247Truyen.com

Ly Hồn Ký Chương 2

Ly Hồn Ký - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ly Hồn Ký Chương 2 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 3: Nữ pháp sư

Cả người Kim Thu đều không ổn.

Cả đêm cô ngủ không ngon, lăn qua lăn lại đều nghĩ đến chuyện hôm qua, sáng sớm hôm nay ngủ dậy thì cảm thấy đầu rất nặng, cố gắng lắm mới có thể dậy đánh răng rửa mặt, trong gương, vành mắt đèn xì lẳng lặng nói lên bi kịch của lòng cô.

Cái này cũng không sao, có rất nhiều hôm cô đi tăng ca về rồi mất ngủ, quan trọng nhất là hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Kim Thu hy vọng hôm qua cô nằm mơ, hoặc mọi chuyện chỉ là ảo giác, nhưng lý trí của cô lại phản đối.

“Này, cô có mua không?” Ông chủ bán đồ ăn sáng thấy cô đứng thẫn người, liền giục một tiếng, lúc này Kim Thu mới hoàn hồn, mua một cái bánh trứng và sữa đậu nành, lại tiếp tục công cuộc đấu tranh của mình trên tàu điện ngầm.

Người đè người, chen đến mức cả dạ dày cũng xẹp xuống, khoảng bốn mươi phút đi tàu điện ngầm, Kim Thu mới hoa mắt chóng mặt đến nơi làm việc, công việc bận rộn bắt đầu, Kim Thu liền không có tâm trạng để nghĩ đến chuyện hôm qua nữa. Chồng báo cáo cao ngất cũng đủ khiến cho cô hận mình không thể mọc ra hai cái đầu.

Mãi đến bữa trưa, Kim Thu cùng vị đồng nghiệp mỹ nữ “Giải Ngữ Hoa” kia ngồi chung một chỗ ăn cơm, nhà ăn cũng không tệ, đại mỹ nữ ngồi xuống chỗ đó, liền thu hút tầm mắt của đa số các đồng nghiệp nam, cô ấy thì coi như không thấy, hẳn là đã quen rồi.

“Nhìn sắc mặt cô rất kém, hôm qua ngủ không đủ giấc sao?” Vị đại mỹ nhân này tên là Lam Như Vân, vốn dĩ người luôn chỉ biết đến công việc như Kim Thu, thường thì sẽ không quen người nổi bật như cô ấy, nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ, Lâm Như Vân là đàn chị khóa trên của cô. Khi Kim Thu mới vào công ty, cái gì cũng không biết, cô ấy đã dạy cô không ít, thường xuyên qua lại, dần dần hai người liền trở nên thân thiết.

Lại nói, có Lam mỹ nữ bao bọc, Kim Thu mặc dù bị mọi người cô lập, nhưng đa số lại từ phái nữ, các nam đồng nghiệp thì không làm gì cô cả, thỉnh thoảng cô còn gặp may được người ta giúp đỡ.

Tình trường như chiến trường, lần này, Lâm Như Vân cảnh cáo cô, “Tìm đàn ông ấy, thì phải thật tỉnh táo phân biệt xem bọn họ có mục đích gì, có vài tên cũng không phải là vì muốn kết hôn với cô, chỉ là muốn chiếm chút tiện nghi, muốn nếm thử mối tình công sở mà thôi, còn có mấy tên đàn ông đã kết hôn ấy, thật ra họ chỉ muốn tìm chút kích thích, cô đừng có ngây thơ cắn câu.”

“Hả.” Kim Thu giật mình cười, “Em cảm thấy mình rất an toàn.”

Nói đến scandal, đâu ai dám so sánh với Lam Như Vân? Nhìn Kim Thu, vừa mới tốt nghiệp, mặc dù toàn mặc đồ công sở, nhưng mặt mũi cũng coi như trẻ trung, đâu giống như Lam Như Vân, nhăn mày một cái , cười một tiếng, giơ tay nhấc chân đều mang vẻ phong tình.

“A!” Lam Như Vân cười một tiếng, nhướn mày lên, đã thấy một nam nhân viên chuẩn bị qua đây ngồi bắt chuyện, Kim Thu không dám ở lại, ăn mấy miếng cơm rồi lập tức chào tạm biệt, Lam Như Vân lườm cô một cái.

Kim Thu thở phào, cô không có bản lĩnh như Lam Như Vân, vẫn nên làm việc đàng hoàng, kiếm chắc tiền là được rồi.

