247Truyen.com

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh Chương 137-2: Rốt cuộc ai mới là người chân thành (2)

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh Chương 137-2: Rốt cuộc ai mới là người chân thành (2) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Cô đã không nhúc nhích được thì cũng không gắng sức để chống cự lại nữa. Cô không nói không rằng, cũng không nói chuyện với Tần Mặc, cứ như vậy trừng mắt nhìn anh đầy tức giận.

“Anh... Không phải là anh cố ý...” Tần Mặc phải rất vất vả mới tìm được một lời nói thích hợp để giải thích cho tình cảnh hiện tại của anh, nhưng nghe cũng thấy có vẻ hết sức cứng nhắc.

“Tần Mặc, em bất kể thế nào, cho dù có phải anh cố ý hay không cố ý, hiện tại! Giờ phút này! Anh hãy! Thả em ra! Từ nay về sau anh đi trên đường cái lớn của anh, em đi trên cầu độc mộc của em, anh và em cách nhau một khoảng rất xa!”

Tô Song Song thật sự đã tức lắm rồi, vừa nghĩ tới những ngày qua chính mình đã làm ra những chuyện ngớ ngẩn để thu giữ Tần Mặc thế nào. Cô cũng không hiểu tại sao mình lại cảm thấy Tần Mặc lúc đó có vẻ đạo mạo như vậy kia chứ! Càng nghĩ cô càng cảm thấy không hiểu thế nào mà mình lại có thể ngu đần như vậy được.

“Rốt cuộc anh có chịu thả tay em ra hay không đây?” Giọng của Tô Song Song lại cao hơn một chút, bởi vì cô đang quá mức kích động, nên trong giọng nói đã có đôi chút lạc giọng.

Lúc này Tần Mặc vẫn không chịu mở miệng, nhưng lại dùng hành động của mình để chứng minh cho lời nói của mình. Anh vẫn lôi kéo tay của Tô Song Song như cũ, không những không chịu buông ra, mà lại còn hơi tăng khí lực thêm một chút, không lên tiếng trả lời, mà chính mình cũng không chịu buông tay của Tô Song Song ra.

Tô Song Song hít một hơi thật sâu. Vốn dĩ cô cũng không muốn làm cho hai người trở nên quá khó nhìn, nhưng mà đối diện với Tần Mặc cứ từng bước ép sát vào cô thế kia, cho dù Tô Song Song là người có tính tình ôn hòa cũng là bắt đầu nổi nóng.

“Tần Mặc, anh đủ rồi đấy, rốt cuộc anh muốn làm gì đây? Có phải là anh định biến em trở thành một đứa ngốc để anh đùa giỡn cho vui không vậy, hả?” Tô Song Song nói đến đây thì không sao dừng lại được nữa.

Cô cắn răng, diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn cố kìm nén lại cơn giận dữ, chất vấn anh: “Vậy còn anh trai của em thì sao? Vì sao anh và Bạch Tiêu kết bè kéo cánh hãm hại anh trai của em như vậy chứ?”

Tần Mặc vừa nghe Tô Song Song hỏi câu này, lập tức hiểu ra ngay, tất cả những chuyện này quả thật đúng là do Tần Dật Hiên đã giở trò ma quỷ. Anh mím môi lại thật chặt, trong đôi mắt hoa đào vốn luôn hờ hững kia, ngọn lửa giận bắt đầu lan rộng dần từng chút.

“Tại sao anh không nói năng gì vậy? Tần Mặc, anh trai của em cũng không hề trêu chọc gì đến anh, vậy mà anh và Bạch Tiêu lại hợp với nhau thành nhóm để bắt nạt anh ấy, chẳng phải là anh quá hèn hạ rồi hay sao?” Tô Song Song nói đến đây thì lại nhớ đến chuyện chính cô thiếu chút nữa đã hiểu lầm anh trai của mình, liền cảm thấy một hồi ảo não.

Tuy rằng Tô Song Song không muốn phải nhìn thấy cuộc đấu đá tranh giành giữa Tần Mặc và Tần Dật Hiên, nhưng đối diện với chuyện như vậy cô cũng sẽ không thiên vị bên nào. Nhưng rõ ràng là Tần Mặc và Bạch Tiêu đã dùng những thủ đoạn hèn hạ như thế, làm cho cô hiểu lầm anh trai của mình, làm cho anh trai cô phải đau lòng, mượn cớ này để tiếp tục đả kích anh ấy.

