247Truyen.com

Ly Hồn Ký Chương 13

Ly Hồn Ký - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Ly Hồn Ký Chương 13 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 25: Cuộc sống

Khương Bình Bình vừa nói chuyện xong với Kim Thu liền đến phiên Kim Thọ, ông không nhạy cảm như mẹ Kim, im lặng hút thuốc một lúc lâu, cuối cùng chỉ nói: “Đừng lo lắng, nếu ở bên ngoài không chịu được nữa thì về nhà, ba mẹ vẫn nuôi nổi con.”

Cuối cùng ông cũng không dám nhắc tới chuyện Kim Thu thật sự có bị cưỡng bức hay không, lại nghĩ rằng may mà xã hội bây giờ đã văn minh hơn, chờ thêm một đoạn thời gian nữa, mọi người tự nhiên sẽ quên đi chuyện này, vì vậy ông rất tán thành việc Kim Thu trở lại thành phố Hải, thành phố lớn tình người lạnh nhạt, chút chuyện nhỏ kia của Kim Thu thì tính là gì.

Chỉ ở đây mới bị người bàn luận.

Kim Thu thật sự không thích bị họ hàng vây xem an ủi, vì vậy quyết định đặt ngay vé tàu ngày mai, chuẩn bị trở về Thành phố Hải.

Kim Thọ cùng Khương Bình Bình tiễn cô đến nhà ga mới quay về. Nơi này cách Thành phố Hải không xa, chỉ đi không quá hai giờ xe lửa, vừa xuống xe, thứ Kim Thu nhìn thấy chính là trạm xe lửa rộng rãi sạch sẽ, người đến người đi, cảnh tượng vội vã, không ai quản chuyện thị phi của ai.

Đây chính là thành phố, bình thường cô ghét thành phố Hải lạnh lùng vô tình, giờ lại cảm thấy rất yên tĩnh, có thể thấy rõ được mọi chuyện xung quanh, không có sự chán ghét tuyệt đối, cũng không có sự yêu thích tuyệt đối.

Bởi vì lúc trước đã làm mất di động, chuyện đầu tiên Kim Thu phải làm chính là vào cửa hàng mua một chiếc mới, sau đó vào siêu thị mua thêm ít đồ, lúc này mới trở về nhà.

Còn chưa vào nhà, cô liền nhìn thấy Triệu Gia đang ngồi xổm trước cửa khóc liên tục, Kim Thu thuận miệng hỏi một câu: “Cô lại đói bụng sao?”

Triệu Gia nâng lên một đôi mắt thỏ, nhỏ giọng ‘ừm’, Kim Thu nói với Bạch Tuyên: “Trong nhà còn nhang không, đốt cho cô ấy một nén đi. Sao cô còn chưa đi đầu thai?”

“Đã qua bốn chín ngày rồi.”

Kim Thu nghe được liền thở dài, thế nhưng đây là con đường mà cô ấy chọn, cô cũng không có ý định xen vào, có thể tiện tay giúp được thì giúp, dù sao nhang sợi cũng rất rẻ.

Bạch Tuyên dựa theo lời cô đốt cho Triệu Gia một nén nhang, sau đó vội vàng quét dọn nhà cửa, chỉ mấy ngày không người ở thôi mà cứ như đã mấy năm, anh lau bàn, lau sàn nhà, phơi ga trải giường, gấp quần áo, bận bịu đến xoay mòng mòng.

Đã thế anh còn chết sống không cho cô giúp, chỉ bảo cô ngồi trước máy tính xem phim ăn đồ ăn vặt, trong nhà có một ‘chàng Tấm’ như vậy thật sự quá hạnh phúc!

Kim Thu thấy bóng dáng bận rộn của anh, nghĩ thầm phải mua thêm cho anh vài bộ quần áo, nếu không cứ mặc đi mặc lại một bộ mãi thì sẽ rất khó coi, có điều ma có thể mặc quần áo sao? Vậy sau này sẽ là cảnh tượng cô đi kiếm tiền nuôi gia đình, anh ở nhà làm nội trợ à?

Có bạn trai ‘soái’ như vậy, đúng là cảnh đẹp ý vui.

Lần về nhà này, lòng Kim thu cũng đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, vì vậy mỗi khi nhìn anh cô cảm thấy rất vui vẻ, bèn ngoắc ngoắc tay: “Lại đây.”

Bạch Tuyên vừa phơi xong chăn, vội vàng chạy tới làm nũng: “Vợ!”

“Ngoan.” Kim Thu hôn một cái lên trán anh, càng nhìn càng thấy thích, sao anh lại đẹp trai như vậy nhỉ, môi hồng răng trắng, chỉ nhìn thôi cũng đủ làm người ta cảm thấy vui vẻ.

