247Truyen.com

Ly Hồn Ký Chương 14

Ly Hồn Ký - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ly Hồn Ký Chương 14 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 27: Quách Đình

Sau khi bố trí ổn thỏa cho Lam Như Vân, Kim Thu lên lầu tìm Vệ Thiên Hành, hắn đang ngồi trong phòng khách nghe nhạc, bởi vì vừa tắm xong, hắn chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm rộng rãi, có thể thoang thoáng thấy được cơ ngực màu đồng cổ, Kim Thu bị dáng vẻ không chỉnh tề của hắn dọa hết hồn, nhưng khi nhớ đến hôm đó hắn cũng chỉ quấn một chiếc khăn tắm, tâm trạng cô liền bình tĩnh lại.

“Vệ tổng?”

“Ngồi đi.” Vệ Thiên Hành cầm một chai rượu đỏ, bắt chéo chân ngồi trên sô pha, dáng vẻ rất nhàn nhã thoải mái, vài giọt nước còn đọng lại trên tóc hắn tí tách chảy xuôi.

Kim Thu tìm một cái ghế ngồi xuống: “Ngài có dặn dò gì sao?”

Đôi mắt thâm thúy của Vệ Thiên Hành nhìn cô: “Tôi có vài thứ muốn cho cô xem.” Hắn gõ vài phím trên chiếc laptop trước mặt, sau đó xoay màn hình về phía cô, để Kim Thu nhìn rõ phần tin tức hắn vừa mở ra.

Nội dung không nhiều, chỉ có ít ỏi vài câu, nói về một nơi nào đó dưới sự giúp sức của lực lượng cảnh sát đã thành công bắt được vài phần tử tội phạm, giải cứu được rất nhiều thiếu nữ bị lừa bán, Kim Thu cảm thấy mũi hơi chua: “A, được cứu ra rồi.”

“Chỉ là một phần nhỏ.” Vệ Thiên Hành nhẹ nhàng thở dài, “Có người không chịu trở về, có người thì không ai tới đón…”

Kim Thu khó có thể khống chế cảm xúc, che miệng rơi lệ, thiếu chút nữa, cô đã trở thành bọn họ, chỉ thiếu chút nữa thôi, bây giờ khi nhìn thấy họ bị hủy cả đời, trong lòng khó tránh khỏi thương xót.

Vệ Thiên Hành quan tâm nghiêng đầu, không nhìn dáng vẻ thất thố của cô, trong lòng cảm thấy hơi buồn cười, công phu tu luyện của cô thư ký nhỏ này thực sự chẳng đến nơi đến chốn, cũng đúng, dù sao cũng mới vừa bước vào giang hồ lăn lộn chưa lâu, có điều phần lòng dạ thẳng thắn này, vẫn làm hắn hiểu ý nở nụ cười.

Hắn giật một tờ khăn giấy đưa cho cô, giọng nói mềm mại: “Cho cô xem không phải để cô khóc.”

Kim Thu vội vàng lau nước mắt: “Cảm ơn Vệ tổng.”

Vệ Thiên Hành nhẹ nhàng cười: “Được rồi, đi rửa mặt đi, nếu không người ta sẽ tưởng rằng tôi bắt nạt cô mất.”

————————————————?? ?————————-

Kim Thu về phòng tắm rửa sạch sẽ, lúc ra liền phát hiện QQ hiển thị khung chat, trải qua một ngày nỗ lực, rốt cuộc Bạch Tuyên đã học được cách dùng QQ, nhưng anh đã đổi tên tổng cộng bảy, tám lần, từ ‘Chồng của vợ’ đến ‘Vợ ơi cầu vuốt lông’, cuối cùng quyết định thành ‘Bạch Bạch nhà Thu Thu’, khiến cô cười đến đau cả bụng.

Bạch Bạch nhà Thu Thu: [Tỏ ra đáng yêu] Vợ à em ngủ chưa?

Hu hu, vợ không nói chúc ngủ ngon với anh, người ta muốn *moa moa* mà.

Vợ, anh kể chuyện cho em trước khi ngủ nhé, hôm nay đôi đồng tính lầu trên nhà chúng ta cãi nhau, người nhà tên ‘chồng’ kia bắt anh ta về nhà xem mắt, người còn lại nói cái gì mà ‘chúng ta vẫn nên chia tay đi thì hơn, là vì em bẻ cong anh’, sau đó hai người ầm ĩ lên, người kia còn nói hắn muốn học Nam Khang nhảy cầu, để ‘chồng’ đến nhận thi thể.

Áp lực mà các cặp đồng tính luyến ái phải chịu đựng hẳn còn nhiều hơn so với những đôi tình nhân bình thường, muốn bên nhau đến cuối cùng nhất định phải trả giá nhiều hơn, Kim Thu thở dài, hỏi anh.

