247Truyen.com

Ngươi Tốt Nhất Chương 3

Ngươi Tốt Nhất - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ngươi Tốt Nhất Chương 3 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

"Wow, Thẩm Niệm Thâm thi đại học điểm toán cư nhiên cao nhất, quá lợi hại a?!"

"A a a! Bộ dạng đánh bóng rổ cũng thật soái a!"

"Trời ơi, cậu ấy cư nhiên là tay đánh cao thủ, khó trách ngày đó dễ như trở bàn tay mà bắt được tên ăn trộm."

"Xong rồi xong rồi xong rồi, Điềm Điềm ngươi thật sự trúng độc của Thẩm Niệm Thâm rồi!"

Từ lúc Tôn Điềm Điềm biết cậu nam sinh giúp cô bắt trộm ngày đó chính là Thẩm Niệm Thâm, mấy ngày nay cơ hồ ba câu nói liền không rời Thẩm Niệm Thâm, mỗi ngày trở về ký túc xá đều ôm máy tính lên diễn đàn của trường.

Trước kia Tôn Điềm Điềm không vào diễn đàn, vẫn là Tạ Nghiên nói cho cô biết, trên diễn đàn trang đầu đều là Thẩm Niệm Thâm, bên trong có rất nhiều chuyện về Thẩm Niệm Thâm, có những ghi chép về cuộc thi bóng rổ lần trước, ảnh chụp bị bạn học chụp lén, soái đến nỗi Tôn Điềm Điềm muốn xịt máu mũi.

Diễn đàn có rất nhiều tin tức về Thẩm Niệm Thâm, cái gì mà thi đại học điểm toán đạt cao nhất, cái gì mà nhận được lời khen khi tham gia cuộc thi bơi lội do thành phố tổ chức, cái gì mà tay đánh cao thủ, vân vân mây mây...

Còn có tin nóng về Thẩm Niệm Thâm do bạn cùng phòng của anh tiết lộ, nói Thẩm Niệm Thâm cuồng sạch sẽ, đặc biệt yêu sạch sẽ, một ngày muốn tắm ba lần, đổi ba đôi vớ.

Tôn Điềm Điềm càng xem càng kích động, lúc nhìn thấy Thẩm Niệm Thâm một ngày muốn đổi ba đôi vớ, ôm máy tính, "phốc" cười lớn.

Cái này cũng quá đáng yêu a?!

Tôn Điềm Điềm ôm máy tính, ngồi xếp bằng ở trên giường, nhìn chằm chằm màn hình máy tính phá lệ cười giống hoa si.

Trình Đóa ở dưới đắp mặt nạ, nhìn bộ dáng của Tôn Điềm Điềm, bất đắc dĩ thở dài, nói với Tạ Nghiên: "Quen biết cậu ấy lâu như vậy, trước nay chưa từng thấy cậu ấy điên cuồng như vậy."

Tạ Nghiên gật đầu tán đồng, nói một câu thực kinh điển, "Tình yêu khiến người ta nổi điên."

Trình Đóa đồng ý, "Đâu chỉ là nổi điên, quả thực là điên cuồng."

Tôn Điềm Điềm từ trong máy tính ngẩng đầu, đầy mặt kích động, "Thẩm Niệm Thâm thật sự quá lợi hại."

Trình Đóa dựa vào tủ quần áo, hai tay đặt trước ngực, ngẩng đầu nhìn Tôn Điềm Điềm trên giường, cười nhạo cô, "Thời điểm lúc trước chúng tớ thảo luận về Thẩm Niệm Thâm, là ai rất khinh thường mà mắng chúng tớ thực hoa si?"

Tôn Điềm Điềm khép tập lại, hai tay ôm ngực, ngửa đầu nhìn trần nhà, "Các cậu nói xem tại sao lại có một nam sinh lợi hại như vậy? Lớn lên đã soái, đầu óc thông minh, bóng rổ cũng đánh tốt như vậy, cư nhiên còn là tay đánh cao thủ, cư nhiên còn rất yêu sạch sẽ."

Tôn Điềm Điềm càng nói càng thích, phe phẩy đầu, cảm thán một câu, "Thật là quá hoàn mỹ."

Trình Đóa: "Trời ơi, cứu mạng, lại nữa rồi."

Tôn Điềm Điềm bỗng nhiên cúi đầu, nhìn hai người Trình Đóa và Tạ Nghiên ở dưới giường, "Các cậu nói xem có phải tớ có mắt nhìn người rất tốt hay không?"

Tạ Nghiên thực nghiêm túc gật đầu, "Mắt nhìn người rất tốt, nhưng mức độ khó khăn cũng siêu cao, tớ cảm giác mắt của Thẩm Niệm Thâm hẳn là đặc biệt cao, không chừng cũng thích dạng học bá a."

