247Truyen.com

Ly Hồn Ký Chương 88: Yêu

Ly Hồn Ký - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ly Hồn Ký Chương 88: Yêu online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Nỗi nhớ của nàng ngày càng nhiều, Bạch Tuyên cũng thấy thân thể của A Tuyên kia dần tích tụ lại, dường như chỉ thêm một chút nữa thôi là có thể xuất hiện trước mặt nàng vậy.

Nhưng nàng lại không đợi nổi. Mùa đông rất lạnh, đây chính là cửa ải khó qua nhất của những người có sức khỏe kém, nàng cũng không ngoại lệ. Sau khi ngã bệnh, không thể rời giường nổi, đại phu đến xem bệnh cũng chỉ biết lắc đầu nói: “Chuẩn bị hậu sự đi.”

Tình huống xấu nhất sắp xảy ra, nhưng nàng lại không hề sợ, chỉ ôm bức họa kia trong ngực, nhẹ nhàng nói: “Nếu ta đi, hãy chôn bức tranh này cùng ta.”

Nàng không cần gì cả, chỉ muốn có một người ở bên cạnh, dù đó là giả cũng được.

Ban đêm, gió lớn nổi lên, ngọn đèn dầu lúc sáng lúc tối, nàng cảm thấy cơ thể mình có vẻ khá lên, nên muốn ngồi dậy uống một ly nước. Sau đó, dưới ánh nến mờ mờ, nàng lại nhìn thấy một bóng người đứng bên cạnh. Nàng định mở miệng nói gì đó, nhưng hắn đã cúi người xuống, hôn môi nàng. Chỉ là môi đụng môi rất đơn thuần, nhưng vẻ mặt nàng như có lửa đốt, tim cũng đập nhanh hẳn lên.

”Người, người là...”

”Đừng sợ.” Hắn vừa nói vừa nắm chặt lấy tay nàng. “Ta là A Tuyên. Đừng sợ, dù nàng đi đến nơi nào, ta cũng sẽ đi theo nàng.”

Trên mặt nàng hiện lên một nụ cười vừa hốt hoảng vừa ngọt ngào: “Thật sao?”

”Ừm.” Hắn cọ vào gò má nàng, rồi ôm lấy eo nàng.: “Ta sẽ ôm nàng thế này. Nàng đi đâu, ta theo đến đó, dù chúng ta có phải tách ra, ta cũng sẽ tìm được nàng.”

Tim nàng dường như được ngâm vào bình mật. Nàng không phân rõ đây là thực tế hay ảo giác, thậm chí còn không nhìn rõ hình dạng của hắn, nhưng nàng cảm thấy từ lúc sinh ra đến giờ, nàng chưa từng vui như lúc này.

Nàng thả lỏng người, dựa thân thể gầy yếu của mình vào ngực hắn. “Người nói thì phải giữ lời đấy.”

”Tất nhiên là sẽ giữ lời.” Hắn nắm chặt lấy tay nàng. “Dù thế nào, ta cũng sẽ tìm được nàng.”

”Tốt.” Hơi thở của cô yếu dần, bên mép vẫn còn nụ cười: “Vậy ta ngủ một lát, khi tỉnh lại, người nhất định phải ở bên cạnh ta đấy.”

”Ta hứa.”

Một trận gió khác lại thổi đến, ngọn đèn dầu lập lòe, rốt cuộc cũng tắt hẳn, mà sau khi nàng nhắm mắt lại, cũng không mở ra lần nào nữa

-------------

Bệnh viện, phòng giải phẫu. Một người phụ nữ khá xinh đẹp đang sinh con. Cô đau đến mức không còn chút sức lực nào nữa, bác sĩ cố gắng khuyên nhủ: “Cô dùng thêm chút sức nữa đi, nếu không đứa trẻ sẽ không ra ngoài nổi nữa...”

Hoàng Mân cắn răng, nhớ đến những lời người đàn bà kia nói trước kia, liền cảm thấy cáu điên lên, từ khi sinh ra, cô đã là thiên kim tiểu thư, vậy mà bị một người phụ nữ ất ơ từ đâu chui ra cướp mất chồng, thật nhục nhã! Nhất là khi đối phương còn mang bụng bầu đến ra oai, cô chỉ hận không thể đánh chết cô ta.

Sớm muộn gì cũng phải nói chuyện này với cha, để cho cha xả giận thay cô, nhưng mà đấy là chuyện sau này, trước hết phải sinh được ra đứa con này đã.

