch, tìm chút linh cảm."

Trì Vi "Ừ" một tiếng rồi im lặng.

Lục Chi Châu dập điếu thuốc, nói:

-Anh không hút nữa.

Trì Vi không thích anh hút thuốc, vì để tránh cho cô hít phải khói thuốc, bình thường Lục Chi Châu cũng sẽ không hút trước mặt cô, chỉ là hôm nay anh lại không nhịn được.

Trì Vi có chút mảnh mai, vóc người mềm mại, có chỗ lồi chỗ lõm, lúc cô khom người, cảnh xuân trước ngực lộ ra không xót chút nào.

Nhìn thấy rãnh sâu hun hút kia, đầu óc anh lại không kiềm chế được mà nghĩ linh tinh. Còn có hai chân dài trắng như tuyết, tất cả đều bày ra trước mắt anh.

Giọng Lục Chi Châu càng trầm xuống:

-Vi Vi, thật ra thì nhìn rừng mơ cũng không thể bớt khát.

Ánh mắt anh quá mức nóng bỏng khiến Trì Vi có chút không tự nhiên, cô kéo chăn che lại chân, nói:

-Vậy thì đừng nhìn nữa.

Lục Chi Châu:.......

Trì Vi suy nghĩ một chút, lại nói:

-Sau này nếu anh lại nghiện thuốc lá, em sẽ cho anh ăn một loại kẹo cai thuốc.

Lục Chi Châu hỏi cô: "Là cái gì?"

Trì Vi giảo hoạt cười một tiếng:

-Kẹo sầu riêng.

Lục Chi Châu:....

Lục Chi Châu nhìn cô chằm chằm, ánh mắt thâm trầm.

-Vi Vi, hôm nay em chưa gọi anh câu nào.

Anh muốn nghe, muốn nghe cô giống như chú mèo nhỏ nũng nịu thấp giọng gọi anh là Châu Châu.

Trì Vi đang cúi đầu nhìn bản vẽ vừa rồi của mình nên cũng không chú ý, chỉ nghe anh thì thầm:

-Tiểu Trì.

Bị anh gọi như vậy, Trì Vi bỗng nhiên xấu hổ, hai tai nóng lên, gò má đỏ ửng.

-Tiểu Trì.

Anh lại lên tiếng, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm cô.

Trì Vi thẹn thùng hồi lâu mới thấp giọng gọi:

-Châu Châu.

Mãi tới lúc sau tắt video, Lục Chi Châu lại quay trở lại phòng tắm, khi đi ra thì nhận được tin nhắn bác gửi tới.

"Chi Châu, vết thương của con nhóc kia bác đã xem qua, không có gì đáng ngại, cho uống thuốc và bôi ngoài, lúc cháu trở lại sẽ hết"

"Kết quả kiểm tra sáng ngày kia mới có, có gì bác sẽ thông báo cho cháu"

Lục Chi Châu nhắn lại: "Cảm ơn, bác"

Để điện thoại xuống, Lục Chi Châu ngồi vào máy tính xử lý mail, chưa kịp vào mạng thì di động lại báo đến hai tin nhắn.

"Chi Châu, bác biết cháu còn trẻ, sức khỏe dồi dào, nhưng vẫn cần tiết chế một chút, bị cháu dày vò như vậy con nhóc kia sẽ không dậy nổi đâu."

"Bị thương khắp nơi, bác nhìn cũng thấy đau lòng, thế mà cháu còn động chân động tay được."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em Chương 10

Bạn đang xem Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com/user/vuanhakhoai, vuanhakhoai.wordpress.com. Tác giả: Ngôn Tiêu Băng. Chapter này đã được 17 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.