247Truyen.com

Ly Hồn Ký Chương 6

Ly Hồn Ký - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ly Hồn Ký Chương 6 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 11: Hòa thuận

Ngồi trên xe lần thứ ba, ngựa quen đường cũ, Kim Thu nhắm mắt dưỡng thần, sau đó nghe thấy Vệ Thiên Hành nghe điện thoại: “Alo… Anh đang làm việc… Quách Quỳnh, em có thôi đi không?”

Lại là đại minh tinh Quách Quỳnh kia! Lam Như Vân vẫn còn đang ngồi sau nữa chứ! Kim Thu bị hành động một chân đạp hai thuyền của Vệ Thiên Hành dọa sợ, bất giác mở mắt ra, liền thấy Vệ Thiên Hành đang nhìn cô qua gương chiếu hậu.

Giờ giả chết còn kịp không? Mình sẽ không bị giết người diệt khẩu chứ? Kim Thu không dám nhìn nữa, im lặng đợi về nhà.

Đứng trước cửa nhà, cô liền cố quên hết chuyện tình tay ba của Vệ Thiên Hành đi, trong lòng cô lúc này là nỗi tâm sự lúc nãy, Kim Thu thở dài, mở cửa ra.

Nhưng mà… Lời nói của thím Hồng lúc nãy lại vang lên.

Thím ấy nói, anh ấy rất đặc biệt, cô không cần làm gì, anh cũng sẽ tự hiện ra trước mặt cô, thím ấy nói, tình cảm của anh, tuyệt đối thủy chung.

Kim Thu nằm trong ghế sô pha, men say bốc lên, cảm thấy đầu óc hỗn loạn, cô liền nhắm mắt lại, cắn răng một cái. “Được rồi, là tôi trách oan anh, được chưa?”

Câu nói này quanh quẩn trong phòng, có cả chút tiếng vọng, nhưng Kim Thu đợi mấy giây, nhưng vẫn không có tiếng đáp lại, giống như cô đang nói một mình vậy.

Lòng nhiệt tình của cô vừa dâng lên liền lạnh xuống. Cũng không biết tại sao, cô đột nhiên thấy có chút đau lòng, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Sau đó cô nghe thấy anh nhỏ giọng: “Vậy em để cho tôi hôn một cái.” Cô mở mắt ra, thấy anh đứng trước mặt mình, anh thấy nước mắt của cô, luống cuống: “Đừng khóc, là tôi sai, đều là lỗi của tôi.”

Bình thường Kim Thu là một cô gái rất hiểu chuyện, trừ khi chọc cô tức lên, nếu không cô vẫn rất dễ nói chuyện, nhưng gặp anh, tính tình cô liền không khống chế nổi, lúc nào cũng muốn cáu lên: “Anh dám chơi trò mất tích? Muốn chiến tranh lạnh với tôi sao?”

Anh ngẩn ra, hiển nhiên là không ngờ cô sẽ đột nhiên nổi giận, nhưng mà chỉ khi cô ở gần người thân mới biểu lộ cảm xúc thật, nghĩ vậy, khóe môi anh hơi nhếch lên, giọng nói trầm thấp, hấp dẫn, dường như có thể khiến người nghe mang thai. “Là lỗi của anh, sau anh không dám nữa, nào hôn một cái.”

Kim Thu ngẩng đầu, thấy khuôn mặt dịu dàng của anh dưới ánh đèn lờ mờ, ánh mắt sáng như phản chiếu hàng nghìn ngôi sao trên bầu trời, anh thể hiện tình cảm vừa nóng bỏng, vừa triền miên như vậy, giống như muốn hút cả linh hồn cô.

Lòng cô vẫn đang phân vân, suy nghĩ hỗn loạn không rõ ràng, nhưng khung cảnh tốt đẹp như vậy, nỗi chếnh choáng làm mơ hồ tâm trí cô, tình cảm sâu trong lòng cô xông thẳng lên, cô thấy có chút choáng, có lẽ là do say, có lẽ…. Cô nên nhắm mắt lại.

Đôi môi ấm áp của anh bao trùm lên môi cô, hai người đều không có chút kinh nghiệm nào, vì vậy lúc mới bắt đầu, chỉ là dán môi vào nhau, sau đó, đại khái là anh thấy cô không có phản ứng kháng cự, như được ủng hộ, anh dùng đầu lưỡi lướt qua môi cô, anh tỉ mỉ thưởng thức son môi màu hồng nhạt, vị anh đào của cô.