Kim Thu: Sau đó thì sao?

Bạch Bạch nhà Thu Thu: [Ôm chầm] Oa oa vợ, em vẫn chưa ngủ sao?

Kim Thu: Nếu không thì bây giờ em đang nói mơ với anh à?

Bạch Bạch nhà Thu Thu: Vợ à, anh rất nhớ em [gào khóc]

Kim Thu: [Xoa đầu] Ngoan ngoãn trông nhà, ngày mốt em sẽ về.

Bạch Bạch nhà Thu Thu: [Khóc lớn] Vợ ơi lần sau em mang anh theo đi, em không ở đây anh sắp biến thành tro bụi, hồn phi phách tán rồi.

Kim Thu bị dọa nhảy dựng: Nghiêm trọng vậy sao?

Bạch Bạch nhà Thu Thu: … Sắp rồi. QAQ

Kim Thu: Ngoan, chăm sóc thật tốt bản thân, được không?

Bạch Bạch nhà Thu Thu: Được rồi mà.

Xuyên thấu qua mấy dòng chữ, nỗi tủi thân cùng nhớ nhung của anh thật giống như đang hiện ra ngay trước mắt cô, Kim Thu cũng rất nhớ anh, lúc trước sớm chiều ở chung nên không cảm giác được, bây giờ lại khác, chỉ mới xa nhau một buổi tối, cô liền cảm thấy vô cùng nhớ anh.

Đây là chuyện trước đây chưa từng xảy ra.

Kim Thu cảm thấy hai gò má nóng lên: Em cũng nhớ anh.

Nói xong liền cảm thấy ngại, bèn nhanh chóng bổ sung thêm một câu.

Kim Thu: Anh đang làm gì vậy?

Bạch Tuyên thành thật trả lời: Nằm trên giường em, đắp chăn của em, đọc tiểu thuyết của em.

Kim Thu: Đừng làm bẩn ga trải giường của em! Mới vừa thay đấy!

Bạch Tuyên u oán trả lời: Vợ à, quần áo của em anh đã giặt sạch cả rồi, QAQ, sớm biết vậy đã giữ thêm mấy hôm nữa, hu hu chúng nó đã không còn lực hấp dẫn với anh rồi!

Kim Thu hoàn toàn im lặng, dời đề tài: Đôi tình nhân anh vừa nói thế nào rồi, chia tay rồi sao?

Bạch Bạch nhà Thu Thu: Vợ chồng mà, đầu giường cãi nhau cuối giường làm lành, bọn họ *xấu hổ* một lần liền hòa nhau rồi, đây là lần đầu tiên anh biết đàn ông cùng đàn ông cũng có thể đó!

Kim Thu:… Anh lại đi nhìn trộm!

Bạch Bạch nhà Thu Thu: Triệu Gia cũng nhìn!

Kim Thu: Đó cũng không phải chồng em!!!! Anh dám tiếp tục nhìn trộm người ta sinh hoạt vợ chồng nữa đi, thử một chút xem!!! Cẩn thận em không cho anh ra ngoài nữa!

Cô vừa nổi giận, Bạch Tuyên ngay lập tức nhũn ra: Biết rồi mà vợ =w=, anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời chờ em về

~~Ngoan quá, rất muốn ôm anh vào lòng vuốt ve một lúc, Kim Thu nằm trên giường lăn qua lộn lại ngủ không yên, lúc trước cô còn trách Bạch Tuyên dụ dỗ cô cho lên giường, từ sau khi xác nhận quan hệ anh lại càng chết sống không chịu xuống giường, nhưng bây giờ khi ngủ một mình, cô lại cảm thấy hơi khó chịu.

————————————————?? ?—-

Hôm qua uống nhiều rượu như vậy, Lam Như Vân hôm nay vẫn rất thoải mái tự nhiên, làm Kim Thu nhìn thấy lực khôi phục cùng tửu lượng ấy mà than thở, không hổ là nữ trung hào kiệt.

Hôm nay chị ấy lại cùng Vệ Thiên Hành nói chuyện làm ăn, Kim Thu xa xa thấy Lam Như Vân đứng trước máy chiếu, miệng lưỡi lưu loát, rực rỡ chói mắt, toàn bộ những người trong phòng họp đều đang nhìn, toàn thân Lam Như Vân đều tỏa ra ánh sáng tự tin.

Chị ấy là một viên kim cương sáng ngời, vì vậy vào giờ phút này Vệ Thiên Hành nhìn Lam Như Vân, trong lòng cũng chỉ có tán thưởng, hắn phát hiện khối ngọc thô chưa được mài giũa này, tỉ mỉ đánh bóng điêu khắc, rốt cuộc cũng có Lam Như Vân của ngày hôm nay.