Sao lâu vậy, hay không thể sinh ra được? Hoàng Mân cảm thấy sức lực trên cả người mình cứ từng chút một trôi đi, đầu óc cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.

Bác sĩ nói: “Đổi sang sinh mổ.”

Sau một hồi lâu, rốt cuộc đứa trẻ cũng được sinh ra, sau khi y tá đưa đứa bé đi tắm rửa, cô lại ngoài ý muốn phát hiện... Đứa trẻ đã không còn thở nữa... Thầm cảm thấy không ổn, người phụ nữ sinh con hôm nay có lai lịch rất lớn, nếu có chuyện gì xảy ra, mọi người đều không xong.

Mà lúc này bác sĩ đã vào phòng cấp cứu để tiến hành cứu chữa cho người phụ nữ kia, người đang bị ngất do mất máu quá nhiều. Cô vừa định mở miệng lên tiếng, đột nhiên đứa trẻ trong ngực phát ra tiếng khóc, cô ngây người một lát rồi lại mừng như điên, coi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.

Chỉ có Bạch Tuyên vẫn lẳng lặng nhìn từ phía xa mới biết, đứa trẻ kia bị ngạt nước ối trong lúc sinh, linh hồn của A Tuyên đã tiến vào thay thế cho linh hồn của đứa trẻ kia.

Hóa ra là như vậy, Bạch Tuyên hiểu ra, anh vốn không phải là người, mà là họa linh do nàng tạo ra, vạn vật đều có linh, nhờ niềm khát vọng của cô ngưng tụ lại, nên anh mới xuất hiện. Còn những chuyện kì lạ sau này, cũng đều là do anh đi tìm cô mà ra.

Hai năm sau, Bạch Tuyên vốn là đứa trẻ bình thường, nhưng sau một đêm lại trở thành một đứa trẻ ngây ngốc, chỉ số thông minh thấp kém. Cũng chỉ là vì anh cảm nhận được cô sắp ra đời, nên tách một phách khỏi thân thể, bay về phía xa.

Một nửa linh hồn của anh ngây ngốc trong cơ thể sống đần độn suốt 20 năm, nửa còn lại thì vẫn luôn ở bên cạnh làm bạn với cô, thỉnh thoảng có xuất hiện, sau đó lại bị quên đi, nhưng vẫn chưa bao giờ rời xa cô.

Cho đến hơn một năm trước, do tai nạn giao thông, nửa linh hồn kia của anh cũng ra ngoài, do một mối liên hệ kì diệu nào đó, hai nửa linh hồn rốt cuộc cũng hợp lại làm một.

Anh xuất hiện bên cạnh cô, im lặng ôm lấy cô: “Đã nói rồi mà, dù thế nào ta cũng sẽ tìm được nàng, sau này chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.”

----------------

Khi Kim Thu tỉnh lại, cảm thấy đầu đau đến sắp nứt ra, mà không chỉ đau đầu, cả người cô chỗ nào cũng đau, họng khô khốc như muốn nứt ra, nhưng cô vẫn khàn khàn hỏi: “A Tuyên đâu?”

Mẹ Kim không nói gì về việc cô vừa tỉnh lại đã hỏi chồng mà không hỏi đến con, chỉ đút nước cho cô uống rồi nói: “Bác sĩ nói do nó quá khẩn trương, con sinh đứa bé ra xong, nó kích động quá nên ngất xỉu.”

Kim Thu tin rằng những chuyện mình thấy trước khi ngất đi không phải là giả, cô rất sợ Bạch Tuyên cứ ngủ như vậy rồi sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, nếu hồn phách không ở đây, nhất định là anh sẽ biến về dáng vẻ trước kia, nghĩ thế cô lại càng khẩn trương hơn: “A Tuyên đâu?”

Mẹ Kim không biết phải làm sao, chỉ một cái, Bạch Tuyên đang ngủ bên cạnh giường Kim Thu, tay vẫn nắm chặt lấy ngón tay cô. Kim Thu cố ngồi dậy: “A Tuyên, A Tuyên.”

”Đừng kích động, nằm xuống, nằm xuống.” Mẹ Kim bị cô dọa sợ: “Con mới sinh xong, đừng lộn xộn.”

