247Truyen.com

Ly Hồn Ký Chương 3

Ly Hồn Ký - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ly Hồn Ký Chương 3 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 5: Buôn chuyện

Kim Thu cảm thấy gần đây cuộc sống của cô trở nên tốt đến vi diệu, sáng sớm, lúc đánh răng rửa mặt, kem đánh răng đã được chuẩn bị sẵn, nước cũng có, thậm chí cô còn thấy trên bàn ăn có hai quả trứng được luộc sẵn, phản : ứng đầu tiên của cô khi ấy là: “Tôi không thích ăn trứng luộc.”

Dù khi ăn không cảm nhận được mùi vị gì, nhưng anh vẫn nghiêm túc nhắc cô: “Ngày nào cũng ăn đồ ngoài hàng không tốt cho sức khỏe, từ nay về sau để tôi nấu cơm cho em đi.”

“…” Kim Thu nghĩ một chút, thấy chuyện này cũng tạm chấp nhận được, “Để tối về tôi đi siêu thị.”

Thật ra, ngày nào cũng ăn bánh rán, bánh trứng, bánh bao các thứ, cô cũng chán ngấy rồi, nhưng cô nấu ăn không ngon, sáng dậy cũng không nấu kịp, nhưng có người chủ động, cô tất nhiên rất hoan nghênh… Coi như đây là tiền thuê nhà đi, Kim Thu tự lấy cớ với bản thân.

Hôm nay tan làm hơi trễ, nhưng cũng may là chưa muộn lắm, lâu rồi Kim Thu mới đến siêu thị, lúc này đang có rau quả, thịt giảm giá, cô mua bánh mì, trứng gà, sữa, trứng muối, ít rau, tất nhiên cũng mua cho mình ít đồ ăn vặt nữa.

Cứ chút một, chút một gộp lại, ví của cô lại đổ máu thêm lần nữa, Kim Thu bắt đầu hối hận, “Biết trước thế này đã không đến siêu thị.”

Cô tức giận lườm kẻ đầu têu kia một cái, anh chỉ đơn giản nói một câu: “Về sau tôi nấu cơm cho em ăn.”

Kim Thu thở chậm lại một chút, đột nhiên nhớ lại, rất lâu lâu trước kia, có người từng nói: “Bà xã, em nấu cơm, anh rửa bát.” Không hiểu sao lại khiến cho cô có cảm giác ấm áp của một gia đình, hôm nay, một lần nữa nghe được câu nói tương tự như vậy, cô không nhịn được, hỏi tiếp: “Thế rửa bát?”

Giọng nói anh rất chắc chắn: “Tất nhiên là tôi rửa.”

“Về sau, mọi chuyện đều do tôi làm, chỉ cần em đừng đuổi tôi đi.” Giọng anh phảng phất có chút nịnh nọt, làm nũng. Kim Thu thấy vậy, cảm giác mặt mình nóng lên, đàn ông đẹp trai đúng là có lợi, những lời này, không khiến người khác thấy chán ghét, mà lại là lạ giống như có một chiếc lông vũ vuốt nhẹ trong lòng vậy.

Cô cười, “Anh cũng biết nịnh nọt cơ à.”

“Tôi thích em.” Anh thản nhiên trả lời, đồng thời cười minh họa một cái, tâm trạng Kim Thu liền trở nên phức tạp, cuối cùng anh lại hào phóng, nói thêm một câu, “Rất muốn ôm em, hôn em,” Càng nói càng có chút ngại ngùng, “Ở cùng em…”

Mẹ nó! Kim Thu đen mặt lùi lại mấy bước, “Cả đời này anh cũng đừng nghĩ đến chuyện lại gần tôi.”

Anh tủi thân: “Đây chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”

“Bình thường cái rắm!” Kim Thu sợ đến mức nổi hết da gà, trong nhà có người đàn ông lúc nào cũng tâm tâm niệm niệm muốn làm loạn với mình thật sự rất kinh khủng, cô lập tức trốn tránh, “Tôi muốn vào phòng, đừng có vào theo.”

“A!”

Kim Thu nghĩ xem có nên gọi cho thím Hồng hay không, cô thấy tấm bùa thím Hồng đưa cho, căn bản là vô dụng, thế này chẳng phải là quá bất lợi sao? Nhưng nếu siêu độ anh ta, Kim Thu lại không nỡ.