Còn chuyện yêu đương? Bây giờ cô nhớ lại, trong lòng vẫn còn có chút khó chịu. Một năm trước, vào một ngày tháng tư đầy nắng, cô và mối tình đầu của mình vẫn còn tay trong tay chậm bước trên con đường tình yêu ở trường đại học, cùng nhau nghĩ về tương lai.

Người nọ là lớp trưởng của cô, cực kì ưu tú, tỏ tình với cô trước mặt cả lớp, đó là lần đầu tiên trong đời Kim Thu được nhiều người chú ý đến vậy, các bạn học xung quanh ầm ỹ không ngừng, bạn cùng phòng kí túc đẩy cô ra khỏi đám người, rồi cô cũng ỡm ờ đồng ý.

Sau đó là những buổi hẹn hò rất bài bản, đi xem phim, ra ngoài chơi, thỉnh thoảng nắm tay, nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi, khi tốt nghiệp, lớp trưởng rất lễ độ nói lời chia tay, lý do là cảm thấy tình cảm của hai người không còn nữa, cho nên sớm chia tay thì hơn.

Kim Thu cứ mơ hồ như vậy kết thúc mối tình đầu của mình, không biết vì sao người ta thích mình, cũng không biết vì sao lại chia tay, dường như tất cả đều là do người ta chủ động, cô chỉ bị động tiếp nhận mà thôi.

Mặc dù vậy, sau đó một năm, cô cũng đã hiểu ra tình cảnh lúc đó, chuyện rành rành ra trước mắt nhưng khi ấy cô lại không phát hiện ra, người ta thích cô sau một lần hai người cùng nhau hát song ca, chỉ thế thôi. Đôi lúc Kim Thu nghĩ, hay là cô quá chậm chạp, không rõ mình thích người ta từ bao giờ, mà khi mất đi rồi thì lại hiểu ra lòng mình.

Không cần nghĩ nữa. Kim Thu lắc đầu, lên QQ hỏi Lam Như Vân.

“Chị Lam, chị có biết chùa nào linh nghiệm ở thành phố Hải không?”

Lam Như Văn nhanh chóng hỏi lại: “Sao, muốn cầu duyên?”

“Không, nhà em có ma…” Mặt Kim Thu đen lại, cô muốn cầu bùa hộ mệnh, đuổi tên sắc quỷ kia đi, nếu không thì cô lúc nào cũng thấy cả người không thoải mái.

Lam Như Văn là người bản địa, rất nhanh giới thiệu cho cô địa chỉ của một…. nữ pháp sư. Kim Thu vốn định đến một ngôi chùa lớn nào đó, vái lậy một cái, góp tiền đèn nhang, rồi mua một chiếc bùa hộ mệnh thôi, nhưng Lam Như Vân lại thần bí nói với cô: “Linh nghiệm lắm, những ông chủ giàu có cũng đến đấy cầu bùa bình an đấy.”

Thấy lời thề thốt chân thành của cô ấy, Kim Thu nửa tin nửa ngờ chép địa chỉ lại, rồi chuẩn bị ngày mai qua đó một chuyến, mai vừa đúng là ngày thứ bảy, cô được nghỉ.

Càng khiến cô vui vẻ hơn chính là, tối nay không cần làm thêm giờ, cô có thể tan làm và về nhà đúng giờ! Dọn đồ ra ngoài công ty, cô liền nhìn thấy xe của Lam Như Vân, mặc dù cô không biết đó là hãng gì, nhưng nhìn có vẻ như là xe sang, Lam Như Vân mặc bộ quần áo lụa, lộng lẫy xinh đẹp.

Kim Thu giả vờ như không thấy, chạy thẳng đến ga tàu điện ngầm. Vừa lên tàu mới nhận ra…. Giờ đang là giờ cao điểm, cô lại bị ép thành cá khô.

Càng đen đủi hơn, đằng sau cô có một ông chú khoác áo lên tay, tay còn lại cầm cặp che, và cực kì biến thái cọ cọ vào người cô, Kim Thu nghĩ vài giây, liền xác định, chuyện đang xảy ra là … quấy rối trong truyền thuyết.

Kim Thu hơi do dự, tính cách bình thường của cô không thích nổi tiếng, không thích bị chú ý, khi còn đi học, thấy có người gian lận trong thi cử, cô cũng sẽ nhắm một mắt mở một mắt, mà nếu có người hỏi bài cô cũng cũng chỉ giả chết.

Vẻ ngoài bánh bao ấy của cô đã lừa không ít người, kể cả nam sinh quay cóp bài kia, khi cậu ta dùng bút chọc chọc vào lưng cô, Kim Thu cũng chỉ đưa một tay lên, giả vờ vô tình hất hộp bút của cậu ta xuống đất, tiếng “loảng xoảng” liền khiến cho giám thị để ý đến hai người, nam sinh kia liền không dám làm gì nữa, Kim Thu cũng nhanh chóng làm xong đề thi rồi nộp bài rời đi.

