247Truyen.com

Ngươi Tốt Nhất Chương 4

Ngươi Tốt Nhất - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ngươi Tốt Nhất Chương 4 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

Mới mở màn trận chiến đã bị thua, tâm tình Tôn Điềm Điềm có chút phức tạp.

Giữa trưa cô với nhóm bạn cùng phòng ra ngoài ăn cơm, Trình Đóa vỗ bả vai cô, “Không cần uể oải, không cần hoảng, cậu có thể, tớ xem trọng cậu!”

Tạ Nghiên cùng Gì Miêu cũng trăm miệng một lời, “Chúng tớ đều xem trọng cậu!”

Tôn Điềm Điềm hai tay chống cằm, vốn đang suy nghĩ chút chuyện, thấy phản ứng của ba người các nàng, bật cười, “Tớ không có, các cậu thấy tớ uể oải chỗ nào a.”

Cô chính là chuẩn bị tốt cho trường kỳ tác chiến.

Trình Đóa nói: “Vậy nãy giờ cậu không nói gì, tớ còn tưởng rằng cậu bị đả kích đến không tin được đấy.”

Tôn Điềm Điềm cười ha hả, “Không có, tớ suy nghĩ bước tiếp theo nên làm như thế nào, Thẩm Niệm Thâm thật sự so với trong tưởng tượng của tớ cao lãnh hơn rất nhiều.”

“Đúng không đúng không, đâu có lừa cậu. Thẩm Niệm Thâm thật sự rất khó, cậu ngẫm lại từ năm nhất đến hiện tại, nữ sinh theo đuổi anh ấy cơ bản là không dứt, hơn nữa còn có vài người rất xinh đẹp, nhưng anh ấy cư nhiên lại không động tâm với bất cứ một ai hết.” Tạ Nghiên sờ cằm, vẻ mặt hoang mang, “Cũng không biết thích dạng gì.”

Tôn Điềm Điềm cười tủm tỉm, kiêu ngạo nâng cằm, “Không chừng chính là đang đợi tớ đấy.”

Trình Đóa vỗ đầu cô mà cười, “Cậu đủ rồi a ‘ngọt ngào vòng’, tự luyến chết mất.”

Tôn Điềm Điềm một tay chống đầu, hơi nghiêng đầu, trong đầu hiện ra khuôn mặt vô cảm của Thẩm Niệm Thâm, tuy rằng là hơi lạnh nhạt chút, nhưng thật sự là soái muốn chết, hơn nữa bộ dạng nghiêm túc nghe giảng bài thật sự là quá mê người.

Tôn Điềm Điềm cầm lòng không đậu mà cong khóe miệng, đôi mắt nhìn trần nhà, lại lộ ra nụ cười hoa si.

Ba người bạn cùng phòng nhìn nhau một cái, đều nhịn không được mà cười.

Mối tình đầu của con gái thật là đáng sợ a.

Cơm nước xong, từ nhà ăn đi ra, bốn nữ sinh khoác tay nhau trở về trường học.

Đúng là đến giờ ăn cơm trưa, tất cả các sinh viên thường ngày hay ở trong ký túc xá đều ra ngoài hoạt động, toàn bộ trường học tức khắc trở nên náo nhiệt hơn.

Lúc đi ngang qua Nguyệt Hồ thì nhìn thấy Hội Học Sinh cùng các câu lạc bộ lớn đang chiêu mộ thêm thành viên mới.

Hội Học Sinh cùng các câu lạc bộ chiêu mộ thành viên mới, theo lý thuyết thì đã tiến hành lúc tháng chín khai giảng rồi, nhưng sinh viên năm nhất bọn họ vừa mới khai giảng xong đã bị bắt lên núi Tấn Dương huấn luyện quân sự, vừa kết thúc thì lại đến Quốc khánh 1 - 10 cho nên Hội Học Sinh cùng các câu lạc bộ phải dời việc chiêu mộ thành viên mới đến hiện tại mới chính thức mở ra.