“Oa, vợ à em hôn anh!” Được Kim Thu lần đầu tiên cho một cái hôn, Bạch Tuyên vô cùng vui sướng, quấn quít lấy cô không buông, “Bồi thường bồi thường.”

Kim Thu giả vờ kinh ngạc: “Không phải đã bồi thường cho anh rồi sao?”

“Cái gì?” Mặt anh lộ rõ vẻ thất vọng, “Không còn gì khác sao?”

Kim Thu rất thích trêu chọc anh, cảm thấy vô cùng thú vị: “Người ta hẹn hò, đều chỉ đi xem phim, đi dạo phố, vì sao anh cứ muốn chạy lên giường chơi thế nhỉ?”

Bạch Tuyên ôm cô, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào được gần gũi với cô: “Bọn họ không muốn lên giường với em sao? Tên cảnh sát kia cùng bạn học gì đó của em đấy.”

Kim Thu hơi suy nghĩ, lúc cô và Đỗ Thiên Trạch hẹn hò vẫn còn rất trong sáng, chỉ là nắm tay nhau đi dạo phố, hay đôi lúc anh sẽ mua đồ ăn vặt cho cô, khi ấy cũng rất vui vẻ, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện xông lên giường: “Anh cho rằng ai cũng như anh sao?”

“Hừ.” Bạch Tuyên không phản đối, “Bọn họ chỉ không nói mà thôi, anh rất thành thật.”

Kim Thu buồn cười: “Nói lung tung.”

“Hẹn em ra ngoài chơi chỉ là thủ đoạn, mục đích cuối cùng nhất định là lên giường.” Bạch Tuyên chắc như đinh đóng cột, “Đàn ông đều nghĩ như vậy cả.”

Đương nhiên Kim Thu biết điểm này, nhưng cô vẫn thích trêu anh: “Thì ra anh cũng có mục đích này à?”

“Là một phần thôi,” Bạch Tuyên không phủ nhận, chỉ nhấn mạnh thêm, “Có thể a a á á với em, tất nhiên là anh sẽ cực kì vui vẻ, nhưng như này cũng đã rất vui rồi.” Anh hôn cô một cái, “Dù sao anh cũng đồng ý với em, chỉ cần em không muốn, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì.”

Lúc này, ánh mắt trời chiếu qua cửa sổ vào phòng, dát một lớp viền vàng lên khuôn mặt dịu dàng của anh, càng trở nên không giống người cõi trần, Kim Thu hơi hoảng hốt, nhẹ nhàng vỗ về hai gò má anh hỏi: “Anh… có thể phơi nắng không?”

“Anh không phải ma, đương nhiên có thể phơi nắng.” Anh biếng nhác duỗi tứ chi như một chú mèo ngủ gật, “Thật ấm áp, mùa hè sắp qua rồi đúng không?”

Kim Thu nghĩ, trong lúc vô tình không để ý, tên này thế nhưng đã đi theo cô hai, ba tháng rồi, khoảng thời gian gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, thời gian thấm thoát trôi đi rất nhanh.

“Đúng vậy,” cô nói theo anh, “Mùa hè sắp qua rồi.”

Xuân đi thu đến, bốn mùa luân phiên thay đổi, người và vật không ngừng biến hóa, bao gồm cả cô.

“Vợ, em thích mùa thu không?”

“Thích chứ, em sinh vào mùa thu mà.”

“Tháng chín thu vàng, hoa quế tỏa hương (1), đúng không?”

Câu gốc: Kim thu cửu nguyệt, đan quế phiêu hương

“Anh có thể đừng nói như đang ở buổi giới thiệu lễ khai mạc đại hội thể dục thể thao được không?”

————————————————?? ?————————–

Vệ Thiên Hành cho cô thời gian nghỉ nửa tháng, không thể không nói hắn rất hào phóng, Kim Thu cũng mượn cơ hội này nghỉ ngơi một chút, khoảng một năm trước, trừ nghỉ đông ra cô cũng không có thời gian nghỉ ngơi nào khác, vì vậy lúc này vừa hay có thể điều chỉnh lại tâm trạng một chút.

Đổi điện thoại mới, lại đi mua quần áo, giày, túi xách, dạo phố, tiêu tiền thật sự là một phương thức thư giãn rất hiệu quà, hơn nữa nhìn như Kim Thu đi dạo phố một mình, thế nhưng thực tế sau lưng cô còn có một tên sắc lang đang liên tục bày mưu tính kế.

Ví dụ như trong cửa hàng quần áo, nội y cô chọn mua đều theo xu hướng thiếu nữ, màu sắc thiên về mềm mại lịch sự, cuối cùng Bạch Tuyên không ngừng lải nhải: “Vợ ơi bộ màu tím này rất đẹp!”