Cho nên trong tình huống này, Kim Thu cũng chọn cách nhấc chân, đạp mạnh lên giày của đối phương, ông chú kia quát lớn: “Cô không có mắt à?”

“Ông mới không có mắt !” Kim Thu tức giận lườm ông ta một cái, “Ông đang cọ cọ gì đấy, còn dựa vào người tôi nữa tôi sẽ tố cáo ông về tội quấy rối!”

Các hành khách khác trong khoang tàu cũng chú ý đến chỗ này, ông chú kia cố cãi lại, “Quấy rối cô? Hừ, còn không tự nhìn lại mình đi?”

Kim Thu cười lạnh một tiếng, “Vậy ông bỏ cái áo ra cho mọi người nhìn xem nào.”

“Đồ điên!” Ông chú kia muốn đẩy cô ra, mà chẳng hiểu sao, chiếc áo đang nằm yên trên tay ông ta tự nhiên rơi xuống đất, để lộ ra đũng quần, khóa kéo đã bị kéo xuống, còn có thể thấy được đầu của thứ nào đó… Ánh mắt những người phụ nữ khác trên toa tàu liền trở nên khó chịu.

Vừa đúng lúc đến trạm dừng, ông chú kia chạy trối chết, lúc này Kim Thu mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà cái cảm giác khó chịu kia vẫn không biết mất.

Cảm giác bị một ông chú hèn hạ quấy rối thật là…. Rất khó nói, thật mệt mỏi. Kim Thu còn mải nghĩ những vấn đề khác, nên cũng không nghĩ xem, rõ ràng tàu điện không rung lắc gì, mà sao chiếc áo kia lại rơi xuống đất, nói là rơi, thà nói nó bị người nào đó kéo xuống thì nghe còn hợp lý hơn.

Hôm trước gặp quỷ, hôm nay gặp yêu râu xanh, Kim Thu cảm thấy hình như năm nay là năm hạn của mình thì phải, lúc nào cũng gặp xui, nên quyết định ngày mai sẽ đến tìm nữ pháp sư kia, hỏi thử xem có thể giải xui được không.

Cuối cùng cô không ngờ vị nữ pháp sư kia lại khiến cô tức đến bốc khói.

Chuyện là như vầy, cô ngủ đến chín giờ, rời xa bộ chăn gối trong lưu luyến, lăn qua lăn lại một lúc rồi mới thức dậy, khi đến phòng vệ sinh đánh răng, cô thấy có một ly nước ấm được chuẩn bị sẵn, kem đánh răng cũng được nặn sẵn ra bàn chải, thậm chí ở ngoài bàn ăn còn có sẵn một ly nước mật ong ấm.

Kim Thu vừa đánh răng vừa nghĩ, con ma này đang lấy lòng, để cho mình thấy nó tốt rồi không đuổi nó đi?

Hừ hừ, nghĩ gì chứ, cô không muốn ở chung một nhà với một con sắc quỷ đã từng sàm sỡ cô một chút nào! Có lấy lòng cũng không được!

“Tôi cảnh cáo anh! Tôi không thích đồ của mình bị người khác động vào!” Trước khi ra cửa, không biết vì sao, Kim Thu lại nói một câu như vậy với căn nhà trống rỗng.

Nói xong, cô cảm thấy mình thật ngu ngốc, cô run lập cập, khóa kĩ cửa nhà. Vì hôm nay là thứ bảy, lại không phải là giờ cao điểm, nên tàu điện ngầm rất rộng rãi, cô cho địa chỉ của nữ pháp sư vào trong túi xách, trên đường đi không ngừng tưởng tượng người nọ trông như thế nào, trong tưởng tượng của cô, những nữ pháp sư thường rất thần kì, sống trong một ngõ hẻm âm u, mặc áo choàng rách, ánh mắt hung ác, sắc bén như nhìn thấu lòng người, trong phòng thì luôn phảng phất có mùi hương, nhưng thực tế lại là….

Ở một quảng trường rộng lớn, có một đoàn các bác gái đang khiêu vũ, bài hát đang vang lên “Cùng nhau leo lên đỉnh núi, không có gì ngăn trở tương lai….” (1) Dáng khiêu vũ của những bác gái kia khiến cho Kim Thu ngạc nhiên, cô thấy mình trẻ như vậy mà độ dẻo dai có khi không bằng những bác gái ấy, nên đứng yên một chỗ nhìn rất lâu.

