247Truyen.com

Ly Hồn Ký Chương 32: Hạnh Phúc

Ly Hồn Ký - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ly Hồn Ký Chương 32: Hạnh Phúc online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Vệ Thiên Hành có thể thấy hôm nay Kim Thu vô cùng vui vẻ, hai mắt cong như trăng khuyết, ý cười tràn ra khỏi khóe miệng, vẻ mặt dịu dàng hân hoan như vậy bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ cảm thấy thoải mái, cho nên giọng điệu của hắn cũng trở nên nhẹ nhàng: “Trên đường nhặt được tiền à?”

“Hả?” Kim Thu vừa pha cho Vệ Thiên Hành một ly cà phê, hắn rất kén chọn, chỉ uống cà phê rang xay, đây đã trở thành công việc mỗi buổi sáng của cô.

Vệ Thiên Hành cầm lên uống một ngụm, cười nói: “Không phải nhặt được tiền à, sao hôm nay cô vui vẻ thế?”

Kim Thu sờ sờ mặt mình, quả nhiên phát hiện khóe miệng cong lên, cô liều mạng nhịn xuống, “Thực sự rõ ràng như vậy sao?”

Thế nhưng phản ứng của Vệ Thiên Hành là nhíu nhíu đầu mày: “Xảy ra chuyện tốt gì à?”

“Chỉ là tâm trạng tốt thôi.” Kim Thu cong khóe miệng cười, trở lại phòng làm việc của mình, Elizabeth đã quyết định ở nhà giúp chồng dạy con, trong phòng làm việc chỉ còn mình cô —– đúng rồi, hôm nay có thêm một người nữa.

Bạch Tuyên đang đứng trước cửa sổ sát đất nhìn ra xa xa toàn khu thương mại phồn hoa nhất trong thành phố này, dòng người qua lại nhộn nhịp, anh nhìn một lúc lâu, sau đó đến bên cạnh Kim Thu: “Vợ à em đang bận gì vậy?”

Tuy phòng làm việc bốn bề đều là kính trong suốt, nhưng buông rèm xuống cũng sẽ không thấy rõ tình trạng bên trong, Kim Thu có thể yên tâm nói chuyện với anh: “Em phải làm việc, anh chơi một mình đi.” Cô ném di động của mình sang cho anh, chỉ cho anh cách lên mạng.

Bạch Tuyên nghe lời, ngồi vào sô pha hứng thú lướt web, trong di động cô có lưu một vài trang web, anh nhấn vào xem, liền thấy đó là mấy trang web cô thường hay dạo qua.

Một diễn đàn truyền thông, một trang ngôn tình, còn có diễn đàn thú cưng.

Trên diễn đàn truyền thông có chuyên mục tư vấn tình cảm, ví dụ như tình yêu nơi xứ lạ, tỷ đệ luyến, còn có thầm mến, Bạch Tuyên được mở rộng tầm mắt, phát hiện ra trên thế giới này lại có thể có nhiều cực phẩm như thế, thật sự phải vừa xem vừa trầm trồ.

Kim Thu thấy anh xem vô cùng nhập tâm, cũng thu lại tầm mắt, tập trung toàn bộ sự chú ý vào công việc, cô một khi chuyên tâm sẽ quên mất thời gian, lúc hoàn thành xong công việc mới nhận ra đã gần đến bữa trưa.

Cô đứng lên hoạt động gân cốt, Bạch Tuyên vội vàng ném di động sang một bên, chạy đến xoa bóp cho cô, lực tay anh rất vừa phải, Kim Thu cảm thấy thoải mái hơn nhiều, có một người bạn trai ở bất cứ đâu cũng chu đáo như vậy, cô thật sự quá may mắn.

Kim Thu vui vẻ, thừa dịp xung quanh không có ai liền hôn lên mặt anh một cái, Bạch Tuyên sửng sốt, chợt xấu hổ xoa mặt: “Vợ à, ở bên ngoài như vậy không tốt lắm, ngượng ngùng quá đi!”