Hai bên sườn Nguyệt Hồ là địa điểm mà Hội Học Sinh cùng câu lạc bộ chiêu mộ thành viên mới, phía trước mỗi câu lạc bộ đều bày một cái bàn cùng mấy cái ghế, trên bàn có một chồng giấy A4 thật dày, là giấy báo danh gia nhập.

Dù là Hội Học Sinh bên này hay là câu lạc bộ bên kia, mỗi địa điểm báo danh đều rất náo nhiệt, có thể thấy được nhóm sinh viên năm nhất đối với cuộc sống đại học phong phú vẫn là rất nhiệt tình.

Tạ Nghiên nóng lòng muốn thử, hỏi mọi người, “Các cậu muốn báo danh hay không a? Tớ muốn gia nhập Hội Học Sinh.”

Trình Đóa nói: “Muốn thì đi đi, bất quá tớ không có hứng thú.”

Tôn Điềm Điềm: “Tớ cũng không có hứng thú.”

“Cậu thì sao, Miêu Miêu?” Tạ Nghiên kích động bắt lấy tay của Gì Miêu, “Cậu với tớ cùng đi đi, một mình tớ hơi sợ.”

Gì Miêu tính tình hướng nội, không muốn tham gia hoạt động này kia, “Tớ cũng không thích lắm.”

“Không được a! Các cậu đều không chịu đi với tớ!” Tạ Nghiên lôi kéo Gì Miêu, “Đi đi, đi xem cùng tớ.”

Nói xong liền kéo Gì Miêu đi tới chỗ báo danh của Hội Học Sinh.

Tôn Điềm Điềm kêu: “Hai người các cậu xem đi, tớ cùng A Đóa chờ các cậu ở đối diện.”

Tạ Nghiên lớn tiếng đáp ứng, “Được! Rất nhanh sẽ trở về!”

Trình Đóa không có hứng thú với Hội Học Sinh, nhưng lại có hứng thú với bên câu lạc bộ, liền kéo Tôn Điềm Điềm, “Chúng ta đi xem mấy câu lạc bộ bên kia đi, nghe nói các câu lạc bộ ở đại học rất thú vị.”

Địa điểm câu lạc bộ chiêu mộ thành viên mới ở đối diện Hội Học Sinh, có rất nhiều câu lạc bộ, câu lạc bộ Street Dance, câu lạc bộ cầu lông, bóng chuyền, thơ ca, nhật báo vườn trường, nhạc cụ, manga anime, vân vân mây mây...

Trình Đóa kéo Tôn Điềm Điềm đi một vòng, cuối cùng chỉ vào câu lạc bộ manga anime, “Nếu không chúng ta tham gia cái này?”

Tôn Điềm Điềm lắc đầu, “Tớ không muốn, tớ lười.”

Tôn Điềm Điềm trừ bỏ thân phận học sinh, còn là một họa sĩ, ngày thường đăng truyện tranh ở trên mạng, tuy rằng trình độ trước mắt chỉ ở tuyến mười tám chưa được thu hút, nhưng con người vẫn luôn tồn tại một mộng tưởng, chắc chắn một ngày nào đó cô sẽ nổi danh.

Đi học vẽ tranh đã rất bận, lại nói cô còn muốn theo đuổi nam thần, làm sao có thời giờ tham gia câu lạc bộ.

Trình Đóa cũng không đặc biệt có hứng thú, thấy Tôn Điềm Điềm không tham gia, tức khắc cũng không muốn tham gia, “Bỏ đi, chúng ta đến bên kia chờ các cậu ấy.”

Trình Đóa kéo Tôn Điềm Điềm đi về hướng bên cạnh, mới vừa đi vài bước, đột nhiên nghe thấy có người kêu nàng rất lớn, “Trình Đóa?!”

Trình Đóa sửng sốt, nhìn theo hướng âm thanh kia.

Chỗ câu lạc bộ trượt ván chiêu mộ thành viên mới, vẻ mặt Hứa Lệ kích động, “Ngọa tào! Cư nhiên là em, em gái khốn kiếp!”

Trình Đóa giật mình, “Tên khốn kiếp!”