Bảo sao Cổ Bảo Ngọc lại thích ăn son của phụ nữ, vị thật ngon, anh ăn hết sạch son trên môi cô, cô cũng yếu dần đi, anh liền nếm vị bia đắng trong miệng cô, nhưng mùi hương ngọt ngào làm say lòng người như vậy, anh bất giác luồn tay vào áo cô, vuốt ve sống lưng trơn nhẵn của cô, khi anh còn chút thanh tỉnh, muốn mở nút áo cô, Kim Thu lại đẩy anh ra.

Chết rồi. Anh thấy đại não và thân thể mình không đồng nhất, đại não biết, nếu nhanh chóng xin lỗi thì sẽ giải quyết được hậu quả, nhưng cả người vẫn đè lên người cô.

May mắn, cô không giận tím mặt như trong tưởng tượng của anh, cô đẩy anh ra chỉ vì không có kinh nghiệm, không thở được…. Anh khẽ thở ra, thấy vẻ mặt đỏ bừng của cô, dù muốn làm thêm một lần nữa, nhưng cũng không dám quá thô lỗ, chỉ có thể ôm cô về giường, dọn mọi thứ đâu vào đấy.

Lúc thay quần áo cho cô anh còn không quên hôn “bẹp” thêm hai cái nữa, sau đó lầm bầm thở dài: “Khi nào mới có thể ngủ cùng em đây?”

Người được hỏi đã ngủ, nhưng ngủ chẳng ngon giấc chút nào, trong mơ, cô thấy có một con trung khuyển thật to, nhào lên người cô liếm điên cuồng, cả mặt cô toàn là nước bọt…. tóm lại là một giấc mơ xấu.

Sáng hôm sau, cô vừa tỉnh dậy, đầu tiên là vén chăn lên nhìn vào, rất tốt, quần áo vẫn mặc chỉnh tề, cô cũng không thấy có chút khó chịu nào, nhưng mà… “Này!”

“Dạ!” Anh đáp lớn, thản nhiên từ bên ngoài tiến vào phòng ngủ, “Bữa sáng muốn ăn gì?”

Kim Thu xoa trán, có chút ấn tượng với chuyện đêm qua: “Hôm qua… Anh giúp tôi thay quần áo?”

“Anh nhắm mắt thay.”

Kim Thu đen mặt, nhắm mắt thay với mở mắt thay thì khác nhau là mấy? Rốt cuộc hôm qua trong lúc vô tình cô đã bị chiếm bao nhiêu tiện nghi? Còn nữa, cả nụ hôn triền miên kia…. Cô còn nhớ rõ khi ấy tim cô đập thình thịch, rồi ma xui quỷ khiến thế nào cô lại nhắm mắt lại.

Say rượu làm loạn, say rượu làm loạn, người xưa nói cấm có sai, đêm đến, ý chí của con người liền yếu hẳn đi, rất dễ bị lợi dụng. Bảo sao nói cô nam quả nữ ở chung phòng rất dễ *, Kim Thu thấy, sở dĩ mình bị thất thủ, một nửa là vì tâm lý, nửa còn lại là vì bị thu hút bởi sinh lý, vì những lúc nóng máu lên, hai người không ở phòng ngủ thì đang ở nhà tắm, không có chuyện mới là lạ.

Đúng, đấy cũng là một nguyên nhân… Nhưng mà… Mặc dù không nhớ hôm qua ai là người chủ động, hôm nay tỉnh dậy liền bỏ hết trách nhiệm… Ờ… Có phải là quá đáng quá không nhỉ?

Cô hơi chột dạ, hai người nhìn nhau một lúc, đổi chủ đề: “Bữa sáng… ờm… tùy anh.”

“Ừ.” Anh xoay người ra ngoài.

Kim Thu vừa thở phào, đã thấy anh quay lại, cô hơi giật mình, “Sao?”

“Hôm qua anh muốn nói với em tên mình.” Anh kéo tay cô, dùng ngón tay làm bút, cẩn thận viết hai chữ, Kim Thu cảm nhận một lúc, “Bạch….. Tuyên?”

