247Truyen.com

Long Vương Truyền Thuyết Chương 179: Lần Thứ Hai Thăng Linh

Long Vương Truyền Thuyết - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Long Vương Truyền Thuyết Chương 179: Lần Thứ Hai Thăng Linh online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Tròng mắt dần dần tập trung, có thể nhìn được thế giới bên ngoài.

Sau đó Đường Vũ Lân liền thấy Vũ Trường Không.

Vũ lão sư dáng vẻ hiện tại có hơi chật vật, một thân bạch y của hắn đã kinh biến đến mức rách rách rưới rưới, tay phải vẫn cầm Thiên Sương Kiếm như trước, nhưng hắn phải tỳ vào Thiên Sương Kiếm xuyên trên mặt đất mới có thể chống đỡ lấy thân thể của chính mình.

Tóc dài có chút rối bời, tình trạng cơ thể xem ra cũng không quá tốt. Nhưng hắn vẫn như cũ đứng ở nơi đó, che chắn trước người mình.

Mà chung quanh người hắn, có ít nhất hơn mười thi thể Hồn Thú, trong đó còn có một vài xác Hồn Thú đặc biệt to lớn.

Hắn đây là...

Vũ lão sư là vì bảo vệ ta, chúng ta vẫn còn ở trong Thăng Linh Đài sao?

"Vũ..., Vũ lão sư..." Đường Vũ Lân suy yếu kêu lên.

Vũ Trường Không thân thể rung rung, xoay người nhìn về phía hắn.

Vũ Trường Không tuy rằng chật vật, nhưng dáng vẻ Đường Vũ Lân càng khiến người ta sợ hãi. Hắn thất khiếu đều có huyết dịch chảy ra, đặc biệt là mũi, máu tươi tựa như con rắn nhỏ chảy mãi không ngừng.

"Tỉnh rồi à?" Vũ Trường Không lướt người đi tới bên cạnh hắn, sự lãnh lẽo trong ánh mắt đã biến mất, ở nơi sâu trong đáy mắt tràn ngập sự tự trách bản thân mình. Chỉ có điều hiện tại ý thức Đường Vũ Lân còn có chút mơ hồ, căn bản không thấy rõ.

“Dà." Đường Vũ Lân nhẹ giọng trả lời.

Vũ Trường Không nói: "Chúng ta về thôi!" Hắn thở dài một hơi, có thể tỉnh lại đồng nghĩa Đường Vũ Lân đã không sao, dù cho thời gian hồi phục sẽ lâu một chút, nhưng chí ít sẽ không bị nguy hiểm đến tính mạng.

Nhấn tín hiệu cầu cứu, thân thể Đường Vũ Lân liền hóa thành một đạo ánh sáng biến mất, Vũ Trường Không lúc này mới nhấn nút truyền tín hiệu của mình, cũng hóa thành ánh sáng biến mất.

Lồng pha lê chậm rãi mở ra. Thân thể Đường Vũ Lân không nhúc nhích, cảm giác nặng nề trong đầu cũng không vì rời khỏi Thăng Linh Đài mà biến mất. Hơn nữa cảm giác này trái lại ngày càng rõ hơn, cả người đều có cảm giác trương phồng, một chút cũng không cử động được.

Lồng pha lê bên cạnh mở ra, Vũ Trường Không cấp tốc đi tới bên Đường Vũ Lân, đỡ hắn từ bên trong đi ra.

Lúc này Đường Vũ Lân lại như là thú nhồi bông, chỉ có thể mặc cho người khác thao túng. Vũ Trường Không giúp hắn mặc lại quần áo tử tế, chính mình cũng mặc vào. Sau đó đem hắn cõng ở trên lưng mình.

"Hẳn là vì hấp thu quá nhiều linh lực đi. Có cần giúp hắn kiểm tra một chút hay không?" Nhân viên Truyền Linh Tháp hỏi.

Vũ Trường Không vậy nhưng lắc đầu, "Không cần. Ta chăm sóc hắn là được rồi. Tỉnh lại đã chứng minh hắn không thành vấn đề."

"Được. Rời khỏi nơi này, liền không có quan hệ gì với Truyền Linh Tháp." Tên nhân viên nhắc nhở.

Vũ Trường Không chỉ gật đầu một cái, liền cõng lấy Đường Vũ Lân rời khỏi Truyền Linh Tháp. Vốn là bọn họ nên trực tiếp đi về, nhưng hiện tại, hắn lại không thể không tìm một phòng khách sạn khác gần đây để ở.

