247Truyen.com

Ly Hồn Ký Chương 7

Ly Hồn Ký - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ly Hồn Ký Chương 7 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 13: Hoảng hốt

Khi Kim Thu đang tắm rửa, điện thoại vang lên. Bạch Tuyên dán mặt vào cửa, Kim Thu có thể nhìn thấy cả khuôn mặt anh ép sát: “Bà xã, có điện thoại.”

Kim Thu vừa gội đầu: “Gì cơ?”

“Bà xã! Điện thoại!”

Lúc này Kim Thu đã nghe rõ, mắng anh: “Ai là bà xã của anh!” Cô vội vàng quấn khăn tắm, mở cửa ra ngoài, điện thoại trong túi đang không ngừng reo, trên màn hình lại hiện tên Lam Như Vân, cô có chút khó hiểu, nhưng vẫn nghe: “Alo, chị Lam.”

Bên kia là giọng nói nhẹ nhàng tinh tế của Lam Như Vân: “Làm phiền em sao?”

“Không sao, em vừa gội đầu.” Kim Thu có chút bực mình, giờ này Lam Như Vân còn gọi cho cô làm gì, “Muộn thế này chị gọi em có chuyện gì không?”

Lam Như Vân dịu dàng nói: “Có, là thế này, chị muốn hẹn cô mai đi ăn cơm, là một nhà hàng sushi Nhật Bản rất tuyệt, Khiếu Hoa Ốc.”

Kim Thu cứng người, đây chẳng phải là quán mà cô và Vệ Thiên Hành vừa đi ăn sao? Cô cảm thấy có chút mất tự nhiên, “À, vậy sao?” Cô cứng nhắc trả lời, không biết có nên đồng ý hay không.

Giọng Lam Như Vân vẫn như thường, thậm chí còn mang theo chút ý cười: “Sao, có chịu nể mặt chị hay không?”

Kim Thu nghĩ nhanh trong đầu, bất giác cô muốn từ chối: “À, là thế này…” Kim Thu dừng một chút, Lam Như Vân cười khẽ, “Không được? Ngày mai là sinh nhật chị mà cô cũng không nể mặt?”

“Tất nhiên là không phải.” Kim Thu vội nói, cô đang chuẩn bị đồng ý, thì đột nhiên Bạch Tuyên ôm cô từ phía sau, ủy khuất: “Bà xã, em nói tối mai chúng ta cùng nhau ăn cơm cơ mà.”

“Ai mượn anh lên tiếng!” Kim Thu nghe xong, phản xạ có điều kiện liền mở miệng mắng anh, cảm thấy cực kì xấu hổ, ngược lại Lam Như Vân nghe xong, lại kinh ngạc hỏi: “Vừa rồi…. Người kia là bạn trai cô sao?”

Kim Thu phủ nhận: “Không, là một con chó bám người.” Bạch Tuyên cọ cọ mặt cô, rất ngoan ngoãn tiếp lời: “Chủ nhân, vuốt vuốt.”

“Im miệng!” Kim Thu thẹn quá hóa giận, mặc kệ việc đang nói chuyện điện thoại, xoay người cấu vào lưng anh một cái, “Cách xa tôi ra một chút.”

Anh hừ hừ hai tiếng, không buông tay, Kim Thu không làm gì được anh, ngược lại Lam Như Vân bên kia lại cười lớn: “Ai da… Nếu vậy thì, trưa mai chúng ta hẹn nhau ở nhà hàng gần công ty rồi chúc mừng đi.”

“Không thành vấn đề!” Lần này Kim Thu liền đồng ý.

Nói chuyện điện thoại với Lam Như Vân xong cô mới có tâm trạng để tính sổ với anh. “Anh vừa làm gì?” May sao đây là điện thoại của Lam Như Vân, nếu là của mẹ cô…. Cô nghĩ đã thấy tê hết da đầu, cô đến đâu để tìm bạn trai về cho mẹ nhìn đây?

“Cô ấy đang nghi ngờ em.” Bạch Tuyên ôm eo cô, sống chết không chịu buông tay, Kim Thu gỡ không ra, vừa nghe anh giải thích, liền sửng sốt: “Cái gì?” Cô liền phản ứng lại “Chị ấy hoài nghi tôi…. với Vệ tổng?”