Tôn Điềm Điềm cẩn thận nhìn chính mình, thực nghiêm túc hỏi: "Các cậu cảm thấy tớ thuộc dạng nào?"

Tạ Nghiên sờ cằm, đánh giá Tôn Điềm Điềm trong chốc lát, "Ách... Ngốc bạch ngọt?"

Vừa mới nói xong, Trình Đóa bên cạnh cười lớn, giơ tay hướng về Tạ Nghiên, "Nào nào nào, đập tay một cái."

Tạ Nghiên cười ha ha, cùng Trình Đóa vui sướng mà đập tay.

Tôn Điềm Điềm "hừ" một tiếng, "Các cậu cứ cười tiếp đi."

Cô đặt máy tính trên chiếc bàn nhỏ cuối giường, sau đó kéo chăn nằm xuống.

Chăn che kín mít đến dưới cằm chỉ lộ ra một khuôn mặt nhỏ, trắng nõn, xinh đẹp, đôi mắt nhìn trần nhà màu trắng, khóe miệng cong cong, không biết suy nghĩ cái gì.

Buổi sáng ngày hôm sau, tám giờ rưỡi Tôn Điềm Điềm liền bò từ trên giường xuống. Lúc ấy, nhóm bạn cùng phòng cũng tỉnh, Trình Đóa và Tạ Nghiên nằm trên giường chơi di động, Gì Miêu ngồi ở dưới giường đọc sách.

Năm nhất học ít cho nên buổi sáng hôm nay bốn người không có tiết học.

Thời điểm Tôn Điềm Điềm bò xuống giường, Trình Đóa ló đầu từ trong mùng ra, "Điềm Điềm cậu làm gì thế?"

Tôn Điềm Điềm đỡ lan can, cẩn thận xuống giường, "Rời giường a."

Trình Đóa chấn kinh, "Sớm như vậy?!"

Tôn Điềm Điềm xuống giường, cúi đầu mang dép lê, nói: "Không còn sớm nữa, 8 giờ rưỡi rồi."

Trình Đóa có chút ngây ngốc, lập tức từ trên giường ngồi dậy, "Hôm nay buổi sáng không có tiết học mà?"

Tôn Điềm Điềm "ừ" một tiếng, "Không có tiết học, cậu có thể tiếp tục ngủ."

"Cậu muốn làm gì vậy?" Tôn Điềm Điềm là người thích ngủ nướng nhất trong ký túc xá, phàm là buổi sáng không có tiết học, cô có thể một giấc ngủ đến giờ ăn trưa, có đôi khi cơm trưa còn lười đi ăn, trực tiếp lên mạng đặt cơm hộp.

Phá lệ đột nhiên dậy sớm như vậy, Trình Đóa quả thực tò mò chết mất.

Tôn Điềm Điềm thuận tay lấy cây lược trên bàn sách, chải mái tóc thật dài phía sau, sau đó ngẩng đầu nhìn Trình Đóa, cười tủm tỉm chớp chớp đôi mắt, "Cậu đoán xem?"

Trình Đóa: "..."

Sau khi Tôn Điềm Điềm ngắm tới ngắm lui ba lần thì đã hơn 9 giờ.

Ở ký túc xá cô thay đổi vài bộ quần áo rồi trang điểm nhẹ cho nên lúc ra khỏi cửa thì đã hơi trễ một chút.

Cô đã trằn trọc suốt đêm mới biết được thời khóa biểu của Thẩm Niệm Thâm, buổi sáng hôm nay phòng 3306 đều có tiết học.

Thời điểm Tôn Điềm Điềm đến phòng học thì đã bắt đầu giờ học. Cũng may cửa sau không có đóng, cô tránh ở sau vách tường, ẩn náu thân mình, chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt, nhìn xung quanh bên trong.

Thẩm Niệm Thâm thật sự là rất dễ thấy được, chỉ liếc mắt một cái liền thấy anh.

Anh mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, quần dài màu đen, ống tay áo tùy ý cuốn lên trên hai vòng, lộ ra cánh tay rắn chắc. Anh ngồi ở vị trí thứ hai đếm ngược từ cửa sổ vào, nghiêm túc nghe giảng bài, lâu lâu lại lấy bút viết lên sách.

Tôn Điềm Điềm nháy mắt nhìn thấy Thẩm Niệm Thâm, đôi mắt liền sáng lên một chút.

Ở hàng cuối, hướng nghiêng phía sau Thẩm Niệm Thâm còn chỗ trống, Tôn Điềm Điềm lặng lẽ đi vào, đặt cái ghế xuống, nhẹ nhàng ngồi lên.

