247Truyen.com

Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành Chương 64: Phiên ngoại 3. Bé con và đại Trác thời không song song

Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành Chương 64: Phiên ngoại 3. Bé con và đại Trác thời không song song online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Hôm nay là thứ bảy, bạn nhỏ Đồng Yến bốn tuổi theo thường lệ dậy rất sớm, Đồng Lịch Khâm phải tăng ca, Đồng Dương đi học lớp năng khiếu, ngày hôm qua đã nói xong, hôm nay Trác Hướng Minh ca ca bên cạnh sẽ đến chơi với cậu. Trác Hướng Minh ca ca bằng tuổi Đồng Dương, đều mười ba tuổi.

Đồng Yến nghĩ mấy vấn đề này quá tẻ nhạt, nằm yên không muốn nhúc nhích.

Trước đây mẹ đều tới gọi cậu rời giường, lúc chưa có mở mắt ra sẽ được ôm hôn, nói với cậu cục cưng chào buổi sáng, sau đó cậu sẽ nói mẹ chào buổi sáng.

Tiếp theo mẹ sẽ giúp cậu thay quần áo, cậu sẽ trốn khắp nơi ở trên giường, cuối cùng vẫn sẽ bị bắt lấy, mẹ sẽ ôm cậu hỏi "Đồng Đồng, con có phải là cục cưng ngoan của mẹ không?"

Cậu sẽ nói phải, sau đó mẹ sẽ yêu cầu cậu ngoan một chút, thay xong quần áo, sau đó rửa mặt, ăn điểm tâm.

Chẳng qua đã một thời gian rất lâu cậu chưa từng thấy mẹ.

Đồng Yến trở mình, nằm lỳ ở trên giường, mặt vùi vào bên trong gối. Cậu khóc, bởi vì rất nhớ mẹ.

Bốn tuổi vẫn không phải lứa tuổi  bởi vì khóc thút thít mà xấu hổ, cho nên cậu thuận theo cảm xúc khổ sở phát ra tiếng khóc, mãi đến khi cửa phòng bị mở ra, anh trai nhà hàng xóm gọi cậu "Đồng Đồng, em đã tỉnh chưa?"

Bởi vì khổ sở, cho nên Đồng Yến cũng không trả lời. Cậu nghĩ, mình không bao giờ là một đứa nhỏ ngoan.

"Đồng Đồng?" Trác Hướng Minh nghe thấy tiếng nghẹn ngào yếu ớt, hắn đi tới bên giường, lập tức thấy được bạn nhỏ mặc đồ tiểu hồ ly liền thân trên mặt dính đầy nước mắt.

Nữ chủ nhân nhà này mất chưa tới hai tháng, chết vì tai nạn giao thông, các gia đình xung quanh đều tham gia tang lễ, hai nhà bọn họ gần nhau, ông bà ngoại Trác Hướng Minh dĩ nhiên cũng trong phạm vi được mời.

Trác Hướng Minh còn nhớ, ngày đó thời tiết rất tốt, là một ngày nắng hiếm thấy trong mùa đông, Đồng Lịch Khâm dẫn theo Đồng Dương và Đồng Yến đứng ở cửa tiếp người đến đây phúng viếng, không giống với ba ba và anh trai, tuy rằng trên ống tay áo Đồng Yến cũng đeo băng đen, nhưng vẻ mặt cậu ngây thơ, không hiểu cuối cùng chuyện gì đang phát sinh.

Mỗi khi nhìn thấy cậu người lớn đều tiếc hận than thở.

Sau tang lễ mới thường xuyên nghe thấy cậu khóc, muốn mẹ, muốn anh trai, muốn ba ba.

Tính cách Trác Hướng Minh quái gở, trước đây không hề lui tới với người nhà này, chỉ là mẹ Đồng Yến làm món gì mới đều đưa cho ông ngoại bà ngoại hắn một ít, lúc hắn ở nhà sẽ nói mấy câu.

Có hôm Đồng Yến ngồi ở trong sân, khóc thảm thiết, Trác Hướng Minh làm bài tập xong nhanh chân chạy ra, nghe thấy còn tưởng rằng cậu té ngã, thấy trong nhà hình như không có ai, không thể không để ý, vốn đi qua ôm cậu đứng lên, không nghĩ tới lập tức bị ôm lấy cổ, khuôn mặt ẩm ướt nước mắt dán lên mặt Trác Hướng Minh, ô ô ô mà gọi ca ca.