Anh hôn vào lòng bàn tay cô, bị cô đập cho một cái, cười cười: “Đúng rồi, em là mùa thu vàng, anh là ngọc trắng, chúng ta cực kì xứng đôi!”

“Xứng cái đầu anh.” Kim Thu đuổi anh ra ngoài, “Ra ngoài, tôi phải thay đồ.”

Cuối tuần không phải đi làm thật sự quá tuyệt vời, xem TV, uống trà, quần áo có người giặt, cơm có người nấu, sàn nhà có người lau, người đàn ông của gia đình ấy lại còn cực kì đẹp trai, còn gì tốt hơn nữa?

Có, đó là Kim Thu có chút xấu hổ, tục ngữ nói ‘vô công bất thụ lộc’, có người thay cô làm những chuyện này, cô không có cách nào để thoải mái hưởng thụ, thấy cứ ngại ngại.

“Để tôi tự phơi quần áo đi.” Kim Thu xem mấy tập phim, cuối cùng ngại quá, định ra ngoài làm chút việc, cuối cùng thấy trên tay anh là áo sơ mi của cô, anh quay lại cười: “Anh làm xong rồi.”

Kim Thu im lặng, thấy trên đầu anh là đồ lót của mình, khóe miệng hơi giật giật, vừa muốn nói, thì anh lại lên tiếng trước: “Chuyện kia…”

“Hửm?”

“Ờ… Chuyện…”

“Nói đi.”

“Anh thấy…”

“Gì cơ?”

“Anh thấy…” Anh ngại ngùng xoa mặt, hai tai đỏ bừng lên. “Em mặc đồ đậm màu nhìn đẹp hơn.”

Kim Thu đen mặt, đồ lót của cô kiểu dáng có xu hướng bảo thủ, đa số là màu trắng, màu da, màu vàng nhạt, mùa hè như thế này mặc áo sơ mi sẽ không bị lộ, nếu mặc đồ đậm màu, cả công ty biết cô mặc đồ lót màu gì, cô thấy thiếu nghiêm túc.

“Cũng không để anh nhìn.” Kim Thu mở miệng, liền không kìm lại được, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể hết mấy chuyện phiền lòng gần đây cho anh nghe, anh nghe rất nghiêm túc, có lúc gật đầu, có lúc thì lên tiếng đáp lại cô, dần dần khiến cho cơn tức tích tụ trong lòng cô nhẹ đi không ít.

“Anh xem, tôi đúng là xui xẻo, chuyện này đâu có liên quan gì đến tôi, mà mấy người đấy lại nhìn tôi giống như hồ ly tinh vậy, hôm ấy tôi còn nghe thấy có người nói tôi cố ý tiếp cận chị Lam để bò lên giường Vệ tổng.” Kim Thu không nói thì không thấy đau đầu. “Đám người này đúng là không có não, anh nói xem, nếu ngủ cùng mà có thể kiếm được tiền, thì đến công ty làm gì? Mỗi ngày làm việc đến điên người, đến tối còn phải ngủ cùng, có người nào ngu đến mức làm chuyện lỗ vốn như vậy à?”

Anh cực kì chắc chắn: “Anh tin tưởng em, anh ở trước mặt em lắc lư lâu như vậy, em vẫn chưa đồng ý lên ~ giường với anh, sao có thể đi cùng hắn ta chứ!”

Kim Thu lúc đầu cũng chỉ là muốn trút giận, lúc đầu Lam Như Vân cũng không để ý lắm, nhưng giờ dính líu đến cả Vệ Thiên Hành, cô ấy liền sợ ném chuột vỡ bình, “Logic của anh kiểu gì thế?”

“Anh đẹp trai hơn hắn, đối xử tốt với em hơn hắn, mà em vẫn chưa đồng ý.” Anh cực kì oán hận chuyện này, “Anh có việc gì làm vẫn chưa tốt sao?”

Kim Thu cố ý nói: “Anh ta có tiền, anh không biết có tiền có thể sai bảo cả ma quỷ sao?”

Anh nhìn cô một cái, sau đó lấy từ túi đồ ăn vặt của cô một quả mật bắc (sơn tra), Kim Thu không hiểu, chỉ thấy anh biến mất trước, sau đó là quả mận bắc cũng biến mất theo, Kim Thu mở to mắt nhìn, sau đó anh xuất hiện, mở tay ra, quả mận bắc nằm trong lòng bàn tay anh.