Mỗi lần Tô Song Song nghĩ đến chỗ này, thực sự cảm thấy mình đã nhìn lầm Tần Mặc mất rồi. Cô lại còn cho rằng anh là một người “chính nhân quân tử” nữa chứ, có ngờ đâu rằng, anh lại chính là một kẻ tiểu nhân chuyên làm ra vẻ đạo mạo mà thôi!

Trong nội tâm của Tần Mặc vốn đang có chút áy náy, nhưng mà khi vừa nghe thấy rõ ràng Tô Song Song đang thiên vị Tần Dật Hiên, Tần Mặc liền không có cách nào để giữ cho mình hoàn toàn tỉnh táo được nữa. Chuyện Tô Song Song lại hướng về người khác quả thực chính là đang đối nghịch lại với Tần Mặc anh.

Sắc mặt anh lập tức trở nên khó coi, Tần Mặc vừa mới mở miệng, trong nháy mắt giọng nói liền trở nên có chút hơi lạnh lẽo: “Em cảm thấy anh ta là người tốt, còn anh là người xấu đúng không?”

Đột nhiên Tần Mặc lại hỏi ngược lại cô một câu như vậy, đã làm cho Tô Song Song có chút lặng người đi. Cô hoàn toàn không có kịp phản ứng, chậm chạp mất một lúc cô mới hiểu ra rằng, vậy mà lúc này Tần Mặc lại còn dám lên giọng chất vấn cô!

Đôi mắt Tô Song Song vốn cong cong như mảnh trăng khuyết, trong nháy mắt liền mở trừng ra tròn xoe. Phải vất vả lắm cô mới đè xuống được ngọn lửa giận trong nháy mắt vừa mới dần dần bốc lên cao kia, không sao nhịn được nữa liền quát lên: “Tần Mặc, anh mau buông tay ra!”

“Có đúng không?” Tính tình cố chấp của Tần Mặc cũng bắt đầu nổi lên. Anh không có cách nào có thể dễ dàng tha thứ cho Tô Song Song được, anh không cho phép ở trong lòng của cô, lại còn có người nào đó có địa vị cao hơn anh! Cho dù đó là cha mẹ của Tô Song Song cũng không được!

Nhưng xem ra, giờ phút này Tô Song Song lại cho rằng Tần Mặc lại đang cố tình gây sự, nên trong đầu cô lại nổi lên sự tức giận đến quay cuồng hỗn loạn. Tô Song Song không buồn suy nghĩ liền mở miệng nói ra luôn: “Đúng vậy! Ít nhất anh trai của em sẽ không coi em là đồ ngốc nghếch để mang ra đùa giỡn! Tần Mặc... Anh chính một kẻ tiểu nhân!”

Tô Song Song nói xong câu đó, đột nhiên Tần Mặc buông tay ra, cứ như vậy cau mày nhìn Tô Song Song, hơi thở của anh vẫn một mực vững vàng, trong nháy mắt lúc này đã trở nên nặng nề.

Lời này vừa nói ra miệng, Tô Song Song đã cảm thấy có chút hối hận rồi. Cô cảm giác lời mình vừa nói ra kia tựa như có một chút gì đó hình như hơi bị quá phận. Nhưng khi vừa nghĩ tới lúc trước chính Tần Mặc là người đã trêu đùa cô trước thì lại cảm thấy mình như thế đã là khá lịch sự với anh rồi.

Tần Mặc buông thõng cánh tay xuống hai bên người, bàn tay gắt gao siết chặt lại thành nắm đấm. Khuôn mặt anh lạnh lẽo, trầm mặc không nói năng gì, Tô Song Song cắn môi liếc nhìn Tần Mặc, mạnh mẽ xoay người lại, đi về hướng trong phòng.

Thoáng cái Tần Mặc liền giơ tay lên trước, nhưng bàn tay chỉ giơ lên được đến một nửa đã thu lại, thả tay xuống. Tô Song Song đứng ở cửa ra vào, tay run một lúc lâu mới mở được cửa phòng, dừng lại một chút, rồi dùng sức mở cánh cửa nhà trọ ra, tiến vào, vẫn còn chưa hết giận, dùng sức dập cửa lại “rầm” một cái mạnh mẽ...

