247Truyen.com

Nghịch Thế Vũ Thần Chương 45: Xuất thủ

Nghịch Thế Vũ Thần - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Nghịch Thế Vũ Thần Chương 45: Xuất thủ online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Tràng cảnh chiến đấu của mọi người đều được Vân Lan thu vào trong mắt, nàng thần sắc, cuối cùng có chút ảm đạm, bất quá nàng vẫn không có bỏ chạy, bởi vì nếu nàng rời khỏi, sẽ không có ai kiềm chế Lục Tông và Tề Uyên, nếu như để cho bọn hắn chạy tới hiệp trợ đồng bọn, vậy đám người Triệu Ung, Đại Cương khẳng định phải chết không thể nghi ngờ.

Chỉ là, nàng có tấm lòng như vậy, không có nghĩa là kẻ khác cũng giống nàng.

Mà Triệu Ung, chính là một người như vậy.

Lúc này tình huống chiến trường Triệu Ung cũng đã quan sát qua, hắn ánh mắt lúc này hiện lên vẻ do dự, tiếp tục như vậy, bọn hắn sớm muộn chỉ có thảm bại phần, vì thế trong lòng hắn, đã có ý đinh thoái lui.

Mặc dù hắn đối với Vân Lan có tình cảm, thế nhưng cái này không đại biểu cho hắn có thể vì nàng mà liều mạng, dù sao cái hắn ưa thích phần lớn chỉ là Vân Lan thân thể, cũng không phải là tất cả của nàng, mà chỉ cần Triệu Ung hắn còn sống, còn sợ không tìm được nữ nhân khác để hưởng thụ sao?

Triệu Ung chậm rãi có quyết định, cùng Tân Lập giao thủ lực lượng cũng chậm rãi giảm bớt, trong lúc vô hình đem phần lớn áp lực chuyển sang Trần Thắng trên người.

-Cần phải ra tay rồi!

Vương Hạo Thần lúc này lầm bầm một tiếng, hắn một cái tu vi Ngũ Tinh Vũ Đồ, ở trong chiến trường thực sự có chút chói mắt, trong mắt người khác có thể nói là yếu ớt tới cực điểm, vì thế ngay cả Lục Tông, Tề Uyền đều đem hắn coi làm không khí, căn bản không thèm để ý tới hắn.

Đúng vào lúc hắn đang muốn tiến lên hỗ trợ, dị biến liền xảy ra, vốn dĩ đang cùng Trần Thắng liền thủ đối địch Triệu Ung, bất thình lình hướng về phía sau lui nhanh, tốc độ nhanh vô cùng, trong chớp mắt đã rời khỏi vòng chiến đấu, không bao lâu thân ảnh liền biến mất ở trong rừng.

Triệu Ung bỏ chiến, dẫn đến Trần Thắng phải một mình gánh chịu Tân Lập lực lượng, áp lực trong nháy mắt tăng lên gấp mấy lần, để cho hắn suýt nữa đổ gục.

-Triệu Ung! Ngươi vô sỉ!

Nhìn thấy Triệu Ung lâm trận bỏ chạy, Vân Lan khuôn mặt tức đến tái nhợt, hận không thể đuổi theo một kiếm chém hắn làm hai nửa.

Nàng thật không nghĩ tới, người bình thường vẫn theo đuổi nàng, lại không có cốt khí như vậy, không quản đồng bạn sinh tử một mình chạy trốn.

Vương Hạo Thần một bên cũng ngẩn ra, sau đó lại lắc đầu, hắn vốn dĩ đối với Triệu Ung ấn tượng tuy rằng không tốt, thế nhưng cũng chưa quá tệ, lúc này nhìn thấy y hành động vô sỉ như vậy, Triệu Ung chính thức ở trong mắt hắn trở thành không có một chút giá trị chi nhân.

Đồng Tĩnh Vân, Đại Cương, Trần Thắng đang liều mạng chiến đấu cũng đem một màn này thu vào trong mắt, giận đến khí huyết công tâm, trong lòng cũng trở nên tuyệt vọng.

