247Truyen.com

Ngày Mẹ Đánh Tổng Tài 100. Ở qua đêm.

Ngày Mẹ Đánh Tổng Tài - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ngày Mẹ Đánh Tổng Tài 100. Ở qua đêm. online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Edit: DinhHa.

"Tần Trọng Hàn. . ." Cô thấp giọng lẩm nhẩm, không biết làm thế nào đâu chỉ anh?

Đau lòng đâu chỉ anh a? Cô đau tim đến tột đỉnh, đau đến giống như là dùng dao đâm, mỗi một khắc cũng không ngừng nghỉ. Tần Trọng Hàn ngẩng đầu ngắm cô, cô nhưng chỉ là rũ thấp mắt, chịu đựng nước mắt chảy xuống.

"Tôi nên về nhà, anh cũng trở về đi thôi!" Cô lộp bộp nói câu, sau đó xoay người hướng ngõ hẻm chỗ sâu đi tới.

"Hà Hà!" Tần Trọng Hàn lập tức ngăn ở trước mặt cô.

Cô vẫn là không có dũng khí ngẩng đầu nhìn anh, chẳng qua là nhìn ngón chân của mình, sau đó nhẹ nhàng vừa nói: "Chúng ta. . . Sau này không nên không gặp mặt nhau nữa. . . Không muốn gặp lại!"

Cô nói xong, thật nhanh hướng một bên lắc mình, chạy rời đi. Tần Trọng Hàn đứng tại chỗ nhìn bóng người cô rời đi, anh cũng không có tiến lên đuổi, đột nhiên chăm chú nhìn, hướng về phía lưng của cô hét: "Tiêu Hà Hà, anh không cách nào không gặp mặt lại! Không thấy mặt em sẽ chết!"

Lạnh lùng mà mệt mỏi xen lẫn thống khổ vô tận và giọng nam quấn quíttừ phía sau truyền tới, thân thể Tiêu Hà Hà có một cái chớp mắt cứng ngắc, rồi sau đó nhanh hơn phải tăng nhanh nhịp bước. Anh rốt cuộc không ức chế được mình không kềm hãm được, đuổi theo.

Tiêu Hà Hà vừa chạy vừa khóc, nước mắt vội vàng chảy, anh đến tìm cô! Nói lời trong lòng, cô rất ngạc nhiên mừng rỡ, nhưng là ngạc nhiên mừng rỡ xong trong lòng cô lại bắt đầu đau!

Đây là không có kết quả! Bọn họ không thể nào chung một chỗ! Tay run rẩy, rốt cuộc tìm được chìa khóa, làm thế nào cũng chen lọt vào trong lỗ khóa lỗ.

Sau lưng, hắn đuổi tới, từ phía sau ôm lấy thân thể cô, bàn tay đặt lên tay cô nhỏ bé, hai cái tay cầm ở nhắc tới, chìa khóa bỏ vào lỗ khóa trong, cửa mở ra. Tiêu Hà Hà ngã hít một hơi, ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt giàn giụa, mơ hồ, tuấn nhan anh gần trong gang tấc, liền ở sau lưng.

Anh từ phía sau ôm chặt cô, cúi đầu hôn môi của cô. Cửa, mở ra, môi của anh lại không có rời đi, ôm cô trực tiếp vào cửa, đem cô đè ở cánh cửa. Tiếng thở dốc vang dội cả phòng, không có mở đèn, nước mắt của anh cùng cô, hôn gấp như vậy, nhưng tràn đầy tuyệt vọng.

"Trở về đi thôi!" Trong bóng tối, trong tiếng thở dốc cô ngẩng đầu lên, chống với Tần Trọng Hàn kia tựa như phải đem người linh hồn đều hút vào cặp mắt, Tiêu Hà Hà đánh bại mở miệng, giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng vẫn là bị Tần Trọng Hàn cho đặt ở cánh cửa, anh tựa đầu tựa vào hõm vai cô trong.

Trầm thấp thầm ách đích mở miệng: "Anh muốn em, Hà Hà, không làm được! Thật không làm được! Anh không kiên trì được! Anh mặc kệ có được hay không? Mặc kệ cô ta có được hay không?"