Bạch Tuyên từ chối cho ý kiến, ôm eo thon của cô, đầu đặt trên vai cô, anh cao to như vậy, làm động tác này không tránh khỏi cảm thấy mỏi, nhưng anh giống như không biết chán: “Bà xã anh tốt như vậy, tất nhiên là được người khác ưa thích, anh nhất định phải cố gắng bắt em lại mới được.”

Kim Thu im lặng: “Thứ nhất, đừng gọi tôi là bà xã, ai là bà xã của anh? Thứ hai, bỏ móng vuốt của anh ra.”

“Thứ nhất, anh thích gọi em, thứ hai, anh không thả!” Anh trả lời rõ ràng rành mạch.

Kim Thu nổi giận: “Anh đang muốn tạo phản sao!”

“Bà xã à, thơm môi anh một cái đi.” Anh dẩu môi, nhắm mắt, chu mỏ, Kim Thu đưa tay đẩy mặt anh: “Anh lên cơn điên gì thế, ai muốn thơm anh?”

Anh đáp: “Dù sao cũng đã từng hôn rồi, giờ thơm một hai cái cũng có sao đâu, kia còn là nụ hôn đầu của anh đấy.”

“Làm như của tôi thì không ấy.” Kim Thu đẩy anh ra, “Được rồi, lăn ra chỗ khác đi, còn phiền nữa thì đừng trách tôi.”

Không biết là anh thật sự yên phận hay chỉ là tạm thời, ít ra khoảng hai tiếng sau lỗ tai Kim Thu được bình yên, nhưng mặc dù cô đang xem phim, tâm trí lại không đặt ở bộ phim, mà lại nghĩ câu “Cô ấy đang nghi ngờ em” của anh khi nãy.

Trong lòng Kim Thu có chút khó chịu, cô thật lòng coi Lam Như Vân là một người bạn, vừa gần gũi thân thiết vừa có chút ngưỡng mộ, cô chưa từng có ý nghĩ sẽ có quan hệ gì với Vệ Thiên Hành. Dù không có Lam Như Vân, cô cũng không muốn làm loại chuyện trèo cao này.

Nhưng Lam Như Vân nhiều lần nghi ngờ cô, khiến cho cô cảm thấy bị tổn thương, dù sao thì bị bạn mình nghi ngờ chẳng phải chuyện tốt lành gì, Lam Như Vân hẳn là phải hiểu cách sống của cô mới đúng, nhưng nghĩ kĩ lại, cô cảm thấy cô ấy rất đáng thương, phụ nữ bên cạnh Vệ Thiên Hành hẳn cũng không ít, cô ấy lại nghi thần nghi quỷ, lo được lo mất như vậy, càng dễ chịu thiệt thòi.

Nếu như cô là đàn ông, có cô bạn gái như vậy, có lẽ cũng sẽ không chịu nổi, mà cũng không ngờ lòng chiếm hữu của cô ấy lại mạnh như vậy. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu như cô có một bạn trai xuất sắc như vậy, có khi cũng sẽ như thế…. Nhắc đến… người ngoài cửa kia, Kim Thu liền bình tĩnh lại.

Tên đàn ông ngu ngốc như thế, trừ mình ra còn có người nào tốt bụng chứa chấp sao? Kim Thu cảm thấy chắc chắn không, nên cô rất vui, liền quên cảm giác không thoải mái khi bị Lam Như Vân nghi ngờ đi, cực kì vui vẻ đi ngủ. Cô dùng hết sức để không để ý đến tâm trạng của mình nếu có một ngày anh dính lấy người khác như dính lấy cô bây giờ.

Đến nửa đêm, Kim Thu bị tiếng sột soạt kì quái đánh thức, Kim Thu lắng tai nghe một lúc, chỉ thấy rùng mình, vì tiếng động kia dường như truyền đến từ cửa, mà lại giống như tiếng cạy khóa.

Chẳng lẽ có trộm? Kim Thu cảm thấy nổi hết da gà lên, cô muốn ra xem, nhưng không dám, chỉ có thể lắng tai nghe tiếp, mong tiếng động kia sớm biến mất.

Nhưng không, cô chỉ cảm thấy tiếng động kia ngày càng lớn, giống như có người sắp phá cửa vào, Kim Thu rốt cuộc không chịu nổi, nhỏ giọng “Này.”