Hùng hổ kéo Tôn Điềm Điềm đi tới chỗ câu lạc bộ trượt ván, liếc mắt đánh giá Hứa Lệ từ trên xuống dưới, “Hừ! Mấy năm không thấy, vẫn là cẩu đội lốt người nha!”

Hứa Lệ cợt nhả, “Mấy năm không thấy, vẫn là nữ hán tử a.”

Trình Đóa trừng mắt, giơ nắm tay đánh vào bả vai Hứa Lệ, “Muốn chết phải không?!”

Tôn Điềm Điềm ở bên cạnh ngây ngốc nhìn chằm chằm Hứa Lệ nửa ngày.

Người này, không phải là buổi sáng đã gặp qua, bạn của Thẩm Niệm Thâm sao?

Hứa Lệ cũng phát hiện ra Tôn Điềm Điềm, tức khắc cười rộ lên, “Duyên phận a, mỹ nữ.”

Trình Đóa nhìn về phía Tôn Điềm Điềm, “Cậu biết tên cẩu này?”

Tôn Điềm Điềm gật đầu, tiến đến bên tai Trình Đóa, “Anh ấy là bạn của Thẩm Niệm Thâm, hôm nay đã gặp qua ở phòng học.”

Trình Đóa cả kinh, trừng mắt nhìn về phía Hứa Lệ.

Hứa Lệ cười tủm tỉm, phẩy phẩy tờ giấy báo danh trên tay, “Hai người các em có muốn gia nhập câu lạc bộ trượt ván hay không a?”

Hứa Lệ là trưởng câu lạc bộ trượt ván, đang phát sầu vì không chiêu mộ được em gái nào.

Tôn Điềm Điềm mắt sáng rực lên, hỏi hắn, “Thẩm Niệm Thâm cũng ở đây sao?”

Hứa Lệ lặng lẽ cười, lộ ra ánh mắt ái muội với Tôn Điềm Điềm, “Tuy rằng không ở, nhưng anh có thể làm cho cậu ấy vào đây.”

Có câu nói như thế này, gần quan được ban lộc, còn có một câu nữa, biết người biết ta trăm trận trăm thắng.

Tóm lại, chiều hôm nay, Tôn Điềm Điềm đã thành công nhốt Thẩm Niệm Thâm vào bên trong, nhờ mối quan hệ của Trình Đóa mà nhẹ nhàng kéo Hứa Lệ vào phe cô.

Buổi tối chủ nhật, 8 giờ.

Bảy Giáo Lâu trước bãi đất trống.

Tôn Điềm Điềm, Trình Đóa, Hứa Lệ, ba người ngồi trên tảng đá cạnh gốc cây cổ thụ.

Hứa Lệ gọi điện thoại, Tôn Điềm Điềm đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm hắn.

Điện thoại đầu bên kia, Thẩm Niệm Thâm vừa mới tắm xong từ phòng tắm đi ra, một bên lau tóc một bên nhận điện thoại, “Cục sạc điện thoại? Bây giờ sao?”

Hứa Lệ: “Đúng đúng! Chính là bây giờ, tớ cần gọi điện thoại nhưng lại sắp hết pin, cậu giúp tớ cầm đến đây được không?”

“Được, ở đâu?”

“Bảy Giáo Lâu, bãi đất trống mà ngày thường tớ hay tới chơi trượt ván đấy!”

Thẩm Niệm Thâm ‘ừ’ một tiếng, nói: “Chờ một lát, tới liền.”

Cúp điện thoại, Hứa Lệ cụp mắt nhìn Tôn Điềm Điềm, “Đã xong.”

Tôn Điềm Điềm tươi cười sáng lạn, “Cảm ơn anh a, Hứa Lệ.”

Ký túc xá nam cách Bảy Giáo Lâu không xa, Thẩm Niệm Thâm chỉ một lát đã tới nơi.

Từ xa đã nhìn thấy Hứa Lê vẫy tay với anh, “A Niệm, ở đây!”