Cô thở dài kéo dài: " Mặc kệ cô ấy lương tâm anh yên không? Một thời lùi bước sau, đổi lấy cả đời áy náy, anh cảm thấy anh thật có thể mặc kệ sao? Nếu như anh không muốn quản, cần gì phải tự mình đem cô ấy đón về tới? Cô ấy không phải còn có người nhà sao? Cho dù anh mặc kệ, cô ấy còn có người nhà quản a!"

Anh cứng đờ, người căng thẳng: "Nhưng là anh thật không kiên trì nổi! Không phải là bởi vì cô ta, là bởi vì em, em lại không thấy anh, đáng chết, em lại không thấy anh, trong lòng anh suy nghĩ em, muốn em nghĩ cũng muốn nổi điên, em lại một chút mặc kệ anh! Em cái tiểu nha đầu này a, em tại sao có thể nhẫn tâm như vậy?"

Nửa điểm không cho Tiêu Hà Hà thời gian từ chối, Tần Trọng Hàn nụ hôn vụn vặt theo má của cô một đường dao động xuống, cuối cùng hôn lên môi mềm mại Tiêu Hà Hà, thân mật ma sát, mút vào với nhau khí tức, bàn tay lại là không nữa đè nén vuốt thân thể tỉ mỉ, lôi kéo mở giây khóa kéo lễ phục, theo cổ cô một đường dao động xuống, chậm rãi rơi vào trên thứ mềm mại đứng thẳng.

Bàn tay không ngừng lại, mà là thuần thục cởi ra nịt ngực chụp khoen sau lưng. Sau đó môi của anh, dán vào cô. Râu anh châm phải cô nhột khó nhịn.

"Tần Trọng Hàn! Không nên như vậy. . ." Lòng cô run rẩy, vô lực chịu đựng anh chạm như vậy: "Không nên để cho em ghét anh!"

"Anh không có chạm qua cô ta, anh sẽ không đụng cô ta, anh chỉ có em, tương lai cũng chỉ có em, chỉ có em!" Anh thấp giọng kêu!"Hà Hà, anh muốn em. . ."

"Tần Trọng Hàn!" Thanh âm côgiống như mèo kêu, có chút dồn dập.

Nhưng là, trong lòng cô có chướng ngại: "Không! Không nên đụng em! Tần Trọng Hàn! Em sẽ hận anh!"

Nhưng là anh nơi nào biết tâm tư cô, anh cho là cô sẽ giống như anh vậy nhớ nhung anh, trời mới biết anh bây giờ có bao nhiêu nhớ cô, hận không được mỗi một khắc cũng không rời đi!

Cô đánh cánh tay anh: "Tần Trọng Hàn, buông em ra, buông em ra!"

Đột nhiên, nơi cổ đột nhiên truyền tới một cổ đau nhói bị mút vào, tiêu Hà Hà bị đau kêu một tiếng, anh là cầm thú sao? Cắn nặng như vậy!

Sau lưng bị vỗ vào đau chẳng những không có để cho động tác Tần Trọng Hàn êm ái, ngược lại là càng cuồng dã hôn lên thân thể Tiêu Hà Hà, nhỏ vụn mà ấm áp hôn theo cổ cô trắng như tuyết một đường tán lạc xuống, từng điểm từng điểm, tựa hồ muốn hôn tẫn thân thể mỗi một tấc da thịt của cô.

Trong thân thể lửa tựa hồ càng ngày càng nóng bỏng, Tiêu Hà Hà hô hấp càng ngày càng nặng nề, kia một cổ tiếp một cổ run sợ khoái cảm để cho nàng bỗng nhiên cảm giác giống như đạp lên đám mây, sáng lạng ánh sáng trong chỉ có Tần Trọng Hàn tờ nào thâm thúy mặt mũi, kia mi, kia mắt, kia ánh mắt thâm tình, để cho cô quyến luyến không dứt.

Nhưng là, nhưng là trong đầu một hiện ra Mạc Lam Ảnh mặt như vậy dọa người, cô liền chợt thức tỉnh, trời ạ, bọn họ đang làm gì? Không nên như vậy! Đường tình yêu, ba người đi, thật quá chật!

Tần Trọng Hàn vẫn còn ở hôn cô, vùi đầu ở ngực cô, tay Tiêu Hà Hà đang giãy giụa, ấn vào cửa chốt mở điện, ba một tiếng, đèn sáng! Trong nháy mắt, người anh cứng lên một chút.