(1) Bài hát: High 歌 – 黄龄(现场版)

Mà rõ ràng địa chỉ ghi là quảng trường này, Kim Thu lại không thể tìm thấy chỗ nào giống như phòng pháp sư cả, cuối cùng đành phải ra hỏi một bác gái, ngay lập tức cô thấy bác gái ấy chống nạnh gọi lớn: “Thím Hồng, có người tìm thím!”

Người được gọi là thím Hồng tầm tuổi 50, là người hướng dẫn khiêu vũ của những bác gái khi nãy cô thấy, dáng người bà được chăm sóc rất tốt, nhìn eo bà còn nhỏ hơn những cô gái bây giờ, tóc uốn xoăn đúng mốt: “Tìm tôi?”

“Dạ, đúng vậy.” Kim Thu không thể ngờ rằng người mình cần tìm lại là một bác gái hướng dẫn nhảy ở quảng trường, trong lòng có chút nửa tin nửa ngờ, nhưng dù sao cũng đã tới đây rồi, thử một lần cũng được, “Cháu có chút chuyện muốn hỏi.”

Thím Hồng rất thoải mái: “Được, lại đây nào.”

Sau đó bà dẫn cô đến một quán mì gần quảng trường, thím Hồng còn gọi cho mình một bát mì gà và cốc Cocacola, hỏi cô: “Cháu đến xem bói hay xem tướng?”

“Cháu luôn cảm thấy, ” Kim Thu không ngờ mình sẽ nói vấn đề này trong một quán mì, cảm thấy có chút mất tự nhên, “Có người đi theo cháu, nên cháu muốn mua một lá bùa bình an.”

Thím Hồng nhìn cô một cái, cười: “Bùa bình an, chỉ là bùa bảo vệ hay trừ tà nữa.”

“À.” Kim Thu không hiểu mấy chuyện này lắm, nghĩ một lúc rồi hỏi lại: “Cô có thể cho cháu hướng giải quyết chuyện này được không?”

Thím Hồng vừa uống Cocacola vừa nói chuyện với Kim Thu: “Giá cả chỗ cô được quy định rõ ràng từng mục, còn tùy xem cháu chọn mục nào.” Bà đưa một ngón tay ra, móng tay được sơn màu đỏ nhìn rất đẹp, “Nếu cháu chỉ muốn nó không quấy rầy cháu thì rất dễ, còn nếu cháu muốn siêu độ hoặc hàng ma, thì sẽ phải mất rất nhiều tiền đấy.”

Giọng thím Hồng rất thoải mái, thái độ có vẻ rất tốt, Kim Thu nghe giá cả bà nói ra, có chút lúng túng, “Chỉ cần nó không làm phiền cháu là được rồi.” Nghĩ đến việc anh ta lấy lòng cô, dù không muốn thừa nhận, nhưng thật ra Kim Thu cũng có chút mềm lòng.

“Năm mươi.” Thím Hồng rất thoải mái lấy một tấm bùa được xếp thành hình trái tim. “Để trên người, nó sẽ không đến gần cháu được, dán trên cửa, hắn sẽ không vào nhà được.”

“Cảm ơn.” Kim Thu trả tiền, rồi cất tấm bùa vào ví, nhưng vẫn cảm thấy có chút không yên tâm lắm, thím Hồng tiện tay viết một dãy số lên khăn giấy, “Có việc gì thì cứ đến tìm cô, đây là số điện thoại.”

Cất bùa đi, tâm trạng Kim Thu có chút phức tạp, đầu tiên là cô nghi ngờ tấm bùa này có hữu dụng không, tiếp theo cô nghĩ…. Mình có phải là quá đáng quá không, dù sao con ma kia cũng không hù dọa gì cô, cũng không làm chuyện gì xấu, trái lại, có vẻ như anh ta lại luôn giúp đỡ mình.

Nhưng nhớ lại cảm giác sợ hãi trong nhà tắm hôm đó, Kim Thu lập tức hạ quyết tâm. Con quỷ xuất hiện trong phòng tắm chắc chắn không phải là con quỷ tốt! Chỉ đuổi ra ngoài là tốt cho anh ta rồi!

Chương 4: Hiện hình.

Về đến nhà, Kim Thu luôn băn khoăn, chần chừ nửa ngày, rồi mới quyết định dán cẩn thận tấm bùa ấy lên lưng cửa, vốn dĩ cô dán thần môn (1) ở đó, nhưng rõ ràng thần môn không có tác dụng gì với con ma kia.