-Ha ha! Tiểu mỹ nhân, đồng bạn ngươi chạy thì chạy rồi, bây giờ chúng ta cho ngươi một cơ hội, lập tức đầu hàng, bọn ta nhất định sẽ không làm hại ngươi, ngược lại sẽ hảo hảo cưng chiều ngươi a!

Lục Tông lúc này cực kỳ đắc ý nhìn Vân Lan nói, giống như đã đem nàng xem như vậy trong tay.

Vân Lan ánh mắt ảm đạm, lại có một tia quyết tuyệt lạnh lùng, nhìn Vương Hạo Thần truyền âm nói:

-Vương Hạo Thần, ngươi đi mau, ta giúp ngươi đoạn hậu!

Nàng lúc này để cho Vương Hạo Thần rời đi, chính là bởi vì không muốn để cho hắn cùng chiến đội chung sinh tử, còn bản thân lại không thể bỏ chạy, bởi vì nàng không làm được chuyện như vậy trái lương tâm, nếu như nàng liều chết ở lại chiến đấu, bọn họ còn có một tia sinh cơ, nếu ngay cả nàng cũng chạy trốn, vậy Đồng Tĩnh Vân, Đại Cương mấy người tuyệt đối chỉ có một con đường chết.

Vương Hạo Thần làm sao không hiểu ý tứ của nàng, trong lòng lại càng đối với nữ tử này tăng lên hảo cảm, đối phương có thể trong tình trạng này còn có lòng dạ quan tâm chính mình, thực sự là một cái tâm địa lương thiện nữ tử.

-Ta đi, ngươi làm sao bây giờ?

Vương Hạo Thần tiến lên đứng bên cạnh Vân Lan, nhìn nàng trầm giọng nói.

Vân Lan trầm mặc một lát, sau đó đáp:

-Tĩnh Vân tỷ từng cứu mạng ta, ta nợ nàng một món ân tình, lúc này cho dù chết, ta cũng không thể bỏ nàng lại!

Rồi nàng lại nhìn hắn mà nói:

-Ngươi thì khác, ngươi cũng chúng ta chung đụng không lâu lắm, hai bên không có nhiều cảm tình, cũng không có mắc nợ nhau, ngươi không cần cùng chúng ta liều chết đối địch... tốt rồi, không nói những cái này, ngươi nhanh một chút đi đi a, Đại Cương bọn họ đã nhanh không trụ được rồi!

Còn một câu nàng chưa có nói ra, đó là Vương Hạo Thần tu vi chỉ có Ngũ Tinh Vũ Đồ, coi như hắn ở lại cũng không thể giúp được cái gì, thế nhưng nàng không muốn nói ra điều đó, bởi vì ít nhất Vương Hạo Thần ở trong tình huống này cũng không có giống như Triệu Ung tên kia trực tiếp bỏ chạy, ngược lại vẫn ở lại với bọn hắn.

Hạng người như vậy, tuy rằng thực lực có thể không đủ, nhưng ít nhất không giống một số kẻ hèn nhát, có thể bỏ rơi đồng đội bất cứ lúc nào.

Lục Tông, Tề Uyên hai người lúc này cũng chú ý tới Vương Hạo Thần, bất quá trong mắt bọn hắn lại không chút nào che dấu khinh thị cùng chế nhạo chi ý.

Trước đó bọn hắn cũng đã nhìn ra Vương Hạo Thần là cùng một nhóm với Đồng Tĩnh Vân chiến đội, thế nhưng lại hoàn toàn đem hắn xem là không khí, bởi vì tu vi của đối phương quá thấp, chỉ có Ngũ Tinh Vũ Đồ.

Thực lực như vậy, bọn hắn căn bản không thèm để vào mắt.

-Tiểu tử? Tu vi Ngũ Tinh Vũ Đồ lại dám tới nơi này, ta cũng không thể không bội phục dũng khí của ngươi, bất quá hôm nay ngươi vận khí quá kém, gặp phải chúng ta chỉ có một con đường chết!

Lục Tông nhìn Vương Hạo Thần một chút, trong mắt liền hiện ra một tia đố kỵ, bởi vì thiếu niên trước mặt dung mạo quá xuất chúng, mặc dù không muốn thừa nhận, thế nhưng hắn ở trước mặt người ta căn bản không đáng nhắc tới, tựa như con vịt xấu xí muốn so sánh với thiên nga vậy.