Không có người đáp lại. Cô sợ hãi: “Bạch Tuyên, anh có đó không?” Cô nói bằng giọng điệu tức giận, nhưng vẫn không có người đáp lại, cô vén chăn lên, từng bước một đi ra cửa, cảm thấy lông tơ dựng đứng hết lên.

“Bạch Tuyên.” Cô gọi một tiếng, may là lần này có tác dụng, anh nhanh chóng hiện ra, ôm lấy cô, nhỏ giọng thủ thỉ: “Đừng sợ, cũng đừng qua đó, không có chuyện gì, không liên quan đến nhà chúng ta.”

Cô thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy chân mình đã mềm nhũn ra, anh ôm lấy cô đặt lên giường, tiếng động bên ngoài vẫn chưa chấm dứt, cô khẩn trương hỏi: “Là, là trộm sao?”

Anh không lên tiếng, trái với dáng vẻ ngây thơ nũng nịu lúc nãy, anh xoa xoa sống lưng cô trấn an, giọng nói trầm ổn, khiến người ta thấy yên tâm: “Ngoan, không có chuyện gì, tin anh.” Anh kéo chăn đắp kín người cô, lại nhắc lại một lần nữa: “Không có chuyện gì, đừng sợ.”

Dáng vẻ khác thường này của anh càng khiến cô cảm thấy bất an hơn, cô kéo tay anh: “Có chuyện gì vậy?”

“Không có chuyện gì cả.” Anh ra vẻ thả lỏng nói, “Anh ra ngoài xem, thấy có một con mèo hoang chạy vào.”

“Thật vậy sao?” Kim Thu không tin.

Bạch Tuyên thấy cô nắm chặt lấy góc chăn, liền vén chăn, nắm lấy tay cô, “Đúng vậy, đừng sợ, anh ngay đây, ngủ đi.”

Cô gật gật đầu, thử nhắm mắt lại, kể cũng lạ, chỉ là nắm tay nhau, cô lại cảm thấy có hơi ấm không ngừng truyền đến từ lòng bàn tay, khiến cô thấy cực kì yên tâm, chỉ một lúc sau, cô liền ngủ say.

Bạch Tuyên ngồi ở đầu giường cô, vừa nắm tay cô, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ đến cảnh tượng mình vừa trông thấy, anh khẽ thở dài: “Dù bọn họ ra sao, ít nhất cũng có anh bảo vệ em.”

Kim Thu ngủ rất say, khi tỉnh lại, trời đã sáng rõ, cô tìm một lúc mới thấy đồng hồ báo thức, bị số chín rưỡi trên đấy dọa cho sợ suýt tè ra quần, cô gần như lập tức bật xuống giường, nhưng vì vội quá, chân lại bị quấn vào chăn, đầu gối đập mạnh xuống sàn nhà kêu cái cộp.

Anh vội đi từ ngoài vào, đỡ lấy cô: “Không bị sao chứ, có đau lắm không?”

Kim Thu không quản chuyện đau hay không đau, vội đến mức toát cả mồ hôi: “Tôi trễ làm!”

“Anh xin nghỉ thay em rồi.” Anh sờ trán cô, dịu dàng nói, “Ngủ thêm lúc nữa đi.”

Kim Thu vừa tức vừa vội, “Dựa vào gì mà anh lại xin phép nghỉ thay tôi?” Cô lại bò xuống giường, định thay quần áo, anh ôm lấy cô không buông, cũng không giải thích, chỉ ôm cô lại về giường: “Nghe lời!”

Dáng vẻ nghiêm túc, giọng điệu nghiêm khác như vậy, đều là những biểu hiện Kim Thu chưa từng thấy ở anh, liền bị dọa, mà anh cũng nhanh chóng phản ứng lại, giọng điệu mềm nhẹ, nửa như làm nũng nửa như cầu xin: “Bà xã, em đừng đi có được không?”

Kim Thu phản ứng chậm cô thở sâu, bình tĩnh: “Được rồi, tôi xin nghỉ, tôi không đi làm.” Cô vén chăn lên, lại nằm xuống, nhưng không nhắm mắt lại, chỉ nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Anh tinh ý nhận ra cơn giận của cô, từng chút một đi đến bên cô, lắp bắp: “Anh xin lỗi, không phải là anh cố ý … anh chỉ… Xin lỗi.”

