247Truyen.com

Long Vương Truyền Thuyết Chương 154: Ngạo Kiều Nam Băng Trượng

Long Vương Truyền Thuyết - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Long Vương Truyền Thuyết Chương 154: Ngạo Kiều Nam Băng Trượng online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Âu Dương Tử Hinh quay đầu nhìn lại, trong con ngươi xinh đẹp nhất thời có thêm một nét vui mừng, nhanh chóng đứng lên đi tới, "Học trưởng, ngươi cũng lại đây ăn xiên nướng sao?"

Đường Vũ Lân bị bóng người của nàng ngăn trở, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy người đang nói chuyện cùng nàng là một nam thanh niên, thân hình cao lớn, không nhìn thấy tướng mạo.

"Đúng vậy! Ta đãi tiểu muội đi ra ngoài ăn một bữa ngon. Cả hai tuần lễ không gặp ngươi, ngươi thực sự là càng ngày càng đẹp ra nha!" Thanh niên cười nói.

Âm thanh của Âu Dương Tử Hinh trở nên đặc biệt ôn nhu, lấy tay lướt nhẹ qua mặt, nói: "Thật sao? Cảm tạ học trưởng khích lệ. À, bên này vẫn còn chỗ trống, không bằng, các ngươi cùng ngồi với bọn ta đi!"

"Được!" Thanh niên cười nói.

Không biết tại sao, nghe Âu Dương Tử Hinh cùng đối phương ôn nhu nói chuyện, Đường Vũ Lân trong lòng có cảm giác không thoải mái, bất giác liền đối với tên nam thanh niên nảy sinh một tia địch ý. Cũng không ngẩng đầu lên, vẫn cúi đầu cắm cúi ăn.

"Khá lắm, các ngươi thật đúng là ăn không ít nha!" Nam thanh niên kinh ngạc nói.

Âu Dương Tử Hinh nói: "Đúng đấy! Đệ đệ này của ta lượng cơm ăn thực sự có chút hơi nhiều. Học trưởng đừng khách khí, lần này ta mời."

Nam thanh niên cười nói: "Nào có đạo lý để con gái mời, ông chủ, mang thêm cho chúng ta ít đồ, cho một phần tuyết ngư, một phần há cảo, Tiểu Ngôn, ngươi muốn ăn gì?"

"Muội muốn ăn xiên heo, xiên dê, xiên bò, đều muốn, ca, muội còn muốn uống chút bia có được hay không? Lành lạnh, tốt cho sức khỏe. " âm thanh lanh lảnh hấp dẫn ánh mắt Đường Vũ Lân.

Thế nhưng, khi hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai người ngồi đối diện mình thì không khỏi mở to mắt.

Thực sự là oan gia ngõ hẹp mà! Đây không phải là ngạo kiều nam băng trượng cùng muội muội của hắn sao?

Đúng vậy, người được Âu Dương Tử Hinh xưng là học trưởng, chính là Hứa Hiểu Ngữ, bên cạnh hắn tự nhiên là muội muội Hứa Tiểu Ngôn. Mấy ngày nay tâm tình hắn không tốt, ngày hôm nay mang theo muội muội trốn đi ăn uống. Vừa vặn gặp phải Âu Dương Tử Hinh cùng Đường Vũ Lân.

Hứa Tiểu Ngôn đang thao thao bất tuyệt nói một loạt những thứ mình muốn ăn, Hứa Hiểu Ngữ lại đang quay đầu về phía tiểu nhị gọi món, vì lẽ đó đều không chú ý đến Đường Vũ Lân vừa ngẩng đầu lên.

"Này, tiểu tử, ngươi ăn từ từ, đừng làm kinh hãi đến người khác nha." Âu Dương Tử Hinh nghiêng đầu qua, thấp giọng ghé vào lỗ tai hắn dặn dò.

Đường Vũ Lân trong lòng nhất thời có chút tức giận bất bình, học tỷ sẽ không có tình ý gì đối với con hàng Băng Trượng nam này chứ? Hắn tuy tuổi còn nhỏ nhưng cả ngày nghe Tạ Giải “giảng dạy” phương diện này, dù còn hơi hồ đồ nhưng cũng ít nhiều cũng có một tia nhận thức đối với chuyện nam nữ.

Đường Vũ Lân cúi đầu, tốt nhất vẫn nên kệ mịa nó, nghĩ nhiều phiền phức. Cứ ăn trước đã rồi tính.

Gọi đồ ăn xong, Hứa Hiểu Ngữ một lần nữa xoay đầu lại, nhìn Âu Dương Tử Hinh như cười như không, nói: "Học muội, đây là thân đệ đệ của ngươi sao? Cũng ở học viện của chúng ta?"

Âu Dương Tử Hinh cười nói: "Không phải vậy đâu, xem như là đệ đệ kết nghĩa đi. Đúng đấy! Tiểu đệ này của ta lại là thiên tài đấy, là khóa một của Linh Ban chúng ta đó nha!"