Nhất là khi nhìn thấy bát cháo trắng vừa nấu xong lúc sáng, những suy nghĩ hôm trước dường như biến mất. Hơn nữa, cháo rất ngon, lâu lắm rồi cô không uống cháo trắng.

“Cháo rất tốt cho dạ dày, em uống hết đi.” Anh ngồi bên cạnh, bóc trứng vịt muối cho cô, “Nhớ ăn cơm đúng giờ.”

Kim Thu lườm anh một cái: “Anh quản nhiều nhỉ?”

Hậu quả của việc ăn sáng ở nhà là suýt muộn làm, sáng sớm, sau khi quẹt thẻ xong kiểu gì cũng có một đống việc làm, cô bận bịu đến mức quên giờ ăn, đến khi nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ, gọi thức ăn bên ngoài đến, dù thế nào cô cũng thấy đồ ăn hôm nay có vẻ quá ngấy.

Lam Như Vân cầm cốc cà phê đến, cười cô: “Gần đây tâm trạng không tệ, có bạn trai?”

Kim Thu suýt phun hết cơm ra ngoài: “Muốn thì cũng phải có thời gian chứ.”

Mỗi ngày cô chỉ đi lại giữa công ty và nhà ở, làm gì có thời gian quen bạn trai?! Lam Như Vân cũng biết, vỗ vỗ vai cô: “Cần chị giới thiệu người cho em không?”

“Em không có ý định yêu đương!” Kim Thu nghiêm túc tỏ thái độ của mình.

Lam Như Vân cười duyên một tiếng: “Đây không phải là chuyện em thích hay không, duyên mà đã đến, em có muốn ngăn cũng không được.”

Về chuyện này cô cũng đồng ý, mối tình đầu của cô là trên trời rơi xuống, cứ bỗng dưng xuất hiện như vậy. Lam Như Vân trừng mắt với cô: “Biết không, có vài người phụ nữ rất tốt số, không cần mất công theo đuổi, tự nhiên sẽ có đàn ông tự tìm đến.”

Kim Thu vỗ mông ngựa: “Vậy chắc chắn đó là chị Lam đây, không phải em.”

“Cái này cũng chưa chắc.” Lam Như Vân nhìn cô nghĩ nghĩ một lúc, Kim Thu bị chị ta nhìn đến phát sợ, lấy cớ phải đi photo tài liệu, trốn đi.

Tối cô bị giám đốc bắt ở lại làm thêm giờ, Kim Thu mới tốt nghiệp một năm, giữ chức trợ lý giám đốc, cấp trên là một vị gái ế 35 tuổi, vì vậy nên tính cách có chút nóng nảy, nhưng Kim Thu lại cảm thấy có cấp trên là phụ nữ, ít nhất thì cũng sẽ tránh được chuyện quy tắc ngầm, nên cô không oán trách một câu nào, ngoan ngoãn ở lại tăng ca.

Nhưng khi cô tăng ca xong, ngẩng đầu lên, đã thấy phòng làm việc tối đen, trong lòng Kim Thu có chút sợ hãi, cô dọn qua quýt một số thứ, chuẩn bị về nhà sớm, giày cao gót vang lên tiếng “Lộc cộc” ở hành lang vắng tanh, rơi vào tai cô, giống như có người đi theo cô vậy,

Kim Thu cảm thấy nổi hết da gà, trước đây vì không tin vào ma quỷ nên cô không sợ, nhưng sau khi gặp con quỷ ở nhà, thần kinh cô bắt đầu yếu đi rất nhiều.

Thang máy vừa mở ra, Kim Thu liền thấy một người đàn ông trẻ tầm 30 tuổi, mặc âu phục đi giày da đứng trong thang máy, phong thái ung dung, dù là làm tăng ca đến giờ này, nhưng trên mặt vẫn không có chút mệt mỏi nào.

Kim Thu gật đầu với anh một cái, coi như chào hỏi, sau đó im lặng đứng trong góc đợi thang máy xuống.

Đúng lúc này, đột nhiên cô nhớ ra người trước mặt, đây chẳng phải là tổng tài của các cô, Vệ Thiên Hành sao? Vì vẻ ngoài đẹp trai, nhiều tai tiếng, anh ta vẫn luôn là trung tâm tám chuyện của mọi người trong công ty, Kim Thu thầm xấu hổ vì nãy không nhận ra anh ta. Cũng khó tránh, công ty lớn có hơn mấy nghìn người, sao có thể nhớ được hết chứ.