Trạng thái hiện tại của Đường Vũ Lân nhất định phải điều chỉnh, nếu không rất có thể sẽ lưu lại di chứng về sau.

Đường Vũ Lân cả người đều ngơ ngơ ngác ngác, đến khách sạn liền ngủ thiếp đi. Sắc mặt Vũ Trường Không cũng vô cùng trắng xám, nguyên bản hắn cho rằng, ở trong Trung Cấp Thăng Linh Đài có thể giúp Đường Vũ Lân mau chóng dễ dàng thăng linh lên đến 2.000 năm. Những kẻ có thể uy hiếp hắn trong Trung Cấp Thăng Linh Đài đã ít lại càng ít.

Cũng không ngờ rằng, hôm nay hắn lại xui xẻo đụng phải một cái “ít” đó.

Tam Nhãn Ma Viên thực lực mạnh mẽ chủ yếu nằm ở tinh thần thuộc tính, tinh thần thuộc tính chẳng những có thể công kích, mà quan trọng hơn khiến trí tuệ của nó phát triển hơn nhiều so với Hồn Thú ngang cấp.

Nhưng dù cho là vậy, đánh giết Tam Nhãn Ma Viên cũng là điều hắn nắm chắc. Chỉ là Vũ Trường Không không ngờ đến tinh thần hải của mình vì chịu xung kích, nên mới gây ra sơ suất lớn như vậy. Nếu như không phải Đường Vũ Lân đã tự mình vượt qua, chỉ sợ sai lầm này sẽ khiến hắn ân hận cả đời!

Ngủ đủ một ngày một đêm, Đường Vũ Lân mới lần thứ hai tỉnh lại, nhưng vẫn ảm đạm như cũ, hắn thậm chí không cảm giác được thân thể mình có biến hóa.

"Khá hơn chút nào chưa?" Vũ Trường Không hỏi.

Đường Vũ Lân miễn cưỡng gật gật đầu. Hắn rốt cục có thể hơi hơi khống chế thân thể của mình một ít.

Vũ Trường Không đỡ hắn ngồi dậy, "Tinh thần chi hải của ngươi chịu sự đả kích quá cường liệt, nhất định phải mau chóng điều chỉnh khôi phục. Ta biết ngươi hiện tại rất thống khổ, thế nhưng, nhất định phải vận chuyển Tử Cực Ma Đồng, theo phương thức đó tu luyện để điều chỉnh tinh thần lực của ngươi. Nếu không thì rất dễ sẽ để lại di chứng về sau."

"Vâng!" Đường Vũ Lân đáp ứng một tiếng.

Vũ Trường Không ngồi vào phía sau hắn, một tay đặt lên lưng hắn, một tay khác lại đặt tại trên ót. Hồn lực nhu hòa từng tí từng tí truyền vào trong cơ thể Đường Vũ Lân, phụ trợ hắn vận chuyển Tử Cực Ma Đồng tu luyện.

Đường Vũ Lân chưa từng cảm nhận qua tu luyện lại gian nan như vậy. Hồn lực trong cơ thể chính mình có chút không khống chế được, may mà có Vũ Trường Không điều phối, hắn mới có thể miễn cưỡng dẫn dắt hồn lực vận chuyển, nếu không không thể làm được gì.

Hồn lực từ đan điền chậm rãi dựa theo phương hướng vận chuyển của Huyền Thiên Công vận hành, hồn lực toàn thân dần dần bị điều động, khiến thân thể hắn có cảm giác ấm áp. Cảm giác khó chịu nhờ vậy mà dần dần chậm rãi giảm dần.

Tu vi của hắn cùng Vũ Trường Không dù sao cũng có cách biệt to lớn, vì lẽ đó Vũ Trường Không dẫn dắt hồn lực của hắn cũng không lao lực.

Huyền Thiên Công sau khi vận chuyển một chu thiên, Tử Cực Ma Đồng cũng bắt đầu vận chuyển tu luyện, cảm giác mát mẻ nhàn nhạt từ khuôn mặt truyền đến, sau đó đại não tựa hồ bị ảnh hưởng nhất định, nhờ cảm giác mát mẻ kia mà cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Cứ như vậy, trạng thái thống khổ của Đường Vũ Lân từ từ hạ thấp, chậm rãi tiến vào trạng thái nhập định. Sau khi hồn lực của hắn trải qua mấy chu thiên đã bắt đầu có thể tự mình vận chuyển.