Kim Thu hiểu: “Cướp bóc.” Cô cảnh giác: “Anh đã từng làm qua chuyện trộm cướp này bao giờ chưa?”

“Thứ anh muốn cướp duy nhất là em.” Anh xấu hổ bóc quả mận bắc ra, đút cô ăn. ” Anh cũng không cần tiêu đến tiền.”

Kim Thu nhai nhai quả mận bắc, có chút khó hiểu: “Rốt cuộc là anh bị sao thế? Quỷ không ra quỷ, người không ra người.”

“Không biết.” Khi anh ngồi yên bên cô, đẹp giống như một bức tranh sơn thủy, núi là đôi lông mày, nước là ánh mắt. “Gần đây ở cạnh em, anh lại nhớ ra được ít chuyện.”

“Xin nghe.”

“Nhớ trong sân có một cây ngân hạnh khi mùa thu đến, những chiếc lá màu vàng rụng xuống, anh liền nhặt chúng kẹp vào sách, giống như thẻ đánh dấu vậy.

“Còn gì nữa không?”

“Không nhớ rõ.” Anh thở dài. “Chỉ nhớ kĩ mỗi chuyện này.”

Kim Thu có chút đau lòng, bình thường anh tỏ vẻ vô lại, bám dính lấy cô không chịu đi, nhưng cũng khó trách, chuyện gì anh cũng không nhớ, người duy nhất có thể thấy anh lại chỉ có cô, bảo sao anh lại dính người như vậy.

“Nhưng mà.” Anh chuyển đề tài, “Vì đã quên, nên chắc là chuyện không quan trọng.” Anh cười, “Với anh mà nói, giờ ở cạnh em thế này cũng rất tốt.” Anh nắm lấy tay cô, đặt trên ngực mình, “Cực kì hạnh phúc.”

“…. Thật buồn nôn.” Kim Thu rút tay về, giả vờ bình tĩnh ngồi xem phim.

Đây là một bộ phim tình yêu với người lớn tuổi, kiểu bị cấm cản và bất lực như thế này, luôn khiến Kim Thu thấy thích thú, anh sinh, tôi chưa sinh, tôi sinh, anh đã già, cả đời người, gặp được người mình thích rất khó, nhưng không phải tất cả mọi người đều có thể gặp người đó vào thời điểm đẹp nhất của cuộc đời.

Có lẽ, khi gặp nhau, người đó đã ly hôn và có con, có lẽ khi gặp nhau, đầu người ta đã bạc…. Có lẽ… khi gặp nhau, hai người đã âm dương cách biệt.

Nghĩ vậy, Kim Thu liền quay sang nhìn anh, không biết anh đã ngồi cạnh cô từ bao giờ, vốn khoảng cách đang là hơn 30cm, giờ chỉ còn chưa đến một ngón tay.

Bà ngoại Kim Thu tin Phật, cho rằng mọi chuyện đều đã được sắp đặt từ trước, lúc này, lòng cô rất ấm áp, bất giác nghĩ, anh trở thành như thế này rồi gặp cô, đã phải trải qua bao khó khăn, có thể nói đây là duyên trong phân.

Duyên, phận, hai từ này rất vi diệu, bao nhiêu chuyện không giải thích nổi, đều có thể nói là do duyên phận.

Nghĩ vậy, cô lại không nỡ tỏ thái độ gì với anh, dường như Bạch Tuyên cảm nhận được lòng cô có chuyển biến, được một thước lại muốn tiến thêm một tấc, lúc Kim Thu không để ý, anh từ từ duỗi móng vuốt định sờ bắp đùi cô, lại bị Kim Thu lườm cho một cái.

Anh lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, nghiêm túc đến mức không thể nghiêm túc hơn. Sau đó lại đợi khi cô chú ý vào bộ phim, tiếp tục lặp lại động tác vừa rồi, cuối cùng Kim Thu mất bình tĩnh, mặc kệ anh.

Nhưng cũng phải nói, cùng nhau xem phim cả buổi chiều thế này, có vài phần ấm áp bình yên.