(1)Thần môn (ảnh minh họa)

Đợi mấy giây, Kim Thu vểnh tai, không nghe thấy tiếng động nào đặc biệt, trong lòng cô có chút bất an, thế mà vừa xoay người, cô liền nghe thấy một giọng nói trong trẻo dễ nghe, còn có chút quyến rũ nữa: “Nhà không có quỷ, em dán bùa làm gì thế?”

Kim Thu bị dọa, suýt nữa ngã xuống đất, cũng may là bám kịp vào vách tường bên cạnh. Cô hoảng sợ nhìn người đàn ông đứng ở cửa ra vào, môi run run “Quỷ…?” Mới đầu giọng cô hơi run run, âm cuối lại mang theo vài phần kinh ngạc, khó tin.

Cô chắc chắn trăm phần trăm đây là một con quỷ, vì hắn thình lình xuất hiện sau lưng cô, nhưng nếu như nói người này là quỷ, Kim Thu lại có chút bất ngờ.

Mới đầu nghĩ đến quỷ, phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ đến nữ quỷ, sau chuyện ở nhà tắm, nàng xác định lại, kia là con quỷ nam, còn có thể là sắc quỷ, nên cả người cô đều cảm thấy không thoải mái, dù sao bị một “người” đàn ông xa lại nhìn thấy hết, thẹn quá hóa giận là chuyện bình thường.

Nhưng cô không ngờ rằng, đối phương lại đẹp mắt đến vậy, đẹp mắt khác với đẹp trai, người đàn ông này rất trẻ, khoảng tầm hai lăm, hai sáu tuổi, cao tầm 1m75 trở lên, mái tóc mềm mại bị gió thổi hơi bay lên một chút, gò má mềm mại, lông mày đen nhánh, nhìn rất thông minh, hai mắt sáng ngời, trong veo, môi đỏ răng trắng, da mịn như ngọc, dù là ở thời đại người người, nhà nhà đua nhau phẫu thuật thẩm mỹ, thì đây vẫn là vẻ đẹp khiến người ta phải nhìn chằm chằm.

Trong mắt Kim Thu, cô cảm thấy cả người anh đều dán chữ “Tôi rất đẹp trai.”, khá giống với những người đang nổi tiếng trên mạng, mỗi người đều có lòng yêu cái đẹp, dù biết đối phương có lai lịch không rõ ràng, nhưng thái độ của cô cũng tốt hơn trước rất nhiều.

“Hả, anh không phải là quỷ à?” Kim Thu khó hiểu.

Anh nghiêm túc nghĩ một lúc mới đáp lại cô, “Tôi chưa chết, tất nhiên không phải là quỷ rồi.”

Kim Thu bất ngờ: “Gần đây, có phải là anh làm những việc kia không? Như kiểu đổ rác giúp tôi hay rót nước cho tôi ấy?”

“Đúng rồi, là tôi.” Lúc anh cười, xung quanh như bừng sáng lên vậy, “Mấy ngày trước, tôi còn ôm em trong nhà tắm.”

Không nói thì không ai biết! (2) Nhắc đến chuyện này, Kim Thu lại thấy tức, sắc mặt liền xấu đi: “Dù anh là ai đi chăng nữa, tôi cũng không hoan nghênh anh, tốt nhất là tự mình cút ra ngoài đi!”

(2) Nguyên văn, tác giả dùng câu này “他认真想了想” nghĩa đen: ấm nào không sôi thì lấy ấm đó, nghĩa bóng: Cố tình khui ra bí mật của người khác, không nói không ai bảo ngươi câm.

Anh mở miệng định nói gì đó, xong lại thôi, Kim Thu hung hăng lườm anh, sau đó lại thấy trên khuôn mặt trắng nõn của anh dần hiện lên một vệt đỏ ửng, đẹp hệt như hoa hồng nở trên tuyết. Kim Thu buồn bực, chẳng lẽ anh ta đang xấu hổ? Nếu vậy thì…. Cô cảm thấy cơn giận của mình dường như giảm đi không ít.

Nhưng mà, anh lại ngại ngùng nhận sai: “Tôi không cố ý nhìn em tắm.”

Holy! Sh*t! Kim Thu cảm thấy dường như có một nghìn từ f**k vừa bay qua đầu mình, cô không nhịn nổi nữa, lộ bộ mặt thật, gào lên: “Gì cơ? Anh nhìn lén tôi tắm?!!”

Cô nhặt túi xách của mình lên, đập vào đầu anh: “Lưu manh! Biến thái! Đồ điên!” Anh cũng không tránh, đứng yên cho cô đánh, chỉ chăm chăm xin lỗi: “Xin lỗi, tôi thật sự không cố ý.”

