247Truyen.com

Long Vương Truyền Thuyết Chương 292: Chương 291: Đưa Số Điện Thoại Của Nàng Cho Ta

Long Vương Truyền Thuyết - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Long Vương Truyền Thuyết Chương 292: Chương 291: Đưa Số Điện Thoại Của Nàng Cho Ta online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Biên soạn: Đức Uy

Bản convert lấy từ truyencv.com

----------------------------------------------

Tạ Giải nói: "Đừng nói ngươi chưa bao giờ nghe nói đến đại hội xem mắt Hải Thần Duyên của Sử Lai Khắc học viện đấy chứ? Có người nói, chỉ cần có thể tiến vào Nội viện, đồng thời tuổi tác đạt tới một mức nhất định, thì có tư cách tham gia đại hội xem mắt Hải Thần Duyên đấy. Đó là một sự kiện trọng đại của Nội viện Sử Lai Khắc học viện. Lại nói, thời điểm đại hội được tiến hành, coi như chúng ta là ngoại viện đệ tử cũng có thể đến xem đấy. Tình huống cụ thể ta cũng không biết, nhưng có người nói chuyện này đã có truyền thống hơn một vạn năm nay. Không biết bao nhiêu siêu cấp tình nhân đều thông qua đại hội mà đến được với nhau. Năm đó, Linh Băng Đấu La cùng Long Điệp Đấu La chính là nhờ đại hội xem mắt này mà xác lập quan hệ đấy."

Đường Vũ Lân tức giận: "Ngươi mới bao lớn, đã nghĩ những thứ này, có ích lợi gì? Tuổi tác chúng ta còn kém xa lắm đấy. Huống chi, điều kiện đầu tiên là phải thi đậu Nội viện trước đã! Chúng ta hiện tại không biết còn kém bao nhiêu đâu. Ngươi xem, vị học viên số 02 ngày đó ngươi chọn, dù thực lực mạnh mẽ như vậy mà cũng không được thu làm Nội viện đệ tử!"

"Trước tiên tìm được đối tượng đã rồi hẵng nói mà. Còn Nội viện, chúng ta cố gắng nỗ lực, nhất định là sẽ có cơ hội." Tạ Giải một mặt hưng phấn nói.

Đường Vũ Lân khẽ mỉm cười, giơ ly nước trong tay lên, nói: "Chúc mừng cả nhà, chúng ta đã đồng thời thi đậu vào Sử Lai Khắc học viện, ngày hôm nay coi như là đi ăn mừng muộn đi."

Nghe vậy, Cổ Nguyệt cùng Hứa Tiểu Ngôn đang chăm chú ăn kem ngẩng đầu lên, bốn người nhìn nhau nở nụ cười. Có thể thi vào Sử Lai Khắc, đúng là rất không dễ dàng nha! Bọn họ thậm chí hiện tại cũng không dám hồi tưởng lại quá trình sát hạch ngày hôm qua.

Sử Lai Khắc không hổ là đại lục đệ nhất học viện, cuộc thi nhập học này bao quát cả thực lực, tiềm năng, phó nghiệp, tâm tính, tính nhẫn nại,…đầy đủ các loại khảo sát. Có thể nói là khảo sát toàn diện các phương vị của một tên tân sinh. Phương diện nào không được, đều sẽ chịu hạn chế rất lớn, tỷ lệ thi đậu sẽ giảm xuống.

Hiện tại, bọn họ cuối cùng cũng coi như là thi đậu. Cuối cùng cũng coi như là không uổng phí sự bồi dưỡng của Vũ lão sư cùng Đông Hải học viện.

Bọn họ đều rất chờ mong, tương lai ở Sử Lai Khắc học viện có thể học được những gì, cùng Đông Hải học viện đến tột cùng sẽ khác nhau ở những điểm nào.

"Người phục vụ, ngươi tới đây một chút." Đang khi bọn họ vô cùng phấn khởi chúc mừng nhau, bàn kề cận đột nhiên truyền tới một âm thanh có chút lớn.

Đường Vũ Lân bốn người vốn là không để ý, nhưng bọn họ tiếp theo lại nghe được, thanh âm kia nói tiếp: "Đưa số điện thoại của nàng cho ta."

Thanh âm này rõ ràng có chút hung hăng, bá đạo.

Đây chính là Sử Lai Khắc Thành, lại còn có người như thế?

Bốn người theo bản năng quay đầu nhìn lại.

Bàn kề cận chỉ có một người ngồi ở chỗ đó. Hắn cũng không có mặc đồng phục học sinh của Sử Lai Khắc học viện, mà là mặc một thân lễ phục màu trắng, tướng mạo phi thường anh tuấn, tuổi tác so với Đường Vũ Lân bọn họ hẳn là hơi lớn hơn một chút. Tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, tóc ngắn màu vàng tóc vuốt một lớp keo bóng loáng không dính nước.

Hắn có một đôi con ngươi phi thường kỳ dị, màu vàng. Con ngươi lại là màu vàng sậm, cả người đều có một loại khí chất đặc thù. Tựa hồ toàn thân đều toả ra khí tức quang minh.