Nếu như không có gì bất ngờ, Lam Như Vân chính là một vũ khí lợi hại giúp hắn ngang dọc thương trường.

“A Vân, hôm nay em biểu hiện rất tốt.” Sau khi cuộc họp kết thúc, Vệ Thiên Hành không hề che giấu sự tán thưởng đối với Lam Như Vân, mà đáy mắt chị ấy cũng có tia sáng vui mừng cùng hưng phấn.

Hai người lập tức thảo luận về kế hoạch và cách sắp xếp sau này, Kim Thu im lặng rót cà phê cho họ, càng ngày càng có cảm giác mình như một đại nha hoàn, mà Vệ Thiên Hành cùng Lam Như Vân chính là lão gia và phu nhân, Quách Quỳnh là di nương, Quách Đình… À, Quách Đình sao, Kim Thu theo bản năng cảm thấy cô ấy không đơn giản, tuy sau lần trước liền không có tin tức nào khác, nhưng cô linh cảm rằng, Quách Đình nhất định sẽ còn xuất hiện trước mặt Vệ Thiên Hành.

Mắt thấy sắp đến bữa tối, Kim Thu đang suy nghĩ có nên đi ăn chút bánh bích quy lót dạ trước không, liền thấy Vệ Thiên Hành nhìn cô: “Đi ăn thôi.”

Lam Như Vân lúc này mới hồi phục tinh thần: “Đã bảy giờ rồi.” Chị ấy chậm rãi quay lại, quyến rũ động lòng người, “Ngày mai phải về rồi, hôm nay đi ăn ở đâu?”

Vì không phải xã giao, nơi Kim Thu đặt chính là một nhà hàng khá nổi tiếng, nghe nói đồ ăn ở đó rất ngon, cô đã sớm hẹn trước, nếu không sẽ không đặt được chỗ.

Bầu không khí hôm nay vui vẻ hơn nhiều, mọi người tụm năm tụm ba trò chuyện như buổi liên hoan trong công ty, Kim Thu bận rộn mấy ngày nay rốt cuộc cũng được thả lỏng, vì mục đích công tác của Vệ Thiên Hành đã đạt được, thắng ngay từ trận đầu, mọi người đều vô cùng vui vẻ.

Hôm nay Lam Như Vân hơi say, vì vậy chị ấy ngủ trong phòng Vệ Thiên Hành, Kim Thu nhìn trái nhìn phải, phát hiện mọi người đều vờ như không thấy, cô cũng yên tâm thoải mái không nhìn đến nhưng cùng tham gia vào cuộc thỏa thuận làm ăn này với Vệ Thiên Hành đều là những người thân tín, đều là những kẻ già đời trong thương trường, bản lĩnh mở một con mắt nhắm một con mắt cũng rất lợi hại.

Cô nên đi theo học hỏi một chút.

Nhưng không cho cô nhiều thời gian để tu luyện, lúc Kim Thu nhận được điện thoại liền có một cảm giác rất vi diệu. Cuộc gọi này là do trụ sở chính của công ty chuyển đến, nói rõ muốn tìm Kim Thu.

Đầu bên kia là một giọng nữ dịu dàng: “Chào chị Kim, em là Quách Đình.”

Phản ứng đầu tiên của Kim Thu chính là, miệng ngọt quá, thật biết cách nói chuyện, cô chỉ là một thư ký nho nhỏ, sao dám xứng với chữ ‘chị’ này, phản ứng tiếp theo là, ‘ồ, trò hay đến rồi’.

“Xin chào Quách tiểu thư.” Kim Thu vừa xuống máy bay, còn chưa kịp thở ra một hơi, “Xin hỏi có thể giúp gì được cho cô?”

Quách Đình lắp bắp kể rõ đầu đuôi mọi chuyện, Kim Thu nghe xong liền có loại cảm giác như đang xem tiểu thuyết ngôn tình hạng ba, chuyện cũng rất đơn giản, Quách Đình học khoa mỹ thuật ở đại học Hải Thành, là sinh viên năm nhất, thành phố lớn như Hải Thành đương nhiên sẽ không thiếu ‘cao phú soái’ trong truyền thuyết.

Trong đó có một tên nhà giàu như thế, nhiều tiền tiêu không hết, liền thích thay bạn gái như thay áo, Quách Đình xinh đẹp lại mỏng manh, có khí chất của một nghệ sĩ, vì vậy chỉ vừa nhìn thoáng qua, tên kia liền khắc sâu hình ảnh thiếu nữ mỹ lệ vào lòng, từ đó bắt đầu con đường truy đuổi đến cùng.