Đại học không giống với trung học, thầy giáo không có khả năng nhớ hết mặt học sinh, thầy giáo đứng trên bục giảng giảng bài liếc mắt nhìn Tôn Điềm Điềm một cái, nghĩ là học sinh đến trễ, không nói gì thêm, lo giảng bài tiếp, một chút cũng không dừng lại.

Tôn Điềm Điềm sau khi ngồi xuống, từ ba lô lấy ra một quyển sổ cùng với bút chì. Thẩm Niệm Thâm ngồi nghiêng ở phía trước cô, thật sự rất gần, ngồi ở vị trí này, cô có thể nhìn thấy rõ sườn mặt của anh.

Tôn Điềm Điềm quả thực là mê chết, hai tay chống cằm, đôi mắt không chớp, si ngốc mà nhìn anh.

Thẩm Niệm Thâm chuyên tâm nghe giảng bài, cũng không cảm giác được có người đang nhìn anh. Nhưng nam sinh bên cạnh anh, giảng bài nghe rất nhàm chán, ngửa đầu xoay cổ. Thời điểm cổ chuyển hướng sang bên phải, vừa lúc nhìn thấy vẻ mặt si mê nhìn Thẩm Niệm Thâm của Tôn Điềm Điềm.

Hứa Lệ nhất thời không nhịn được mà bật cười, khều tay Thẩm Niệm Thâm, thấp giọng nói: "A Niệm, có mỹ nữ đang nhìn cậu kìa."

Thẩm Niệm Thâm liếc hắn một cái, lạnh như băng nói hai chữ "Nhàm chán." Sau đó ngẩng đầu, tiếp tục nghiêm túc nghe giảng bài.

Hứa Lệ nhìn thêm lần nữa, Tôn Điềm Điềm còn đang ngắm Thẩm Niệm Thâm, bị nhìn thấy cũng không ngượng ngùng.

Hứa Lệ cười, nghĩ thầm, mỹ nữ này có ý.

Hắn lại liếc mắt nhìn Thẩm Niệm Thâm một cái, "A Niệm, nữ sinh kia hình như không ở ban chúng ta."

Thẩm Niệm Thâm không chút quan tâm, tiếp tục nghe giảng bài.

Hứa Lệ lại nói: "Lớn lên rất xinh đẹp."

Thẩm Niệm Thâm cầm bút, cúi đầu viết mấy chữ đơn giản lên sách.

Hứa Lệ bị làm lơ, ngượng ngùng sờ mũi, không hề hé răng.

Một tiết học bốn mươi phút rất nhanh đã kết thúc.

Hai mươi phút đầu Tôn Điềm Điềm nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm, hai mươi phút sau liền bắt đầu vẽ tranh, đến thời điểm tan học thì vừa vặn vẽ xong một bức tranh đơn giản.

Là sườn mặt của Thẩm Niệm Thâm lúc nghiêm túc nghe giảng bài, hình dáng thâm thúy, mũi cao thẳng, soái muốn chết.

Bởi vì đã hết tiết, chuông tan học vang lên nên có một ít bạn học đi WC, một ít bạn khác thì ngồi tại vị trí không nhúc nhích, hoặc là tốp năm tốp ba mà nói chuyện phiếm, hoặc là chơi di động.

Nam sinh ngồi phía trước Thẩm Niệm Thâm đi ra ngoài, Tôn Điềm Điềm vội vàng chạy tới, đưa tay đặt lên bàn Thẩm Niệm Thâm.

Thẩm Niệm Thâm đang cúi đầu đọc sách, trong tầm mắt bỗng nhiên xuất hiện một cánh tay mảnh khảnh.

Anh hơi ngẩn ra, giương mắt, liền nhìn thấy một khuôn mặt cười khanh khách.

Tôn Điềm Điềm cong khóe miệng, "Thẩm Niệm Thâm, anh còn nhớ em không?"

Thẩm Niệm Thâm liếc nhìn cô một cái, "Không nhớ."

Sau đó lại tiếp tục đọc sách.

Tôn Điềm Điềm choáng váng. Không phải chứ? Nhanh như vậy đã quên mất cô?!

"Là em nha, lần trước ở đường Lâm Giang, trong ngõ nhỏ, anh giúp em bắt trộm."

Thẩm Niệm Thâm lại ngước mắt nhìn cô một cái, thần sắc thập phần lãnh đạm.

Nhưng Hứa Lệ thì lại rất kích động, "Thì ra các cậu biết nhau nha! A Niệm, nhìn không ra a, cậu lại làm anh hùng cứu mỹ nhân a."

Nói xong liền vỗ bả vai Thẩm Niệm Thâm.

Thẩm Niệm Thâm liếc hắn một cái, ánh mắt cảnh cáo, "có thể câm miệng không?"