“Cút ra ngoài cho tôi!” Kim Thu cực kì tức giận.

Anh khó xử nhìn cô: “Không được.”

“Đây là nhà tôi, tôi bảo anh cút!” Kim Thu tức đến mức, giọng nói cũng nâng hẳn lên một quãng tám.

Anh thật thà đáp: “Tôi có thể rời khỏi nhà em, nhưng tôi không thể rời khỏi em!”

“Anh còn muốn dính lấy tôi?” Kim Thu hít sâu một hơi, dần bình tĩnh lại: “Nói thật, anh quấn lấy tôi làm gì? Tôi phải làm thế nào thì anh mới rời khỏi?”

Anh cuống quýt, “Đừng tức giận, để tôi kể lại hết mọi chuyện đã.”

Kim Thu vừa hét lớn, có chút rát họng, cô định vào bếp đun nước, lại phát hiện ra bình nước nóng đã được đổ đầy, cô lườm anh một cái, uống nước, “Nói đi, tôi nghe.”

Anh nghĩ một chút, mở lời: “Hình như tôi bị tai nạn giao thông.”

“Chết?”

“Không, tôi chắc chắn mình vẫn còn sống, nhưng lại không nhớ gì cả.” Anh nghĩ kĩ hơn một chút, “Tôi cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra, khi tôi có ý thức, thì đã đi theo em được mấy ngày rồi.”

Kim Thu cảm thấy nổi da gà: “Anh đi theo tôi làm gì?”

“Cần em.” Anh cau mày nghĩ một lúc lâu mới đáp lại, thật sự mà nói, anh cau mày khiến cho người nhìn có cảm giác rất đau lòng. Kim Thu cố gắng nhịn cảm giác ấy xuống, tiếp tục nghe anh kể, “Đến gần em, tôi cảm thấy rất vui vẻ, ví dụ như khi đứng gần em như thế này.” Anh đứng cách cô khoảng 3m. “Tôi sẽ cảm thấy rất yên tâm.”

Rồi tiến thêm vài bước nữa, cách cô khoảng 1m: “Như vậy thì sẽ cảm thấy tâm trạng mình cực kì tốt.”

Sau đó anh bước một bước nữa, đứng trước mặt cô, hít sâu một hơi, cảm giác như kiểu đang ngửi mùi thơm của một loài hoa, anh si mê trong đó: “Hôm đó ôm em, tôi không có cách nào để khống chế bản thân, tôi thấy rất vui vẻ, rất hạnh phúc.”

Kim Thu bị một đống ví dụ của anh dọa sợ, thấy gương mặt tuấn tú của anh phóng đại trước mắt, cảm nhận được hơi thở của anh, cô lắp bắp nói: “Không phải là anh muốn ăn tôi đấy chứ? Tôi cũng không phải là Đường Tăng, ăn xong không bất tử đâu.”

Trong phim “Chạng Vạng”, nam chính rất nhạy cảm với máu của nữ chính, rất khó khống chế bản thân. Mà những nữ yêu tinh thì lúc nào cũng muốn ăn thịt đường tăng! Đột nhiên hôm nay có loại vinh dự này, cô thật sự…. chỉ thấy sợ mà chẳng thấy vui.

“Không phải.” Anh cúi đầu xuống hõm vai cô, ngửi ngửi, “Trong vô thức, tôi luôn muốn đến gần em.”

Kim Thu suy nghĩ một lúc về những lời này của anh, thấy rất khó tin: “Anh nói cái gì thế? Lừa tôi? Sao tôi lại chưa bao giờ nghe qua về loại quỷ bất thường như anh?”

“Thật.” Anh sốt ruột, kéo tay cô đè ở ngực, “Em xem, em chạm được vào người tôi đúng không, tôi không phải là quỷ, chẳng qua là tôi…. tôi….” Anh không nói tiếp được, vì anh cũng không hiểu vì sao mình lại trong trạng thái quỷ không ra quỷ, người không ra người này.

Mà Kim Thu chạm vào ngực anh, cảm nhận được nhiệt độ của anh, tiếng tim đập trong lồng ngực anh cũng có thể nghe rất rõ trong phòng bếp yên tĩnh này.

Kim Thu cảm thấy hình như càng lúc tim anh đập càng nhanh, ngẩng đầu lên, thấy anh đang lại gần mình, cô nghiêng người để tránh, đúng lúc ấy đôi môi ấm áp của anh chạm vào cổ cô, chỗ nhạy cảm như vậy liền khiến cho Kim Thu nhảy cẫng lên, nhanh chóng tránh xa anh, hai mắt trừng lớn như kiểu cảnh cáo: “Đừng có lại đây.”