Luận tướng mạo, phóng tầm mắt nhìn tới, ở bên trong toàn bộ quán nước cũng chỉ có Đường Vũ Lân mới có thể so với hắn. Nhưng khí tràng hắn biểu hiện ra lại so với Đường Vũ Lân vênh váo hung hăng hơn nhiều lắm.

Ở trước bàn hắn, một thiếu nữ trên người mặc chế phục đứng đó. Quần dài màu đen, áo trắng, chuẩn chế phục của quán. Người thiếu nữ này da dẻ trắng noãn, thậm chí là có chút tái nhợt, một mái tóc ngắn uốn cúp màu đỏ nhạt, đôi mắt to tròn màu đen, dáng cao, chuẩn vô cùng. Nàng có khí chất vô cùng điềm đạm đáng yêu.

"Xin lỗi, đó không phải là công việc của ta." Đối mặt với yêu cầu của thiếu niên tóc vàng, nàng hơi khom người nói rằng.

"Vậy làm thế nào ngươi mới có thể đưa cho ta số điện thoại?" Thiếu niên tóc vàng lớn tiếng nói.

Thiếu nữ phục vụ lắc đầu một cái, xoay người muốn rời đi.

"Thái độ phục vụ của ngươi thế này là thế nào, gọi quản lý của các ngươi đến cho ta gặp!" Thiếu niên tóc vàng vỗ mạnh bàn một cái, nhất thời đưa tới không ít ánh mắt. Thế nhưng, những người kia dù cho là ăn mặc đồng phục học sinh của Sử Lai Khắc học viện, thời điểm nhìn thấy hắn, cũng không tự chủ đưa mắt dời đi, cũng không có người lên tiếng bất bình dùm.

"Vậy xin mời ngài chờ." Thiếu nữ phục vụ nhàn nhạt nói một câu liền nhẹ nhàng rời đi.

Thời gian không lâu, một người trung niên bước nhanh tới, "Tiên sinh, xin hỏi ngài có chuyện gì? Ta là quản lí của tiệm nước này."

"Đưa số điện thoại của nàng ấy cho ta." Thiếu niên chỉ vào thiếu nữ phục vụ ở cách đó không xa mà nói.

Quản lí một mặt áy náy nói: "Xin lỗi, chúng ta không thể tiết lộ thông tin cá nhân."

Thiếu niên lông mày nhíu lại, "Làm thế nào mới có thể đưa số điện thoại của nàng ấy cho ta?"

"Xin lỗi, xin ngài đừng làm khó dễ chúng ta. Dù thế nào chúng ta cũng không thể tiết lộ thông tin cá nhân của nhân viên." Vị quản lý nói đầy khách khí nhưng vẫn rất kiên quyết.

Thiếu niên trong mắt kim quang lóe lên, áp lực vô hình nhất thời từ trên người hắn lan tràn ra."Gọi lão bản * của các ngươi đem đến đây."

*chủ quán

Quản lí khẽ nhíu mày, sau khi do dự một chút vẫn gật đầu, "Vậy mời ngài chờ." Nói xong. Hắn xoay người liền đi thẳng.

Thời gian không lâu, một tên trung niên ăn mặc bảnh bao đi đến.

"Tiên sinh, ta có thể giúp được ngài chuyện gì?"

Thiếu niên lại lặp lại như lúc trước, "Đem số điện thoại của người phục vụ kia đưa cho ta."

Ông chủ nghiêm mặt nói: "Yêu cầu của ngài ta đã vừa mới nghe quản lí nói qua rồi. Thế nhưng xin lỗi, bất luận thế nào, chúng ta cũng không thể tiết lộ thông tin cá nhân của nhân viên được. Rất mong ngài tha thứ."

Thiếu niên hai mắt híp lại nhìn hắn, nói: "Nói như vậy, ngươi là thế nào cũng không chịu?"

Ông chủ gật đầu.

Thiếu niên nói: "Được." Nói xong chữ này, hắn đột nhiên đứng dậy giơ tay lên, vỗ tay cái độp.

Cách đó không xa, một tên trung niên áo quần sang trọng đứng dậy, hướng về hắn đi tới, đứng lại bên cạnh hắn, cung kính nói: "Thiếu gia, ngài có gì cần dặn dò?"

Thiếu niên thản nhiên nói: "Ngươi cùng vị lão bản này đàm luận một thoáng, ta muốn mua lại quán nước này."

Ông chủ sững sờ, sắc mặt khó coi nói: "Xin lỗi tiên sinh, chỗ này của ta không có dự định bán."

Vị quản gia kia thế nhưng lại khẽ mỉm cười, "Chào ngài, ta là Tổn Bác, không bằng chúng ta đến bên cạnh nói chuyện." Vừa nói, hắn vừa đem một tấm thẻ màu vàng đưa cho vị lão bản kia.