Tặng hoa, tặng sô cô la, tặng trang sức, mỗi ngày tan học liền dừng chiếc xe thể thao trước cổng trường đợi, vô cùng rầm rộ.

Quách Đình ngay lập tức trở thành người nổi tiếng trong trường, có người ác ý mở topic trên diễn đàn nói cô ấy bán mình xin bao dưỡng, làm cô ấy vô cùng khổ não, lại sợ thân phận em gái Quách Quỳnh của mình bị người tìm ra, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của chị, vì vậy nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể cầu Vệ Thiên Hành giúp xử lý vụ này.

Đương nhiên, chuyện lúc trước sẽ không nhắc lại, Vệ Thiên Hành không cần cảm thấy áy náy.

Sau khi Kim Thu thuật lại chuyện này theo đúng như lời của Quách Đình liền thấy Vệ Thiên Hành rơi vào trầm tư, cô thầm nghĩ, Quách Đình cô gái này không đơn giản, nhưng vì sao lại cảm thấy vậy nhỉ? Cũng vì cô ta biểu hiện quá hoàn mỹ, bắt đầu trở nên yếu thế, bây giờ lùi một bước để tiến hai bước, lại không giống việc một cô bé có thể làm, hay đây chính là năng lực vô hình của vai nữ chính?

Xem Vệ Thiên Hành yêu thích Lam Như Vân đến vậy, nói không chừng hắn cũng sẽ yêu thích Quách Đình, quyển tiểu thuyết kia nên đặt tựa là gì nhỉ, “Vợ yêu xinh đẹp thay đổi trăm lần của tổng tài lãnh khốc”, chậc chậc, không tệ, không tệ.

Vệ Thiên Hành theo bản năng cảm thấy ánh mắt của Kim Thu hơi lạ, làm hắn lông tóc dựng đứng, bèn nắm tay ho nhẹ hai tiếng: “Tôi biết rồi, chuyện này… cô hẹn với Quách tiểu thư thời gian cụ thể, tôi muốn gặp mặt nói chuyện với cô ấy.”

“Được.” Kim Thu nhanh chóng nhớ lại lịch trình của Vệ Thiên Hành, “Trưa ngày mốt ngài có thời gian hai tiếng, nên sắp xếp Quách tiểu thư đến đây không?”

Vệ Thiên Hành chỉ hơi trầm ngâm: “Cũng được, cô sắp xếp nơi hẹn đi.”

Kim Thu nhất thời cảm giác rằng mình là một bà mối… Nhưng cô nhanh chóng đặt chỗ, cũng gọi cho Quách Đình hẹn thời gian địa điểm, sau đó không nói hai lời liền lên taxi về nhà!

Đã lâu không thấy chú chó lớn nhà cô, không biết có phải anh sẽ nhảy nhót chạy ra cho cô một cái ôm mãnh liệt hay không đây? Cô vốn đang ảo tưởng, liền thấy Bạch Tuyên cùng Triệu Gia đang ngồi xổm ở sân thượng xì xào tán gẫu sôi nổi.

Kim Thu ngay lập tức đen mặt: “Họ Bạch kia!”

“A, vợ!” Bạch Tuyên thấy cô trở về, một giây sau liền hóa thành chú chó lớn nhào đến, thiếu điều ‘vẫy đuôi mừng chủ’, “Em về rồi! Anh rất nhớ em!”

“Nhớ em?” Cô kéo lỗ tai anh, cười gằn, “Còn ngồi nói chuyện yêu đương với con gái nhà người ta sao?”

Bạch Tuyên biết có giải thích thêm cũng vô dụng, chỉ đành cọ cọ cô: “Vợ à, ưm ưm, vợ, Thu Thu, nhớ em quá.” Anh ôm cô không chịu buông tay, Kim Thu có lửa giận cũng không thể bộc phát: “Muốn mất mặt thì về nhà mà mất.”

Chương 28: Nồng nhiệt

Vừa đóng cửa, Bạch Tuyên lại càng ngang ngược hơn, nâng gáy cô hôn xuống, đầu lưỡi tiến vào khoang miệng cuốn lấy đầu lưỡi cô, phát ra những âm thanh làm người ta thẹn thùng như có như không, Kim Thu chưa từng bị người nào hôn như vậy bao giờ, cô chỉ cảm thấy linh hồn mình đều bị anh hút đi mất.

Anh điên cuồng đòi lấy hơi thở cùng sự ấm áp của cô, Kim Thu hơi chịu không nổi: “Được rồi được rồi, em sắp thở không nổi rồi.”

“Còn muốn.” Anh không bỏ qua, nhắm ngay môi cô hôn xuống lần nữa, tay cũng từ vạt áo cô vói vào, cách nội y xoa bộ ngực mềm mại mượt mà của cô, vừa mở nút gài nội y liền cuốn áo cô lên, hôn bụng dưới bằng phẳng của cô.