"Buông ra ta!" Nàng dùng sức đẩy ra hắn.

Anh lui về sau một bước, thấy trước ngực cô bị anh gặm nhấm một mảnh máu ứ đọng, trong lòng run rẩy, lòng đau, hắn là thế nào?"Hà Hà. . ."

Dưới ánh đèn, cô chết lặng kéo tốt lễ phục, nhìn Tần Trọng Hàn, tóc rối cô loạn, quần áo cũng nhíu,nghiêng nghiêng sụp đổ.

Ánh mắt Tần Trọng Hàn càng thêm thâm thúy!

"Không nên tới!" Cô thấp giọng kêu, vừa xấu hổ vừa giận: "Không nên để cho em hận anh!"

Anh không dám đi về trước nữa một bước, bởi vì trong mắt cô là xấu hổ tuyệt vọng. Anh cũng thật không dám đi về trước một bước, chẳng qua là nhìn cô, tràn đầy thống khổ. Cô nhìn anh, hai người nhìn nhau , trong mắt cô cũng tràn đầy đau.

Người đàn ông này a, sắc mặt anh như vậy tái nhợt, râu anh dài như vậy! Anh từ trước đến giờ đều là sạch sẻ ngăn nắp, rất ít sẽ có chán nản vất vả một mặt, ở trong trí nhớ Tiêu Hà Hà, anh cho tới bây giờ không như vậy tiều tụy qua, lần này so sánh với lần ở minh hạo phủ đệ thấy Mạc Lam Ảnh lúc khi đó anh càng chán nản, hình dáng anh không có gọn gàng, càng làm cho đau lòng người.

" Được ! Anh không đụng em! Để cho anh ở chỗ này ngây ngô một hồi được không? Để cho anh ngây ngô một đêm có thể không? Chỉ muốn xem em, cái gì cũng không làm, có được hay không?" Tần Trọng Hàn trong thanh âm mơ hồ phập phồng giãy giụa, tim đập nhanh hơn, ánh mắt không nháy một cái nhìn mỗi một cái biểu tình Tiêu Hà Hà, mỗi một cái động tác, mong đợi cô ân xá.

"Tần Trọng Hàn, trở về đi thôi, nữa cũng không cần tới! Nếu như anh muốn ép em rời đi tòa thành thị này, cũng không cần trở lại!" Cô thấp giọng lẩm bẩm.

"Hà Hà!" Tần Trọng Hàn đi tới nàng trước mặt, cúi đầu xuống, đưa mắt nhìn gương mặt cô an tĩnh, im lặng hồi lâu trầm giọng nói: "Không cần đi, không nên rời khỏi, anh sai rồi! Anh bảo đảm, không có em cho phép, anh sẽ không nữa xâm phạm em, chỉ cầu em, không muốn không thấy em có thể không?"

"Anh đi thôi!" Cô lạnh xuống mặt tới: "Đừng quên, cô ấy cần anh!"

Cô vừa thốt lên xong, bên trong phòng ấm áp tựa hồ trong nháy mắt toàn biến mất. Phòng trống trải bỗng nhiên biến thành băng vậy giá rét. Tần Trọng Hàn nhíu chặt lông mày, môi tái nhợt, ánh mắt chết trợn mắt nhìn cô, im lặng không nói.

Nói ra như vậy, cô lập tức hối hận! Hối hận mà vô cùng sốt ruột, cô không đành lòng nhìn anh như vậy! Nhưng là, cô không thể cho anh hy vọng, bởi vì cô không cầm chặc, cô không muốn cuộc sống mình loạn.

"Chẳng lẽ em không cần anh sao?" Anh khàn giọng hỏi.

"Không! Em không cần anh! Rời đi anh em như thường cuộc sống, hơn nữa rất bình tĩnh rất vui vẻ!" Cô rốt cuộc tàn nhẫn tâm nói ra những lời này, nhưng là đáy lòng nhưng giống như là có đao nhọn xoắn vậy, đau đến thiếu chút nữa thì cô hít thở không thông.

"Thật vui không?" Thanh âm anhrất bình tĩnh, nhưng vẫn là có thể nghe ra ở ẩn nhẫn trứ cái gì.