Nhưng mà trai đẹp thì vẫn là trai đẹp, góc cạnh rõ ràng, mười phần sắc bén, bộ âu phục mặc trên người cực kì vừa vặn, kẹp cà vạt…. Hình như là kim cương thật, lấp lánh rực rỡ. Nghe nói là cháu ngoại của chủ tịch công ty, tương lai sẽ là người thừa kế, đẹp trai, nhiều tiền, đại diện cho các nhân vật tổng tài trong ngôn tình.

Thang máy mở ra, Kim Thu và Vệ Thiên Hành lần lượt đi ra ngoài, còn chưa kịp rẽ về phía trạm xe, đã thấy một mỹ nữ giận đùng đùng đi đến, gót giày cao gót nhỏ nhìn như chuẩn bị gãy đến nơi.

“Vệ Thiên Hành, anh là đồ không có lương tâm!” Lời mở đầu thật kinh điển! Kim Thu đi chậm lại, trong lòng tò mò, thật sự rất muốn xem tận mắt xem vị tổng tài nổi tiếng trăng hoa này đối phó với bạn gái thế nào.

Vệ Thiên Hành nhướn mày một cái: “Quách Quỳnh!”

Quách Quỳnh! Đây chẳng phải là nữ minh tinh đang nổi tiếng sao, gần đây hình như mấy bộ phim não tàn trên ti vi, đều là do cô ta đóng nhân vật chính thì phải! Kim Thu chưa từng được tiếp xúc với minh tinh ở khoảng cách gần, lúc này không kìm được lòng hiếu kì, ngẩng đầu lên nhìn cô ta một cái.

Ngay sau đó, một chuyện cực kì máu chó diễn ra, Quách Quỳnh giậm chân một cái, nhấc ví da lên, đánh mạnh về người Kim Thu: “Tao đánh chết mày, đồ tiện nhân.”

Biểu cảm của Kim Thu: “(⊙o⊙)!” cô liên tục lùi người về sau mấy bước, Quách Quỳnh tiếp tục đuổi theo: “Mày còn muốn chạy?”

“Chị Hai, chị đánh tôi, sao tôi lại không được chạy chứ?” Kim Thu cực kì oan uổng, cô cảm thấy mình đúng là xui xẻo, chỉ là tò mò nhìn người nổi tiếng một cái thôi, sao người kia lại kích động thế chứ.

Vệ Thiên Hành nắm lấy cổ tay Quách Quỳnh: “Em đang làm gì thế, cô ấy chọc giận gi em?”

“Anh còn không thừa nhận! Em nghe nói anh cùng thư kí ở công ty có dây dưa mập mờ với nhau!” Quách Quỳnh căm hận nhìn Kim Thu, “Con hồ ly tinh này!”

Kim Thu biết mình nằm không cũng trúng đạn, cô lập tức lên tiếng: “Tôi không quen anh ta, chị nhận lầm người rồi.” Bây giờ có quen thì cũng phải làm như không quen, buôn chuyện rất vui, nhưng bị buôn chuyện thì là một bi kịch đấy!

Vệ Thiên Hành giống như không muốn nói lý với cô ta nữa: “Cả ngày lẫn đêm đều chỉ biết phát điên, anh cũng không quản em nữa.” Anh ta xoay người vào bãi đỗ xe lấy xe, Quách Quỳnh giậm chân một cái rồi chạy theo.

Thấy một màn như vậy, Kim Thu liền thở phào nhẹ nhõm, cũng chuẩn bị chạy nhanh đến ga tàu điện ngầm, nhưng một giây sau, sắc mặt cô liền chuyển sang kém, kém đến không thể kém hơn, đen đến không thể đen hơn nữa.

Nguyên nhân không là gì khác, mà là… chân cô lại …. Trẹo, nãy khi cô né tránh Quách Quỳnh, không để ý nên bước hụt một bậc thềm, khi nãy không thấy gì, giờ cử động một cái liền thấy cực kì đau nhức.

Tò mò hại chết mèo, lời các cụ nói cấm có sai! Kim Thu thề, sau này thấy chỗ nào ồn ào, nhất định phải trốn kĩ rồi mới xem, hậu quả chuyện này để lại thật đau.

Cô thử lắc cổ chân, thấy đau đến lạnh người, “Em không sao chứ?” Cô thấy bên tai có tiếng người hỏi, dưới đèn đường, cô thấy anh lo lắng bước đến, đêm đến gió rất lớn, vạt áo mỏng của anh bị thổi bay lên, tình cờ lại để lộ ra một kẽ hở nhỏ bên hông.