Kim Thu đâu còn tâm trạng nào để quan tâm đến chuyện này, cô không hề cảm thấy đau đớn gì, chỉ muốn đánh thức Bạch Tuyên, “A Tuyên, A Tuyên, anh tỉnh lại đi.” Cô vừa nói, nước mắt vừa rơi xuống, khi cô mang thai, buổi tối chỉ cần hơi cựa quậy thôi Bạch Tuyên cũng sẽ tỉnh dậy, bây giờ gọi lâu như vậy mà anh vẫn chưa tỉnh, cô căn bản không hề dám nghĩ đến những chuyện có thể xảy ra với anh nữa.

”Đừng khóc!” Mẹ Kim không biết vì sao cô khóc, bà chỉ sợ cô khóc trong lúc ở cữ thì hỏng mắt mất.

Cũng may, Bạch Tuyên đột nhiên mở mắt ra, lập tức bật dậy: “Vợ đâu rồi?”

Đúng là trời sinh một đôi, vừa tỉnh lại chuyện đầu tiên là đi tìm đối phương, mẹ Kim giật giật khóe miệng, cảm thấy mình không nên ở nơi này nữa, tự giác đi ra ngoài: “Mẹ đi chuẩn bị ít đồ ăn cho con.” Rồi đóng cửa lại.

Lúc này Bạch Tuyên mới nhìn thấy Kim Thu, thấy cô đang khóc, anh liền đỏ mắt: “Vợ, em sao rồi, em khó chịu chỗ nào à, đừng khóc mà. A Tuyên đây rồi.”

Kim Thu muốn lau nước mắt, lại thấy như thế sẽ càng khó chịu hơn, dứt khoát khóc thoải mái một trận, Bạch Tuyên không rõ chuyện gì xảy ra, cũng khóc theo cô: “Vợ, em sao thế? Em đừng khóc mà, em khóc nữa A Tuyên cũng khóc cho em xem đây này!”

”Khóc cái gì mà khóc, anh thấy em chưa đủ khổ à?” Kim Thu mắng anh, “Anh bị sao thế? Vừa rồi em mới thấy hồn phách anh rời đi mất rồi.”

”À.” Bạch Tuyên đột nhiên đỏ mặt, “Cũng không có gì đâu?”

Kim Thu lau khô nước mắt, lườm anh, “Sao lại không có gì?”

”Chỉ nhớ lại một số chuyện đã quên rồi thôi.” Bạch Tuyên nhớ lại, đại khái trước kia là vì đầu thai bằng cách gửi hồn, nên mới vô tình quên đi những chuyện kia. Nhưng bây giờ anh nhớ lại hết tất cả rồi. “Nhưng bây giờ không sao nữa rồi. Vợ, A Tuyên là người rất giữ lời, anh nói anh sẽ tìm đến em, bây giờ đã tìm được rồi. Anh đã nói chúng ta sẽ không rời xa nhau, thì em cứ yên tâm rằng cả đời này anh sẽ không rời khỏi em nữa.”

Tim Kim Thu cuối cùng cũng trở lại vị trí ban đầu: “Em suýt bị anh hù chết mất rồi.”

Bạch Tuyên cười ha ha, cọ đầu vào người cô: “Vợ, có thể ôm em như vậy thật tốt.” Có lẽ, trước kia anh gửi hồn, cũng là để được ôm cô thế này.

Hy vọng cô có thể thấy được mình, có thể ôm lấy mình thật chặt, đó chính là chuyện hạnh phúc nhất trên đời này.

Hai người quấn quýt lấy nhau một lúc lâu, cuối cùng Kim Thu cũng nhớ ra một chuyện: “Bảo bối đâu rồi?”

Người cha thất trách mới được lên chức lúc này mới mờ mịt nhìn xung quanh: “Anh không biết...”

Mặt Kim Thu đen lại: “Đó là con trai anh đấy. Đi tìm đi!”

”Không đi.” Bạch Tuyên tức giận nói, “Dù sao cha và ông nội cũng sẽ trông nó, anh còn phải chăm vợ nữa.”

Kim Thu nghe xong cảm thấy có chút phấn khởi, dúi trán anh một cái: “Anh thật là.”

”Khụ, khụ.” Bạch Nghị Quốc ho khan vài tiếng, ôm tiểu bảo bảo đến, “Có muốn ngắm đứa bé một chút không?”

Bạch Tuyên cẩn thận đưa đứa bé mềm nhũn đến trước mặt Kim Thu, cảm thấy tay mình có chút run run. “Vợ, em nhìn này. Sao nó xấu thế?”