Lần này cô lại thẹn quá hóa giận, vừa đối với anh, mà cả với mình nữa, cô thật sự không muốn thừa nhận vừa rồi mình bị vẻ đẹp của anh mê hoặc, nên mới để cho anh ta chiếm tiện nghi lớn như thế.

“Tôi không đến.” Thậm chí anh còn lùi ra phía sau một bước, “Em cẩn thận trượt chân, trên sàn có nước.”

Cô cúi đầu xuống, gần chân cô đúng là có một vũng nước nhỏ, cô đang đi dép, nếu không cẩn thận thì rất dễ trượt chân ngã xuống, cô đi ra ngoài, mới đi được vài bước, không nhịn được, quay lại: “Nói chung là, anh cách xa tôi ra.”

“Được.” Anh lùi đến phía cửa, vừa đi vừa van xin cô, “Vậy em đừng đuổi tôi ra ngoài nhé?”

Kim Thu nhìn dáng vẻ của anh, lại mềm lòng, nhưng lời đã đến miệng, không nói không được. Cô nghĩ một lúc, chọn ra một giải pháp thích hợp nhất: “Không đuổi anh đi cũng được, nhưng anh phải nghe lời tôi.”

Anh đồng ý ngay lập tức: “Được, được.”

“Thứ nhất, không được đến gần tôi trong vòng 1m, thứ hai, không được vào phòng tắm và phòng ngủ, thứ ba, không được làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, thứ tư, tuyệt đối không được xâm phạm đến tôi, hiểu chưa?” Kim Thu nhấn mạnh vào điểm cuối cùng, “Không được nhìn lén tôi tắm, thay quần áo nữa. Nhớ chưa?”

“Nhớ!” Anh đảm bảo, “Tôi đồng ý với em, thế nào cũng được, miễn là đừng đuổi tôi đi.”

Kim Thu tạm thời yên tâm, khi cô ra khỏi phòng bếp, anh vẫn đứng cách cô khoảng 5m, không quá xa, không quá gần. Nhưng khi Kim Thu vừa ra khỏi bếp, khi quay lại đã không thấy anh đâu.

“Người đâu?” Theo bản năng, cô thốt ra một câu như vậy.

Sau đó liền thấy anh xuất hiện cách cô không xa, cẩn thận nhìn sắc mặt cô, lắp bắp nói: “Tôi sợ em không quen việc trong nhà có thêm người.”

Đúng là thế thật, Kim Thu nghĩ một chút, nhưng vẫn trả lời: “Không thấy anh tôi cảm thấy trông trống, còn dễ bị dọa sợ hơn.”

Nghe lời này của cô, anh không nói gi, chỉ ngồi yên ở ghế sa lông, cô đi đâu thì anh liền nhìn vào đó. Kim Thu lại càng thấy thiếu tự nhiên hơn, lấy một quyển sách trên giá xuống, đưa cho anh: “Nhìn vào đây.”

Sau đó cô mới cảm thấy dễ chịu, về phòng ngủ, mở máy tính lên. Phim vẫn chưa ra tập mới, cô tiện tay mở Renren (3) lên, trên đó là một đám bạn học khoe tình yêu, cãi nhau, khoe công việc….

(3) Renren: Một loại mạng xã hội của Trung Quốc

Cô lơ đãng vào trang cá nhân của một người, đó là bạn trai cũ của cô, Đỗ Thiên Trạch. Lúc đi học anh thường đăng các tài liệu liên quan đến chuyện học hành lên Renren, rất ít khi đăng cảm xúc cá nhân lên, trạng thái mới nhất là cảm nghĩ về một bộ phim, chỉ lác đác vài câu bình luận, trước kia, Kim Thu theo thói quen sẽ bình luận, trên Renren của hai người cũng có rất nhiều cảnh tình cảm.

Nhưng giờ thì sao…. Hay là đóng lại.

Tránh việc nhìn cảnh sinh tình…

Đợi chút!

Kim Thu đã di chuột đến ô x màu đỏ, đúng lúc ấy lại thấy một bình luận ở trạng thái của Đỗ Thiên Trạch.

Hạ Tĩnh: Hôm ấy rất vui, lần sau đi tiếp nhé.

Ngay sau đó, Đỗ Thiên Trạch liền đáp lại: Được.

Kim Thu khá hiểu Đỗ Thiên Trạch, là một lớp trưởng, anh luôn ôm đồm nhiều việc, rất nhiều hoạt động của lớp đều là do anh bận bịu thu xếp, chuẩn bị, nhiều lần Kim Thu thấy anh bận rộn, liền không làm phiền anh, chỉ nhắn mấy tin nhắn hỏi thăm, sau đó đến hôm hoạt động thì chỉ đi tham gia vào đội tiếp nước một lúc.