Đừng nói là hắn, e rằng trên đại lục phần lớn nam nhân đứng trước mặt Vương Hạo Thần đều sẽ có cảm giác như vậy.

Thế nhưng Lục Tông làm sao có thể thừa nhận một cái nam nhân khác dung mạo đẹp hơn mình?

-Lục Tông, hắn cũng không phải chúng ta chiến đội chi nhân! Ngươi kéo hắn vào chuyện này làm gì?

Vân Lan trong lòng trầm xuống, lạnh giọng nói.

-Hắc hắc! Ngươi nói không phải liền không phải, ta xem hắn là ngươi mới thu tiểu bạch kiểm đi a? Đợi lão tử giết hắn rồi, xem hảo hảo chơi ngươi!

Lục Tông âm u cười nói, hướng Tề Uyên nháy mắt một cái, thứ hai lập tức hiểu ý, cười tà một tiếng, liền cùng với Lục Tông xông lên, bản thân mình tiến lên ngăn cản Vân Lan, còn Lục Tông mục tiêu, không ai khác ngoài Vương Hạo Thần.

Vân Lan muốn tiến lên cứu viện, thế nhưng nàng lại bị Tề Uyên ngăn cản, nhất thời không có biện pháp thoát thân.

Lục Tông thân ảnh lao tới hướng Vương Hạo Thần lao tới, khoé miệng hiện ra một nụ cười khinh miệt nói:

-Tiểu tử! Chịu chết đi!

Nói rồi, hắn một chưởng liền đánh đi ra, đánh thẳng về phía Vương Hạo Thần.

Theo Lục Tông, hắn đường đường một cái Thất Tinh Vũ Đồ, tuỳ tiện một chưởng, đều có thể trọng thương thậm chí đánh chết một cái chỉ có Ngũ Tinh Vũ Đồ tu vi vũ giả, vì thế Vương Hạo Thần lúc này, nhất định là bị doạ phá gan.

Thế nhưng Vương Hạo Thần khuôn mặt lại không có chút nào bởi vì một chưởng của Lục Tông mà động dung, thậm chí có thể nói là không đem đối phương để vào mắt.

Nếu là hắn còn chưa có đột phá tu vi trước kia, xác thực vô pháp là Thất Tinh Vũ Đồ Lục Tông đối thủ, thế nhưng bây giờ... đối phương ở trước mặt hắn căn bản không tính là thứ gì!

Ngay vào lúc Lục Tông một chưởng gần đến Vương Hạo Thần trước mặt, hắn rốt cuộc động thủ, trong tay Tử Lam Kiếm “ sặc “ một tiếng ra khỏi vỏ, trường kiếm vung lên, một đạo kiếm quang nhanh như điện phá không mà đến, nhanh tới mức mắt thường vô pháp nhìn thấy, trong nháy mắt chém vào Lục Tông phần cổ.

-Vũ Phong Thức!

Một đạo đạm mạc mà lạnh lùng thanh âm, từ trong miệng Vương Hạo Thần truyền ra.

Lúc Vương Hạo Thần trường kiếm bổ vào Lục Tông phần cổ, cũng là lúc Lục Tông một chưởng đánh vào hắn phần ngực, thế nhưng Vương Hạo Thần lại không phải là người Lục Tông có thể so sánh, phản ứng cực nhanh, trong một sát na tối hậu liền dựa theo Toàn Phong kiếm pháp bộ pháp né qua một bên, để Lục Tông một chưởng thất bại trong gang tấc.

Hai người một lần giao phong này, đều là tấn công, không hề phòng ngự, Lục Tông một chưởng thất bại về sau, lực lượng còn sót lại đem thân thể hắn tiếp tục đẩy về phía trước, đến khi dừng lại, vị trí đã cách Vương Hạo Thần sau lưng hơn mười bước.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Nghịch Thế Vũ Thần Chương 45: Xuất thủ

Bạn đang xem Nghịch Thế Vũ Thần. Truyện được dịch bởi nhóm Truyện YY. Tác giả: Huyết Tu La. Chapter này đã được 51 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.