Thẩm Niệm Thâm cầm cục sạc điện thoại, không nhanh không chậm mà đi tới. Đến gần mới phát hiện bên cạnh Hứa Lệ còn có hai nữ sinh, trong đó có một người lần trước ở phòng học đưa số điện thoại cho anh.

Anh hơi nhăn ấn đường một chút, ánh mắt lãnh đạm liếc nhìn Tôn Điềm Điềm một cái, sau đó xẹt qua cô, nhìn về phía Hứa Lệ, ném cục sạc điện thoại cho hắn, “Đi đây.”

Hứa Lệ chụp lấy cục sạc dự phòng, chạy nhanh tới ngăn Thẩm Niệm Thâm lại, “Đừng đừng đừng, đừng vội đi a.”

Thẩm Niệm Thâm liếc hắn một cái, “Còn có việc gì?”

Hứa Lệ: “Giúp tớ với, tớ vừa chiêu mộ được hai em gái kia vào câu lạc bộ trượt ván, chưa có biết chơi, tớ dạy một người, cậu giúp tớ dạy một người được không?”

Thẩm Niệm Thâm: “Không có hứng thú.”

Bộ dạng muốn rời đi.

Hứa Lệ quýnh lên, chạy nhanh tới túm chặt cánh tay Thẩm Niệm Thâm, “Đừng a, tớ thật vất vả mới chiêu mộ được đến hai nữ sinh, tớ đáp ứng sẽ dạy các em ấy, nếu không dạy thì người ta sẽ đi mất.”

“Vậy đi đi.”

“Ai da đi mà, dạy một lần thôi, thử một lần thôi?”

Nói xong, sợ Thẩm Niệm Thâm cự tuyệt, vội vàng vẫy tay với Tôn Điềm Điềm, “Điềm Điềm lại đây! A Niệm sẽ dạy em!”

Tôn Điềm Điềm vội ôm ván trượt chạy tới, mặt đầy tươi cười, cúi người thật sâu chào Thẩm Niệm Thâm, “Học trưởng! Anh vất vả rồi!”

Thẩm Niệm Thâm liếc mắt nhìn cô một cái, quay đầu rời đi.

“A!” Tôn Điềm Điềm thấy anh rời đi, theo phản xạ có điều kiện mà kéo tay anh, Thẩm Niệm Thâm nhăn mày lại, đột nhiên đẩy cô ra, “Đừng chạm vào tôi!”

Phản ứng của anh rất lớn, Tôn Điềm Điềm bị anh đẩy lảo đảo về phía sau, thiếu chút nữa là té ngã. Cô bị dọa, khiếp sợ nhìn anh.

Thẩm Niệm Thâm cũng ý thức được phản ứng của mình quá lớn, anh nhìn Tôn Điềm Điềm một cái, mím môi dưới, thấp giọng áy náy nói, “Thực xin lỗi.”

Tôn Điềm Điềm ngơ ngác, lắc lắc đầu, “Không... Không sao.”

Hứa Lệ thấy thế, vội vàng nói: “Cái kia..... A Niệm cậu ấy cuồng sạch sẽ, không thích người khác chạm vào.”

Tôn Điềm Điềm bị phản ứng vừa rồi của Thẩm Niệm Thâm làm cho ngây ngốc, ‘dạ’ một tiếng, nhìn Thẩm Niệm Thâm, “Thực xin lỗi, em không biết.”

Thẩm Niệm Thâm hai tay cắm ở túi quần, ánh mắt sâu thẳm nhìn phương xa, trầm mặc thật lâu, nói: “Mọi người chơi đi, tôi về trước.”

Dứt lời liền đi về phía trước.

Trình Đóa tức giận, kéo Tôn Điềm Điềm, “Làm gì vậy chứ! Chỉ là kéo một chút thôi, làm gì mà hung dữ như vậy a!”

Khẩn trương kiểm tra Tôn Điềm Điềm, “Không sao chứ?”

Tôn Điềm Điềm lắc đầu, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm bóng dáng của Thẩm Niệm Thâm, “Không sao.”

Trình Đóa cầm lấy ván trượt trên tay Tôn Điềm Điềm, ném về phía Hứa Lệ, “Không chơi nữa! Phiền chết được!”