Trác Hướng Minh có hơi khiết phích, hắn cứng đờ một chút, sau đó mới phát hiện mình chẳng hề bài xích. Bé con này dung mạo xinh đẹp, bình thường luôn sạch sẽ, ôm vào trong ngực còn có mùi sữa, không làm người ngại.

Hắn hỏi một hồi lâu mới rõ, đứa nhỏ vừa nãy chơi xe điều khiển từ xa một mình, sau khi lái vào trong thảm cỏ thì không đi ra nữa, làm sao cũng không tìm được.

"Anh mua cho em." Trác Hướng Minh thấy cậu khóc hết cách rồi, "Bây giờ anh đi mua nước tương, mua xong sẽ dẫn em đi ra bên ngoài siêu thị mua điều khiển từ xa có được không?"

Đồng Yến cầm tóc hắn gật đầu, nhỏ giọng nói được.

Vì thế hắn ôm đứa nhỏ đi mua nước tương, cầm về nhà sau đó lại chạy xe đạp đi mua xe ô tô điều khiển từ xa. Đứa nhỏ ngồi ở phía trước hắn, một tay hắn cầm lái một tay che chở đứa nhỏ, mùa đông gió lớn, Đồng Yến bị gió thổi tới run rẩy, nghe người lớn hô to gọi nhỏ, căn dặn cậu cẩn thận.

Từ đó về sau hắn thường xuyên dẫn Đồng Yến về nhà, bé con thật sự rất ngoan, không thích khóc, mình làm bài tập, lấy một tờ giấy bút cho cậu chơi, để một ít đồ ăn vặt không cần người lớn nhìn cũng được.

Trác Hướng Minh ngồi ở bên giường, nâng tay ôm lấy cậu, vừa lau nước mắt cho cậu vừa hỏi "Đừng khóc, có muốn đi tiểu hay không? Ca ca dẫn em đi."

Thân thể đứa nhỏ mềm mại, được hắn ôm vào trong ngực cũng rất ngoan, nghẹn ngào kêu một tiếng ca ca, gật đầu nói "Muốn."

Trác Hướng Minh lại dẫn cậu tới bồn cầu nhỏ trong phòng vệ sinh, cậu kéo dây áo ngủ, Trác Hướng Minh đứng ở một bên mở nước vào trong bồn rửa mặt.

Tiếng xả nước ào ào ào trong bồn cầu, Đồng Yến đi tới kéo tay Trác Hướng Minh "Ca ca, em xong rồi."

Trong hai con mắt to còn có hơi nước, khuôn mặt trắng trẻo non nớt, tự mình mang mũ áo ngũ lên, tai hồ ly rũ xuống, thật sự như con hồ ly con bị ủy khuất.

Trác Hướng Minh dẫn cậu rửa sạch tay, sau đó ôm cậu ngồi ở bồn rửa tay, nhét bàn chải đánh răng vào trong miệng, tiếp theo lại rửa mặt.

Đồng Yến không khóc, ngồi ở bên giường đung đưa chân ngắn, Trác Hướng Minh tìm quần áo cho cậu, cậu lải nhải "Ca ca, ngày hôm nay anh không phải đi học sao?"

Trác Hướng Minh nói "Hôm nay là thứ bảy, được nghỉ."

"Nghỉ, đi ngủ."

"Nghỉ ngơi không nhất định phải ngủ." Trác Hướng Minh cầm cái tất mới, áo lông mỏng và quần đi tới, "Ngày hôm nay chơi với em. Em muốn chơi cái gì?"

Đồng Lịch Khâm mới vừa mua cho cậu một chiếc xe đạp, thế nhưng còn chưa kịp dạy cậu, Đồng Yến không nhịn được lén lút tự chạy, không biết sự việc như thế nào, mà làm rơi mất một cái bánh xe, mình còn té ngã một cái.

"Chạy xe." Đồng Yến nói.

"Em có xe sao?" Trác Hướng Minh chưa từng thấy xe của cậu, vừa mang tất cho cậu vừa nói, "Nếu muốn chạy chúng ta phải đi mua trước."

Đồng Yến sốt ruột nói "Có! Em giấu nó, ở đó!" Cậu chỉ chỉ phía bên ngoài cửa sổ.

Trác Hướng Minh nói "Lầu một?"

"Không phải."

"Sân sau?"

"Không phải." Đồng Yến nói, "Ca ca ngốc quá."

Cuối cùng mặc quần áo xong, Đồng Yến kéo tay Trác Hướng Minh đi xuống lầu tìm xe đạp, ở trong phòng đàn, nhìn dáng vẻ đã rất lâu không ghé thăm, trên đàn phủ vải trắng, trên sàn nhà đều là bụi bặm.