Đó là nội y dùng để gia tăng tình thú được không hả? Kim Thu nhìn vài lần, nhân viên bán hàng lập tức phát hiện, thân thiết dễ gần nói: “Bộ nội y này chúng tôi bán rất chạy, cô có muốn thử một chút hay không?”

Cô không hề muốn mặc loại nội y trong suốt vừa nhìn liền sẽ tùy thời tùy chỗ câu dẫn đàn ông kia đâu! Kim Thu từ chối, Bạch Tuyên lại cố gắng thôi thúc: “Bộ màu đen này cũng rất đẹp mắt, đừng mua màu trắng, quá đơn giản.”

Nếu không vì đang ở trước mặt người khác, cô thật muốn mắng lớn một câu ‘Là anh mặc hay em mặc’ —– Cuối cùng, cô mua một bộ màu hồng, một bộ tím sẫm, một bộ màu đen.

Do cô quá mềm lòng thôi, Kim Thu tự an ủi, chứ không phải vì anh mới mua.

Cô mua một đôi tất chân, còn mua thêm son môi, phấn hồng, chì kẻ mắt, Kim Thu đã trải qua khó khăn một lần, khi ấy ngoại trừ cảm giác tiếc nuối, cô còn cảm thấy nên tốt với bản thân một chút.

Không người nào biết được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, nếu bản thân không yêu bản thân, còn muốn ai đến yêu đây?

Sau đó khi đi ngang qua khu vực trang phục nam, cô chọn mua cho anh một bộ quần áo thể thao, tuy cô thích đàn ông mặc sơ mi trắng nhất, nhưng khi nằm trên giường thật sự rất kỳ quặc, còn đồ lót cô không thể không biết xấu hổ mà vào mua, chỉ đành phải che mặt đi lướt qua.

Cô đã tiêu hết một số tiền lớn, sau đó nghĩ thầm, hai ngày nữa mau quay lại công ty, nếu không tháng sau cô sẽ phải ăn mì mà sống.

Bạn trai tuy làm người ta cảm thấy an toàn, nhưng công việc quan trọng hơn, bởi vì chỉ cần cố gắng, nhất định sẽ có thành quả.

Khi về nhà cô nhìn thấy có chó hoang mèo hoang đang lục thùng rác trong khu nhà, da lông chúng dơ bẩn hỗn độn, gầy trơ cả xương, thực sự rất đáng thương. Kim Thu dừng chân nhìn một lúc lâu, sau đó đến siêu thị mua mấy cái mâm, buổi tối trộn cơm thừa với canh thừa, bưng xuống lầu, cô đặt mâm ở nơi ít ai chú ý, rồi lập tức quay người rời đi.

Đi được nửa đường cô bèn quay lại nhìn, liền thấy vài chú chó hoang cẩn thận đến gần, ngửi một lúc không thấy có gì khác thường mới bắt đầu ăn.

Không biết vì sao, so với trước đây cô càng thêm trắc ẩn, có lẽ vì cảm thấy mạng sống rất khó giữ, rất yếu ớt, mỏng manh.

“Em còn tưởng mình đã trở lại như trước.” Cô kinh ngạc nói với Bạch Tuyên, “Bây giờ mới biết thì ra là không, không phải cứ là màn đêm thì sẽ cho ta ác mộng, đôi khi nó sẽ vô tình làm cho ta thay đổi.”

Bạch Tuyên dịu dàng nói: “Nạn lớn không chết thì sau này sẽ gặp nhiều may mắn, chắc chắn những ngày tháng sau sẽ thuận buồm xuôi gió, không có buồn phiền.”

“Dẻo miệng thật đấy.” Kim Thu không nhịn được cười, cô nghĩ, mình có thể nhanh chóng trở lại bình thường như vậy chủ yếu nhờ vào anh, là anh đã làm bạn chăm sóc cô, cho cô cảm giác an toàn, không đến mức bị ác mộng dọa tỉnh.

Thật kỳ lạ, một người thích giở trò làm nũng như anh, sao có thể cho cô cảm giác an toàn được nhỉ? Kim Thu hoàn toàn không nghĩ ra.

“Ngọt sao, vậy thơm cái được không?”

Nụ hôn dài kết thúc, anh ôm cô ngã vào trên giường, cắn vành tai cô: “Quần áo mới mua, em mặc thử cho anh xem một chút nhé?”

“Phải giặt sạch mới mặc được.” Kim Thu không chịu, cảm thấy hơi hối hận, “Một thời lẫy lừng, lại bị hủy hoại chỉ trong một ngày.” Quần áo cô mặc luôn rất bảo thủ, nội y màu trắng cùng màu da mãi mãi chiếm đa số, cô cảm thấy mỗi khi bên trong chiếc áo sơ mi trắng mặc nội y màu sắc màu mè, cả người liền khó chịu.