"Ồ? Linh Ban?" Hứa Hiểu Ngữ âm thanh nhất thời kinh ngạc, quay đầu nhìn sang.

Âu Dương Tử Hinh nói: "Học trưởng ở hệ cao cấp cũng biết Linh Ban sao?"

Hứa Hiểu Ngữ nói: "Mấy ngày nay vừa mới nghe thôi. Muội muội ta sang năm cũng sẽ tiến vào trung cấp Hồn Sư Học Viện học tập. Ta nghe phụ thân nói, muốn để nàng nhập học sớm, chính là muốn gia nhập Linh Ban, làm một tân ban sinh. Hiện tại hắn là đã sắp xếp gần xong xuôi."

"Tân ban sinh?" Đường Vũ Lân theo bản năng ngẩng đầu lên. Tiểu Băng trượng thiếu nữ muốn gia nhập Linh Ban?

Tiếng nói của hắn đồng thời hấp dẫn tầm mắt của Hứa Hiểu Ngữ cùng Hứa Tiểu Ngôn, hai huynh muội nhìn thấy Đường Vũ Lân trong nháy mắt cũng không khỏi ngẩn người.

Tâm lý phiền muộn của Hứa Hiểu Ngữ trong mấy ngày nay đều đến từ bọn người Đường Vũ Lân mà ra, làm sao không nhận ra. Nhất thời hai hàng lông mày dựng thẳng, "Là ngươi!"

Hứa Tiểu Ngôn che miệng kinh ngạc thốt lên, "A! Ngươi..."

Đường Vũ Lân lúc này mới ý thức vì tâm tình mình kích động mà lộ tẩy, sắc mặt nhất thời trở nên hơi lúng túng, "Ây..., chào các ngươi, ta là Đường Vũ Lân."

Âu Dương Tử Hinh nghi hoặc liếc mắt nhìn hắn, sau đó hướng về Hứa Hiểu Ngữ hỏi: "Học trưởng, ngươi biết đệ đệ này của ta?"

Hứa Hiểu Ngữ vừa định nói là biết, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chính mình ở trong Thăng Linh Đài thua một đám tiểu tử loại này thật mất mặt. Vẫn không nên trước mặt Âu Dương Tử Hinh đề cập đến thì hơn. Đối với Âu Dương Tử Hinh, hắn phi thường có hảo cảm.

"Không quen biết, chỉ là thật giống như có duyên gặp mặt một lần thôi." Hứa Hiểu Ngữ lạnh nhạt nói.

"Ca, hắn không phải là..." Hứa Tiểu Ngôn đơn thuần, lại bị Hứa Hiểu Ngữ khẽ nhéo một cái, nửa câu nói sau lại không nói ra.

Âu Dương Tử Hinh cũng thông minh, lập tức nhìn ra điều gì, nhưng Hứa Hiểu Ngữ không muốn nhiều lời, nàng cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: "Vậy để ta thay các ngươi giới thiệu lẫn nhau một chút. Đây là năm nhất Linh Ban Đường Vũ Lân. Vũ Lân, vị học trưởng này là thiên tài ưu tú nhất của học viện chúng ta nha. Cao cấp hệ năm hai, lớp nhất, Hứa Hiểu Ngữ học trưởng, mới tuổi này đã là cường giả tam hoàn Hồn Tôn đấy. Hơn nữa học trưởng còn có khả năng trước khi tốt nghiệp đột phá tứ hoàn, chính thức trở thành Hồn Tông. Bên cạnh vị này chính là muội muội của hắn Hứa Tiểu Ngôn."

Nghe Âu Dương Tử Hinh giới thiệu, Hứa Hiểu Ngữ chỉ cảm giác trên mặt mình rát rát, giống như bị ăn một cái tát ngay giữa mặt. Mà có Âu Dương Tử Hinh, tên này trước mắt lại là học đệ cùng học viện, hắn cũng không thể trực tiếp phát tác.

"Chào học trưởng." Đường Vũ Lân có chút không tình nguyện hướng tên ngạo kiều nam băng trượng chào hỏi một chút.

Hứa Hiểu Ngữ hừ một tiếng, "Học đệ thật tài giỏi nha! Không biết ngày đó gặp được, có phải là những bạn khác trong Linh Ban của ngươi không?"

Đường Vũ Lân có chút tê dại da đầu, cái tên này sẽ không phải muốn trả thù chứ? Tuy nói ngày đó Cổ Nguyệt đánh bại hắn, nhưng đa phần là do Hứa Hiểu Ngữ chủ quan khinh địch, khí thế khủng bố của hồn kỹ Băng Chi Nộ của hắn, Đường Vũ Lân hiện tại ký ức còn chưa phai. Vì lẽ đó, đối với câu hỏi của Hứa Hiểu Ngữ, Đường Vũ Lân không hề hé răng.