Hứa Lệ cười hắc hắc, nhìn về phía Tôn Điềm Điềm, "Mỹ nữ, em không phải là người của ban tụi anh. Tới tìm A Niệm sao?"

Tôn Điềm Điềm gật đầu, không chớp mắt nhìn Thẩm Niệm Thâm, "Thẩm Niệm Thâm, lần trước anh giúp em một việc lớn như vậy, em còn chưa cảm tạ anh. Thứ bảy này anh có rảnh không? Em muốn mời anh ăn cơm."

Thẩm Niệm Thâm: "Không rảnh."

Tôn Điềm Điềm: "..."

Tôn Điềm Điềm không nghĩ tới Thẩm Niệm Thâm cư nhiên cự tuyệt sạch sẽ đến như vậy, lại hỏi: "Cuối tuần kia thì sao?"

"Không rảnh."

Tôn Điềm Điềm: "... Kia... Vậy khi nào anh rảnh?"

Thẩm Niệm Thâm: "Khi nào cũng không."

Tôn Điềm Điềm: "..."

Tốt, căn bản là không cho cô cơ hội nha.

Tôn Điềm Điềm cuối cùng cũng tin Thẩm Niệm Thâm mang danh cao lãnh không phải là đồn thổi.

Trong đầu nhanh chóng hiện lên một suy nghĩ, bỗng nhiên đứng lên rồi lại ngồi xuống, lấy lại bức tranh vẽ Thẩm Niệm Thâm, xé một miếng giấy nhỏ, lấy bút viết tên cùng số điện thoại của mình lên rồi đưa tới trước mặt Thẩm Niệm Thâm, "Vậy khi nào anh rảnh thì gọi cho em, em mời anh ăn cơm."

Thẩm Niệm Thâm căn bản không nhìn, cũng không phản ứng lại.

Tôn Điềm Điềm mím môi dưới, nam thần quá cao lãnh, thật khó giải quyết nha.

Không sao, tương lai còn dài.

Tôn Điềm Điềm thấy Thẩm Niệm Thâm căn bản không có phản ứng, mắt vẫn luôn nhìn về phía bên kia, liền nói với Thẩm Niệm Thâm: "Em đi trước, ngày mai gặp lại."

Thẩm Niệm Thâm: "..."

Nói xong, liền từ ghế đứng lên, trở lại vị trí mà dọn đồ, xách túi ra khỏi phòng.

Tôn Điềm Điềm vừa đi, Hứa Lệ nhịn không được mà cười ha ha, "Mỹ nữ này thật sự có ý a, lúc đi còn nói với cậu ngày mai gặp lại, đây là muốn chuẩn bị trường kỳ tác chiến a."

Thẩm Niệm Thâm liếc hắn một cái, "Cậu có thấy nhàm chán không?"

Hứa Lệ cười hắc hắc, cầm lấy giấy vẽ trên bàn Thẩm Niệm Thâm trên bàn, vừa thấy, tức khắc mở to hai mắt, "Ngọa tào[2]! Vẽ giống thật!"

[2] Ngọa tào: một câu chửi thề.

Nói xong liền mạnh mẽ nhét giấy vẽ đến trước mặt Thẩm Niệm Thâm, "Này này này, mau xem, không hổ là dân mỹ thuật a, vẽ cậu thật giống."

Thẩm Niệm Thâm nhìn thoáng qua, nét bút chì đơn giản nhưng thần thái vẽ rất giống.

Tầm mắt rơi xuống chữ viết thanh tú phía dưới, viết tên cùng số điện thoại của Tôn Điềm Điềm.

Hứa Lệ ở bên cạnh nói: "Tớ cảm thấy nữ sinh này rất xinh đẹp, hơn nữa cười rộ lên đặc biệt đẹp, đôi mắt cong cong, giống như búp bê Tây Dương ấy."

Hắn khều Thẩm Niệm Thâm, "Thật sự, cậu có thể suy xét một chút."

Thẩm Niệm Thâm không phản ứng hắn, thuận tay xoa tờ giấy vẽ kia thành một cục, ném vào thùng rác phía sau.

Hứa Lệ: "... A Niệm... Cậu như vậy, thật sự sẽ cô độc sống quãng đời còn lại a."

Thẩm Niệm Thâm: "Khá tốt."

Hứa Lệ sửng sốt, "Cái gì khá tốt?"

Thẩm Niệm Thâm: "Cô độc sống quãng đời còn lại."

Hứa Lệ: "..."

Cuộc sống cô độc tuyệt vọng nhất anh cũng nhịn được, cô độc sống quãng đời còn lại thì có cái gì đáng sợ?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ngươi Tốt Nhất Chương 3

Bạn đang xem Ngươi Tốt Nhất. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com/user/XiaoXiiXii. Tác giả: Nghê Đa Hỉ. Chapter này đã được 2 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.