Chương 12: Vệ tổng

Kể từ khi làm hòa với Bạch Tuyên, cuộc sống của Kim Thu như chuyển sang một trang mới. Hàng ngày có người chăm sóc cuộc sống sinh hoạt, cô làm việc ngày càng thuận buồm xuôi gió…. Được rồi, câu này có chút hữu danh vô thực.

Nếu như nói, công việc trước kia khiến cô cảm thấy vừa đủ, thì áp lực của công việc mới lại gần như ép chết cô, dù là ở tâm lý hay sinh lý, đều là một thử thách rất lớn.

Sáng đến cửa công ty, đến tối muộn về nhà, Kim Thu thấy dường như mình chưa dừng lại một giây phút nào, nếu không phải đi ngược xuôi cùng Vệ Thiên Hành thì vùi đầu làm báo cáo, đến khi xong thì đã đau hết lưng.

Cô không thể tưởng tượng nổi, dưới cường độ công việc cao như vậy, sao mọi người lại nghĩ giám đốc và thư kí có dính líu gì đến nhau.

Còn cả chuyện kia nữa chết mất à, ít nhất thì mỗi ngày khi về nhà, Kim Thu không động đậy gì được nữa, nếu không phải có người đã làm xong việc nhà giúp cô, Kim Thu chắc chắn sẽ hỏng mất.

Cô nghĩ, đặt một bó hoa trên mạng, hoa hồng chuyển bằng đường hàng không từ Hà Lan về, vẫn còn mang theo những giọt sương sớm và mùi hương tươi mát, đến tay Quách Quỳnh.

Đúng vậy, Kim Thu nghĩ, làm một thư kí, không chỉ phải xử lý việc công, mà còn phải xử lý cả việc tư cho ông chủ, chẳng hạn như tặng quà cho tình nhân, hay phải nhớ sinh nhật của cả nhà ông chủ, để chuẩn bị lễ vật kịp thời, lại ví dụ như hai ngày nữa là sinh nhật em gái họ Vệ Thiên Hành, Kim Thu dạo ở cửa hàng xa xỉ phẩm nửa ngày, cuối cùng cũng chọn được một chiếc kẹp tóc nạm kim cương, à đúng rồi, cô em họ kia năm nay tám tuổi.

Nhưng một đến hai đi, Kim Thu dần dần cũng quen với Vệ Thiên hành, bắt đầu hiểu rõ được tính tình của vị đại boss này, đối với công việc, Vệ Thiên Hành cực kì tỉ mỉ, không cho phép cho chút sai sót nào, nhưng ngoài giờ làm việc, tính tình anh ta cũng không tệ, ít khi lên tiếng dạy dỗ ai, có những lúc cũng rất khéo léo hiểu ý người khác, hôm đó Kim Thu ra ngoài ăn cơm cùng anh ta, cầm thực đơn không biết anh ta thích ăn cái gì, Vệ Thiên Hành nhìn lướt qua, tự mình gọi đồ, sau đó nói với cô: “Tôi không ăn cay.”

Kim Thu gật đầu, chứng tỏ mình đã nhớ kĩ.

Có hôm tan tầm muộn quá, đã mười một, mười hai giờ đêm, không tiện đi tàu điện ngầm, Vệ Thiên Hành còn có lòng tốt, lái xe đưa cô về, dừng lại ở cây vải chỗ khu chung cư, giống như đã được giao hẹn trước.

Công bằng mà nói, Vệ Thiên Hành tốt hơn nhiều vị nữ cấp trên trước đây của cô, chí ít, anh ta tăng lương cho cô, cũng không phải nghe người khác nói về mấy cô gái ế lớn tuổi rồi lại nói bóng nói gió cả về mấy cô gái trẻ tuổi như cô nữa.

Cứ như vậy, dần dần ý định muốn đổi chỗ làm cũng nhạt dần, cũng tập trung làm việc hơn.

Chuông báo điện thoại lại vang lên, Kim Thu sợ quên việc, hành trình quan trọng trong ngày sẽ cài chuông báo, tiếng chuông này vang lên, liền kéo Kim Thu ra khỏi dòng suy nghĩ miên man, cô gõ cửa phòng làm việc của Vệ Thiên Hành “Vệ tổng.”

“Vào đi.”

“Vệ tổng, ba giờ chiều ngài có một cuộc hẹn cùng Chu tổng của Lam Thiên.” Kim Thu cẩn thận đặt tài liệu đã được chuẩn bị tốt lên bàn.