Đây là con anh mà anh lại chê nó xấu? Kim Thu lườm anh một cái, chưa kịp lên tiếng, Bạch Nghị Quốc đã mắng anh một trận: “Xấu xí? Cháu sinh ra còn không đẹp bằng thằng bé này đâu.Thật là, làm gì có người cha nào như cháu chứ! Ông thấy chắt của ông là đẹp trai nhất.”

Bạch Tuyên hừ một tiếng: “Vợ, em nói xem, em thích nó hay thích anh?”

“... Ờ..” Kim Thu hắng giọng một cái, chuyển đề tài: “Mẹ em đâu rồi, em đói bụng, có gì để ăn không?”

Bạch Tuyên không chịu phối hợp với cô: “Vợ, em thích A Tuyên hay thích nó?!?”

”Đúng rồi, bảo bảo còn chưa có tên.” Kim Thu nhìn Bạch Nghị Quốc, vẻ mặt rất thành khẩn: “Ông nội, ông giúp cháu chọn tên cho đứa bé đi ạ.”

Bạch Nghị Quốc hài lòng gật đầu: “Ông đã nghĩ kĩ rồi, đứa bé sinh vào mùng một, gọi là Quá Sơ đi, Bạch Quá Sơ.”

Hàm nghĩa hơi sâu xa, Kim Thu phải nghĩ một lúc lâu mới hiểu ra, ngược lại Bạch Tuyên thì vẫn không chịu tha cho cô: “Vợ, em xem này, tên cũng không dễ nghe bằng anh, em vẫn thích anh nhất đúng không?”

”Vậy, tên ở nhà là Nguyên Nguyên ông nhé.” Kim Thu vờ không thấy vẻ làm nũng của Bạch Tuyên.

Bạch Nghị Quốc vui vẻ đồng ý, “Được, vậy tên ở nhà là Nguyên Nguyên.” Ông để chắt ở lại, còn mình thì về nhà nghỉ ngơi một lúc. Ông cũng đã lớn tuổi, dây dưa cả một ngày trời, giờ cảm thấy có chút không chịu nổi.

”Cháu chào ông. Vợ, em nói xem, rốt cuộc là em thích ai thế?” Bạch Tuyên vừa nghiêng đầu vừa tiếp tục lằng nhằng. “Chẳng phải em đã nói là dù thế nào cũng thích anh nhất à?”

Kim Thu vờ như không thấy, ôm Nguyên Nguyên lắc lắc, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé, cô bỗng bật cười: “Ôi, đáng yêu quá đi. A Tuyên, anh xem này, bảo bảo nhìn giống anh quá.”

Bạch Tuyên quẹt mồm: “Vợ.” Đột nhiên anh nhìn qua phần ngực bị ướt của Kim Thu, liền sáng mắt lên, thời gian tươi đẹp anh chờ đợi bao lâu nay cuối cùng cũng đến: “Vợ ơi!”

”Sao?” Kim Thu mải ôm Nguyên Nguyên, không hề phát hiện ra ý đồ bất chính của anh.

Bạch Tuyên nuốt nước miếng “ực” một cái, không nói lời nào liền nhào qua, dùng dáng vẻ cầm thú thô bạo nhất xé váy cô, làm hại Kim Thu cuống cuồng đặt Nguyên Nguyên sang bên cạnh: “Này anh làm gì thế... Á!”

Bạch Tuyên đã chui đầu vào trong ngực cô, không khách khí mút sữa, Kim Thu thẳng tay gõ đầu anh một cái: “Đi ra, đi ra nào, không được ăn. Đây là phần thức ăn của con trai anh đấy.”

”Không thích, đây là của anh.” Bạch Tuyên bên nào cũng mút một chút, tuyên bố quyền sở hữu của bản thân. “Của anh tất!”

Dường như cảm nhận được tình cảnh bi thảm, đói khát của bản thân, Nguyên Nguyên đột nhiên tỉnh lại, lớn tiếng khóc. Kim Thu lập tức thiên vị đứa bé, đẩy mạnh Bạch Tuyên ra, “Sữa non phải để cho bảo bảo ăn, anh tránh ra!”