Cô không nói lời nào, mau không sung sướng, chỉ có mình biết, người khác ai cũng thay không được, cũng phải cần thì thế nào? Nhìn anh đối với phụ nữ khác ôn nhu, cô không tốt độ lượng như vậy, cô là ích kỷ, cô tình nguyện không muốn, cũng không muốn nhìn mình lòng cả ngày ở trong chảo dầu đau khổ.

Cho nên cô tình nguyện không có lẫn nhau, cũng không muốn tồn tại muôn thuở.

"Vui vẻ! Vô cùng vui vẻ! Chẳng lẽ anh không thấy em mới vừa tham gia yến hội trở lại sao? Hơn nữa còn để cho người đưa em trở lại!" Tiêu Hà Hà bỗng nhiên giương mắt, ngắm nhìn anh, con ngươi đen nhánh thoáng qua ánh sáng, ở dưới ánh đèn giống như một viên đen trân châu vậy lóe sáng.

Cô không có rơi lệ nữa, cô cho là mình sẽ khóc nữa! Nhưng là lại bình tĩnh dị thường. Cô lại không khóc, cô cho là mình sẽ khóc lóc thất thanh, cô cho là mình không giả bộ được.

"Thật vui vẻ? Thật vui không? Thật sự là vô cùng vui không?" Anh kêu, trong thanh âm tràn đầy thống khổ, tại sao cô có thể không chấp nhất, anh nhưng như vậy chó sói?

Nhưng là cô nghe được mình rất thanh âm bình tĩnh: "Có thể a, có thể rất vui vẻ. . ."

"Em không phải nói yêu anh sao?"

"Có thể là em càng yêu chính em a!" Cô cười, cười xa vời, giống như trống rỗng: " Đường tình yêu, em cũng không hy vọng ba người đi, ai cùng em chung một chỗ, cũng quyết định muốn ba người cùng đi, Mạc Lam Ảnh là người cả đời cũng bỏ rơi không rơi bọc quần áo. . . Em không nghĩ nữa tiếp tục như vậy nữa. . . Bởi vì quá mệt mỏi. . . Tần Trọng Hàn, anh vội vàng chữa khỏi cô đi, nói cho cô ấy, Ngữ Điền là con ruột cô ấy, cũng nói cho Ngữ Điền, Mạc Lam Ảnh mới là mẹ của nó. . . Có lẽ, đối với cô ấy trợ giúp bình phục còn có đi!"

Quá đau khổ. . . Quá đau khổ. . .

Cô lòng như đao cắt, tự mình đem con mình đưa cho phụ nữ khác, đem đàn ông mến yêu đưa cho phụ nữ khác, kêu cô sao sinh không bị thương nghi ngờ? Sao sinh chưa chuẩn bị bị đau khổ cùng hành hạ? Nhưng là, nhìn anh bị hành hạ, lòng cô đau hơn a!

Nhưng là, phải làm gì đây? Phải làm gì đây?

Tần Trọng Hàn nhìn chằm chằm cô, trên mặt tuấn mỹ không chút nào biểu tình, chợt cười, xít lại gần cô. Cô thấy anh cười, trong lòng liền run rẩy. Con ngươi kia xinh đẹp đen thui trong, không thấy được từng tia nhiệt độ: "Tiêu Hà Hà, em còn thật là rộng lượng!"

Tiêu Hà Hà lòng vừa kéo, suýt nữa nghẹt thở, không phải cô hào phóng, là không thể làm gì!

Cô chỉ muốn Mạc Lam Ảnh nhanh một chút tốt, chẳng muốn phải khổ cực, anh như bây giờ bộ dáng tiều tụy, quả thực để cho người quá khó khăn qua quá đau lòng.

Nhưng là anh châm chọc, để cho cô trong lòng cô một trận sắc nhọn đau, lập tức bị sâu đậm làm thương tổn.

Bị hắn đích thái độ đâm bị thương, bị hắn kia đùa cợt cười đâm bị thương, bị hắn kia châm chọc, lời khắc nghiệt đâm bị thương.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ngày Mẹ Đánh Tổng Tài 100. Ở qua đêm.

Bạn đang xem Ngày Mẹ Đánh Tổng Tài. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com. Tác giả: Thiên Quang. Chapter này đã được 91 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.