Đã ngượng ngùng sao còn hôn lại người ta hai cái? Kim Thu không nói gì, nghĩ nếu ra ngoài ăn với Lam Như Vân thì sẽ rất kỳ lạ, cứ gọi đồ ăn đến là được, nào ngờ điện thoại còn chưa cầm lên liền thấy Lam Như Vân gõ cửa: “Kim Thu, cùng nhau đi ăn nhé?”

Cô nghĩ không ra cớ gì để từ chối, vì vậy chỉ có thể đáp: “…Được.”

Trong công ty có căn tin, đồ ăn ở đây cũng không tệ, Kim Thu chọn một phần ăn, tiện thể mua thêm một cốc sữa, là cốc giấy không phải cốc nhựa, vì anh không thể ăn quang minh chính đại, Kim Thu chỉ có thể mua đồ uống cho anh đỡ thèm.

Lam Như Vân không hề biết đối diện còn có một người đàn ông, lúc này đang ôm cốc sữa mà Kim Thu đặt lên bàn vui vẻ uống, thuận tiện đánh giá chị ta, Lam Như Vân nói với Kim Thu về ngày Quốc Khánh: “Hàng năm vào dịp Quốc Khánh, công ty đều tổ chức đi du lịch, em có đi không?”

Kim Thu cắn đầu đũa: “Em phải cân nhắc một chút.” Việc công ty cho nhân viên đi du lịch thật sự không tệ, nhưng Quốc Khánh chỉ có ba ngày nghỉ, nếu đi sẽ không còn thời gian nghỉ ngơi nữa, mệt mỏi mà trở lại tiếp tục làm việc.

Vậy không bằng ở nhà với Bạch Tuyên thư giãn thoải mái. Cô suy nghĩ, thuận miệng hỏi: “Chị đi sao?”

“Chị muốn đi cùng Thiên Hành.” Lam Như Vân cười ngọt ngào, Kim Thu bừng tỉnh, tuy nói nhân viên đi du lịch, nhưng cấp bậc khác nhau đi những nơi khác nhau, Vệ Thiên Hành cùng Lam Như Vân đi du lịch sẽ không chỉ đơn giản là du lịch, còn để phát triển tình cảm, phần lớn thành viên đều là phó tổng, giám đốc trong công ty, bọn họ cũng có thể dẫn theo vợ con đi cùng, xem như là có liên quan đến nội bộ công ty.

Nếu Lam Như Vân đi cùng Vệ Thiên Hành, tự nhiên có thể phát triển tình cảm, Kim Thu cẩn thận suy nghĩ điểm ấy, không ngừng chúc mừng: “Chúc mừng chị, A Lan, phải nắm thật chặt cơ hội.”

Bạch Tuyên cắn ống hút, ngẩn người nhìn vào môi Kim Thu, đợi đến khi hai người ăn xong, anh nhanh chóng vươn người sang cắn lên môi cô một cái.

Kim Thu lảo đảo, thiếu chút nữa ngã trên mặt đất, chỉ cảm thấy môi hơi đau, tức giận trừng anh, Lam Như Vân hoảng hồn: “Sao vậy?”

“Không có việc gì, em không đứng vững thôi.” Kim Thu đâu thể nói với Lam Như Vân, ban ngày ban mặt, cô bị một con ma cợt nhả… Kim Thu thuận tay cầm lấy chiếc cốc giấy đã rỗng trên bàn vứt vào thùng rác, Lam Như Vân không hề để ý việc cô chưa từng uống một ngụm sữa nào mà bây giờ cốc giấy đã rỗng.

Sau bữa trưa, Kim Thu thường sẽ nghỉ ngơi ở sô pha, hôm nay cũng không ngoại lệ, nhưng cô vừa đóng cửa, việc đầu tiên là lớn tiếng quát anh: “Anh vừa làm gì thế hả, dọa em giật cả mình!”