“Xin lỗi, bắt đầu từ ngày anh hiện thân đến giờ, anh đã nói xin lỗi bao nhiêu lần rồi?” Kim Thu không nhịn nổi nữa, “Nói xin lỗi như thế thì có ích gì chứ?”

Anh mím môi, nhất thời không biết nói gì, tình thế khó xử, khi anh đang do dự, đột nhiên chuông cửa vang lên. Kim Thu xuống giường lần thứ n. mở cửa, cũng may lần này anh không căn cô, mà chỉ phòng ngừa cô mặc đồ ngủ hở người, nên phủ một chiếc áo sơ mi lên vai cô, cô liếc anh một cái, không nói gì.

Người đứng ngoài cửa lại là …. chú cảnh sát, bình thường cô chỉ thấy trên ti vi, Kim Thu ngạc nhiên mở cửa, “Có chuyện gì vậy?”

Cô vừa mở cửa, liền thấy phòng đối diện đang có cảnh sát mặc đồng phục ra vào liên tục, qua khe hở, cô còn thấy được một đôi chân của nữ nằm trong vũng máu, thậm chí còn thoáng thấy được một đoạn ruột lòi ra khỏi bụng. Kim Thu lùi một bước, cảm thấy đầu óc trống rỗng, lúc ấy thậm chí cô còn kịp nghĩ, cô lại có thể không hét lên giống như trong phim.

Người cảnh sát thấy vẻ mặt tái nhợt của cô, đã hiểu rõ phần nửa, giọng nói cũng dịu đi không ít, “Đêm qua cô có nghe thấy động tĩnh gì không?”

“Chuyện này, là sao vậy?” Cô lùi lại mấy bước, anh ẩn thân phía sau, đỡ lấy eo cô, lúc này cô mới đứng vững được.

Cảnh sát nghĩ, dù sao tin tức cũng đã bị truyền lên báo, cũng không có vấn đề gì bí mật, liền nói thẳng: “Đại khái là hôm qua có lưu manh vào khu nhà này cướp bóc, đúng lúc gặp được nữ chủ nhân ở nhà, sau đó…”

Sau đó liền đâm vào bụng, máu chảy thành sông.

“Nếu như cô có manh mối gì, hãy nhanh chóng báo cho chúng tôi biết.” Cảnh sát dặn dò cô, nhưng Kim Thu không nghe vào đầu, chỉ gật đầu bừa mấy cái rồi đóng cửa lại.

Cô dựa cả người vào cửa, trượt xuống đất ngồi, anh vươn tay, chạm vào mặt cô. “Bà xã…”

“Anh nhìn thấy?” Cô nắm lấy tay anh, dùng sức đến mức móng tay đều cắm hết vào da anh.

Anh im lặng. Hôm qua nghe thấy tiếng động, khi lướt đến phòng đối diện, đúng lúc thấy tên lưu manh kia đâm dao vào bụng nữ chủ nhà, đó là một cô gái rất trẻ, đôi mắt mở to, vẻ mặt vẫn còn mang vẻ không thể tin nổi.

Anh quả thật không dám tưởng tượng nếu như tên lưu manh kia chọn trúng Kim Thu thì anh phải làm sao. Nên anh chỉ có thể nghĩ đó là may mắn, may mắn không phải là cô, may mắn.

Chương 14: Việc nhỏ

Có điều, Kim Thu bị dọa, anh không thể tỏ ra sợ hãi được, nếu không thì sao có thể là người đàn ông được? Nên anh cố ý thả lỏng ngữ điệu, “Coi như hôm nay được nghỉ đi, trưa em muốn ăn gì, anh nấu cho.” Anh kéo tay cô, nhẹ nhàng dìu cô đứng lên, hơn nửa người Kim Thu đều dựa vào anh, “Cái gì tôi cũng không muốn ăn.”

“Không được rồi.” Anh nói khẽ, “Trứng đường nhé, đồ ngọt.” Anh nói xong, liền ra tủ lạnh lấy hai quả trứng, nấu bát trứng đường cho cô, Kim Thu không thích ăn lòng đào, nên anh đã nấu chín hết.