Anh không nhịn được cười: “Ngoài anh ra không ai nhìn thấy đâu, da em trắng, mặc nội y màu nhạt thì sẽ quá đơn điệu.” Anh nói rất có lý, những cô gái màu da hơi vàng, khi mặc nội y màu trắng mới có thể xinh đẹp như những cô nàng trong tạp chí playboy.

Kim Thu cùng anh mặt đối mặt, thỉnh thoảng anh sẽ vuốt ve cánh tay và bắp đùi cô, nếu là người khác, cô nhất định sẽ tức giận hất ra, nhưng anh không phải, ban đầu cô không chấp nhận, thế nhưng bây giờ lại cảm thấy dáng vẻ kia của anh thật sự rất đáng yêu, vô cùng trẻ con.

Cô suy nghĩ một chút, hỏi: “Anh sẽ không cảm thấy em quá vô vị chứ?” Cô luôn thấy rằng khi hẹn hò với Đỗ Thiên Trạch mình quá bị động, anh sắp xếp bất kỳ cuộc hẹn nào, cô cũng đều nói được, nếu anh có việc không thể tới, cô từ trước đến giờ cũng không oán trách, không nổi nóng, không ghen tuông, lúc đó cô cảm thấy mình rất ngoan ngoãn, không hiểu vì sao mình biểu hiện tốt như vậy, anh vẫn sẽ lựa chọn chia tay.

Nhưng bây giờ suy nghĩ lại, cũng không phải không có lý do, có lẽ do cô quá mức vô vị, thời đại học mỗi khi rảnh rỗi, cô thà rằng đến viện bảo tàng xem khủng long hóa thạch, cũng không thích đi ra ngoài hát Karaoke với bạn bè.

Không thú vị, khó trách đám nam sinh sẽ cảm thấy phiền chán.

Bạch Tuyên nằm nhoài trên gối đầu cô, nghiêng người qua cười: “Vậy chúng ta làm vài chuyện thú vị đi?”

“Ví dụ như?”

“Em không chịu thay cho anh xem, vậy anh mặc quần áo mới cho em xem là được.” Anh oai phong lẫm liệt ngồi dậy cởi quần áo, còn nhớ tối hôm đó vẫn chưa nhìn được rõ ràng, lại chưa qua được điểm mấu chốt trong lòng, hôm nay vẫn là lần đầu tiên Kim Thu tỉ mỉ quan sát vóc người anh.

Hình dung một cách đơn giản rằng, tốt đến mức không còn lời nào để nói. Nhắc đến cũng thật kỳ lạ, thời đại học nhìn mấy nam sinh chơi bóng lộ nửa người trên, lúc đó cô chỉ cảm thấy toàn thân bọn họ đầy mồ hôi, vóc người cho dù tốt cũng chẳng đáng nhìn.

Hôm nay sao lại cảm thấy tim đập nhanh như vậy nhỉ? Chỉ mới xuất thần một chút, anh đã cởi xong quần, lăn một vòng liền đem cô ôm vào lòng, để cô gối đầu lên ngực mình.

Cô nghe thấy tiếng tim đập ‘thình thịch’, cười: “Không mặc quần áo mới sao?”

“Không thể thoải mái được như thế này.” Anh ôm cô chặt chẽ, dán vào tai cô hỏi nhỏ, “Thích không?”

Kim Thu khẽ cười: “Ôm chặt thêm chút nữa đi.”

Chỉ cần thật lòng yêu nhau, chỉ cần ôm nhau chặt sát như vậy, cũng đã đủ lãng mạn hạnh phúc, cần gì ngày lành cảnh đẹp, trăng tròn hoa thắm chứ?

Chương 26: Đi công tác

Khi Kim Thu đi làm, Vệ Thiên Hành hơi bất ngờ: “Không phải đã cho cô nghỉ ngơi thêm mấy ngày sao?”

“Tôi đã ổn rồi.” Kim Thu khẽ khom người, cười nhàn nhạt, “Cảm ơn Vệ tổng quan tâm.” Cô không biết chuyện Vệ Thiên Hành cũng đã từng sai người đi tìm cô, hắn cũng không có ý định nói nhiều về chuyện này, nhìn cô thật sự không có gì đáng ngại liền yên lòng, dặn dò công việc cho cô.

Khi đã tập trung làm việc, những chuyện ngổn ngang kia cũng sẽ không còn quanh quẩn trong đầu, cô phát hiện một tin tốt, Lam Như Vân thăng chức, vì vậy buổi trưa lúc ăn cơm bèn vội vàng đi chúc mừng chị ấy.

Lam Như Vân không hề biết nguyên nhân cô xin nghỉ, cười khanh khách mời cô ăn cơm, hiển nhiên gần đây tình cảm với Vệ Thiên Hành không tệ, chị ấy cũng không nắng mưa thất thường, Kim Thu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó cô nghe Lam Như Vân nói: “Trước đây em đã từng đi công tác chưa, nhưng dù thế nào cũng tuyệt đối đừng quên mang theo vài bộ nội y, đến lúc đó không có thời gian để giặt đâu.”