Eo kia thật nhỏ. Kim Thu không ngờ là mình còn có tâm trạng để ghen tị. Anh cũng ngồi xổm xuống, xoa xoa cổ chân cô, Kim Thu đau đến hít một hơi lạnh: “Đau chết tôi!”

“Có trật khớp không?” Anh bối rối, muốn đỡ cô, lại không dám tiến gần đến cô trong phạm vi một thước, Kim Thu cũng không dám nói chuyện với anh trước mặt mọi người, sợ người ta tưởng cô bị điên, nên chỉ có thể ngồi xuống bậc thềm, cầm nửa chai nước trong túi xách đổ xuống chân.

Nước lạnh cũng có chút tác dụng, Kim Thu lảo đảo đứng lên, anh không đứng nhìn được nữa, tiến lên một bước, ôm cô từ phía sau, nói nhỏ: “Đừng quay đầu lại nhìn, cứ để tôi đỡ em thế này đi.”

Hơn nửa trọng lượng của Kim Thu đều dựa lên người anh, từ từ đi đến ga tàu, cứ như vậy, áp lực đặt lên mắt cá chân giảm đi rất nhiều. Kim Thu cũng không nhắc đến khoảng cách một thước kia nữa.

Vừa đi được mười mấy bước, một chiếc xe lái tới, Kim Thu liếc qua, hình như, là chiếc xe trước kia Lam Như Vân từng lên, nhìn lại cái nữa, sắc mặt của cô liền trở nên đặc sắc hơn.

Người ngồi chỗ tài xế là Vệ Thiên Hành! Hình như anh ta cũng chú ý đến tư thế quái gở của cô, hạ cửa kính xuống, nhìn một lúc rồi nói: “Tôi chở cô về.”

Kim Thu hơi do dự, lên xe của người lạ không an toàn, nhưng trong tình huống này của cô, từ chối cũng không phải là lựa chọn sáng suốt, nên cô cắn răng, thoải mái đáp: “Vậy thì làm phiền anh.”

“Không có gì.” Vệ Thiên Hành còn rất lịch sự mở cửa xe giúp cô: “Cô ở đâu?”

“Khu Lệ Chi”

Xe tốt, kĩ thuật lái của Vệ Thiên Hành cũng rất tốt, lái xe rất ổn định, hai người cũng không có gì để nói với nhau, một lúc sau, Vệ Thiên Hành lên tiếng trước: “Vừa nãy cô ấy nhận nhầm người, khiến cô bị thương, xin lỗi.”

“Không sao.” Kim Thu thầm oán giận, tôi nói có sao thì anh có bồi thường cho tôi không?

“Chuyện ngày hôm nay…” Vệ Thiên Hành còn chưa nói hết câu, Kim Thu liền biết điều, nói tiếp: “Tôi chẳng biết gì cả.”

Rất tốt!

Vệ Thiên Hành liếc mắt nhìn cô một cái, đối với cô nhân viên quèn này, anh ta chả có ấn tượng gì, nhưng lúc này, dưới ánh đèn đường, anh lại phát hiện ra khuôn mặt cô rất thanh tú, mềm mại, không trang điểm, da rất mịn, ánh mắt nhanh nhẹn, theo cách nói của anh ta, thì là rất có linh khí.

Mấy phút sau, trong lòng anh lại thêm một nhận xét nữa, rất dễ nhìn.

“Đến nơi rồi.”

“Cảm ơn.”

Anh chưa nói thân phận của mình, mà cô cũng không có ý định làm quen, khi xuống xe cô liền rầu rĩ, cô không báo rõ địa chỉ cho anh ta, cũng là một kiểu tự vệ, mà bây giờ cô phải đối mặt với khu trọ tối đen vắng lặng, đứng một mình trong những cơn gió lớn, khó tránh khỏi cảm giác cô đơn.

Một đôi tay khỏe mạnh nhanh chóng ôm lấy eo cô, từ từ đỡ cô đi vào trong, đường đi rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng chó sủa, tiếng côn trùng, có nhiều chỗ đèn đường bị hỏng, cô phải dùng điện thoại để chiếu sáng, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn anh một cái.

