247Truyen.com

Long Vương Truyền Thuyết Chương 596: Linh Uyên Cảnh?

Long Vương Truyền Thuyết - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Long Vương Truyền Thuyết Chương 596: Linh Uyên Cảnh? online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Linh Hải Cảnh yêu cầu tinh thần lực là 500, mà Linh Uyên Cảnh yêu cầu tinh thần lực lại là 5.000 đấy!

Đầy đủ gấp 10 lần.

Mặc dù Đường Vũ Lân biết tinh thần lực của mình tăng lên không ít, nhưng coi như nhiều hơn nữa, cùng lắm cũng chỉ là đến 1.000 điểm tinh thần lực.

Khoảng cách đến Linh Uyên Cảnh còn có một sự chênh lệch như rãnh trời. Nếu như tinh thần lực Cổ Nguyệt đã đến Linh Uyên Cảnh, vậy e rằng đã đuổi theo Vũ lão sư rồi đi? Tinh thần lực của Vũ lão sư, nhiều nhất cũng chính là Linh Uyên Cảnh, đúng chứ? Chuyện này thực sự là đáng sợ!

Không được, phải tìm nàng hỏi cho rõ ràng.

Đường Vũ Lân không lo được đi ăn điểm tâm, chạy đến gian phòng của Cổ Nguyệt gõ cửa.

Cửa mở, Cổ Nguyệt đã thay một thân quần dài màu xám từ bên trong đi ra. Nàng xưa nay đều không phải loại thiếu nữ tuyệt đẹp kia, quần dài màu xám nhìn qua cũng không nổi bật. Nhưng không biết tại sao, mặc ở trên người nàng, lại có một loại khí chất đặc thù.

"Nàng...nàng là Linh Uyên Cảnh?" Đường Vũ Lân có chút lắp ba lắp bắp hỏi.

Cổ Nguyệt lườm hắn một cái, "Ta nói ngươi sẽ tin sao?" Vừa nói, nàng vừa đi ra ngoài.

"Ta đương nhiên tin! Lời của nàng nói, ta có lúc nào không tin sao?" Đường Vũ Lân vội vàng theo sau.

Cổ Nguyệt dừng bước lại, đột nhiên quay người lại, nghiêm túc nhìn hắn, "Vậy nếu như ta nói, tối ngày hôm qua ta muốn giết ngươi, ngươi có tin hay không?"

Nhìn ánh mắt thật lòng đến dị thường của nàng, Đường Vũ Lân ngẩn ngơ, "Nàng giết ta làm gì?"

"Có tin hay không?" Cổ Nguyệt nghiêm túc nhìn hắn.

"Không tin, nàng không nỡ đâu." Đường Vũ Lân cợt nhả nói, sau đó còn giơ tay nặn nặn ở trên mặt nàng, "Đừng giả bộ, nàng tìm một thuyết pháp khác có được hay không, còn có chút độ tin cậy."

Trên mặt Cổ Nguyệt hiện ra một vẻ bất đắc dĩ, "Cái tên này! Đi ăn điểm tâm đi."

Xoay người, đi ra ngoài, trong lòng nàng, mấy chữ “nàng-không-nỡ” này lại kịch liệt vang vọng.

Đường Vũ Lân đuổi theo nàng nói: "Hic, nàng đừng đánh trống lảng mà! Nàng vẫn chưa trả lời ta đâu, có phải là nàng lên cấp không?"

Cổ Nguyệt tức giận: "Ngươi nói lớn lên một chút nữa đi, để cho cả cái khách sạn này cũng nghe được đi."

"Ặc..."

Bữa sáng của Tinh La Đại Tửu Điếm cực kỳ phong phú, thời điểm Đường Vũ Lân ngồi ở bên cạnh bàn, cũng đã lộ ra dáng dấp mặt đầy hung ác. Tối hôm qua chưa ăn, biết làm sao bây giờ? Đương nhiên là trong chớp mắt ăn bù lại phần ngày hôm nay chớ sao!