Nói xong liền kéo Tôn Điềm Điềm rời đi.

Hứa Lệ vội vàng theo sau, muốn giải thích giúp Thẩm Niệm Thâm, “Điềm Điềm, em đừng hiểu lầm, A Niệm không phải cố ý, chỉ là cậu ấy không thích người khác chạm vào, cho nên phản ứng hơi lớn.”

Trình Đóa tức giận, “Chỉ chạm vào một chút thì làm sao, cũng không phải là muốn ăn anh ta.”

“A Đóa, đừng nói nữa.” Tôn Điềm Điềm tâm tình có chút phức tạp, nói với Hứa Lệ: “Em không biết anh ấy cuồng sạch sẽ, cũng không phải cố ý chạm vào anh ấy, anh giúp em xin lỗi anh ấy.”

Hứa Lệ cũng có chút không biết nên làm sao, đành phải gật gật đầu.

Tôn Điềm Điềm cảm kích cười với hắn, “Bất quá vẫn là cảm ơn anh giúp em gặp được anh ấy, anh yên tâm, chúng em khẳng định sẽ ở lại câu lạc bộ trượt ván, sẽ không bỏ mặc anh đâu.”

Hứa Lệ cười, “Thật tốt. Em không biết đâu, câu lạc bộ trượt ván của anh từ trước tới nay một nữ sinh cũng không có, toàn một đám nam sinh, các anh em phía dưới đều nói do anh không có mị lực, không chiêu mộ được nữ sinh.”

Tôn Điềm Điềm cong môi cười.

Hứa Lệ nói: “Chờ cuối tuần sẽ phá lệ, cho bọn họ nhìn thấy anh chiêu mộ được hai đại mỹ nữ.”

Tôn Điềm Điềm gật đầu, mỉm cười nói: “Cuối tuần gặp.”

Hứa Lệ: “Được, anh về trước đây.”

Trình Đóa vẫn còn tức vụ Thẩm Niệm Thâm, cho nên nhìn Hứa Lệ cũng không vừa mắt, thở phì phì đuổi người, “Đi đi! Đi mau!”

Nói xong liền kéo Tôn Điềm Điềm đi về ký túc xá.

Thời điểm Hứa Lệ trở lại ký túc xá, không thấy Thẩm Niệm Thâm, hỏi bạn cùng phòng: “A Niệm đâu?”

“Không phải là đi đưa cục sạc điện thoại cho cậu sao?”

“Chưa về?”

“Chưa a.”

Hứa Lệ suy nghĩ rồi nói: “Tớ biết rồi.”

Trên sân thượng của ký túc xá nam, Thẩm Niệm Thâm dựa lưng vào vách tường, một tay cắm ở túi quần, hơi cúi đầu, tay phải kẹp một điếu thuốc.

Sân thượng không có đèn, một mảnh đen như mực, chỉ có ánh lửa lập lòe trên ngón tay anh, khói bay lượn lờ.

Anh bỗng nhiên nhớ tới năm ấy tám tuổi, nửa đêm anh nghe thấy thanh âm đóng cửa từ ngoài truyền đến, cho rằng ba đi làm ở đã về, thật lâu anh chưa gặp ba, cao hứng bò xuống giường, mở cửa phòng đi ra.

Nhưng anh không thấy ba, anh chỉ thấy một người đàn ông xa lạ đang ôm mẹ của anh.

Anh lặng lẽ núp sau cửa, thấy người đàn ông kia hôn mẹ anh, mẹ nhỏ giọng nói: “Đi vào phòng ngủ, đừng để con trai em nghe thấy.”

Sau đó hai người liền ôm nhau vào phòng ngủ.

Anh đứng ở phía sau cửa, nghe thấy thanh âm kỳ quái từ trong phòng truyền đến.

Khi đó anh còn nhỏ, không biết mẹ đang làm gì, chỉ là trong tiềm thức biết, đó không phải là chuyện tốt.

Không bao lâu, ba anh đã trở về. Nửa đêm, anh nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng cãi nhau kịch liệt, anh xuống giường, chạy ra phòng, thấy ba hung hăng tát mẹ một cái, mắng bà là tiện nhân.