Anh vẫn chăm chú nhìn đường, giúp cô tránh giẫm phải đá hoặc vấp phải những bậc thềm, nhưng Kim Thu phát hiện ra, dù vô tình hay cố ý, giữa người anh và cô, luôn có một khoảng cách tầm 30cm, anh không hề kì kèo một câu nào, chỉ có hai cánh tay vững vàng đỡ lấy cô, không biết tại sao, Kim Thu lại không thấy khó chịu hay ghét bỏ, thậm chí, cảm giác gần gũi này lại khiến cho lòng cô từ từ ấm áp, bình yên lại.

Chương 6: A!?!

Mở cửa về nhà, Kim Thu liền thở phào nhẹ nhõm, hai vai mỏi nhừ, cả người chỗ nào cũng đau, ước gì có thể lên giường nghỉ ngơi luôn, nhưng mà chuyện cần làm đầu tiên là cởi giày đã.

Trong nháy mắt, anh đã lấy dép lê đến, ngồi xổm xuống, chuẩn bị đổi dép cho cô. Kim Thu giật mình, “Anh làm gì?”

“Đổi dép.” Anh nói thản nhiên.

Kim Thu phất tay đuổi anh đi: “Được rồi, anh không nhất thiết phải làm chuyện này, tôi tự làm được.” Cô đi giày cao gót, chỉ cần hất chân là xong, anh xếp đôi giày cao gót của cô gọn gàng vào tủ để giày, sau đó nói: “Tôi ôm em.”

Vừa nói xong, Kim Thu liền cảm thấy cả người mình bay lên, may là ngực anh rất rắn chắc, cũng rất ấm áp, anh ôm Kim Thu đặt lên giường, “Em có việc gì thì cứ gọi tôi là được.”

“Tôi muốn tắm rửa!” Kim Thu vừa tức vừa buồn cười, nhưng giường chiếu quá mềm mại, cô nằm trên đó, cả người vừa thả lỏng liền cảm thấy cực kì mệt mỏi, không muốn động đậy chút nào.

Anh đến gần cô, mặt dày: “Tôi có thể giúp em tắm.”

“Biến!” Kim Thu chỉ chỉ vào trán anh, “Này, rốt cuộc trong đầu anh chứa cái gì thế?”

“Em.” Anh mỉm cười nói, rồi ngồi xuống sàn nhà, Kim Thu nằm nghiêng, hai người mặt đối mặt, anh đưa tay lên vuốt tóc cô, “Tất nhiên là tôi vẫn luôn nghĩ về em rồi.”

Tối nào cũng tỏ tình một lần sao? Kim Thu lắc đầu, mặc kệ anh: “Nghe này, anh không cần phải lấy lòng tôi, chỉ cần không ảnh hưởng đến tôi, tôi sẽ không đuổi anh đi, biết không?”

Anh lắc đầu: “Tôi thích em.”

Lần thứ hai trong ngày, Kim Thu lườm anh: “Anh muốn theo đuổi tôi?”

“Phải, phải.” Anh gật như gà mổ thóc.

“Anh không phải Nhiếp Tiểu Thiên, tôi cũng không là Ninh Thái Thần.” (1) Kim Thu từ chối thẳng thừng, mặc dù tên quỷ này rất đẹp trai, rất đặc biệt, nhưng cô không còn là thiếu nữ nữa, gì mà yêu nhau với ma quỷ, đúng là một chuyện hoang đường, “Nên đừng phí công.”

(1) Nhiết Tiểu Thiên, Ninh Thái Thần: 2 nhân vật chính trong phim “Thiện nữ u hồn”

Anh nghe xong những lời này, đột nhiên đứng lên, Kim Thu bị anh dọa giật mình, nhưng anh chỉ chôn đầu ở hõm vai cô, cắn cắn vành tai cô, cô mất tự nhiên tránh đi một chút, anh vẫn tiếp tục cắn nhẹ, Kim Thu thấy hơi ngứa… Trước kia cô cũng chỉ bị Đỗ Thiên Trạch hôn má, lần đầu tiên bị người khác chạm đến chỗ nhạy cảm như vậy.

Cô thấy cực kì thiếu tự nhiên, chỉ thấy mặt càng lúc càng nóng, nhưng lại sợ anh làm bừa, đành nói khẽ: “Thả tôi ra đi.”

“Không.” Giọng anh phảng phất chút hờn dỗi, cứ đè cô như vậy, nhưng lại không hề xúc phạm cô, hôn môi cũng không hôn, chỉ cắn vành tai, liếm cổ cô, toàn là những chỗ nhạy cảm.