Sau đó hắn liền cho đám thực khách của Tinh La Đại Tửu Điếm trải nghiệm cái gì gọi là gió cuốn mây tan!

"Đội trưởng, một lát nữa ngươi định đi làm gì? Chúng ta dự định ra ngoài đi vòng vòng." Hứa Tiểu Ngôn cười nói.

Đường Vũ Lân liếc mắt nhìn Cổ Nguyệt, đáp: "Chúng ta cũng đi ra ngoài."

Hứa Tiểu Ngôn còn chưa kịp nói thêm gì nữa, Cổ Nguyệt đã chen vào: "Vết thương của hắn còn chưa khỏe, ta dẫn hắn đi mua chút thuốc rồi quay về. Các ngươi muốn đi ra ngoài, cũng nên về sớm một chút nha!"

"Ồ." Hứa Tiểu Ngôn nhìn Đường Vũ Lân, lại nhìn một chút Cổ Nguyệt, lộ ra vẻ mặt một bộ sáng tỏ.

Vẻ mặt Đường Vũ Lân hơi có chút lúng túng, Cổ Nguyệt lại tỏ ra vô sự. Biểu cảm của những người khác thì muốn có bao nhiêu quái dị liền có bấy nhiêu.

Ăn xong điểm tâm, Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt sóng vai ra ngoài. Khách sạn phục vụ tốt vô cùng, có người phục vụ đưa thẻ tới, để cho khi bọn họ đi xa có thể thông qua địa chỉ ghi trên thẻ ngồi xe trở về.

Tinh La Đại Tửu Điếm là khách sạn sang trọng nhất Tinh La Thành, tự nhiên là ở ngay trung tâm thành phố. Sứ đoàn sau đó sẽ được tiếp kiến hoàng thất của Tinh La đế quốc.

Rời khỏi khách sạn, chính là đường phố rộn rộn ràng ràng. Đường phố cực kỳ rộng rãi, nhưng không có bất kỳ xe cộ nào. Nơi này là đường dành riêng cho người đi bộ rất nổi tiếng ở Tinh La Thành, cũng là một con đường rộng rãi nhất, tên là Tinh La Đại Đạo. Hai bên đường phố, các loại cửa hàng san sát, nhìn qua cổ sắc cổ hương, đúng là rất có mấy phần phong vị tương tự như Thiên Đấu Thành.

Đường Vũ Lân hai tay ôm sau đầu, đi ở trên đường phố, trên mặt mang theo một nụ cười mỉm nhàn nhạt. Cổ Nguyệt đi theo bên cạnh hắn, vẻ mặt bình tĩnh, mắt nhìn thẳng.

"Này, nàng đúng là đang đi dạo phố sao? Làm sao ngay cả cửa hàng chung quanh có cái gì cũng không nhìn xem?" Đường Vũ Lân cười nhẹ hỏi Cổ Nguyệt.

Cổ Nguyệt lườm hắn một cái, "Làm sao ngươi biết ta không thấy? Tinh thần của ta đủ sức để thay thế con mắt."

"Xem như ta chưa nói gì." Đường Vũ Lân lườm một cái. Vừa nghĩ tới tinh thần lực của Cổ Nguyệt có thể đã đạt đến Linh Uyên Cảnh, hắn liền cảm thấy áp lực tăng gấp bội. Nếu như đúng như vậy, vậy thì, sức chiến đấu chân chính của Cổ Nguyệt nhất định không phải là những gì trước đó bọn họ nhìn thấy, nhất định sẽ càng mạnh mẽ hơn. Loại Hồn Sư có Nguyên Tố Võ Hồn như nàng, thực lực và tinh thần lực trực tiếp móc nối với nhau.

Cổ Nguyệt đột nhiên nở nụ cười, "Đồ ngốc, ta nói ngươi sẽ tin sao! Linh Uyên Cảnh nào có dễ dàng như vậy."