Vũ Trường Không thu hồi song chưởng, từ từ thổ khí, đứa nhỏ này quả nhiên là thiên phú dị bẩm, đổi lại người khác, làm sao có khả năng chịu đựng được Hồn Linh hơn 2.000 năm!?

Thế giới tinh thần của hắn xem ra tiếp nhận vô cùng khó khăn, nhưng thân thể lại không gặp vấn đề gì. Hồn lực trong cơ thể thậm chí còn tăng lên do chịu kích thích. Hiện tại ắt hẳn hắn đã đạt đến cấp 17 là tối thiểu.

Bất quá, Hồn Linh của hắn bởi vì tinh thần chi hải quá mức suy yếu mà vẫn chưa hoàn thành thăng linh, quá trình này phỏng chừng phải cần một khoảng thời gian mới được. Trước khi hoàn thành thăng linh, vẫn chưa thể nói hắn đã hoàn toàn vượt qua khỏi nguy hiểm. Chỉ có thể tạm thời trước tiên ở lại chỗ này, đợi đến khi thăng linh kết thúc hẵng nói.

Bất quá, Vũ Trường Không cũng không nghĩ tới chính là, lần lưu lại này lại kéo dài đến một tuần lễ.

Đường Vũ Lân vẫn luôn ở trong trạng thái minh tưởng. Đến ngày minh tưởng thứ ba, trên người hắn sáng lên một tầng kim quang, sau đó liền bắt đầu quá trình thăng linh.

Kim Quang xuất hiện ở mặt ngoài thân thể hắn, nương theo hô hấp phun ra nuốt vào, sản sinh cộng hưởng cùng thân thể Đường Vũ Lân, sau đó bắt đầu chậm rãi phát sinh biến hóa.

So với lần thăng linh đầu tiên từ Thập Niên lên Bách Niên, lần này nó biến hóa rõ ràng lớn hơn nhiều lắm. Bản thể không ngừng biến lớn, kéo dài tới hơn 1 thước, vảy trên thân thể hơi nhô ra, mỗi một khối vảy đều có ánh sáng lộng lẫy, óng ánh long lanh, màu vàng nhạt trải rộng khắp toàn thân. Trên đỉnh đầu, còn ra phát hiện hai cái tiểu nhũ nhô ra, hoa văn màu vàng trên đầu cũng trở nên ngày càng rõ ràng.

Đôi mắt so với lúc trước càng trở nên linh hoạt. Đến thăng linh hậu kỳ, trong hai mắt của nó dần dần có tử ý dập dờn.

Trong thời gian ngắn ngủi từ Thập Niên bay vọt đến Bách Niên, lại tới Thiên Niên, Kim Quang có thể nói đã trải qua quá trình thoát thai hoán cốt. Khí tức toàn thể của nó đã kinh biến đến mức tuyệt nhiên không giống ban đầu. Trong lúc nó hô hấp phun ra nuốt vào, sẽ khiến cho trên người Đường Vũ Lân xuất hiện hoa văn màu vàng như ẩn như hiện.

Quá trình thăng linh phải mất đến tận 4 ngày sau mới triệt để hoàn thành. Khi Đường Vũ Lân cuối cùng kết thúc minh tưởng, khí chất của hắn cũng bất tri bất giác xuất hiện một chút biến hóa.

Da dẻ trở nên càng thêm trắng nõn mấy phần, cũng càng có hào quang. Hắn cao thêm ít nhất 3 cm, trong đôi mắt to tròn lại xuất hiện thêm một tầng óng ánh khiến khuôn mặt có vẻ đặc biệt sáng sủa. Cùng lúc đó, khí tức trên người hắn cũng có sự thay đổi.

Đường Vũ Lân tự cảm nhận cơ thể mình cũng khá rõ ràng. Hắn nhận ra, Huyền Thiên Công ở trong đan điền hội tụ thành một vòng xoáy nhỏ. Vòng xoáy này xuất hiện, khiến cho hắn bất luận ở phương diện tu luyện hay là khôi phục hồn lực đều sẽ tăng nhanh tốc độ.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Long Vương Truyền Thuyết Chương 179: Lần Thứ Hai Thăng Linh

Bạn đang xem Long Vương Truyền Thuyết. Truyện được dịch bởi nhóm Sưu tầm; Dịch giả: Âu Thần. Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu. Chapter này đã được 44 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.