Ăn xong bát trứng đường ngọt ngào, nóng hổi, Kim Thu mới thấy người mình có chút sức lực, “Sao chuyện này lại có thể xảy ra?” Cô lại nghĩ đến vụ sát hại thường chỉ có trong truyện lại vừa xảy ra bên cạnh nhà mình, không khỏi rùng mình. “Có nên dọn nhà đi hay không, chỗ này chắc chắn không an toàn.”

Nhưng nghĩ lại: “Làm gì có thời gian đi tìm phòng ở, mà còn đắt muốn chết nữa.” Mới đi làm được hơn một năm, căn bản cô chưa dành dụm được bao nhiêu tiền, mà nếu phá hợp đồng dọn nhà đi, chủ nhà có khi lại không chịu trả tiền thuê nhà, cô trả tiền thuê nhà trong vòng nửa năm trong một lần rồi, đau lòng quá.

Anh khuyên cô: “Em nghĩ xem, tỷ lệ những vụ án giết người này xảy ra thấp như vậy, chỗ này đã xảy ra rồi, thời gian tới, chắc chắn sẽ an toàn, mà các biện pháp an ninh chắc chắn sẽ được tăng cường hơn, mà nữa, chẳng phải còn có anh ở đây sao?”

Kim Thu nhìn anh một cái, lúc này mới có cảm giác an toàn. “Anh nói thật?”

“Ừm.” Anh cúi đầu hôn lên mu bàn tay cô một cái, “Ăn xong rồi thì lên mạng đi, hôm nay bộ phim em đang theo dõi ra tập mới đúng không nhỉ?”

Kim Thu không từ chối lời đề nghị của anh, nhưng cũng không nghe lời anh đi xem tiếp bộ phim trinh thám kia, trước kia thì không nói, thấy thi thể cùng lắm là buồn nôn, giờ thì cảm thấy không rét mà run, nên cô chọn bộ phim tình cảm mới hot gần đây để xem.

Xem xong cô liền giật mình, suýt nữa quên hết cả vụ án mạng của nhà hàng xóm, bình thường Kim Thu chỉ xem phim trinh thám Mỹ, hoặc phim Nhật, vừa nhắc đến phim Hàn cô liền nghĩ đến bệnh máu trắng, trai nhà giàu, cô bé lọ lem, hay chuyện mất trí nhớ các kiểu, nói chung là toàn mấy tình tiết máu chó. Nhưng hôm nay xem, thì thấy mọi thứ đã thay đổi.

Cao phú soái (1) chỉ có thể làm nam phụ, nam chính phải là người ngoài hành tinh, có siêu năng lực các thứ cơ.

(1) Cao phú soái: Cao to, đẹp trai, nhà giàu

Như vậy thì người bình thường còn sống nổi sao?

Khi Bạch Tuyên mang cơm trưa vào, cô vẫn đang nghĩ về vấn đề này, sau đó thấy khuôn mặt của Bạch Tuyên, lại nghĩ đến sự khác biệt của anh, đại não Kim Thu đột nhiên mở rộng…. Chẳng lẽ cô có mệnh của nữ chính? Thế, cô còn có thể chọn nam thứ vừa si tình vừa có tiền làm chồng không?

Tình yêu quá huyền ảo đa số đều rất khổ.

“Ăn cơm đi.” Anh đặt đũa vào tay cô, chỉ thiếu mỗi nước không đút cơm cho cô ăn, thật khiến cho Kim Thu có cảm giác áo đến thì đưa tay, cơm tới thì há miệng, nên cô nói “Tôi thấy anh muốn chiều hư tôi.”

Từ có một người thế này, nếu về sau cô có người yêu khác, mà người này lại chỉ huy cô làm việc nhà, chắc chắn cô sẽ nghĩ đến anh đầu tiên, người đàn ông hiền lành, săn sóc như vậy…. “Anh đúng là quá xấu xa.” Kim Thu nhìn lướt qua mấy món ăn, một mặn một chay, một bát canh, toàn bộ đều rất thanh đạm, anh không làm món như thịt kho tàu các thứ, phần lớn là muốn tránh việc cô nhớ đến cảnh người chết kia, phần quan tâm này, cô cảm nhận được. “Nước ấm nấu ếch xanh (2), sau này tôi gả cho người ta thế nào được?”