Bọn họ ồn ào đến hung dữ, hàng xóm đều chạy tới xem náo nhiệt.

Ngày hôm sau, hai người liền đến Cục Dân Chính ly hôn.

Anh bị ba đưa đi xét nghiệm ADN ở bệnh viện, sau đó ba lại tức giận mà tát mẹ một cái. Từ đó về sau, anh không còn gặp lại ba.

Mẹ không chịu nổi những lời đồn đãi vớ vẩn liền bỏ anh lại mà chạy trốn.

Không có người nào muốn anh, ba không cần anh, mẹ cũng không cần anh.

Bà ngoại đem anh về quê nuôi, cho rằng có thể tránh được những lời nói ô uế đó.

Chính là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm. Anh đến trường, các bạn học mắng mẹ anh ngoại tình, mắng anh là tạp chủng, khi dễ, kỳ thị, cô lập anh. Không có người nào nguyện ý phản ứng lại với anh, ngồi cùng bàn, nói chuyện với anh. Ngay cả thầy giáo cũng chán ghét anh, dùng một ánh mắt khinh thường mà nhìn anh.

Anh ngồi ở vị trí cuối cùng kế thùng rác, cô độc, tuyệt vọng mà trải qua thời thơ ấu.

Anh vĩnh viễn cũng không quên buổi tối ngày hôm đó, mẹ anh tằng tịu cùng một người đàn ông xa lạ. Anh nghe, anh thấy, nhiều năm như vậy, nó vẫn đè ở đáy lòng không tản đi.

Cho dù đã qua mười mấy năm, mỗi lần từ ác mộng bừng tỉnh, sự sợ hãi cùng tuyệt vọng thời thơ ấu vẫn như cũ, giống như sóng biển mà cắn nuốt anh.

Đó là bí mật anh giấu ở trong lòng, là vết sẹo anh không muốn người khác biết.

Bởi vì mẹ mà những năm gần đây, anh đối với việc con gái đụng vào cơ hồ là sinh ra sự kháng cự. Anh nghĩ tới bóng ma thời niên thiếu, anh nỗ lực, chính là không có cách nào. Mọi nỗ lực đều vô dụng, anh làm không được.

Chuyện cũ mãnh liệt giống như thủy triều. Trong bóng tối, đôi mắt Thẩm Niệm Thâm đỏ bừng, yết hầu giống như bị lửa đốt, đau đến lợi hại, giống như đổ cát vào cổ họng, làm anh không cách nào hô hấp.

Anh nhắm mắt lại, hơi ngửa đầu, thân thể dựa vào vách tường, nỗ lực đem cảm xúc đang cắn nuốt anh áp chế xuống.

Qua thật lâu, rốt cuộc anh cũng dần dần bình tĩnh lại.

Đem tàn thuốc trên tay dập tắt, xoay người, chuẩn bị xuống lầu.

Vừa mới đi đến cửa cầu thang thì vừa vặn đụng phải Hứa Lệ đi lên tìm anh.

Hứa Lệ vừa thấy anh, tức khắc kích động, “Tớ biết là cậu ở chỗ này mà!”

Thẩm Niệm Thâm ‘ừ’ một tiếng, đôi tay nhét vào túi quần, đi xuống dưới lầu.

Hứa Lệ đi theo anh, nói: “Cái kia... Điềm Điềm muốn xin lỗi cậu, em ấy không biết cậu thích sạch sẽ, cũng không phải cố ý muốn chạm vào cậu.”

Thẩm Niệm Thâm mím môi, không hé răng.

Hứa Lệ nghiêng đầu nhìn anh, mặt vô cảm, không nhìn ra cảm xúc gì.

Hắn dừng một chút, nhịn không được nói: “Bất quá cậu ra tay cũng mạnh thật, thiếu chút nữa là đẩy người ta xuống đất rồi, nói như thế nào thì người ta cũng là con gái a.”