Kim Thu cảm thấy môi mình tê dại một lúc, còn chưa hồi thần đã bị hành động to gan của anh dọa đến hít một ngụm khí lạnh.

Anh vừa liếm, vừa cắn, vừa mút, làm Kim Thu hoàn toàn đứng không vững, anh ôm eo cô, nỉ non nói: “Nhớ em, rất nhớ em.” Anh ôm ngang cô lên, dứt khoát ôm về phòng ngủ, tiếp theo đương nhiên lại là một phen âu yếm rồi liếm hôn, sau khi anh cởi quần lót cô, Kim Thu liền nín thở, đầu óc đột nhiên trở nên trì độn, chỉ cảm thấy tim đập không ngừng, lý trí gì đó đều ném lên chín tầng mây, làm cô gần như cho rằng hôm nay mình sẽ ‘tử trận’ ở đây.

Ý nghĩa của từ ‘gần như’ là thiếu chút nữa nhưng lại không xảy ra, bởi vì khi anh đã chuẩn bị xong xuôi, đột nhiên dừng lại tất cả động tác, sau đó bật đèn ngủ, muốn tách hai chân cô ra, ban đầu Kim Thu không muốn, nhưng bị anh quấy rầy khó chịu, đành hơi thả lỏng một chút.

Nhưng tiếp theo anh liền há hốc mồm: “Vợ ơi, vì sao lại có hai cái?” Đầu ngón tay anh cẩn thận gảy nhẹ, rất nghi hoặc.

Tư duy của Kim Thu bị trì trệ, một lúc lâu sau mới hồi phục lại tinh thần: “… Không phải thế thì sao?”

“Cái đó, cái đó,” Anh ấp a ấp úng nhìn, “Là cái nào mới đúng?”

Kim Thu bất ngờ: “Anh không biết sao?” Trình tự tiến hành của anh rất thông thạo, sao có thể không biết chuyện này được? Bạch Tuyên lập tức đỏ mặt: “Anh cũng chưa bao giờ nhìn của người khác.”

“Vậy thì trước đó anh…” Kim Thu hoài nghi nhìn anh, Bạch Tuyên xấu hổ: “Học từ tiểu thuyết của em.”

Kim Thu nhớ lại, lúc trước cô đọc rất nhiều truyện online, trong đó không thiếu thịt văn, anh lại học chuyện này từ những câu chữ miêu tả không chân thực đó, thực sự hoàn toàn không thể ngờ được.

“Vậy rốt cuộc là chỗ nào, nếu không thì anh sẽ hôn cả nhé.” Bạch Tuyên nằm nhoài trước ngực cô, mơ hồ không rõ hỏi.

Kim Thu do dự một lúc, sau đó nhanh chóng chỉ cho anh: “Chỗ này.”

“Thì ra là chỗ đó sao?” Anh vô cùng hiếu kỳ đối với nơi thần bí của cơ thể cô, nhất định phải xem rõ ràng dưới ánh đèn, nói một cách mỹ miều là ‘Cầm đuốc ngắm hoa’.

Kim Thu cực kì ngại ngùng, không nặng không nhẹ đánh anh vài cái, Bạch Tuyên nhìn thân thể ‘liếc mắt là rõ mồn một’ dưới ánh đèn của cô, da thịt tinh tế như tơ lụa, sắc mặt ửng hồng, hai mắt mông lung, anh nhẹ nhàng cắn vành tai cô: “Vậy anh hôn đây.”

Cuối cùng Kim Thu đã hiểu rõ vì sao anh thỉnh thoảng sẽ thích động dục tùy thời tùy chỗ như vậy, loại cảm giác đó thật quá mỹ diệu, phảng phất như trôi nổi trên đám mây, bồng bềnh như thành tiên vậy.

Xong việc, anh ôm cô vào phòng tắm, hai người chặt chẽ ôm nhau dưới vòi sen nhỏ hẹp, Kim Thu dựa vào trên người anh, tùy ý để anh xoa bóp tắm rửa cho mình: “Em còn tưởng anh sẽ làm đến cùng chứ.”

Bạch Tuyên hôn nhẹ gáy cô, nhỏ giọng nói: “Anh vừa… nhìn thấy cái kia.”

“Cái gì?” Dù sao thứ nên nhìn anh đã nhìn, không nên nhìn cũng đã nhìn… Kim Thu hoàn toàn yên lòng cùng tiếp nhận anh, vì vậy xoay người, ôm eo anh, nhân tiện nghĩ, vóc người anh thật tốt, vẫn là Bạch Tuyên nhà cô đáng yêu, Vệ Thiên Hành chẳng là gì cả.