Bạch Tuyên cuộn mình trên sô pha, nước mắt lưng tròng nói: “Anh không phải cố ý đâu, hơn nữa em là vợ anh mà! Hôn một chút thì sao! Cũng đâu có ai thấy!”

Anh còn dám cãi lý, Kim Thu tức gần chết, hoàn toàn không quan tâm tới anh nữa. Chiêu này vừa xuất ra, Bạch Tuyên ngay lập tức trở nên suy sụp, cô ngồi trên ghế tra tài liệu, anh liền đáng thương ngồi xổm bên cạnh kéo góc váy cô, tựa như một động vật nhỏ đáng thương bị vứt bỏ.

Kim Thu không động đậy, làm như không thấy mấy hành động đáng thương của anh, Bạch Tuyên dứt khoát ngồi lên tấm thảm lót phía dưới bàn làm việc, cởi giày cho cô, mùa thu đến, khí trời mang một chút lạnh, cô mang một đôi tất chân trong suốt, khi cởi giày cao gót còn có thể thấy những ngón chân trắng nõn, anh xoa xoa bàn chân đau nhức cho cô, Kim Thu nhìn qua, nhịn không được nở nụ cười: “Xong chuyện chỉ biết nịnh nọt.”

“Vợ à ~~” Anh nhận ra cô đã hơi nguôi giận, tiếp tục đáng yêu lấy lòng, Kim Thu bất đắc dĩ, đá nhẹ vai anh: “Tha thứ cho anh rồi, đừng trốn dưới váy em nữa!”

Trắng trợn làm ra động tác im lặng: “Anh thực sự không thấy “chíp bông” của em là màu tím.”

“…” Kim Thu cắn răng, nghiến ra hai chữ, “Câm miệng!” Buổi sáng lúc thay quần áo, lần nào anh không nhiệt tình phấn khởi xông đến nói “Anh giúp em”, sau đó sờ loạn lung tung ăn đậu hũ.

Bạch Tuyên lập tức bưng kín miệng, anh đột nhiên cảm thấy vị trí này thật sự không tệ, đối diện cánh cửa, nhưng có bàn làm việc và máy tính che khuất, không ai có thể thấy cô nói chuyện, đương nhiên cũng sẽ không thấy anh làm gì mờ ám ở dưới.

Ánh mắt anh vừa chuyển, đúng lúc có thể thấy cặp đùi tuyết trắng giao nhau của cô, lúc cô đổi tư thế có thể nhìn thấy một góc nội y, do nửa hở nửa kín, càng làm người ta mơ màng, không hổ là phong cảnh dưới váy, hết sức kiều diễm.

Ngay lúc anh đang mơ màng, Kim Thu giật một tờ khăn giấy đưa xuống cho anh, Bạch Tuyên sờ khóe miệng, yên lặng cầm lấy lau, ừm, anh lại thật sự chảy nước miếng.

Bạch Tuyên lén nhìn thoáng qua Kim Thu, nhận ra cô không tức giận, ngược lại chọc một ngón tay vào mặt anh: “Thế này liền chảy nước miếng à, thật sự không có tiền đồ.” Nói xong, trên mặt cô cũng tràn đầy ý cười, đối với loại chuyện bạn trai nhìn đùi mình chảy nước miếng này, cô có chút thỏa mãn cùng hư vinh, thật đúng là… Khụ khụ, suy nghĩ của phụ nữ.

“Sờ sờ được không?” Anh nuốt nước miếng, đưa tay lên cầu xin.

Kim Thu liếc anh: “Có triển vọng, bạn gái mình mà vẫn lén lén lút lút.” Âm cuối khó có thể che giấu ý cười, Bach Tuyên đưa móng vuốt đến trên đùi cô, sau đó lại cảm thấy nghiện, dứt khoát gối đầu lên đùi cô, tay ôm đôi chân thon dài, lấy một loại tư thế vô cùng kỳ quái mà ngủ.