Trác Hướng Minh nhíu mày, rất mau đẩy xe đạp đi ra ngoài, sau đó đóng cửa.

Hắn thấy được chỗ hỏng, ngồi xổm xuống quan sát, Đồng Yến cũng ngồi xổm xuống, hai tay kẹp giữa thân thể và hai chân, làm như có thật nâng cằm, nhỏ giọng nói với Trác Hướng Minh "Cái này em không cẩn thận làm hư, làm sao bây giờ a, anh đừng nói với ba ba em nha."

"Không nói." Trác Hướng Minh sờ sờ đầu cậu, lại không nhịn được nhéo nhéo mặt của cậu, mềm mại đàn hồi, đáng yêu muốn chết, khiến người không ngừng tay được, "Chúng ta sửa nó lại là được rồi."

Đồng Yến vội vã cuống cuồng hỏi "Có thể sửa sao?"

Trác Hướng Minh nói chắc chắn"Có thể."

Hai bánh xe lần lượt chống ở phía sau đã rơi mất một chiếc, Trác Hướng Minh xem qua, phát hiện không phải Đồng Yến làm hư, nghĩ cũng biết không thể, cậu không nặng như vậy, do ốc lỏng ra, phỏng chừng mua về đã như vậy, do vẫn chưa có kiểm tra.

Ba cậu tại sao có thể vứt đồ chơi không an toàn như thế cho đứa nhỏ?

Trác Hướng Minh về nhà cầm thùng dụng cụ, dùng cờ lê vặn lại hết thảy đinh ốc to nhỏ trên xe một lần, cuối cùng lắp lại bánh xe.

Đồng Yến nhìn tới sững sờ, cảm thấy Trác Hướng Minh quả thực rất lợi hại, sờ sờ yên xe, ngọt ngào nói với Trác Hướng Minh "Cám ơn ca ca."

Ăn xong điểm tâm, Trác Hướng Minh một tay ôm cậu, một tay xách xe, khoá cửa đến tiểu khu có quảng trường chuyên dành cho trẻ nhỏ chạy xe chơi cầu trượt.

Đầu mùa xuân nhiệt độ có hơi tăng trở lại, bên cạnh có mấy đứa nhỏ thả diều, Đồng Yến ngửa đầu xem, Trác Hướng Minh lại nói "Ngày hôm nay chạy xe, tuần sau chúng ta sẽ đi thả diều."

Đồng Yến vây quanh khăn quàng cổ tiểu hồ ly, nửa khuôn mặt giấu ở bên trong, đôi mắt tròn vo  xoay vòng vòng "Cuối tuần ca ca cũng tới sao."

"Có ngày nào anh không ở a?" Trác Hướng Minh mang bảo vệ đầu gối và bao cổ tay cho cậu, lại đội mũ bảo hiểm cho cậu, "Anh cầm tay lái, bánh xe cũng sẽ không rơi mất nữa, em đừng sợ, đạp cái này là được."

Hai người chạy quanh quảng trường ba, bốn vòng, Trác Hướng Minh buông lỏng tay ra, ở một bên. Đồng Yến chạy rất chậm, hắn đi bước nhanh chút là có thể đuổi kịp.

Chơi một lát Đồng Yến mệt mỏi, hai người đẩy xe đến chỗ ghế dài, vốn Trác Hướng Minh nói để cho cậu ngồi chờ, mình đi mua đồ ăn, cuối cùng vẫn dẫn cậu theo, vẫn là tư thế lúc mới ra cửa, một tay ôm đứa nhỏ một tay dẫn xe.

Hắn mua một túi hạt dẻ ngào đường, một ly nước lựu ép, tìm một chỗ khuất gió, ôm Đồng Yến vào trong ngực, trên tay không ngừng lột hạt dẻ, Đồng Yến nhai chậm, Trác Hướng Minh ăn hai hạt cậu vẫn chưa nuốt hết một hạt.

Trác Hướng Minh không thích ăn ngọt, hắn từ từ đút cho Đồng Yến, cất nửa túi còn lại, nhìn Đồng Yến vẫn tha thiết mong chờ, lại nói "Ăn quá nhiều không tiêu hóa được sẽ đau bụng."

Đồng Yến ôm lấy bụng, nhanh chóng nói "Không muốn đau bụng."

Trác Hướng Minh nhịn cười "Buổi trưa muốn ăn cái gì? Để bà ngoại anh làm cho em."