Đường Vũ Lân sửng sốt một chút, "Nàng doạ ta?"

Cổ Nguyệt hì hì nở nụ cười, "Doạ ngươi thì thế nào?"

Đường Vũ Lân nghiêm sắc mặt, nghiêm túc nói rằng: "Bạn học Cổ Nguyệt, nàng sợ nhột sao?"

"Hả?" Cổ Nguyệt sững sờ, sau một khắc, ngón tay của Đường Vũ Lân cũng đã chọc vào dưới nách nàng.

"A, ha ha, không muốn." Cổ Nguyệt quay đầu liền bỏ chạy.

Đường Vũ Lân vừa đuổi theo vừa cười nói, "Để cho nàng gạt ta, ta sẽ không bỏ qua cho nàng."

Cổ Nguyệt đang chạy về phía trước, phía trước đột nhiên có mấy người từ trong cửa hàng đi ra. Cổ Nguyệt theo bản năng dừng lại, nhưng Đường Vũ Lân ở mặt sau lại đụng vào, hai người đồng thời ngã về phía mấy người kia.

"Cút ngay!" Một thanh âm trầm thấp nanh ác vang lên. Tiếp theo đó, một luồng ác phong đập vào mặt.

Đường Vũ Lân theo bản năng xoay ngang thân, liền che ở trước người Cổ Nguyệt.

"Đùng" một cái, một cái tát của người kia liền vỗ vào nơi bờ vai của hắn.

Thân thể Đường Vũ Lân hơi khẽ lung lay một cái, đã đứng vững lại, người kia cũng sững sờ. Khí lực hắn dùng cũng không hề nhỏ, nếu đổi lại là người bình thường, sẽ trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

"Ngươi làm sao lại đánh người?" Cổ Nguyệt quát vang một tiếng, trong con ngươi xinh đẹp nhất thời có sát khí hiện lên.

Sau khi Đường Vũ Lân đứng vững thân hình cũng xoay người, rất tự nhiên đem Cổ Nguyệt ngăn ở phía sau.

Cái gã ra tay, là một tên tráng hán thân hình cao lớn. Đám người bọn họ chuyến này đi tổng cộng có 4 tên, hắn là người ở gần nhất với Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt bên này. Tất cả 4 người đều là đàn ông, đều là người trung niên, mặc hoa phục. Thân hình cao lớn cường tráng. Nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ hung ác.

"Lăn xa một chút!" Gã đàn ông kia làm như xem thường, xua tay, liền hướng về phía ngực Đường Vũ Lân mà đẩy thẳng tới.

Ánh mắt Đường Vũ Lân ngưng lại, tương tự giơ tay lên, chộp về phía bàn tay của đối phương.

Bàn tay của tráng hán kia lớn vô cùng, đủ để bao phủ bên ngoài toàn bộ bàn tay của Đường Vũ Lân. Bàn tay hai người chạm vào nhau, tráng hán kia nhe nanh cười một tiếng, năm ngón tay nắm lấy năm ngón tay Đường Vũ Lân, đột nhiên phát lực.

Thế nhưng, tình huống làm hắn bất ngờ xuất hiện, tay Đường Vũ Lân lại như đúc bằng sắt thép vậy, vẫn không nhúc nhích. Ngay khi tráng hán đang dùng hết sức từ khi bú sữa mẹ vận công, tay phải Đường Vũ Lân bỗng nhiên phát lực, tương tự cũng dùng sức. Tráng hán chỉ cảm thấy một cảm giác đau đớn từ nơi bàn tay truyền đến. Cùng với tiếng kêu rên thống khổ, thân thể hắn nhất thời quỳ một gối xuống trên mặt đất.

Đường Vũ Lân tức giận lúc trước hắn ra tay đối với một cô gái, hơn nữa còn không nhẹ, lần này cũng dùng lực. Sức mạnh của hắn lớn đến chừng nào? Tuy rằng sức mạnh của tráng hán trước mặt không nhỏ, nhưng so với hắn, vẫn có không có cửa.