Đúng rồi, Kim Thu vừa nhớ ra, trong lịch trình của cô còn viết thứ sáu tuần này phải đi công tác với Vệ Thiên Hành, buổi sáng vừa đặt vé máy bay và khách sạn, cô đã quên không tính mình vào.

Chẳng lẽ phải để Bạch Tuyên ở nhà một mình? Kim Thu rất lo lắng, sau khi về nhà liền liên tục dặn dò anh: “Nếu thấy tên đạo sĩ thối kia quay lại, anh tuyệt đối đừng làm anh hùng cứu mỹ nhân mà để lộ bản thân đấy.”

Cô hơi không yên lòng với Triệu Gia, không vì lý do gì cả, chỉ là giác quan thứ sáu của phụ nữ mà thôi.

Bạch Tuyên gối đầu lên đùi cô, tùy ý để cô vuốt ve mình như đang âu yếm thú cưng, hoàn toàn không nghe lọt bất cứ lời nào của cô, chỉ tiếc nuối nói: “Nếu anh là yêu quái thì tốt rồi, nằm xuống liền hiện nguyên hình để em vuốt lông cho anh.”

“Thì ra không chỉ mình em có ảo giác là mình đang nuôi một chú chó sao?” Kim Thu còn tưởng rằng chỉ mình cô mới có loại ảo giác như đang nuôi thú cưng này thôi chứ.

Bạch Tuyên thẹn thùng nói: “Đừng như vậy, nhân thú khẩu vị quá nặng.”

“…” Kim Thu im lặng, sờ lưng anh, anh thoải mái ngâm khẽ, “Thật sự thoải mái đến thế sao? Anh thuộc giống chó à?”

Bạch Tuyên trở mình, chứng minh cho cô xem rốt cuộc thoải mái bao nhiêu: “Vuốt sang chỗ khác được không?”

Kim Thu cười híp mắt không chịu thả ra: “Nói chuyện chút đã, ban ngày ở nhà anh làm những gì?”

Bạch Tuyên hơi dịch người, bắt đầu nghiêm túc nhớ lại: “Quét nhà một chút, xuống dưới lầu học trộm thêm một món canh, cùng Triệu Gia, ạch…. nói chuyện một lúc.” Làm quỷ vậy rất cô đơn, mọi ngày Bạch Tuyên không có ai để tán gẫu nói chuyện, Triệu Gia lại càng thảm hơn, vì vậy trong khi chờ Kim Thu về, anh đôi lúc sẽ đi bộ cùng Triệu Gia, từ lầu trên xuống lầu, xuyên qua cửa nhà người ta hóng chuyện.

“Hai người thân thiết quá nhỉ?” Kim Thu dựa lưng trên sô pha, cười mỉm nhìn anh.

Bạch Tuyên vui sướng: “Vợ, em lại ghen rồi sao?” Anh ngắm nghía ngón tay cô, “Nếu em không vui, sau này anh không ra khỏi cửa nữa.”

“Anh xem mình là tiểu thư khuê các sao, cửa lớn không ra cửa sau không bước à?” Kim Thu chọc nhẹ vào lồng ngực anh, “Sao em lại dễ giận như vậy chứ, chỉ là em phải đi công tác mấy ngày, không muốn sau khi trở về lại nhìn thấy anh có chuyện gì đâu.”

Bạch Tuyên nói: “Đừng lo lắng, từ khi tên đạo sĩ kia đến, anh đã bảo Triệu Gia chớ đi chọc bà mẹ chồng tầng dưới, đúng rồi, người phụ nữ đó hình như muốn ly hôn, đang giành quyền nuôi con, bà mẹ chồng kia lại không chịu, từ sáng đến tối cứ cãi lộn không ngừng.”

Mấy chuyện ngồi lê đôi mách này, anh thật sự rất giống mấy bác gái trong công viên, xem ra bình thường hóng trò vui không ít đây. Kim Thu đau lòng anh ngày thường ở nhà một mình cô đơn, cũng chẳng muốn quan tâm đến chuyện Triệu Gia nữa: “Không cho phép vượt rào đấy.”

“Vợ!” Anh giả vờ tức giận, “Em cho rằng ai anh cũng trêu vào sao?”

Kim Thu hoàn toàn phục anh, sao anh có thể nghĩ ra được từ ‘trêu vào’ này nhỉ: “Anh đã học qua môn Ngữ Văn chưa, sao suốt ngày dùng từ linh tinh thế?”

Anh kéo tay cô cởi dây lưng, Kim Thu không tránh né: “Sao anh có thể không biết xấu hổ như thế hả?” Cô vừa nói, trong tay đã có thêm thứ gì đó, cô hơi luống cuống: “Em không biết.”