Cửa vừa đóng lại, trong nháy mắt, Tô Song Song liền áp sát vào cánh cửa, chậm rãi trượt xuống, co người lại thành một khối tròn. Cô vốn muốn kiên cường không khóc, nhưng khi vừa mới gục đầu vào trên đầu gối, nước mắt cau có đã liền tuôn rơi, chảy xuống đất.

Tần Mặc đứng ở ngoài cửa, đứng một lúc lâu, cuối cùng anh siết chặt tay lại thành nắm đấm, xoay người rời đi.

“Cốc cốc cốc!” Ba tiếng gõ cửa vang lên, nghe rất có nhịp điệu. Tô Song Song run lên bần bật, theo bản năng cô liền quay ra phía cửa rống lên: “Anh đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”

Tuy rằng Tô Song Song cảm thấy cho dù là mình đang rống hét, nhưng mà không hiểu tại sao tiếng nức nở kia nghe thế nào cũng giống như làm cho người ta cảm thấy rất đáng thương. Tiếng đập cửa bên ngoài dừng lại một chút, rồi sau đó lại vang lên ba tiếng gõ cửa, kế tiếp đó người đang ở ngoài cửa liền mở miệng nói vọng vào: “Song Song, là anh đây!”

Tô Song Song vừa nghe thấy giọng Tần Dật Hiên, liền cố gắng đứng lên, vươn tay xoa lên mặt của mình, làn da bị phơi nắng dưới ánh mặt trời, lúc này lại hơi dính nước mắt mặn chát lên đó, lập tức bị đau rát như phải bỏng.

Tô Song Song vội vàng quay đầu soi qua mặt mình vào gương, nhưng vừa xem xét, bàn tay vừa đặt lên ở tay cầm mở cửa liền thu ngay trở về. Bộ dạng của cô như thế này nếu như bị Tần Dật Hiên trông thấy, nhất định anh sẽ sốt ruột.

Tô Song Song lại sực nghĩ tới lúc trước chính mình đã một mực hiểu lầm Tần Dật Hiên, lại còn nói ra những lời quá đáng đối với anh như vậy, thì lại càng cảm thấy không có mặt mũi nào để gặp anh lúc này.

“Anh... Em...” Tô Song Song ấp úng nói, nhưng lại không biết phải nói cái gì, muốn xin lỗi, nhưng lại cảm thấy một câu nói thực xin lỗi kia lại có vẻ quá mức cứng nhắc và yếu ớt.

“Song Song, mở cửa đi, đừng làm cho anh phải lo lắng.” Giọng của Tần Dật Hiên cực kỳ khàn khàn, ngữ điệu lộ rõ vẻ lo lắng lại vừa lộ ra như có chút đau lòng khó nói lên lời.

Trong lúc đang chìm trong cảm xúc yếu ớt, Tô Song Song vừa nghe thấy giọng nói dịu dàng của người thân, trong nháy mắt thì không sao chịu nổi nữa. Nước mắt của cô vừa mới đẻ nén xuống lại tiếp tục chảy ra, Tô Song Song cắn chặt môi, vươn tay ra rồi lại thu tay lại, giơ tay ra rồi lại rụt tay lại mấy lần, cuối cùng cô vẫn không chịu mở cửa ra.

“Song Song, ngoan nào, có anh ở đây rồi, em không cần phải sợ điều gì hết!” Tần Dật Hiên đặt tay lên tay cầm mở cửa, hơi giật giật một chút, thấy cửa vẫn khóa chặt, giọng điệu cũng không còn bình tĩnh như lúc ban đầu nữa.

“Anh...” Tô Song Song nhớ tới ngày xưa khi cô còn bé, mỗi khi bản thân cô bị ai đó bắt nạt, Tần Dật Hiên cũng đứng như thế này để dỗ dành cô, lập tức lại càng cảm thấy không sao chịu nổi. Cô hít hít mũi một cái, rốt cuộc cũng đành phải mở cửa ra.