Ba tên tráng hán còn lại nhất thời nhìn về phía bên này.

"Buông tay!" Một tên tráng hán dẫn đầu nộ rống một tiếng, lướt một bước liền đến trước mặt Đường Vũ Lân.

Chính vào lúc này, từ trong cửa hàng lúc trước bọn họ đi ra lại có một người xuất hiện.

Không giống với hình tượng nanh ác của mấy tên tráng hán kia, vóc người của người lúc này đi ra này không cao, nhưng cũng nhỏ nhắn xinh nhắn, một thân quần dài màu vàng nhạt tôn lên thân thể mềm mại mỹ miều, dáng dấp nhìn qua bất quá 15 – 16 tuổi, tướng mạo cực đẹp, tóc dài xõa tung ở phía sau.

"Các ngươi đang làm gì?" Thiếu nữ vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy tình huống trước mắt, không nhịn được nhíu mày.

Sắc mặt giận dữ trên mặt tên tráng hán cầm đầu kia nhất thời biến mất, cung kính nói: "Điện hạ, là một tên nhãi ranh không có mắt, chúng tôi sẽ lập tức đuổi hắn đi."

Tay phải Đường Vũ Lân nhẹ nhàng đưa tới, đẩy tên tráng hán bị bị túm lấy kia lảo đa lảo đảo, xoay tay lại nắm lấy tay Cổ Nguyệt, "Chúng ta đi."

Mấy tên tráng hán đối phương nào chịu giảng hoà, ngay lập tức định xông tới. Cũng là thiếu nữ mặc quần vàng nhạt kia cau mày nói: "Quên đi, không nên gây sự."

Lúc này 4 tên tráng hán mới phẫn nộ dừng bước lại, nhưng ở trong nháy mắt vừa nãy đó, khí tức trên người bọn họ thả ra khiến Đường Vũ Lân cũng hơi kinh hãi, gợn sóng hồn lực trên người bốn tên này rõ ràng là không kém.

Theo bản năng, Đường Vũ Lân quay đầu nhìn về phía cô gái kia, thiếu nữ cũng vừa thật vừa khéo đang đưa mắt tìm đến phía hắn. Bốn mắt đụng vào nhau, Đường Vũ Lân hướng về nàng nhẹ nhàng gật đầu một cái, thiếu nữ quần vàng kia lại là hơi sững sờ.

Tuy rằng Đường Vũ Lân tuổi không lớn lắm, nhưng cơ bản đã dậy thì thành công, có vóc người gần như người trưởng thành. Thân hình cao lớn, bờ vai rộng rãi, một đôi mắt to lấp lánh có thần. Ở trong những người bạn cùng lứa tuổi, tướng mạo của hắn tuyệt đối có thể dùng từ “kinh diễm” để hình dung. Đặc biệt là khí chất trên người hắn vô hình trung tỏa ra, bên trong ôn hòa mang theo vài phần kiên cường, dễ dàng làm người khác chú ý hơn.

Thời điểm thiếu nữ quần vàng nhìn thấy hắn, nhất thời có loại cảm giác sáng mắt lên. Trên gương mặt toát ra một nụ cười mỉm nhàn nhạt, cũng hướng về hắn gật đầu một cái.

Đường Vũ Lân nắm tay Cổ Nguyệt đi về phía trước, Cổ Nguyệt quay đầu nhìn về phía tên tráng hán ban đầu kia, trong mắt loé lên một tia ánh sáng lạnh lẽo.

"Quên đi, nhân sinh không đánh không quen." Đường Vũ Lân rõ ràng cảm nhận được khí tức khó chịu trên người Cổ Nguyệt, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của nàng.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Long Vương Truyền Thuyết Chương 596: Linh Uyên Cảnh?

Bạn đang xem Long Vương Truyền Thuyết. Truyện được dịch bởi nhóm Sưu tầm; Dịch giả: Âu Thần. Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu. Chapter này đã được 1 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.