“Cứ xem như đang chơi đồ chơi là được rồi.” Bạch Tuyên làm nũng, Kim Thu dùng đầu ngón tay ấn nhẹ, sau đó nhìn anh, Bạch Tuyên xấu hổ nhắc nhở cô: “Vợ, còn cách hai lớp vải đó.”

Kim Thu vô cùng ngượng ngùng: “Em không biết thật mà.” Kim Thu chỉ mới nghe nói qua, chưa thật sự quan sát kỹ càng, chuyện này cô không làm được.

Bạch Tuyên hôn ngón tay cô: “Không sao cả.” sau đó nghiêm túc nói, “Dù vợ không biết, anh cũng vẫn thích em.”

Hôm sau tỉnh dậy, Kim Thu ăn bữa sáng anh đã làm xong, chuẩn bị ra sân bay, Bạch Tuyên luyến tiếc nhìn cô, ôm eo cô, lòng Kim Thu mềm xuống: “Hay là anh đi cùng em luôn đi.”

“Không sao.” Anh rầu rĩ, “Anh sẽ ở lại trông nhà.” Anh hôn cô thêm hai lần, “Vợ, em phải nghĩ đến anh, không được lại đi hẹn hò với người khác.”

“Em còn có khí tiết hơn anh đấy.” Nhớ đến chuyện tối qua anh không biết xấu hổ bảo cô làm, Kim Thu liền giận không có chỗ phát tiết, ‘ầm’ một tiếng đóng cửa lại.

Bạch Tuyên nhìn cô rời khỏi, cảm thấy trong nhà ngay lập tức trở nên lạnh lẽo, anh quét dọn một lúc, giặt những thứ cần giặt, phơi những thứ cần phơi, ngay lúc anh chuẩn bị dọn dẹp giường đệm, phát hiện trên gối có một cái hộp, phía trên dán một tờ giấy ghi chú:

‘Em muốn giám thị tất cả những việc anh làm!’

Anh mở ra xem, trong nháy mắt trở nên vui vẻ, đó là một chiếc di động cùng loại với chiếc của Kim Thu, của cô là màu trắng, chiếc này màu đen, anh mở lên xem, trong di động đã lưu số của cô, bên trong nhét thêm tờ giấy, viết một tài khoản và mật mã QQ mới, cùng với mật mã wifi trong nhà.

Chỉ có điều sau khi cô rời đi, anh không thể giống người bình thường như khi ở cạnh cô, phạm vi Bạch Tuyên có thể hoạt động chỉ gói gọn trong căn nhà này, vừa ra khỏi cửa, trừ phi có Kim Thu bên cạnh, nếu không anh sẽ không khác gì những hồn ma bình thường, vì vậy anh không thể mang di động ra khỏi nhà — Kim Thu không biết điều này, nhưng vì lá bùa của thím Hồng, Triệu Gia cũng không thể bước vào đây, anh muốn dùng di động thì chỉ có thể về nhà, vì vậy cô vô tình đã đạt được mục đích của mình.

Nhưng cô đã tính sai một điểm, đó chính là trước đây Bạch Tuyên chưa từng dùng điện thoại, từ khi ở bên cạnh cô nhìn mới biết đôi chút, vì vậy khi anh gửi tin nhắn đến, thời gian muộn hơn không ít so với Kim Thu dự đoán.

Bạch Tuyên: ~(≧▽≦)/~ Vợ!

Lúc nhận được tin nhắn này, Kim Thu đang ngồi ở khoang chờ sân bay, chuyến bay khởi hành buổi tối, bọn họ đang uống cà phê tán gẫu trong khi chờ, cô đang làm một bản ghi chép theo như Vệ Thiên Hành dặn dò, đột nhiên nhận được tin nhắn này, không nhịn được mỉm cười, Vệ Thiên Hành thấy nụ cười tươi tắn của cô, không khỏi ngẩn ra: “Sao vậy, sao vui vẻ thế?”

“Không có chuyện gì.” Kim Thu vội vàng thu lại di động, Lam Như Vân cười duyên nói một câu: “Tin nhắn của bạn trai à?”

Kim Thu không phủ nhận, lại nhắn về cho anh một tin:

Kim Thu: Ngoan

~Bạch Tuyên trả lời rất nhanh, dường như bất kỳ lúc nào cũng đang chờ đợi: “*Lăn lăn*, Vợ à vợ à, anh rất nhớ em.”

“……” Kim Thu nhắn lại sáu dấu chấm, nếu cô nhớ không lầm, bọn họ vừa tách nhau chỉ mới mấy giờ đúng không nhỉ? Thật sự là một tên dính người.

Lòng cô oán trách như vậy, rồi lại không tự chủ được cảm thấy ngọt ngào.