Vệ Thiên Hành gật đầu, “Được rồi, cô đi chuẩn bị đi, 15 phút sau xuất phát.” Kim Thu vội vàng đi trang điểm lại, kĩ thuật trang điểm của cô rất bình thường, mà cô cũng không thích bôi gì lên mặt, nhưng không trang điểm thì khôngđược, kẻ lại lông mày, đánh lại son, mới đi ra ngoài cùng Vệ tổng.

Địa điểm gặp mặt với Chu tổng của Lam Thiên là ở một quán trà rất nổi tiếng của thành phố Hải, cách bố trí cổ điển, những người phục vụ pha trà đều mặc sườn xám, bàn tay thon dài, trắng nõn như ngọc, Chu tổng đại khái đã hơn năm mươi tuổi, nhưng những người thành công như ông, đa số đều chăm sóc bản thân rất tốt, thấy Vệ Thiên Hành lại đổi thư kí, ông cười lớn: “Lại đổi cô thư kí mới rồi.”

Kim Thu nói, “Sau này nhờ Chu tổng chiếu cố.”

Vệ Thiên Hành ngồi xuống, nói với Kim Thu, “Ra ngoài một lúc đi.” Khi anh ta nói chuyện cùng người khác, không thích có người ngồi đợi bên cạnh, Kim Thu đang cầu còn không được, nhanh chóng ra khỏi phòng bao, để hai người nói chuyện.

Bên ngoài cũng có bàn ghế, phục vụ xinh đẹp rót cho cô một chén trà hoa quả, mới đầu uống có vẻ chua chua ngọt ngọt, cũng không tệ.

Đây là khoảng thời gian nhàn rỗi hiếm có của cô, Kim Thu vừa xem báo vừa uống trà, ăn điểm tâm, hoàn toàn không phát hiện Vệ Thiên Hành đã nói chuyện xong, anh ta liếc mắt đã thấy cô, dưới ánh chiều tà, cả người cô lộ ra vẻ dịu dàng, là một loại vẻ đẹp thanh tú dịu dàng hiếm thấy, khiến cho người nhìn bất giác cảm thấy thoái mái dễ chịu.

Ấn tượng ban đầu của Vệ Thiên Hành đối với cô, đấy là vào ngày cô bị Quách Quỳnh mắng oan, nhìn giống như con mèo bị xù lông, tiện đường đưa cô về nhà, cũng chỉ là vì sự xui xẻo của cô, có liên quan gián tiếp với anh ta mà thôi.

Về sau lại biết, quan hệ của cô và Lam Như Vân không tệ, Lam Như Vân là loại người nào, không ai rõ hơn Vệ Thiên Hành, cô xinh đẹp, thông minh, độc lập, có tài, cũng rất độc đoán, là nữ cường điển hình, khi cô ở cạnh anh, anh đã chú ý đến tài năng của cô, sau khi xác định cô có khả năng sẽ tiến xa hơn nữa, anh liền điều cô đi, để cô ở vị trí thích hợp, làm chuyện thích hợp với bản thân.

Đúng lúc, Elizabeth lại chờ sinh, chuẩn bị về nhà làm bà chủ gia đình, anh nghĩ một lúc, liền tiện tay điều cô lên, cũng không phải là không có mục đích, trước đó anh đã xem bản kiểm tra đánh giá của cô, thành tích rất xuất sắc, quan trọng nhất, ấn tượng của anh đối với cô không tệ, rất cẩn thận, miệng cũng đủ kín.

Anh cũng không để ý xem cô đồng ý hay không, mà cũng không để ý mọi người sẽ nghĩ gì.

Lam Như Vân và Elizabeth đều là những người có kinh nghiệm, vượt qua khó khăn để nộp đơn làm với anh ta, tài hoa hơn người, nhanh nhẹn linh hoạt, nhưng cô lại có vẻ hướng nội hơn, lúc rảnh rỗi ít khi tìm anh nói chuyện phiếm, khi pha cà phê mang đến cũng sẽ không giống những người khác nói vài câu mà lúc nào cũng yên lặng.

Nhưng làm việc rất năng suất, cũng rất yên phận, Vệ Thiên Hành thừa nhận, mình càng ngày càng hài lòng với cô thư kí này.