Chính vì thế, trong lớp có khá nhiều người bất mãn với sự ‘bạc đãi’ này của cô đối với Đỗ Thiên Trạch, Hạ Tĩnh cũng thế, cô ấy là bí thư đoàn của lớp, bình thường những chuyện trong lớp đều là do bí thư và lớp trưởng cùng nhau giải quyết, nên thời gian Hạ Tĩnh ở cạnh Đỗ Thiên Trạch còn nhiều hơn cả Kim Thu.

Kim Thu cũng từng nghe mọi người đồn sau lưng cô, rằng Hạ Tĩnh vẫn luôn thích Đỗ Thiên Trạch, nhưng không ngờ Đỗ Thiên Trạch lại chọn người như Kim Thu để hẹn hò, lúc ấy thật sự có rất nhiều người kinh ngạc.

Sau đó, đến năm thứ tư đại học, hai người chia tay, cô ở lại thành phố Hải, mà Đỗ Thiên Trạch lại ra Bắc phát triển. Còn Hạ Tĩnh… Kim Thu tiện tay mở trang cá nhân của Hạ Tĩnh, qua vài bài viết, cô liền hiểu ra tình huống lúc này của cô ấy.

Hạ Tĩnh và Đỗ Thiên Trạch đều ở Bắc Kinh, quan hệ của hai người vốn luôn rất tốt, đến tận bây giờ vẫn giữ liên lạc với nhau, qua ảnh Hạ Tĩnh đăng lên, có thể thấy, cô ấy và Đỗ Thiên Trạch rất hay đi ngắm cảnh đêm, xem phim, xem triển lãm…. Dù không có cử chỉ tình cảm, nhưng những lời bình luận phía dưới đều là những câu mập mờ của các bạn học.

“Em đang thấy khổ sở sao?” Không biết vì sao, đột nhiên anh lại xuất hiện bên cạnh cô, cẩn thận đứng cách cô 1m, nhìn vào máy tính, rồi lại nhìn cô một cái.

Kim Thu lắc đầu một cái: “Không phải là khổ sở, chẳng qua…. hơi buồn chán.”

Từ nay về sau, cô gái cùng anh ấy tay trong tay xem phim, ăn kem… không phải là cô nữa.

Điều phiền muộn nhất của chuyện chia tay chính là thói quen, từ bỏ một thói quen, giống như là kì tích vậy, Kim Thu không thấy tức giận vì mấy chuyện kiểu như vừa chia tay không bao lâu người kia liền có niềm vui mới, chẳng qua cô cảm thấy buồn chán.

Năm tháng tươi đẹp nhất, mối tình đầu đẹp nhất, vốn phải ghi lòng tạc dạ, cuối cùng là chia tay một cách thật oanh liệt, nhưng cô không có.

Ngày Đỗ Thiên Trạch nói chia tay với cô, không hề có chút không khí đau thường nào, thậm chí trời xuân còn tràn đầy nắng, anh nói: “Anh cảm thấy tình cảm của chúng ta có vấn đè, nói cách khác, từ trước đến này, anh đều cảm thấy chỉ có mình anh đang tự biên tự diễn, em chỉ không phản đối mà thôi, anh mệt rồi.”

Cô không nói gì, đá viên sỏi ven đường, giọng Đỗ Thiên Trạch không nhanh không chậm rõ ràng, mạch lạc: “Cho nên anh nghĩ, tốt nhất là chúng ta nên tách ra một thời gian.”

Con gái nói chia tay, chỉ là đang phát cáu mà thôi, con trai nói chia tay thì thật sự muốn chia tay. Nói gì cũng vô dụng. Kim Thu cũng không mặt dày níu kéo anh, cô chỉ gật đầu một cái: “Được.”

Giống như lần đầu tiên anh tỏ tình với cô, khi anh hỏi: “Em có đồng ý làm bạn gái anh không?” Cô dưới ánh mắt kinh ngạc, chúc phúc, thậm chí là chế nhạo của mọi người, cũng ngại ngùng nói một câu “Được.” như vậy.

Cô cúi đầu, nên không thấy trong ánh mắt Đỗ Thiên Trạch lúc ấy có lóe lên một tia thất vọng.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ly Hồn Ký Chương 2

Bạn đang xem Ly Hồn Ký. Truyện được dịch bởi nhóm liethoacac.com. Tác giả: Thanh Thanh Lục La Quần. Chapter này đã được 48 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.