Kết quả của cuộc trò chuyện này là, trên đường đi cô liên tục bật cười, Lam Như Vân ngồi bên cạnh, không nhịn được hỏi: “Có chuyện gì buồn cười thế?”

Kim Thu nhịn cười, nhẹ nhàng nói với Lam Như Vân: “Nhà em nuôi một giống chó chỉ biết nhắn tin.”

Lam Như Vân nhớ tới hôm đó trong điện thoại, Kim Thu cũng nói như vậy, cuối cùng đối phương trả về một câu “Chủ nhân, mau tới sờ anh.”, ký ức ấy cho tới bây giờ vẫn chưa thể phai, vì vậy cười nói: “Bạn trai em thật đáng yêu.”

“Rất dính người.” Kim Thu thừa nhận, lại không nhịn được hé miệng cười, “Cứ như nuôi thú cưng ấy.”

“Em thích loại hình này à?” Lam Như Vân vẫn nghĩ rằng Vệ Thiên Hành mới là đối tượng mà các cô gái nhỏ yêu thích, không ngờ Kim Thu không thích tổng giám đốc tà mị quyến rũ, mà là trung khuyển đáng yêu, “Có hình không?”

Kim Thu lắc đầu: “Không chụp, em muốn giấu trong nhà.”

“Quý báu đến vậy à?” Lam Như Vân kinh ngạc, cười cô, “Xem ra thật sự rất thích nhỉ.”

Kim Thu mỉm cười, sâu xa nói: “Kẹo ngọt của người, thuốc độc của tôi.” Tuy rằng Vệ Thiên Hành trong mắt Lam Như Vân chỗ nào cũng tốt, nhưng trong mắt cô, hắn chỉ là trung tâm của scandal, cô xem như thấy rõ, đi theo Vệ Thiên Hành, mãi mãi sẽ không thiếu mấy scandal tin đồn, không biết bây giờ hai chị em họ Quách ra sao, nhìn dáng vẻ này của Lam Như Vân, hẳn tám phần mười là không biết Vệ Thiên Hành đã sơ ý ngủ với một thiếu nữ trong sáng rồi.

Cô cũng cảm thấy rất khó hiểu, một người sao có thể đồng thời ôm nhiều ‘người bầu bạn’ đến vậy, trái tim chỉ nhỏ như thế, khi đã đặt một người vào, sao có thể còn những vị trí dành cho người khác?

Vì Vệ Thiên Hành giàu nứt đố đổ vách, khách sạn đương nhiên cũng là hạng nhất, căn phòng tốt nhất đương nhiên là dành cho hắn, lại còn xếp quản lý riêng và đầu bếp, phòng của Ngải Địch ngay bên cạnh hắn, mà Kim Thu cùng Lam Như Vân chỉ có thể ở phòng đơn dưới lầu, thế nhưng đương nhiên nó cũng đã vô cùng xa hoa.

Kim Thu sắp xếp lịch trình ngày mai, mấy giờ đến mấy giờ dự họp, mấy giờ đến mấy giờ đi thị sát, ăn uống ngủ nghỉ trên đường đều do cô sắp xếp, chức vị thư ký, thực tế không khác gì một đại nha hoàn, lúc nào cũng phải nhớ thói quen ăn uống của mọi người, ví dụ như người nào dị ứng với hải sản, lại ví dụ như Vệ Thiên Hành không ăn cay, Lam Như Vân chỉ uống rượu đỏ.

Đặc sắc nhất là, Vệ Thiên Hành chỉ ưa chuộng Porsche, một dãy xe của hắn đều theo thương hiệu này, làm Kim Thu hoài nghi sâu sắc rằng hắn phải chăng là một bộ phận trong tổ chức xã hội đen nào đó.

Sự cố gắng của cô được đoàn người đi cùng lần công tác này khích lệ, liên tục tán thưởng: “Thư ký của Vệ tổng làm việc thật sự không tệ.”

Cô thấy Vệ Thiên Hành cười khẽ: “Tuy trẻ tuổi, nhưng làm việc rất chu đáo.”

“Mọi người quá khen.” Kim Thu vội vàng khiêm tốn, “Là Vệ tổng chỉ dạy tốt.” Cô ngồi ở vị trí cuối bàn, cố gắng làm một người trong suốt, nhìn Lam Như Vân nói chuyện vui vẻ, khuấy động bầu không khí của cả bàn tiệc.

Làm mỹ nữ, Lam Như Vân đương nhiên được mời rượu không ít, dù tửu lượng của chị ấy hơn người, mặt cũng vẫn hơi ửng đỏ, vẻ say rượu lộ rõ, càng thêm quyến rũ động lòng người, làm những người đàn ông ở đây đều thầm nhìn trộm.