Bạch Tuyên nhỏ giọng nói: “Cái đó, màng…” Anh hơi bất an, “Nghe nói sẽ rất đau.”

Kim Thu rõ ràng thứ anh nói tới là gì, chỉ cần luồn tay vào liền có thể tìm thấy được, nếu không cũng sẽ chẳng xuất hiện chuyện các ma ma hậu cung nghiệm thân trong tiểu thuyết.

“Chỉ đau một lần thôi.” Kim Thu an ủi anh, “Dù sao cũng không thể đau bằng dì cả.”

Bạch Tuyên vẫn lắc đầu: “Hôm qua anh nghe mấy người dưới lầu cãi nhau, tên đàn ông kia nói vợ hắn không phải xử nữ, không biết đã ngủ qua với mấy người, là do hắn từ bi mới đồng ý lấy cô ta, nói cuối cùng bây giờ cô ta còn nghĩ ly hôn gì đấy…”

Tuy xã hội hiện nay đã thoáng hơn không ít, mọi người cũng không còn yêu cầu quá nhiều đối với trinh tiết của phụ nữ, nhưng không thể phủ nhận rằng không thiếu người vẫn có tư tưởng xem trọng xử nữ, cảm thấy một người phụ nữ dù tốt, nếu cô ta không phải xử nữ, cũng không thể nào được chấp nhận.

Kim Thu hiểu ý Bạch Tuyên, nhưng cô rất không vui, véo nhẹ eo anh: “Ý của anh là gì, muốn đá em sao?”

“Làm sao có thể!” Anh ma sát eo cô, “Anh thích em nhất.”

Kim Thu cũng giống như tất cả các cô gái khác khi đang yêu, cười lớn thành tiếng, hai người mặc quần áo chui vào chăn, cô vuốt ve cánh tay anh: “Sao lúc trước anh vẫn còn hơi lạnh, bây giờ đã ấm lên rồi?”

“Có lẽ do càng ở bên cạnh em lâu, anh càng giống người hơn rồi.” Bạch Tuyên cũng không hiểu tình huống của bản thân bây giờ, theo bản năng dán mặt lên mặt Kim Thu cọ cọ, anh hít sâu một hơi, “Thật hạnh phúc ~ meo.”

Kim Thu mỉm cười, lại nghĩ tới chuyện vừa trở về liền thấy anh ngồi tán dóc với Triệu Gia, liền mở miệng hỏi anh, Bạch Tuyên ngáp dài như một chú mèo lười biếng, đáng yêu: “Cô ấy đã nói với anh nguyên nhân không muốn đầu thai.”

Chuyện cũng rất đơn giản, Triệu Gia muốn gặp người nhà của mình một lần, cô ấy là người vùng núi, lớn lên ở núi, có thể lo được cho một cô gái học đến đại học đã là chuyện không dễ dàng, đường núi xa xôi, lộ phí lại đắt, đã mấy năm Triệu Gia chưa được về nhà, thầm nghĩ kiếm thêm nhiều tiền một chút lại trở về thăm hỏi cha mẹ, nhưng nào ngờ trời cao giáng xuống tai họa, thi thể của cô ấy được đặt ở nhà tang lễ, vì không có ai đến nhận, cũng không thể liên lạc với người nhà, vì vậy cuối cùng bị học viện y lấy làm tài liệu giải phẫu.

Nghe đến đây, Kim Thu cảm thấy Triệu Gia vô cùng đáng thương: “Cha mẹ cô ấy không tới sao?”

“Có người nói đường truyền thông tin nơi đó không tốt, hơn nữa cho dù biết, họ cũng chưa chắc có tiền đến đây, tiền đi xe lửa đủ cho cả nhà bọn họ dùng trong một năm.” Tâm trạng của Bạch Tuyên cũng hơi trầm xuống, “Cô ấy muốn về nhà nhưng không thể về được, thật sự rất đáng thương.”

Kim Thu hôn lên trán anh: “Được rồi, không cần nghĩ nhiều, khi nào rảnh em sẽ đi hỏi thím Hồng xem có cách gì không.”

“Vợ à em thật tốt.”

“Nếu em không giúp Triệu Gia, có phải liền sẽ trở thành người xấu không?”

“Sao có thể chứ,” Miệng Bạch Tuyên ngọt như được bôi mật, “Vợ có tốt hay không anh cũng thích, cho dù em ác độc như ‘bạch liên hoa’, ‘lục trà biểu'(1), anh cũng sẽ thích em.”

(1) ‘Bạch Liên Hoa’, ‘Lục trà biểu’: Là những cụm từ được sử dụng trong tiểu thuyết ngôn tình, dùng để chỉ những cô gái có vẻ ngoài trong sáng, thánh thiện, ngây thơ, tỏ ra đáng yêu, nhưng thực chất nội tâm xấu xa, độc ác, luôn tính kế hại người.