Đến khi làm xong việc cúi đầu nhìn xuống, phát hiện anh đang ngủ, vẻ mặt say ngủ điềm tĩnh đáng yêu, làm cô không đành lòng quấy rầy, động cũng không dám động một chút.

May là anh rất nhanh liền tỉnh ngủ, dụi dụi mắt, nỉ non gọi: “Vợ.”

“Dậy?” Kim Thu dịch lại chân, cầm lấy tài liệu đã chỉnh sửa, “Em phải ra ngoài một chút, anh đi dạo quanh một lúc cũng được.”

Bạch Tuyên che miệng ngáp một cái: “Được rồi vợ, anh sẽ nghe lời.”

Vệ Thiên Hành đang ký tên vào tài liệu, đột nhiên lên tiếng: “Đúng rồi, chuyến du lịch của công ty, cô có đi không?”

Tuy có thể đi chơi miễn phí, nhưng Kim Thu lúc này thiên vị thế giới riêng tư của cô và Bạch Tuyên hơn, đang chuẩn bị uyển chuyển từ chối, chợt nghe Vệ Thiên Hành nói: “Tôi vừa lúc có một nơi rất tốt, đi đảo m**, cô đi cùng làm bạn với A Vân đi.”

Cái gì, lần này đi du lịch nước ngoài, hơn nữa còn là thiên đường nghỉ mát như vậy, lại không phải tốn đồng nào, chỗ đó không phải chỗ mà nhân viên bình thường có thể đi, lúc trước cô có đi một lần, cũng chỉ được đi một nơi nhỏ trong nước, lúc này quả thật hơi lung lay.

“Hộ chiếu công ty sẽ làm.” Vệ Thiên Hành nói, “Tôi chưa bao giờ bạc đãi nhân viên, cô cân nhắc kỹ một chút.”

Kim Thu ngay lập tức ra quyết định: “Tôi muốn đi.” Vệ Thiên Hành nghe vậy, lại ngẩng đầu khẽ cười với cô, thế nhưng Kim Thu đang chìm đắm trong suy nghĩ có thể mang theo Bạch Tuyên đi cùng, hoàn toàn không chú ý đến mị lực trong nụ cười kia của Vệ Thiên Hành.

Cô trở lại phòng làm việc muốn báo tin tốt này cho Bạch Tuyên, nhưng phát hiện anh không ở đây, chắc đã chạy đến chỗ nào chơi rồi, quả nhiên, sau khi cô lướt web một lúc, liền thấy anh xuyên tường đi đến —- chiêu này Kim Thu không thấy nhiều lắm, ở nhà anh đều dùng cửa, nếu như dựa vào năng lực này làm bậy, cô chắc chắn phải đánh anh, thế nhưng bây giờ nhìn lại thấy rất chói mắt rất cuồng phách.

“Đi đâu chơi thế?” Kim Thu pha một tách trà nóng đưa cho anh, Bạch Tuyên cầm lấy uống một ngụm, đôi mắt chợt lóe lên: “Anh phát hiện rất nhiều chuyện thị phi.”

“Hửm?”

Bạch Tuyên suy nghĩ một chút, đến gần cô kể ra: “Quản lý của một phòng làm việc đang yêu đương vụng trộm với thư ký, có hai cô gái nói xấu em trong toilet, có mấy người đàn ông tụ lại một chỗ xem phim đồi trụy…”

“Được rồi được rồi.” Kim Thu mặt đầy hắc tuyến, sao vừa nghe liền cảm thấy công ty êm đẹp nhất này lại chứa nhiều ô bẩn thế.

Cũng đúng, phía bên kia bức tường, không ai biết người khác đang làm gì, tốt hơn so với việc có ai biết cô lén đưa bạn trai vô hình của mình vào phòng làm việc. Ai chà, không hiểu sao lại có cảm giác yêu đượng vụng trộm thế này nhỉ.