Thẩm Niệm Thâm gắt gao mím môi, ánh mắt không khỏi sâu đi vài phần, nhưng vẫn như cũ không nói gì.

Hứa Lệ thấy anh không nói lời nào, gãi gãi tóc, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì bèn ngậm miệng lại.

Ký túc xá tắt đèn, Tôn Điềm Điềm nằm ở trên giường không ngủ được.

Trình Đóa còn tức giận, thanh âm từ trong mùng truyền ra, “Thẩm Niệm Thâm kia thật là quá kiêu ngạo! Cho rằng mình là học bá, là giáo thảo liền ghê gớm a, một chút cũng không biết tôn trọng người khác! Điềm Điềm, tớ thấy cậu vẫn là thôi đi, sự thật chứng minh, anh ta chỉ có đẹp trai một chút thôi, nhân phẩm căn bản không được!”

Tôn Điềm Điềm không chớp mắt nhìn chằm chằm trần nhà, vẫn không hé răng.

Trình Đóa từ mùng nhô đầu ra, “Này, Điềm Điềm, sao cậu không nói gì? Cậu suy nghĩ cái gì a?”

Tôn Điềm Điềm thở dài, “Tớ không nghĩ gì hết.”

“Cậu sẽ không theo đuổi anh ta tiếp đấy chứ?" Trình Đóa hỏi.

Tôn Điềm Điềm mím môi, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Trình Đóa đợi một lát, thấy Tôn Điềm Điềm không hé răng, vô lực nằm lại giường, “Nếu là tớ, tớ khẳng định sẽ từ bỏ.”

Tôn Điềm Điềm trầm mặc, qua thật lâu, mới nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Ngày hôm sau, thứ hai.

Buổi sáng có bốn tiết, học khái niệm nghệ thuật lập luận, học ở phòng 6608.

Trên đường đi học, Trình Đóa hỏi Tôn Điềm Điềm, “Chuyện ngày hôm qua, cậu nghĩ thế nào?”

“Cái gì thế nào?”

“Thẩm Niệm Thâm a, cậu còn thích anh ta?”

Tôn Điềm Điềm mím môi dưới, không hé răng.

Trình Đóa thấy cô lại không nói, nhịn không được thở dài, “Cũng không biết là cái thứ gì, chỉ chạm vào một chút thôi mà đã khoa trương như vậy.”

Vừa mới nói xong, ngẩng đầu, liền thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Ách...

Tôn Điềm Điềm cũng thấy, “Anh... Anh tan học a?”

Thẩm Niệm Thâm đang từ khu dạy học đi ra, nhìn thấy Tôn Điềm Điềm, ‘ừ’ một tiếng.

Tôn Điềm Điềm nhìn anh, lần đầu tiên không biết nên nói cái gì, trải qua chuyện đêm qua, dũng khí của cô giống như bay mất hết.

Kỳ quái chính là, Thẩm Niệm Thâm cũng không lập tức rời đi, hai người liền đối diện như vậy.

Tôn Điềm Điềm cảm thấy có chút xấu hổ, mở miệng trước, “Em phải đi học, em đi trước a.”

Nói xong liền vòng qua người Thẩm Niệm Thâm, muốn đi vào bên trong.

Thời điểm đi thoáng qua lại bỗng nhiên nghe thấy một tiếng, “Tôn Điềm Điềm.”

Tôn Điềm Điềm bước chân ngừng lại, chớp mắt liền cứng đờ, quay đầu lại, nhìn về phía Thẩm Niệm Thâm.

Thẩm Niệm Thâm bỗng nhiên lấy cặp đang đeo trên vai xuống, sau đó mở ra, lấy một hộp sữa bò từ bên trong ra.

Tôn Điềm Điềm sửng sốt, đôi mắt mở lớn.

Thẩm Niệm Thâm đưa sữa bò đưa cho cô, “Chuyện ngày hôm qua, thực xin lỗi.”

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ngươi Tốt Nhất Chương 4

Bạn đang xem Ngươi Tốt Nhất. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com/user/XiaoXiiXii. Tác giả: Nghê Đa Hỉ. Chapter này đã được 2 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.