Kim Thu bất lực: “Mấy từ này anh thấy ở đâu… Này này này, em là ‘bạch liên hoa’, ‘lục trà biểu’ chỗ nào?!”

“Mấy tiểu thuyết hay đọc gần đây.” Bạch Tuyên ở nhà nhàn rỗi không có việc gì làm, sẽ đọc trộm tiểu thuyết Kim Thu đã tải về lúc trước, cô vừa nghe liền thấy hoảng sợ, bò dậy tìm sách điện tử của mình, thình lình phát hiện chúng đều đánh dấu ‘cao H’, ‘np’,…v…v, trọng khẩu vị các kiểu.

Lại lỡ dạy hư trẻ con mất rồi. Cô sâu xa nói với anh: “Đừng đọc chúng, anh sẽ học xấu đấy.”

Bạch Tuyên ngượng ngùng cười: “Anh nên học thêm một ít ‘lý luận tri thức’, tránh những chuyện như hôm nay xảy ra, nó không tốt đúng không?” Anh nói, lại hôn lên môi cô một cái, “Biểu hiện của anh hôm nay chưa đủ tốt, lần sau sẽ tiếp tục cố gắng.”

Kim Thu thẹn thùng, động tác hôm nay của Bạch Tuyên có vẻ hơi không thành thạo, nhưng thế cũng đã đủ để ứng phó với cô, dưới môi lưỡi của anh cô quên hết tất cả, thêm một đoạn thời gian nữa, cô chắc chắc sẽ không còn là đối thủ của bé ngoan hiếu học này đâu.

Ngày hôm sau không cần đi làm, Kim Thu lười biếng ngủ nướng, xem như bồi thường cho bản thân những ngày cực khổ khi đi công tác, Bạch Tuyên vẫn như trước nằm nhoài trên giường chăm chú nhìn cô ngủ. Kim Thu vừa mở mắt dậy liền thấy khuôn mặt anh, cô rất vui vẻ: “Nhìn gì vậy?”

“Nhìn em.” Ngón tay anh quấn một lọn tóc cô, “Vợ à, em thật tốt.”

Phải không, Kim Thu không hề cảm thấy vậy, cô không khác gì với những cô gái khác, không đặc biệt xinh đẹp, cũng không đặc biệt thông minh, luôn không có chỗ nào khiến người ta chú ý: “Anh thích em chỗ nào?”

So với cô không có gì đáng nói, Bạch Tuyên thật sự vô cùng xuất sắc, nếu không phải vì tình huống đặc thù, anh cũng sẽ thuộc về phạm vi đối tượng Kim Thu chỉ có thể phóng tầm mắt mà nhìn chứ không thể ‘cưỡng hiếp’.

Bạch Tuyên không nghĩ tới cô sẽ hỏi vậy, bèn khổ sở suy nghĩ: “Ừm… anh không biết nữa, chuyện này cần nguyên nhân sao?”

Kim Thu nhớ trên Internet có một đoạn phim ngắn như vậy, liền hỏi: “Có chứ, nếu em rất xấu, hơn nữa lại béo, lại không sạch sẽ, anh vẫn sẽ thích em sao?”

Bạch Tuyên gãi đầu, hơi khổ não: “Đó vẫn còn là em à?”

“…” Kim Thu cũng cảm thấy vấn đề này rất vô nghĩa, ngẫm lại nếu Bạch Tuyên không đẹp trai, vóc người không tốt, tính tình không đáng yêu, cô sẽ thích anh sao? Câu hỏi này thật sự rất tẻ nhạt, vì vậy cô vung tay bỏ qua.

Bạch Tuyên hơi suy nghĩ, liền trả lời chắc chắn: “Cho dù em biến thành như vậy, có lẽ anh vẫn sẽ thích em.”

“Lúc đó em sẽ hoài nghi tiêu chuẩn quan sát sự vật của anh.” Kim Thu thử tưởng tượng, liền cảm thấy không rét mà run.

Bạch Tuyên lấy lòng cười cười: “Dù sao đó cũng là em mà.” Dáng vẻ làm nũng ngây thơ của anh thật sự quá đáng yêu, Kim Thu không nhịn được véo mặt anh: “Anh đáng yêu quá.”

Anh dịu ngoan cọ cọ lòng bàn tay cô: “Chủ nhân, mau đến sờ ta.” Mỗi lần anh dùng dáng vẻ chú chó lớn này, Kim Thu mãi mãi cũng không thể chống cự được, liền ôm anh vào lòng hôn.