Tối hôm nay tăng ca, hơn nữa còn rất tàn nhẫn tăng đến mười một giờ, vừa đến chín giờ Kim Thu liền cảm thấy vô cùng đói, may mà trong ngăn kéo còn có một thanh Oreo, cô cắn phân nửa sau đó nhét vào miệng Bạch Tuyên.

Kim Thu nhớ đến thời gian ở đại học, trong căn tin có mấy đôi tình nhân đút cho nhau ăn, lúc đó cô chỉ cảm thấy sến súa buồn nôn, chưa bao giờ có hành động thân mật như thế với Đỗ Thiên Trạch, thế nhưng bây giờ cô lại thấy ăn như vậy lại rất ngọt ngào, không hiểu vì sao.

Vệ Thiên Hành gọi cho cô chuẩn bị một cuộc họp khẩn cấp, Kim Thu vội vàng nuốt xuống miếng bánh, đem nửa miếng còn lại bỏ vào miệng Bạch Tuyên, anh nhồm nhoàm nói: “Phá đám.”

“Không có gì làm thì ngắm cảnh đêm đi nhé.” Kim Thu nhìn xung quanh xác định không có ai, hôn lên trán anh một cái, vội vàng cầm tài liệu đẩy cửa đi ra.

Bạch Tuyên sờ chỗ cô hôn, thở dài, nghĩ đã muộn như vậy cô vẫn phải làm việc, thật sự quá đáng thương, nhưng còn cách nào khác đâu, ăn, mặc, ở, chỗ nào không cần tiền, anh lại không thể ra ngoài kiếm tiền cho cô hưởng phúc như phần lớn những người đàn ông khác.

Ai bảo anh là một con ma chứ? Bạch Tuyên lại thở dài.

Tài liệu Kim Thu phải chỉnh lý trên máy tính mới làm được phân nửa, Bạch Tuyên nhai Oreo, cảm thấy có vẻ đơn giản, anh thử làm những bước như cô đã làm, rất trật tự rõ ràng, không hề nhọc nhằn chút nào.

Lúc Kim Thu rời cuộc họp chuẩn bị dọn dẹp đồ đạc về nhà, liền phát hiện anh đã làm xong công việc cho cô: “Anh làm à?” Kim Thu nhìn từ trên xuống dưới, không hề có chút sai sót nào.

Bạch Tuyên gật đầu, hơi ngượng ngùng: “Anh thấy em quá vất vả, không biết làm đúng không?”

“…Tốt lắm.” Kim Thu chỉ có thể đánh giá như vậy, sau đó dọn dẹp chuẩn bị về, chắc cô có thể bắt được chuyến tàu điện ngầm cuối cùng.

Vì là chuyến cuối nên người đi rất ít, phần lớn là nhân viên tăng ca giống cô, rã rời gục trên cửa kính ngủ, Kim Thu đã cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô tìm một chỗ trống ngồi xuống, Bạch Tuyên ngồi bên cạnh, Kim Thu gối đầu lên vai anh ngủ gật, Bạch Tuyên vòng sang ôm chặt eo cô: “Ngủ đi, tới nơi anh gọi em.”

Kim Thu mờ màng đáp lời, đầu vừa chạm vào vai anh liền ngủ, người ở bên cạnh nhìn chỉ thấy một cô gái mệt mỏi ngủ gật bình thường, bên cạnh cô trống trơn, nhưng chỉ có Kim Thu biết, cô ngủ rất an tâm, vì bên cạnh cô đã có anh, tuy rằng người khác không nhìn thấy, thế nhưng một tấc cũng không rời, luôn theo sát bên bảo vệ cô.

Cô cảm thấy vô cùng, vô cùng hạnh phúc.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ly Hồn Ký Chương 32: Hạnh Phúc

Bạn đang xem Ly Hồn Ký. Truyện được dịch bởi nhóm liethoacac.com. Tác giả: Thanh Thanh Lục La Quần. Chapter này đã được 58 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.