(2) Nước ấm nấu ếch xanh: Thành ngữ, ý nói sống an nhàn sung sướng quá lâu nên không đề phòng được những nguy hiểm xung quanh.

“Anh làm mọi chuyện, là để em không thể rời khỏi anh.” Anh đắc chí, “Chiều hư em, em chỉ có thể ở bên anh thôi.”

Đúng là một cái bẫy, vấn đề là, Kim Thu thấy mình không tránh nổi cái bẫy này, nhất là sau khi cô ăn cơm xong, anh liền bưng bát đũa đi rửa.

Kim Thu nhìn một lúc, đột nhiên nói: “Trên mạng có người nói, đàn ông gợi cảm nhất là lúc đang rửa chén bát.”

“A” Bạch Tuyên nghiêng đầu nghĩ ngợi, động tác này trong mắt Kim Thu nhìn rất đáng yêu, có dáng tò mò của trẻ con, “Thế, có muốn anh cởi trần, đeo tạp dề để rửa bát không, chẳng phải nói cởi trần đeo tạp dề mới là gợi cảm nhất sao?” Anh chăm chú như thể sắp cởi trần thật đến nơi.

Kim Thu cạn lời, cam chịu: “Anh ngốc thật hay giả thế, đó là nói phụ nữ…. Được rồi, là tôi ngốc, bỗng dưng đi nói chuyện này với anh.”

Lần này Bạch Tuyên không nghĩ ngợi mà nói ngay: “Đối với phụ nữ, tất nhiên không mặc quần áo là gợi cảm nhất rồi, chẳng hạn như lúc bà xã tắm rửa, lúc …. đợi…..” Anh càng nói càng nhỏ tiếng, thấy ánh mắt sắp nổi bão của Kim Thu, anh cúi đầu xuống, ỉu xìu trốn đi: “Anh đi giặt quần áo.”

Tối, Kim Thu lấy một cái chiếu, một chiếc gối trong tủ quần áo, trải ra, sau đó đứng trên giường nhìn xuống…. được rồi, dù cô đứng trên giường cũng không cao hơn anh là mấy…. nói với Bạch Tuyên: “Hôm nay anh ngủ ở đó.”

“Nếu như bà xã sợ,” Anh phấn khích đề nghị, “Anh có thể ngủ trên giường cùng em!”

Kim Thu dùng một ngón tay, đẩy trán anh ra xa, “Đừng mơ nữa, nếu nửa đêm anh dám bò lên giường tôi, đừng hòng về sau tôi sẽ nhìn anh tử tế, biết chưa?”

Anh đứng thẳng lên, ồ một tiếng, ngoan ngoãn nằm xuống, nằm thẳng tắp, hai tay khoanh trên bụng, dáng vẻ ngoan ngoãn dễ bảo.

Kim Thu nhìn anh một lúc lâu rồi mới nằm xuống, chỉ là trên sàn có thêm một người nữa, cô lại cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Vốn cô nghĩ rằng, sẽ bình tĩnh ngủ đến sáng, kết quả là nửa đêm, cô bất hạnh mót đi vệ sinh nên tỉnh dậy, Kim Thu xoay người mấy cái, thấy có vẻ như không nhịn nổi, nhưng dù muốn đi nhà vệ sinh, cô lại có chút không dám.

Còn đang do dự, Bạch Tuyên tỉnh dậy, dụi dụi mắt: “Bà xã, em muốn đi vệ sinh sao, anh đi cùng em.” Anh bật đèn bàn lên, trên mặt còn có chút ngái ngủ.

Kim Thu đến nhà vệ sinh, cửa không khóa kín, anh đứng ở cửa ra vào. Lúc này Kim Thu cảm thấy cực kì cảm động, một người đàn ông đối xử với bạn tốt hay không, không thể hiện ở việc mua hoa cho bạn vào ngày lễ tình nhân hay không, mà là khi anh ấy buồn ngủ nhất, mà chỉ vì bạn đang sợ, mà vẫn không oán giận câu nào, rời giường, ra nhà vệ sinh cùng bạn.

“Được rồi.” Cô đóng cửa lại, kéo tay anh, anh nắm chặt tay lại, an ủi cô: “Đừng sợ, trong nhà rất an toàn.”