Cô dịu dàng bế Nguyên Nguyên lên, cho cậu bé uống sữa mẹ, còn khẽ vỗ vỗ vào người đứa bé, vẻ mặt Nguyên Nguyên liền trở nên mãn nguyện. Bạch Tuyên ghen tị ngồi bên cạnh vẽ vòng tròn, mãi đến khi Kim Thu dỗ con đi ngủ xong mới đưa đứa bé cho anh: “Để đứa bé vào nôi đi.”

Bạch Tuyên nhanh chóng đặt Nguyên Nguyên vào chiếc nôi nhỏ bên cạnh giường bệnh, còn nhẹ nhàng đẩy đẩy vài cái, rồi lao thẳng vào ngực Kim Thu, tỏ vẻ đáng thương: “Vợ, A Tuyên cũng đói.”

Kim Thu không nói nổi anh, đành phải vén vạt áo, đút đồ ăn cho đại bảo bảo này. Bạch Tuyên vừa ăn vừa phân rõ lãnh địa: “Vợ, chỗ này của anh, anh chỉ cho nó mượn dùng tạm thôi đấy.”

Kim Thu vỗ vỗ anh như đang dỗ con: “Được rồi ~” Dù sao đứa bé nào cũng phải cai sữa. Dù rằng đứa bé lớn trong ngực cô này có vẻ như không thể cai sữa nổi.

”Dù nó có ngoan đến bao nhiêu đi chăng nữa, vợ cũng phải thích A Tuyên nhất, đừng thiên vị đấy.” Bạch Tuyên chôn mặt trong ngực cô, buồn buồn nói.

”Được rồi, thích anh nhất.” Kim Thu an ủi anh, dù sao đứa bé cũng phải trưởng thành, rồi rời xa khỏi bố mẹ, ra ngoài rồi tự lập nên gia đình nhỏ của riêng mình, cuối cùng người có thể làm bạn bên cô cả đời, cũng chỉ có anh mà thôi.

Bạch Tuyên không ngừng cố gắng tranh thủ phúc lợi: “Buổi tối, vợ chỉ có thể ngủ cùng A Tuyên, không được đuổi A Tuyên đi, cho bảo bảo ăn xong thì cũng phải cho A Tuyên ăn nữa.”

“...Được rồi.” Kim Thu thở dài, rõ ràng là cô chỉ sinh một đứa con, sao bây giờ lại phải nuôi tận hai đứa thế này?

Bạch Tuyên nghĩ thêm một lúc, hình như không còn chuyện gì nữa, thỏa mãn ngẩng đầu lên, giúp cô chỉnh lại vạt áo, có chút thèm thuồng: “Ngọt thật đấy.”

Kim Thu coi như không nghe thấy gì, tự chỉnh lại chăn gối chuẩn bị đi ngủ, Bạch Tuyên lại ôm lấy cô, say mê nói: “Thơm quá.”

Cô nhắm mắt lại, coi như chả biết gì hết, Bạch Tuyên chép miệng một cái. “Lần sau phải cướp nhiều hơn một chút.”

Kim Thu nằm một lát đã ngủ say, vừa hao phí rất nhiều sức lực để sinh con, vừa tỉnh thì lại bị dọa một trận, rồi cho con bú, lúc này đã quá là mệt mỏi rồi. Cô ngủ rất say, Bạch Tuyên giúp cô chỉnh lại chăn, còn hôn trán cô một cái: “Ngủ ngon, A Tuyên sẽ chăm sóc em thật tốt.”

Anh cũng nhắm mắt lại, nhưng chưa quá ba phút, anh lại mở mắt ra, chạy đến bên nôi, hùng hồn nói với đứa con trai chưa đầy 24 giờ tuổi của mình: “Chúng ta thỏa thuận 3 điều nhé! Thứ nhất, mẹ là của cha, đừng có mà tranh với cha! Thứ hai, dù thế nào thì mẹ cũng là của cha, cho con mượn một thời gian thôi. Nhớ đấy, mẹ thích cha nhất, không phải là con đâu. Điều thứ 3, nếu quên điều 2 thì quay lại xem điều 1.”

Nguyên Nguyên đáng thương lúc này vẫn đang say giấc nồng, chuyện gì cũng không rõ. Hoàn toàn không hề ngờ, cuộc sống sau này của mình... sẽ vô cùng đặc sắc.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ly Hồn Ký Chương 88: Yêu

Bạn đang xem Ly Hồn Ký. Truyện được dịch bởi nhóm liethoacac.com. Tác giả: Thanh Thanh Lục La Quần. Chapter này đã được 7 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.