Kim Thu không chịu nổi nữa, đang nghĩ xem có nên đá một cái vào chỗ quan trọng của anh không, thì đột nhiên anh lại ngừng, ấp úng, “Cái kia… Tôi…”

Kim Thu cũng vừa định lên tiếng, lại cảm thấy chỗ nào đấy trên người anh có thay đổi, sắc mặt cô lập tức trở nên khó coi, anh thấy cô có dấu hiệu chuẩn bị nổi giận, liền nhanh chóng ngồi dậy: “Tôi… Tự tôi đi giải quyết.”

“Cút xuống giường, ngay!” Kim Thu lấy gối, đánh mạnh vào đầu anh, anh không nói gì, nhanh chóng chạy vào phòng tắm.

Anh vừa đi, cô lại càng cảm thấy lúng túng hơn, cô vừa tức vừa ôm mặt, nhất quyết không chịu thừa nhận tim mình đang đập càng lúc càng nhanh.

Kim Thu không ngừng tự an ủi mình, mày chỉ bị sắc đẹp mê hoặc thôi, đây là phản ứng sinh lý bình thường, không sao.

Cô thật sự thấy rất phiền lòng, bình thường, gặp đàn ông, chỉ cần cô tỏ thái độ không tiếp nhận, thì sẽ không có ai đưa tình yêu cuồng nhiệt của mình dán lên mông lạnh, cũng không có ai ép cô, trừ khi là tội phạm, nhưng cái người trong nhà tắm kia lại khác….

Chỉ cần anh ta thích, anh ta có thể nhìn trộm cô tắm, nửa đêm có thể bò lên cửa sổ của cô, luật pháp cũng không có tác dụng với anh ta, có thể báo án bắt anh ta chắc? Bùa của thím Hồng cũng không đuổi anh ta đi được. Có thể nói là cô hoàn toàn không có cách nào để đối phó.

Kim Thu phân vân, nghĩ xem có nên gọi điện cho thím Hồng không. Cuối cùng, cô chưa kịp cầm điện thoại lên, thì nghe thấy có tiếng …. Rên…Phát ra từ nhà tắm, cô suýt hộc máu mồm, “Này! Anh đang làm trò gì thế!?!”

Câu này của cô là câu cảm thán, nhưng chẳng hiểu sao vào tai anh lại thành câu nghi vấn, nên cửa phòng tắm từ từ mở ra, anh che che lấp lấp: “Tôi… Tôi…”

Kim Thu vô tình liếc mắt xuống, lập tức thấy mình như bị sét đánh, giọng nói run rẩy: “Anh… Anh… Đồ biến thái!”

“…Là em hỏi tôi đang làm gì mà….” Anh oan ức, giấu mình sau cánh cửa, chỉ để lộ cái đầu nhìn cô.

Kim Thu cảm thấy đầu mình như bốc khói: “Buồn nôn! Biến thái!” Lần đầu tiên thấy chỗ kia của đàn ông, cô thấy cực kì sốc, may là trong tay cô không có đồ gì gây sát thương, nếu không thì chắc chắn cô sẽ nện nó vào đầu anh.

“Đây là phản ứng tự nhiên, bình thường.” Anh nhấn mạnh, “Không phản ứng mới là bất thường.”

Bình thường con quỷ. À không, anh ta đúng là quỷ! Kim Thu không thể nhịn được nữa, định đẩy anh ta vào nhà tắm, sau đó lại đau khổ phát hiện, trong nháy mắt, trên váy cô xuất hiện thêm một thứ gì đó…

Cô không nói gì, anh lo lắng: “Thật xin lỗi, tôi lau cho em…” Còn chưa đưa tay ra, anh đã nhận được một bạt tai của Kim Thu. “Ngay lập tức biết khỏi mắt tôi!”

Anh không dám nói thêm câu nào, lập tức biến mất.

Kim Thu cởi chiếc váy bẩn ra, càng nhìn càng thấy buồn nôn, ném bừa nó vào rổ quần áo bẩn, rồi đi tắm luôn, khi mùi sữa tắm hoàn toàn át đi cái mùi khó chịu kia, cô mặc đồ ngủ, vẫn là phong cách đáng yêu như thời đại học, nhưng nhìn người trong gương, Kim Thu vẫn thấy có chút xa lạ.