Kim Thu gật đầu: “Ừm” em hiểu, có anh ở đây nên em sẽ an toàn. Vốn tưởng tượng động lòng với một người đàn ông là vào một ngày tốt cảnh đẹp, khi trăng tròn hoa thắm, có lẽ là người ân nhân đã dũng cảm cứu mạng cô, hay khi có lời cầu hôn thật lãng mạn, nhưng tất cả đều không phải.

Mà là trong đêm tối thế này, rõ ràng là do cô buồn lo vô cớ, tự mình dọa mình mà thôi, nhưng anh vẫn đồng ý chiều theo, ở bên cô vô điều kiện, dù đây là một chuyện rất nhỏ, nhưng Kim Thu lại cảm thấy động lòng.

Nhưng mà cảm giác động lòng ấy kéo dài không quá ba mươi giây, khi Bạch Tuyên có ý định qua mắt cô để leo lên giường nó liền biết mất, cô không chút lưu tình đạp anh xuống dưới, trong lòng Kim Thu, việc chung giường chung gối, là một chuyện rất nghiêm túc, trừ khi đã xác định quan hệ nam nữ, thì nhất định không thể tùy tiện như thế!

“Được rồi.” Anh có vẻ không vui, bò về chỗ mình ngủ.

Trước khi Kim Thu nhắm mắt, còn nhớ nhắc anh: “Mai nhớ gọi tôi dậy.”

Anh không quên, mà cách gọi dậy của anh còn cực kì dịu dàng, so với việc Kim Thu bị chuông báo thức làm tỉnh, thì cách của anh tốt hơn nhiều, anh sẽ dậy sớm hơn vài phút, kéo rèm cửa ra, ánh nắng ấm áp sẽ chiếu qua cửa sổ vào, sau đó nhẹ nhàng gọi cô dậy, hôn môi, hôn má cô, động tác cực kì dịu dàng, qua mấy phút, cô dần dần tỉnh dậy, sau đó nước nóng, khăn mặt, bàn chải đánh răng, kem đánh răng đều được chuẩn bị sẵn, cô chỉ cần rửa mặt, thay quần áo là có thể ăn sáng.

Kim Thu cảm thấy, đây đại khái là một buổi sáng rất tốt đẹp.

Khi đến công ty, vẫn còn cách giờ làm 10 phút, có thể nói là rất sớm, thế mà Vệ Thiên Hành còn đến sớm hơn cả cô, liếc thấy cô; “Đã khỏe lại chưa. nếu chưa thì nghỉ thêm vài ngày cũng không sao.”

Elizabeth đã mang thai 8 tháng, mấy ngày nay đã bắt đầu làm thủ tục rời chức, Kim Thu tất nhiên không có ý định xin nghỉ, vội đáp: “Đã khỏe rồi.”

“Ừm” Thấy cô ổn, Vệ Thiên Hành liền gật đầu cho cô về làm việc.

Khi ăn cơm trưa, Lam Như Vân lại đến hỏi: “Hôm qua bạn trai cô gọi cho chị, bảo cô bị ốm, thật sự khiến chị giật hết cả mình, không dám gọi cô đi ăn nữa.”

Kim Thu cũng không quên chuyện này, trước khi ăn trưa, còn đặc biệt chạy đến cửa hàng đồ ngọt tốt nhất gần công ty, mua đồ bồi tội: “Em thật sự không cố ý.”

Lam Như Vân trách cô, “Chuyện này có gì đâu mà phải xin lỗi, sức khỏe vẫn quan trọng hơn, thế bị cảm lạnh hay sao?”

Kim Thu do dự một chút, “Không phải, thật ra em không bị ốm, mà là bị dọa”

Cô kể lại vụ án mạng ở bên nhà hàng xóm cho Lam Như Vân, cô ấy cũng bị dọa đến tái mặt, “Sao có thể xảy ra chuyện như vậy được?” cô ân cần “Hay chuyển đến ở cùng chị?”

Vừa nói xong, cô lại cười trước: “Xem chị kìa, cô hẳn là phải chuyển đến ở cùng bạn trai rồi.”

