247Truyen.com

Người Tôi Yêu Tên Vương Tuấn Khải Chương 34: Bi Kịch - Đau Thương

Người Tôi Yêu Tên Vương Tuấn Khải - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Người Tôi Yêu Tên Vương Tuấn Khải Chương 34: Bi Kịch - Đau Thương online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

8h p.m

Nó ngồi ở phòng khách xem tivi . Hoàng trên lầu đi xuống, vốn dĩ mấy người kia không có nhà là vì họ phải chuẩn bị cho chuyến đi du lịch vào tháng sau ..

Tuyết Nhi em muốn đi đâu chơi không?

Không em muốn ở nhà hơn

Cả hai đều im lặng, thật khiến người khác rùng người, thật đáng sợ

Hoàng suy nghĩ có nên nói ra tình cảm của mình cho nó biết không..

Tuyết Nhi à anh anh ... -- Hoàng lắp bắp chưa bao giờ có cảm giác như vậy cả

Có chuyện gì hả ?? -- nó nhìn anh

À anh...

Anh đang nói thì tiếng chuông điện thoại của nó reo lên, Hoàng thầm cảm ơn nó nhờ nó mà anh thoát được

Chờ em chút

Alo

À bạn là Tuyết Nhi đúng không -- đầu dây bên kia là một giọng con trai có vẻ lo sợ điều gì đó

Um phải bạn là ..??

Mình là Hạo lớp phó lớp bên cạnh bạn mình có chuyện muốn nói bạn ra ngoài quán cafe bên đường nha

Ok

Nó để điện thoại trên bàn vội lên lầu lấy chiếc áo khoác màu đen mặc

Anh ở nhà nha em ra ngoài có chút việc xíu em về

Um em đi đi

Nó vội vàng chạy ra ngoài mà quên chiếc điện thoại trên bàn. Anh đứng dậy định đi lên tầng thì tiếng chuông điện thoại reo, là của nó. Số lạ

Lại quên điện thoại ở nhà rồi -- anh mắc đầu mỉm cười

Anh mặc chiếc áo trắng vào đi ra ngoài cầm theo chiếc điện thoại

Khi nó chạy được sang bên kia đường thì bất giác nghe được tiếng gọi của ai đó, nó ngoảnh đầu lại

Tuyết Nhi em quên mang theo điện thoại nè-- Hoàng vẫy vẫy trên, lòng bàn tay nắm chắc cái điện thoại cười, có lẽ anh đã thay đổi bản thân học cách mỉm cười và nói nhiều hơn

Nó cười chạy sang bên đường, khoảng cách bên nó và Hoàng hơi xa, nó chạy gần được nửa đường . Hoàng đàn nhìn trang bên tay trái của mình chiếc xe màu đen đang lao tới, trong xe là Diễm Kiều khuân mặt nham hiểm

Hoàng nhìn ra chỗ nó, nó vẫn thản nhiên đi mà không biết có chiếc xe đang lao vào mình, Hoàng muốn nó mãi mỉm cười và hạnh phúc và Khải sẽ là người mang cho nó những thứ đó không phải là anh, Hoàng sẽ không để Diễm Kiều hại nó đâu

Khi chiếc xe chỉ cách nó 2m Hoàng lao tới đẩy nó vào bên đường bên kia

1,2,3s thời gian như chậm lại, tim ai đó vẫn đập nhanh hơn, tiếng đồng hồ chỉ bằng dây đang tích tắc mà trôi đi,..

Á ..-- Băng bị con dao trên tay làm cho đứt tay

Băng em bị sao vậy -- Khải bỏ con dao xuống chạy sang Băng hỏi

À em không sao không may thôi -- Bảng trả lời

Vậy lần sau phải cẩn thận nha em mà bị sao anh không biết ăn nous với cô chú đâu

Dạ em biết rồi

Băng mỉm cười thế nhưng trong lòng có cảm giác thật khó tả, như có chuyện gì đang sảy đến, thật khó chịu

Nó vẫn chưa bình tĩnh lại được những con người đang vậy quanh đằng sau nó, nó quay lại máu lan khắp cơ thể một chàng trai mặc chiếc áo trắng.nó chập chững tiến lại gần áo trắng một phần nào đã bị nhuốm máu, Hoàng phải chính là anh,là anh cứu nó thoát khỏi nguy hiểm , tại sao nguy hiểm ngay trước mắt nó mà nó lại không biết

Chiếc xe đen kia cứ thế lao đi,khuân mặt tức giận

Chết tiệt, lại không giết được con nhỏ đó rồi -- giọng nói đầy tức giận

Hoàng Hoàng anh tỉnh lại đi đừng hù em -- Mắt nhìn Hoàng không chớp mắt nước mắt cứ thế chảy xuống, thật khiến cho bao người ở đó phải xót như bị ai đó chát muối vào tim rồi

Nghe anh ... nói đừng .. đừng khóc.. anh không muốn .. nhìn thấy ... em ..khóc ,anh không thể .. mỉm cười mà ra đi .. khi em khóc như vậy.. xấu .. xấu lắm,, mong em có thể .. hạnh phúc ..bên Khải.. hãy nên nhớ .. rằng anh từng yêu em.. và sau này cũng vậy.. bây giờ chẳng thể nào mà bảo vệ được em nữa.. em mai là người anh yêu.. maĩ là người em gái của anh... nếu có kiếp sau anh cũng muốn rung động vì em thêm một lần nữa... -- những lời nói bấy lâu nay chôn giấu bây giờ đã nói được hết, Hoàng nhắm mắt lại đôi tay buông lời đi anh thật sự đã đi rồi đi xa mãi nơi này rồi

Hoàng Hoàng tỉnh dậy đi em không muốn nghe những lời đó đâu -- tiếng khóc của nó đã được mọi người chứng kiến, ai cũng đau lòng ,

Câu nói đó của Hoàng vừa nói đối với nó bây giờ mà nói không còn ý nghĩa nữa rồi,yêu nó ư tại sao không nói sớm hơn tại sao phải che dấu, tại sao phải chịu đựng như vậy, tại sao tim nó thắt lại, với nó Hoàng như người anh trai vậy mà chưa được bao lâu chỉ vì cứu nó mà trong chớp mắt Hoàng đã đi xa nơi này đi xa thế gian này, rời xa nó thật rồi..

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Người Tôi Yêu Tên Vương Tuấn Khải Chương 34: Bi Kịch - Đau Thương

Bạn đang xem Người Tôi Yêu Tên Vương Tuấn Khải. Truyện được dịch bởi nhóm Sàn Truyện. Tác giả: Huyền Shin. Chapter này đã được 44 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.