Bạch Tuyên vừa ngâm khẽ vừa hạ quyết tâm, sau này tuyệt đối không thể nuôi thú cưng, nếu không anh nhất định sẽ bị nó tranh sủng!

Buổi chiều Kim Thu vốn muốn nhân lúc rảnh rỗi tìm thím Hồng giải quyết vấn đề của Triệu Gia, cũng đỡ việc cô ấy lúc nào cũng làm cô lo nghĩ, nhưng kế hoạch xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cô vẫn chưa kịp ra khỏi cửa, Từ Triết đã tìm tới.

Kim Thu vô cùng kinh ngạc đối với việc anh ta đến đây, Từ Triết đứng trước cửa, hơi ngượng ngùng: “Đến mà không báo trước, thật ngại quá.”

“Không sao, mời vào.” Kim Thu mở cửa để anh ta vào nhà, sau đó đi xuống bếp rót một cốc nước.

Từ Triết nói cảm ơn, sau đó âm thầm đánh giá căn phòng này của cô, nhà rất nhỏ, nhưng không khiến người ta cảm thấy chật chội eo hẹp, cô quét dọn rất sạch sẽ (Bạch Tuyên: Là tôi làm), cửa sổ mở ra để thông gió, nội thất tuy ít nhưng không có cảm giác lạnh lẽo, trên bàn bày một khay trà độc đáo, bồn hoa nhỏ ngoài ban công, tất cả đều làm nơi này thêm phần thú vị.

Từ những chi tiết nhỏ có thể thấy được tính cách của một người, nơi ở của Kim Thu được bài trí rất sạch sẽ gọn gàng, làm ấn tượng trong lòng Từ Triết với cô tăng thêm vài phần yêu thích (đối với chuyện này Bạch Tuyên tỏ ra rất oan ức), Kim Thu thẳng thắn hỏi mục đích đến của anh ta: “Có chuyện gì không?”

Từ Triết cân nhắc lời nói, nhân tiện quan sát sắc mặt Kim Thu, xem ra tinh thần cô không tệ lắm, không giống dáng vẻ khi đã phải chịu một đả kích nào đó, hoàn toàn khác so với dáng vẻ tiều tụy trước khi về nhà lúc đó, anh ta từ đáy lòng thở phào nhẹ nhõm: “Là thế này, tôi muốn nói cho cô vụ án đã được phá.”

Anh ta kể lại từ đầu đến cuối công cuộc phá án bằng dăm ba câu, cường điệu nói rằng phần lớn những người bị bắt cóc cùng cô đều được cứu ra, những tin tức này Vệ Thiên Hành đã từng nói với cô, nhưng Kim Thu vẫn rất cảm động: “Vậy thì quá tốt rồi.”

“Đúng vậy.” So với việc chỉ nghe qua tin tức như Vệ Thiên Hành, cảm xúc của Từ Triết sâu sắc hơn rất nhiều, tuy những cô gái kia đều được cứu ra, nhưng phần lớn đều đã bị chà đạp, một phần đã bị bán đi, lúc giải cứu thôn dân địa phương nổi lên xung đột với phía cảnh sát, thật vất vả mới có thể thoát thân, “Nhưng cũng mới chỉ bắt giữ được một nhánh nhỏ thôi, tổ chức phạm tội của bọn chúng rất có kỷ luật, phụ trách thám thính tin tức, phụ trách đánh thuốc mê, phụ trách vận chuyển, phụ trách bàn giao buôn bán, chia thành nhiều bộ phận khác nhau, chúng tôi chỉ mới điều tra đến đó, manh mối liền bị đứt đoạn.”

Kim Thu không khỏi thất vọng: “Có quan hệ với người nào đó sao?”

“Hẳn là vậy.” Là một cảnh sát nhiệt huyết, Từ Triết căm hận từ tận đáy lòng đối với những hiện tượng như vậy, nhưng cũng không thể làm gì khác được, bọn chúng có người ở cấp trên, không cho điều tra chính là không cho điều tra.

“Bọn chúng sẽ bị phạt đúng không?”

Có, nhưng không nặng, theo anh ta, những tên phạm phải tội ác tày trời này nên phạt tử hình! Nhưng pháp luật trong nước bây giờ không quá nghiêm khắc đối với những việc như thế, bọn lừa bán ngày càng hung hăng ngang ngược cũng có chút quan hệ với chuyện này.

Nhưng nếu thế, anh ta phải nói sao với Kim Thu? Kết cục như vậy, phải nói thế nào với những cô gái bị hủy cả đời kia và người nhà của họ? [right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ly Hồn Ký Chương 14

Bạn đang xem Ly Hồn Ký. Truyện được dịch bởi nhóm liethoacac.com. Tác giả: Thanh Thanh Lục La Quần. Chapter này đã được 44 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.