Kim Thu cuống lên, vội giải thích: “Bọn em không sống chung,” Cuống lên nói một câu lại càng làm mọi chuyện rối tung lên, Kim Thu biết thế thà đừng lên tiếng còn hơn, “Hôm đấy tình cờ anh ấy qua đưa đồ cho em, nên…”

“Chị hiểu.” Lam Như Vân cười tủm tỉm nói, “Giữa tình nhân với nhau, dù sao cũng cần phải có không gian riêng tư, em làm đúng lắm.”

Không gian riêng tư? Khóe miệng Kim Thu giật một cái, tên kia nhà cô, ngay cả lúc đi vệ sinh cũng hận không thể dính lấy người cô, cô còn có không gian riêng tư sao?

Cũng không biết Lam Như Vân nói gì, chiều, Vệ Thiên Hành cũng biết, đặc biệt hỏi cô: “Có muốn chuyển nhà khác không?”

Kim Thu lắc đầu: “Không cần.” Đầu tiên, đêm qua chủ nhà gọi điện cho cô hỏi thăm, thái độ rất tốt, còn sợ cô đòi lại tiền, đã chủ động giảm hơn trăm tệ tiền thuê nhà, hôm nay khi cô đi làm cũng thấy các biện pháp an ninh của khu trọ cũng được tăng lên, lầu một lầu hai đều phải lắp cửa sổ chống trộm, nghe nói tên lưu manh kia đã trèo vào từ ban công.

Vệ Thiên Hành thấy cô từ chối, cũng tôn trọng cô, “Nếu cần, thì cứ nói với tôi, cô gái độc thân như các cô sống bên ngoài cũng không tốt.”

Nhìn không ra, Vệ Thiên Hành lại chiếu cố cấp dưới đến vậy, đi theo vị sếp như thế này, đúng là phúc khó của mình, Kim Thu cười cười: “Vậy trước hết tôi thật sự cảm ơn Vệ tổng.”

Vệ Thiên Hành ngẩng đầu, thấy mặt mày cô giãn ra, dịu dàng cười nói, nhìn xinh đẹp tao nhã, dường như có một mị lực nào đó phát ra từ bên trong, lại nghĩ, vị thư kí này có chút khác biệt với mấy người khác, giả sử như móng tay, Lam Như Vân và Elizabeth đều sơn móng tay rất đẹp, nhưng cô lại không, thậm chí ngay cả nước hoa cũng không dùng, trang điểm cũng rất mộc mạc.

Nhìn cũng rất dễ chịu, bình thường ăn nhiều sơn hào hải vị, ăn chút món bình dân cũng tốt. Xem ra quyết định nhất thời trước kia của mình cũng rất sáng suốt đó chứ.

“Cô đã nói thế.” Anh ta trầm ngâm một chút, “Mấy hôm tới cũng không cần làm thêm giờ, tan làm sớm đi.”

Kim Thu như mở cờ trong bụng, tình trạng bây giờ, để cô nửa đêm mới về nhà, cô thật sự có chút sợ.

Nhưng mà mấy ngày liên tiếp tan làm sớm, cô cũng không gặp phải chuyện gì, các biện pháp bảo vệ của khu nhà được tăng cường, mấy bảo vệ cũ đều bị đuổi việc, ban đêm cứ cách một tiếng thì sẽ có một lượt kiểm tra, các cửa sổ phòng trộm cũng được lắp thêm, các biện pháp phòng thân cũng được tuyên truyền rộng rãi.

Mỗi đêm trước khi ngủ, Kim Thu đều nhớ khóa kĩ các cửa sổ lại, sau đó để Bạch Tuyên ngủ ở cửa để đề phòng.

Nhưng mà mấy ngày tiếp theo đều không có chuyện gì xảy ra, cô cũng dần thả lỏng cảnh giác, tự an ủi bản thân, chỗ này đã xui xẻo xảy ra một vụ án mạng, chắc hẳn 1 thời gian nữa sẽ không có vụ án nào như vậy xảy ra, dù sao ngày xưa cũng có câu, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Nhưng, có đúng là vậy không?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ly Hồn Ký Chương 7

Bạn đang xem Ly Hồn Ký. Truyện được dịch bởi nhóm liethoacac.com. Tác giả: Thanh Thanh Lục La Quần. Chapter này đã được 46 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.