Cánh cửa vừa mới mở ra một khe hở nho nhỏ, Tần Dật Hiên liền vươn tay giữ chặt lấy bên cạnh cánh cửa, rồi dường như sợ Tô Song Song đổi ý, anh dùng sức lôi mạnh một cái, kéo cánh cửa ra.

Khi Tần Dật Hiên trông thấy bộ dạng của Tô Song Song thì thoáng sửng sốt một chút. Đối diện với đôi mắt của Tô Song Song đã đỏ mọng lên quả thực đã sắp thành một quả đào nhỏ đến nơi rồi, lại còn thêm vẻ mặt đầy tủi thân kia nữa, chỉ nhìn liếc nhìn một cái, Tần Dật Hiên đã cảm thấy đau lòng.

Vừa nghĩ tới Tô Song Song chỉ vì Tần Mặc mà khóc lóc thương tâm đến như thế kia, trong nháy mắt, một ngọn lửa giận trong lòng Tần Dật Hiên liền bốc lên. Chỉ có điều, anh đã che giấu kín đáo ở bên trong, chỉ có trong đôi mắt vẫn toát ra sự lo lắng và đau lòng thật sâu sắc.

Tô Song Song bĩu môi, mặc dù biết nói như vậy có chút cứng nhắc và yếu đuối, nhưng cô vẫn cúi đầu xuống, vẻ mặt áy náy, nhẹ giọng nói một tiếng xin lỗi: “Anh, thực xin lỗi, em đã hiểu lầm anh rồi...”

“Song Song, rốt cuộc em còn muốn để cho anh phải lo lắng cho em tới khi nào nữa đây?” Tần Dật Hiên cũng không đợi để Tô Song Song nói hết câu, đã duỗi cánh tay ra, kéo cô vào trong ngực của mình, chống cằm mình lên trán của cô, thở dài một hơi nặng nề.

Tô Song Song vừa nghe thấy Tần Dật Hiên nói như vậy..., bao nỗi tủi thân đang chất chứa trong lòng giống như đã thật sự tìm thấy lối để thoát ra, trong nháy mắt, tất cả đều bừng lên, phun trào ra ngoài, càng nghĩ cô càng cảm thấy mình thật oan ức, bắt đầu gào khóc.

Tần Dật Hiên nhẹ nhàng vỗ về phía sau lưng của Tô Song Song. Giống y như khi cô còn bé anh vẫn thường hay dỗ dành cô như thế, trong miệng anh nhẹ nhàng thì thầm: “Ngoan nào, có anh đây rồi... Có anh đây rồi...”

Tô Song Song không biết mình khóc bao lâu, dù sao sau khi đợi cô lấy lại được tinh thần, ngẩng đầu lên nhìn lại anh thì trên bả vai bộ âu phục của Tần Dật Hiên đã ướt nhẹp, dính đầy nước mắt nước mũi của cô.

Trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ rực lên. Cô hít mũi một cái, cũng không biết phải nói cái gì cho tốt nữa. Tần Dật Hiên thấy Tô Song Song mở trừng tròng mắt nhìn lên bả vai của mình, bộ dáng chân tay đầy vẻ luống cuống, không nhịn được liền nhẹ nhàng cười rộ lên.

“Khóc đủ chưa vậy?” Giọng nói của Tần Dật Hiên mềm mại, dịu dàng tràn ngập sự cưng chiều như khi cô còn bé.

Tô Song Song vừa nghe thấy thế, vội vàng khẽ gật đầu, vừa mới động đậy một cái, không ngờ nước mũi lại thi nhau chảy xuống. Cô vội vàng hơi ngửa đầu ra sau, hít hít, hết sức xấu hổ.

Tần Dật Hiên thấy bộ dạng này của Tô Song Song thì lại càng không sao nhịn được nữa, cười rộ lên giòn giã. Tiếng cười sảng khoái của anh đã hóa giải giờ phút xấu hổ kia, Tô Song Song vuốt vuốt cái mũi đến ê ẩm, cũng nhẹ nhàng cười rộ lên theo Tần Dật Hiên.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh Chương 137-2: Rốt cuộc ai mới là người chân thành (2)

Bạn đang xem Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh. Truyện được dịch bởi nhóm diendanlequydon. Tác giả: Mèo Tứ Nhi. Chapter này đã được 128 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.