Khi đi học, mái tóc cô đen, thẳng, dài, quần áo cũng rất rộng rãi, thoải mái, hầu như lúc nào cũng đeo cặp sách, nhưng giờ, cô uốn tóc xoăn, nhuộm. Đổi loại kính khác, mặc đồ công sở, dùng túi xách da, nhìn đậm chất OL (2)

(2) OL: Office lady: cô gái văn phòng.

Năm đầu tiên cô tốt nghiệp, rất loạn, giờ nhớ lại, cô cảm thấy có chút không thật, tốt nghiệp, xin việc, dọn nhà ra ở riêng, cuộc sống cứ thế tuân theo một quỹ đạo nhất định, cô cũng không chắc rằng mình có thể làm được hay không.

Thế nhưng cô vẫn kiên trì, cố gắng làm việc, cố gắng thích ứng, dần dần cô cũng quên đi bản thân mình khi còn học đại học trông như thế nào.

Nhưng giờ đây, khi mặc bộ đồ ngủ có vẻ ngây thơ này lên, cô lại phát hiện ra, thật ra mình vẫn còn mơ hồ như khi mới tốt nghiệp.

Bên ngoài có tiếng chó sủa, Kim Thu mở cửa sổ nhà tắm ra, cô ở tầng hai, tầng dưới có trồng một hàng cây, nhìn có vẻ giống hoa đào, gió thổi qua mang theo hương thơm nhẹ nhàng.

Thấy có gió mát, cô còn định đứng đau buồn một lúc nữa, nhưng lại phát hiện ra chân mình không chịu đựng được nữa, vết thương kia có vẻ nghiêm trọng, đứng lâu một chút là lại đau, cô vịn tường đi ra ngoài, anh lại đột nhiên xuất hiện, đỡ cô đến giường, rồi lấy cao Vân Nam bôi cho cô.

Kim Thu nhìn anh, anh liền ra vẻ áy náy, không dám nhìn cô, sau khi bôi cao cho cô xong, liền chạy vào nhà tắm, một lát sau Kim Thu liền nghe thấy tiếng nước ào ào, cô tức xạm mặt lại, “Anh lại làm gì thế?”

“Giặt quần áo.” Anh thò mặt ra, giơ chiếc váy của cô lên.

Kim Thu yên tâm, nhìn đồng hồ đã 11 giờ rồi, cô cũng cảm thấy rất mệt mỏi, nên đưa tay tắt điện đi ngủ.

Hôm sau thấy vết sưng đỏ ở chân đã tan đi không ít, nhưng vẫn không thể đi giày cao gót được nữa, Kim Thu đành đi đôi giày bệt mềm. Bữa sáng là chiếc sandwich đơn giản, bánh mì kẹp trứng ốp, lạp xưởng được gói lại cẩn thận, trong cốc giữ nhiệt là sữa đậu nành…. Quan trọng nhất là đây là sữa được làm từ máy làm sữa đậu nành cô trúng thưởng trong sự kiện hằng năm của công ty.

Kim Thu thừa nhận khi mình thấy phần bữa sáng này, trong lòng có chút cảm động, cơn tức hôm qua cứ thế mà biến mất lúc nào không hay, đêm qua trước khi đi ngủ cô còn định gọi điện cho thím Hồng hỏi thử xem có cách nào để đuổi quỷ đi không, nhưng khi được anh quan tâm thật lòng như vậy, không xúc động không được.

Đến công ty, đồng nghiệp bên cạnh ân cần hỏi: “Chân cô sao thế?”

Kim Thu nói dối không chớp mắt: “Hôm qua lúc về, hành lang tối quá nên bước hụt.”

Nhưng cô không lắm chuyện không có nghĩa là người khác cũng thế, khi cô đến phòng nước, đã thấy có mấy nữ đồng nghiệp đứng đó buôn chuyện, phòng nước chính là nơi nhiều chuyện nhất trần đời, đi qua đi lại, không biết bao nhiêu tin đồn được truyền ra từ nơi này.

“Này, mấy cô có thấy vòng tay của chị Lam không? Loại Cartier đấy, dù không nạm kim cương nhưng giá cũng trên dưới ba vạn.”

Chân Kim Thu đứng không vững, suýt nữa ngã sấp xuống, tiền lương của cô bây giờ mỗi tháng có bốn nghìn tệ, thế mà chỉ 1 chiếc vòng tay của Lam Như Vân đã là ba vạn rồi?

