247Truyen.com

Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương Chương 3127: Quả Trám (48)

Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương Chương 3127: Quả Trám (48) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Vì có Tô Kỳ, lần đầu tiên trong đời tôi bước vào phòng KTV, tối hôm sinh nhật Đông Vũ, là lần thứ hai.

So với lần thứ nhất: Khẩn trương, tôi và Tô Kỳ ngồi trong phòng KTV, lại có cảm giác chững chạc hơn.

Chọn rất nhiều bài hát, phần lớn đều là bài hát lưu hành lúc ấy.

Lúc đó, lưu hành ca khúc của Châu Kiệt Luân và Lâm Tuấn Kiệt, tôi chọn bài , ôm microphone, bắt đầu hát.

“Nước mắt tràn trên gương mặt

Ai mới là người nên đau khổ đây?

Rốt cuộc ai mới là người buông tay với mối tình này?

Cuối cùng tôi mới hiểu rằng

… những lời hứa không thể thực hiện được

Sẽ biến thành gông cùm

Hạnh phúc trên đời luôn là không đủ

Hãy nói với anh ấy

Tôi không hề yêu anh ấy

Cười buồn đau khổ

Là tự tôi trừng phạt chính mình

Muốn dừng hết lại những điều khó khăn này

Buông trái tim xuống

Để nói một lời dối gian chân thành

Đừng nói với anh ấy

Tôi vẫn còn nhớ đến anh ấy

Hận so với yêu, dễ dàng buông xuống hơn

Khi nước mắt đã lấp đầy trái tim

Hãy để sự trầm mặc này

Thay thế mọi đáp án…”

Bài hát này, ở trong mp3 của Đông Vũ, lưu giữ thật lâu.

Lúc ấy tôi không hiểu, tại sao anh lại thích bài hát này, lúc đầu nghe bài hát này, giai điệu dễ nghe, lời bài hát rất hay, tôi cũng nghe theo mà nghiện, lưu lại rất nhiều bài hát của Lâm Tuấn Kiệt, cũng thành fan của Lâm Tuấn Kiệt.

Nhưng nghe xong bài hát nhiều lần, nhưng có một đoạn, nghe hoài không chán.

“Tôi không yêu, không đau khổ, cũng không muốn hiểu

Trái tim này sớm đã trống rỗng

Những lời thật lòng, quả thật không dễ dàng nói ra

Hãy nói với cô ấy

Tôi không hề yêu cô ấy

Cười buồn đau khổ

Là tự tôi trừng phạt chính mình

Muốn dừng hết lại những điều khó khăn này

Buông trái tim xuống

Để nói một lời dối gian chân thành

Đừng nói với cô ấy

Tôi vẫn còn nhớ đến cô ấy

Hận so với yêu, dễ dàng buông xuống hơn

Khi nước mắt đã lấp đầy trái tim

Hãy để sự trầm mặc này

Thay thế tất cả mọi đáp án…”

Hát xong bài hát này, tôi đột nhiên cảm thấy, mỗi một chữ trong câu hát, giống như muốn trừng phạt tôi, trái tim lại càng đau đớn hơn, tiện tay lấy một lon bia, mở nắp ra, uống thật mạnh.

Tô Kỳ yên lặng nhìn tôi, có lẽ anh ta cũng nhìn ra được, cảm xúc hôm nay của tôi có chút không thích hợp, nhưng anh ta lại không hiểu được thương tâm khổ sở của tôi, trong lúc này, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh tôi, ôm lấy bờ vai tôi.

“Đừng quan tâm đến bọn họ!”

Tôi nói với anh ta, “Chúng ta hát đi!”

Tô Kỳ nói, “Hạ Thuần, em làm sao vậy? Em uống nhiều bia như vậy, không sao chứ?”

“Chút bia ấy thì tính là cái gì chứ?”

Lúc tôi nói chuyện, lại mở lon khác, rốt cuộc anh ta nhìn không được, đưa tay ra ngăn cản tôi.

“Đừng uống nữa! Em đến đây để ca hát, hay là uống bia?”

“Anh gọi nhiều bia như vậy, không uống không phải quá lãng phí sao?”

“Gọi cũng không cần thiết phải uống hết!”

Tôi không giải thích ôm vai anh ta, lúc đó, bởi vì có chút say, đầu óc của tôi bắt đầu mơ màng, dựa vào anh ta rất gần, để sát mặt vào anh ta, tôi cười, nói, “Cùng em ca hát, có được hay không?”

“… Được.”

“Em nghe nói, anh hát rất êm ai, hát một bài cho em nghe đi!”

Tô Kỳ cười, lập tức đi lên chọn một bài hát, có lẽ đoán được tôi thích Lâm Tuấn Kiệt, anh chọn bài .

“Bầu trời đã giăng đầy cơn mưa

Cô ấy… tay cầm dù đi bên cạnh tôi

Nhưng mà tôi không thấy vui

Bởi vì tôi đã nhìn thấy tươi cười trên mặt cô ấy là gượng gạo

Tôi rất muốn yêu cô ấy

Nhưng đôi mắt hiện rõ lời dối gian

Che dấu có phải là sẽ dễ dàng hơn không?

Để tránh tình cảm trở nên phức tạp

Tôi rất muốn yêu cô ấy

Nhưng lý trí đang giằng xé trong tôi

Rút lui có thể giải thoát được không?

Ai có thể cho tôi một câu trả lời chân thật?

Nếu như không dứt bỏ được

Cứ như vậy tiếp mỗi người trong chúng ta đều là kẻ bị hại

Tôi rất muốn yêu cô ấy

Nhưng đôi mắt hiện rõ lời dối gian

Che dấu có phải là sẽ dễ dàng hơn không?

Để tránh tình cảm trở nên phức tạp

Tôi rất muốn yêu cô ấy

Nhưng lý trí đang giằng xé trong tôi

Rút lui có thể giải thoát được không?

Ai có thể cho tôi một câu trả lời chân thật?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3.5/ 5 - 4 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương Chương 3127: Quả Trám (48)

Bạn đang xem Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương. Truyện được dịch bởi nhóm Thích Đọc Truyện. Tác giả: Hoa Dung Nguyệt Hạ. Chapter này đã được 7 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.