Kim Thu hoàn toàn không biết trong mắt ông chủ mình lại có hình tượng như vậy, cô không nói nhiều với Vệ Thiên Hành cũng chỉ vì muốn tỏ rõ lập trước mà thôi, loại chuyện lấy lòng cấp trên như vậy, cô không làm nổi, đến lúc quan trọng kiểu gì cũng bí từ.

Nhưng vốn đã quen với những người khôn khéo già dặn, bỗng dưng đổi khẩu vị, Vệ Thiên Hành cảm thấy rất hài lòng, nên bước dài đến trước mặt cô, ngồi xuống, Kim Thu giật nảy mình: “Vệ tổng?”

“Ừm.” Anh duỗi hai chân ra, hai tay đan chéo đặt ở bụng, dáng vẻ thả lỏng nhàn nhã, dễ thấy tâm trạng anh đang rất tốt, Kim Thu nghĩ, không thấy chủ đề nào để nói chuyện, nên tiếp tục ngồi yên lặng cùng anh ta.

Vệ Thiên Hành lại mở lời trước: “Đang nhìn gì thế?” Anh ta cầm một bản ra xem, là tạp chí áo cưới, “Cô chuẩn bị kết hôn?”

“Chỉ xem vậy thôi.” Kim Thu cười, “Mỹ nhân như ngọc, cảnh đẹp ý vui.” Từ khi trong nhà cô có thêm một mỹ nam, cô thấy phong cảnh trở nên khác hẳn, không cao kều như ngọn núi, tên gọi cảm giác thần tiên thoát tục.

Vệ Thiên Hành đồng ý với quan điểm này, các thư kí, trợ lý của anh ta đều là những nam thanh nữ tú, thứ nhất khi mang ra ngoài rất mát mặt, thứ hai mình nhìn cũng dễ chịu, để một người có vấn đề về thẩm mỹ ở cạnh mình, nhìn nhiều cũng chán.

Anh nhìn đồng hồ đeo tay, “Cũng muộn rồi, đi, tôi mời cô ăn cơm.”

Đi theo sếp lớn có chỗ tốt là có thể ăn chực thường xuyên, mà toàn ở nhà hàng cao cấp. Nhưng mà lần này Vệ Thiên Hành lại mang cô đến một cửa hàng Nhật Bản, nhìn có vẻ bình thường, ngồi đợi mấy người đầu bếp mang sushi đến, Kim Thu thấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi cô nếm thử một miếng, suýt nữa nuốt luôn cả đầu lưỡi mình vào.

“Ăn quá ngon.” Cô khen thật lòng.

Vệ Thiên Hành kẹp sushi lươn đưa cho cô: “Nếm thử món này.”

Hương vị cũng cực kì ngon! “Mùi rượu không sợ ngõ sâu, bảo sao tiệm ăn này làm ăn lại tốt đến vậy!” Kim Thu tán thưởng, tiệm này nằm trong một con hẻm nhỏ, ngay từ đầu cô cũng không coi chuyện này là vấn đề.

“Ông chủ cửa hàng này là một đầu bếp nổi tiếng về sushi Nhật Bản.” Vệ Thiên Hành rót cho cô một chén rượu nho, ly rượu nhỏ trong veo thấy đáy, “Là cửa hàng tôi thích nhất.”

Lúc này Kim Thu cảm thấy anh ta không còn cao cao tại thượng như trước nữa, có vẻ thân thiết như một người bạn, nên thái độ của cô cũng buông lỏng hơn: “Tốt quá, nhờ phúc của Vệ tổng, hôm nay tôi mới được ăn sushi ngon như thế này.”

Vệ Thiên Hành cũng nhận ra thái độ của cô cũng nhẹ nhàng hơn, mỉm cười, không nói nhiều, hai người im lặng ăn bữa tối, Vệ Thiên Hành vẫn lái xe chở cô về như trước.

Vừa lên cầu thang, Kim Thu liền nhận được điện thoại, là mẹ cô gọi, hỏi “Tiền đủ dùng không, thời gian qua thế nào, nếu thấy làm việc không thoải mái thì về mẹ thu xếp.” Kim Thu rất kiên nhẫn trả lời từng câu một, hỏi thăm sức khỏe cha mẹ, sau đó vấn đề chính xuất hiện.