Thật đáng sợ, trong ấn tượng của Kim Thu, khái niệm về xa xỉ phẩm cũng chỉ dừng lại ở mặt dây chuyền kim cương mấy nghìn tệ… Nhanh chóng uống cốc nước an ủi mình, Kim Thu nghĩ lại, thấy mình thật ngu ngốc, dù sao người ta cũng là nhãn hiệu châu báu đẳng cấp thế giới, đại khái chỉ có quý hơn chứ không có quý nhất, mấy nghìn tệ cũng chỉ đủ cho mấy người dân đen như cô mua về cho đã nghiền thôi.

Tất nhiên là đối với mọi người, Lam Như Vân không phải là chủ đề bàn tán chính, có người không cam lòng yếu thế, chuyển chủ đề sang Vệ Thiên Hành, “Tổng giám đốc mới đổi xe, nghe đồn hơn hai trăm vạn đấy!”

“Chuyện này thì có gì, chúng ta đều biết tổng giám đốc là cháu ngoại của chủ tịch, anh ta đâu cần phải sống dựa vào tiền lương hàng tháng đâu.” Một cô nhân viên xinh đẹp khác bưng chén cà phê, thần bí nói, “Hôm trước tôi và bạn trai còn thấy tổng giám đốc vào quán rượu với một người có dáng rất giống Quách Quỳnh cơ.”

“Có khi nào là Quách Quỳnh thật không?”

Kim Thu thầm nghĩ, không phải là có lẽ, mà đúng là Quách Quỳnh! Chân cô bị trật khớp còn là do cô ta tặng đấy, phụ nữ ghen tuông thật đáng sợ!

“Khụ khụ..” Ngoài cửa có tiếng ho khan, nhân vật chính trong tin đồn đột nhiên xuất hiện ngoài cửa, những người còn lại liền tản ra, Kim Thu cũng muốn tránh đi, nhưng chân cô không tiện, không chạy nhanh được, đành dứt khoát giả bộ cái gì cũng không biết, lên tiếng chào hỏi: “Chị Lam.”

“Chân sao thế?” Thật ra Lam Như Vân có phòng làm việc riêng, không cần phải đến chỗ này uống nước, mà có vẻ cô cũng không có ý định uống trà, xem ra chỉ là đi ngang qua, ở công ty này, chức vụ càng cao, văn phòng cũng cao theo, giả sử như Vệ Thiên Hành, văn phòng anh ta chiếm nguyên cả tầng cao nhất.

Kim Thu không để mình để lộ ra chút sơ hở nào, chỉ cười nói: “Không cẩn thận bị trật khớp thôi.”

“Bị thương đến gân cốt, cẩn thận tĩnh dưỡng 100 ngày.” Lam Như Vân cũng không nhắc đến chuyện vừa nghe được, chỉ hỏi cô, “Lần trước cô đi tìm thím Hồng, sao rồi?”

À, chuyện này… Kim Thu bất đắc dĩ: “Chắc là do em nghi thần nghi quỷ thôi, chỉ lấy một tấm bùa bình an là xong.”

“Vậy thôi.” Lam Như Vân nháy mắt, cô rất thích dùng kính áp tròng màu lam, vừa đẹp vừa lạnh lùng, “Thím Hồng không chỉ có danh tiếng ở việc đoán mệnh đâu, thím ấy còn tính duyên nữa, chuẩn cực!”

Kim Thu ngạc nhiên: “Chị tính rồi à?”

“Đúng vậy, thím ấy nói, cuộc đời chị nhất định sẽ… Gặp quý nhân.” Lam Như Vân nói câu này phảng phất mang theo ý khác nữa, Kim Thu liền im miệng, cô rất thích nghe bát quái, coi như tô màu thêm cho cuộc sống đỡ buồn tẻ, nhưng cô chỉ nghe thôi, không nói, cũng tuyệt đối không bao giờ nói xấu sau lưng người khác, Lam Như Vân rất thích cô ở điểm kín như bưng này, nên quan hệ giữa hai người càng ngày càng tốt lên, “À, còn có thể cầu hoa đào, cô rảnh thì đi thử xem.”

Hoa đào? Kim Thu nghĩ, giờ trong nhà cô còn đang có một đóa hoa đào nát, không biết khi nào mới giải quyết xong đây?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ly Hồn Ký Chương 3

Bạn đang xem Ly Hồn Ký. Truyện được dịch bởi nhóm liethoacac.com. Tác giả: Thanh Thanh Lục La Quần. Chapter này đã được 67 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.