“Kim tiểu thư uống một chén.” Bên cạnh có một quản lý mời rượu cô, Kim Thu vội nói: “Chút nữa tôi còn việc phải làm, không thể uống rượu.”

Người quản lý kia cười ha ha: “Đã muộn thế này rồi, Vệ tổng còn có thể dặn dò cô làm gì?” Trong lời nói có rất nhiều ám chỉ, mọi người ngầm hiểu, đều cười ám muội, còn nói: “Chuyện đó nói không chừng uống rượu sẽ càng tốt hơn, mọi người thấy đúng không?”

Vệ Thiên Hành nhìn bọn họ một chút, giải quyết dứt khoát: “Cô ấy còn phải làm báo cáo cho cuộc họp hôm nay.”

Kim Thu cảm kích nhìn hắn, làm báo cáo hội nghị cái gì, cũng không phải ngày mai phải nộp ngay, thế nhưng cô vẫn cảm kích hắn vì đã giải vây cho mình.

Lam Như Vân uống say như chết, Kim Thu đỡ chị ta về khách sạn, Vệ Thiên Hành thấy cô bận trước bận sau giúp Lam Như Vân đắp chăn rót nước, hơi nhíu mày: “Cô là thư ký của tôi.”

“Chị Lam là bạn tôi.” Kim Thu nhận ra Vệ Thiên Hành không trở về phòng, hơi bất ngờ, chẳng lẽ hắn muốn qua đêm ở phòng Lam Như vân, nhưng Lam Như vân đã say thành như vậy, nếu làm thế thật sự là quân tử sao?

Vệ Thiên Hành lại nhíu mày: “Cô đúng là quá tốt bụng.” Lúc trước khi thăng chức cho cô, Lam Như Vân không ít lần thăm dò đầu đuôi sự việc trước mặt hắn, may mà hắn không nhiều lời nửa chữ, nếu không bằng thủ đoạn của Lam Như Vân, cô làm sao có thể ở lại công ty?

Nhớ lúc đầu hắn điều Lam Như Vân đi, một là vì thấy cô ấy có tiềm lực, làm trợ lý rất lãng phí, hai là vì thấy cô ấy quá khôn khéo giỏi giang, nếu để bên người mà không thể khống chế tốt, quá nguy hiểm.

Tuy Quách Quỳnh cũng tranh cường háo thắng, nhưng dù sao cũng không đi theo bên cạnh hắn mỗi ngày, chuyện rõ chuyện không, nhưng Lam Như Vân không như vậy, nếu cô ấy muốn bày trò gì, e rằng sẽ khó lòng phòng bị, dục vọng khống chế của hắn rất mạnh, không thích có chuyện thoát khỏi sự khống chế của mình, dù chỉ là một khả năng nhỏ.

Chỉ có Kim Thu khá ngoan ngoãn, hắn càng thêm thỏa mãn với cô: “Xong việc thì tới chỗ tôi, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Trễ như vậy rồi mà vẫn còn việc gì nữa sao? Kim Thu nói thầm trong lòng một tiếng, vẫn đồng ý: “Được rồi.” Ryta Xem hồ sơ Gởi nhắn tin tới Ryta Tới trang web của Ryta Tìm bài gởi bởi Ryta function addLink(){ var body_element = document.getElementsByTagName('body')[0]; var selection; selection = window.getSelection(); var pagelink = “

Link nguồn : “+document.location.href+””; var text = selection + pagelink; var newdiv = document.createElement('div'); newdiv.style.position='absolute'; newdiv.style.left='-99999px'; body_element.appendChild(newdiv); newdiv.innerHTML = text; selection.selectAllChildren(newdiv); window.setTimeout(function() { body_element.removeChild(newdiv); },0); } document.on = addLink; // var myevent = (isNS) ? e : event; var eventbutton = (isNS) ? myevent.which : myevent.button; if ((eventbutton === 2) || (eventbutton === 3)) return false; } document.oncontextmenu = contentprotector; document.onmouseup = contentprotector; var isCtrl = false; window.onkeyup = function(e) { if (e.which === 17) isCtrl = false; } window.onkeydown = function(e) { if (e.which === 17) isCtrl = true; if (((e.which === 85) || (e.which === 65) || (e.which === 88) || (e.which === 67) || (e.which === 86) || (e.which === 83)) && isCtrl === true) { return false; } } isCtrl = false; document.ondragstart = contentprotector; //]=]=> * { display: none; } Ảnh trước

nhấn phím trái Ảnh sau

nhấn phím phải Đóng Di chuyển Trang 4/4 < 123="">

<>

Upload: 18-Dec-2016 19:00 SSMenber

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Ly Hồn Ký Chương 13

Bạn đang xem Ly Hồn Ký. Truyện được dịch bởi nhóm liethoacac.com. Tác giả: Thanh Thanh Lục La Quần. Chapter này đã được 55 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.