Mẹ Kim ôn tồn “A Cửu, ở công ty con có thích người nào không?” Kim Thu sinh tháng chín nên tên trên giấy khai sinh là Kim Thu, tên ở nhà là A Cửu, mà nói đến chuyện yêu đương này, cô nghe đến phát ngán, cứ cách mấy tháng, cha mẹ Kim Thu sẽ kiếm cớ gọi thăm dò.

Câu trả lời của Kim Thu vẫn không đổi: “Không có.”

Mẹ Kim tiếc nuối, khuyên cô, “Con ấy, phải cố gắng lên, cô lớn của con, hôm qua vừa kể với mẹ là em họ con có bạn trai rồi, điều kiện cũng không tệ, con đừng bắt bẻ quá, nên đi đây đi đó nhìn…”

Kim Thu dở khóc dở cười: “Mẹ, sao có thể đi đây đi đó nhìn được, người ta có thèm để mắt đến con đâu.” Đúng lúc cô nói câu này thì cửa mở, anh ngạc nhiên nhìn cô, vừa muốn lên tiếng, liền bị Kim Thu nhanh tay bịt miệng lại, một tay cô bịt miệng anh, một tay cầm điện thoại nói qua loa với mẹ: “Mẹ, chuyện này không vội được, khi nào con có chắc chắn sẽ báo với mẹ, nhé.”

Cô muốn muốn nhanh cúp máy, để tránh việc đột nhiên Bạch Tuyên lên tiếng để mẹ nghe thấy, nhưng hôm nay mẹ Kim lại nói nhiều hơn thường ngày, bà không cam lòng nói, “Con cảm thấy xem mắt thế nào, cô con nói…”

“Ấy” Kim Thu tiếp tục cắt lời bà, “Mẹ, con mệt quá, đi tắm đã, nói chuyện với mẹ sau, bái bai….”

Cô nói vài câu rồi cúp điện thoại, sau đó tức giận lườm anh “Anh liếm tôi làm gì, bẩn chết đi được” Cô lau lên áo anh hai lần, “Toàn là nước bọt.”

Anh đi vòng vòng sau lưng cô, phòng tắm quá nhỏ, cô không ra ngoài được. “Anh vào theo làm gì?”

Giống như làm ảo thuật, anh lấy một bộ đồ ngủ và đồ lót từ phía sau: “Anh biết việc đầu tiên em làm khi về là đi tắm, nên đã chuẩn bị xong cho em rồi.”

Anh cẩn thận đặt quần áo lên kệ, kéo rổ ra ngoài để cô để quần áo bẩn, còn không quên giúp cô đóng cửa cẩn thận, sau đó nhấc tay cô lên, cọ cọ mặt, giống như con chó lớn đòi chủ vuốt ve, “Meo ~ có chuyện gì thì gọi anh.”

Kim Thu kinh hãi: “Tiếng ‘meo’ kia là sao? Đừng bán manh như thế chứ?” Người đàn ông đẹp trai như vậy còn giả ngây thơ nũng nịu, thật là khiến người ta không chịu nổi mà.

Bạch Tuyên cẩn thận nhìn qua cửa phòng tắm, từ khi Kim Thu bắt đầu cảnh giác, cô liền hạ nghiêm lệnh, mỗi lần cô đi tắm rửa, anh đều phải đứng ngoài cửa, vì nửa trên cánh cửa là kính mờ, nên cô có thể nhìn thấy bóng anh, đề phòng anh lại ẩn thân nhìn trộm.

Hối hận cũng muộn rồi, sao lúc ấy anh lại không kiềm chế nổi, nói ra suy nghĩ của mình chứ, đã nhìn lén, lại còn nói ra, không phải là tự tìm đường chết thì là gì?

Anh u oán đứng đấy, chỉ cảm thấy cánh cửa lớn kia giống như bia đá của Lương Sơn Bá, là dải ngân hà mà Vương mẫu nương nương lấy xuống, cản trở cô và anh gặp nhau.

Quá tàn nhẫn, cực kì tàn nhẫn. Anh nhịn không nổi, muốn nằm cào cửa giống một con mèo hình người.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ly Hồn Ký Chương 6

Bạn đang xem Ly Hồn Ký. Truyện được dịch bởi nhóm liethoacac.com. Tác giả: Thanh Thanh Lục La Quần. Chapter này đã được 59 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.