Ông chủ nhìn thấy thẻ màu vàng, trong mắt nhất thời toát ra vẻ khiếp sợ, lúc này mới gật gật đầu, cùng người quản gia này hướng về một bên đi tới.

Nhìn tình cảnh khôi hài này, Tạ Giải khóe miệng co giật một thoáng, Đường Vũ Lân than nhẹ một tiếng, nói: "Người thành phố các ngươi thật là biết ăn chơi."

"Hừ!" Cổ Nguyệt hừ lạnh một tiếng.

Hứa Tiểu Ngôn lại là một mặt đầy hứng thú dạt dào nói: "Các ngươi nói, hắn ta có phải là muốn chiếm được số điện thoại của cô bé kia hay không?"

Đường Vũ Lân nhún nhún vai, "Để chúng ta theo dõi tiếp đi. Không nghĩ tới đi đến quán nước nhỏ này cũng có trò hay để xem. Vị lão bản kia nhìn qua rất kiên trì, nhưng thiếu niên này hẳn là lai lịch bất phàm. Cứ nhìn thử xem liệu lão bản có phải là uy vũ không khuất phục người hay không?"

Hắn bên này còn chưa nói dứt câu, bên kia vị quản gia cùng ông chủ quán nước đã quay trở về.

"Thiếu gia, ta cùng vị Dương lão bản này đã thương lượng được giá cả rồi, đồng thời đã hoàn thành thanh toán. Bắt đầu từ bây giờ, quán nước này chính là tài sản cá nhân của ngài." Quản gia lại như là đang tường thuật lại một sự tình tất nhiên, bình tĩnh nói với người thiếu niên kia.

Thiếu niên gật gật đầu, hướng về vị Dương lão bản nói: "Đưa số điện thoại của nàng ta cho ta!"

Thiếu niên vẫn luôn không hề kiềm chế âm thanh của mình, cho nên khách nhân mấy bàn xung quanh đều có thể nghe được rõ ràng. Trong ánh mắt của mọi người đều lộ ra một vẻ quái dị. Vì muốn có thể liên lạc được với một người nữ sinh, hắn lại cường hào mua lại cả một tiệm nước. Phải biết, bất kỳ một cửa hàng nào trong Sử Lai Khắc nội thành, giá trị đều cực kỳ cao, hơn nữa cũng không phải là người nào cũng đều có thể đi vào.

Dương lão bản thở dài một tiếng, hướng về người thiếu nữ tóc ngắn màu đỏ sậm đi tới.

Đường Vũ Lân nhún nhún vai, hướng về các bạn nói rằng: "Xem ra, muốn làm được uy vũ không khuất phục cũng chẳng dễ dàng chút nào!"

Thời gian không lâu, người thiếu nữ kia rốt cục cũng đi tới.

Nàng đi thẳng đến bên cạnh bàn của thiếu niên, thản nhiên nói: "Ngươi muốn như thế nào?"

Thiếu niên khẽ mỉm cười, "Ta không muốn thế nào cả, chẳng qua là cảm thấy dung mạo ngươi rất đẹp, muốn chơi đùa với ngươi một chút mà thôi."

Thiếu nữ không hé răng, mà lại cúi đầu mở cúc áo của mình ra.

"Ta vẫn chưa yêu cầu ngươi thoát y mà!" Thiếu niên có chút kinh ngạc nói.

Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng, cởi chế phục vứt ở trên bàn, "Ta không làm nữa, vì lẽ đó, ta cũng không phải là nhân viên của ngươi." Nói xong, nàng liền xoay người bỏ đi.

Nụ cười trên mặt thiếu niên càng dày đặc hơn, cũng đứng dậy, "Có ý tứ." Nó xong, hắn cũng đi theo cô gái kia ra ngoài.

"Sử Lai Khắc Thành vậy mà cũng phát sinh chuyện như vậy, thực sự là nhẫn nhục! Nhưng “nhẫn” thì được, “nhục” thì không!" Tạ Giải phẫn nộ nói rằng, vừa đứng lên liền đuổi theo ra bên ngoài.

Đường Vũ Lân cũng không hề ngăn cản, chỉ vội vàng theo sau.

Hắn rất muốn nói, dù ngươi có bất bình giùm người ta, cũng phải thanh toán đã chứ! Chầu này ngươi khao mà, hu hu!

Bất đắc dĩ, hắn đành tự mình bỏ lại trên bàn vài đồng liên bang, đi theo ra ngoài.

Lúc hắn vừa mới đi ra ngoài đường phố, một luồng gợn sóng hồn lực nồng đậm đã từ phía trước tràn ngập ập tới.

Một vệt kim quang đột nhiên lóng lánh, phóng thẳng lên trời, soi sáng cả con đường.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Long Vương Truyền Thuyết Chương 292: Chương 291: Đưa Số Điện Thoại Của Nàng Cho Ta

Bạn đang xem Long Vương Truyền Thuyết. Truyện được dịch bởi nhóm Sưu tầm; Dịch giả: Âu Thần. Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu. Chapter này đã được 14 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.