"Muốn ăn hạt dẻ." Đồng Yến suy nghĩ một hồi lâu, hưng phấn nói.

Trác Hướng Minh không còn cách nào mà nói "Mới vừa ăn hạt dẻ rồi, nghĩ món khác đi."

Sau một lát, Đồng Yến lại nói "Ăn hạt dẻ!"

Trác Hướng Minh không thể làm gì khác hơn là một lần nữa mở túi đóng gói, lại lột mấy hạt cho cậu ăn. Ôm đứa nhỏ nóng hầm hập vào trong lồng ngực của mình, cậu rất nịnh nọt mà đưa nước lựu đưa vào bên miệng hắn "Ca ca mệt rồi, ca ca uống nước đi."

Chơi đến buổi trưa, trong nhà gọi điện thoại về ăn cơm, Trác Hướng Minh và Đồng Yến bắt đầu về nhà.

Lần này Đồng Yến không muốn hắn ôm, tự mình chạy xe đi ở phía trước, trên đầu đội cái mũ bảo hiểm màu đen, nhìn rất ra dáng, Trác Hướng Minh nở nụ cười.

Bà ngoại Trác Hướng Minh ở cửa đón hai người bọn họ, thấy Đồng Yến lập tức rất khoa trương ngạc nhiên thốt lên một tiếng "Ai nha, xem ai đây, Đồng Đồng của chúng ta sao lại đẹp trai như vậy?"

Đồng Yến vui vẻ gật đầu "Con chính là rất đẹp trai, bà ngoại, con còn biết chạy xe, là ca ca dạy con."

Trác Hướng Minh đẩy xe của cậu đặt ở cửa, kêu một tiếng bà ngoại, sau đó dẫn theo Đồng Yến đi rửa tay lau mặt.

Cơm nước xong Đồng Yến lại bắt đầu ngủ gà ngủ gật, Trác Hướng Minh đã quen thuộc từ lâu lịch làm việc và nghỉ ngơi của cậu, ôm cậu đi vào phòng ngủ.

Hai cánh tay thịt đô đô của đứa nhỏ đặt ở trên bụng, đôi mắt chớp chớp, chờ đến lúc nằm trên giường vẫn không nhắm mắt.

Trác Hướng Minh sờ sờ mặt cậu "Mau ngủ đi."

"Em muốn mẹ." Đồng Yến nhỏ giọng nói, "Mẹ ru em ngủ."

"Ca ca cũng có thể ru em ngủ." Ngữ khí Trác Hướng Minh tốt hơn rất nhiều, hắn đắp kín mền cho Đồng Yến, nhẹ giọng nói, "Muốn nghe truyện cổ tích hay không? Ca ca kể em nghe truyện cổ tích có được không?"

Đồng Yến đỏ mắt nói "Mẹ em đâu? Em muốn mẹ."

Trác Hướng Minh suy nghĩ một chút, lên giường nằm cùng với cậu, ôm cậu nói "Đồng Đồng, em có thấy ngôi sao chưa?"

Đồng Yến nói "Thấy rồi."

"Rất nhiều người đều sẽ biến thành ngôi sao." Trác Hướng Minh nói, "Những người tốt đều sẽ biến thành ngôi sao, ngôi sao rất lợi hại, bởi vì nó ở một nơi rất cao, có thể nhìn thấy rất nhiều thứ, mẹ em đã biến thành ngôi sao, thật ra bà ấy luôn nhìn em, không hề rời khỏi em."

"Vậy ngày hôm nay em chạy xe, mẹ cũng nhìn thấy sao?"

"Dĩ nhiên là thấy được." Trác Hướng Minh nói, "Em lợi hại như vậy, bà ấy chắc chắn rất vui vẻ. Em có muốn học rất nhiều thứ, để mẹ nhìn thấy hay không?"

"Muốn." Đồng Yến đã rất buồn ngủ, miệng sắp không mở ra được, giọng nói nhẹ nhàng, Trác Hướng Minh nhìn thêm một lúc, cậu đã ngủ rồi.

Hoàn

- Đồng Đồng mất mẹ, nhưng sau này cậu đã có một ông chồng hết mực cưng chiều mình rồi!

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành Chương 64: Phiên ngoại 3. Bé con và đại Trác thời không song song

Bạn đang xem Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành. Truyện được dịch bởi nhóm Sweek.com/ca/profile/1106132/74088. Tác giả: Thu Thiên Tại Thời. Chapter này đã được 22 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.