Âu Dương Tử Hinh thấp giọng nói: "Học trưởng hỏi ngươi đấy!"

Đường Vũ Lân nhìn nàng một cái, nàng mặc dù nói chuyện cùng mình, nhưng ánh mắt thủy chung đều ở trên người Hứa Hiểu Ngữ, ánh mắt ôn nhu không áp chế nổi.

"Học tỷ, ta ăn no rồi. Chúng ta đi thôi." Đường Vũ Lân cầm khăn tay, lau lau tay, liền đi ra ngoài.

"Vũ Lân, ngươi có chuyện gì thế?" Âu Dương Tử Hinh nhất thời quýnh lên, vội vàng hướng về Hứa Hiểu Ngữ ở đối diện nói: "Học trưởng, thật xin lỗi! Ta trước tiên đưa hắn trở lại, các ngươi ăn trước đi, ta đi một lát sẽ trở lại."

Âu Dương Tử Hinh đuổi theo Đường Vũ Lân đi ra ngoài, Hứa Tiểu Ngôn đôi mắt to tràn ngập tò mò, "Nguyên lai bọn họ chính là Linh Ban. Linh Ban có vẻ rất lợi hại! Vị tỷ tỷ kia ngay cả ca ca cũng có thể đánh bại đấy!”

Hứa Hiểu Ngữ trên trán nhất thời nổi gân xanh, cốc đầu Hứa Tiểu Ngôn một cái, "Ngươi có thể đừng nhắc đến chuyện này hay không?"

Hứa Tiểu Ngôn oan ức nói: "Ngươi đánh ta, khi về ta sẽ méc ba ba."

"Cái này làm sao lại là đánh, là xoa đầu đầy yêu thương, đầy yêu thương ngươi hiểu không?!" Hứa Hiểu Ngữ vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

"Vũ Lân, ngươi xảy ra chuyện gì?" Âu Dương Tử Hinh đuổi theo Đường Vũ Lân, không hiểu hỏi.

Đường Vũ Lân đi ra bị gió lạnh thổi, cũng cảm giác hành vi vừa rồi của mình có chút không thích hợp, dù sao học tỷ có lòng tốt mời mình đi ăn cơm, vậy mà mình lại bỏ đi, thái độ này cũng khó chấp nhận được!

"Xin lỗi học tỷ. Ta mấy ngày nay tâm tình có chút không tốt, chúng ta trở về thôi." Đường Vũ Lân áy náy nói.

Âu Dương Tử Hinh nói: "Quên đi. Xem ra ngươi cũng ăn no rồi, nếu không ngươi đi về trước đi. Ta ở lại ngồi với bọn họ một lát."

"A?" Nhìn dáng vẻ Âu Dương Tử Hinh quay đầu nhìn về hướng phòng ăn, Đường Vũ Lân nhất thời hiểu được trong lòng học tỷ, Hứa Hiểu Ngữ hiển nhiên quan trọng hơn mình nhiều.

"Được rồi. Vậy cám ơn học tỷ ngày hôm nay đã khoản đãi. Hôm nào ta sẽ mời lại học tỷ." Đường Vũ Lân có chút khách khí nói.

"Uhm cái kia không sao đâu. Có gì nói sau, vậy ta quay lại đây, ngươi về cẩn thận." Quăng lại câu nói này, Âu Dương Tử Hinh cấp tốc chạy về hướng phòng ăn.

Cười cười tự giễu mình, Đường Vũ Lân vẫn tràn ngập hảo cảm đối với Âu Dương Tử Hinh như trước, đây xem ra đúng là vì chênh lệch tuổi tác mà!

Bất quá, Linh Ban thực sự sắp có thêm học viên sao? Chỉ là, con nhỏ Hứa Tiểu Ngôn kia năng lực nhìn kiểu nào cũng không hề thấy mạnh mà! Ngày đó thậm chí dũng khí xuất thủ cũng không có, vẫn luôn được tên thanh niên kia che chở.

Lúc về khi nào gặp lão sư lại hỏi thăm. Bất quá, nếu như Linh Ban không có thêm học viên, chỉ dựa vào mình lại thêm Cổ Nguyệt, Tạ Giải ba người, đúng là có vẻ ít đi một chút.

Trở lại học viện, Đường Vũ Lân không trở về ký túc xá của mình, mà đi tới văn phòng của Vũ Trường Không gõ cửa.

"Vào đi!” Âm thanh lành lạnh của Vũ Trường Không truyền đến.

Cửa không có khóa, Đường Vũ Lân đẩy cửa mà vào. Chỉ thấy Vũ lão sư vẫn như trước quen thuộc một bộ bạch y, đang khoanh chân ngồi trên giường.

"Có chuyện gì?" Vũ Trường Không thản nhiên nói.

Đường Vũ Lân nói: "Vũ lão sư, ngày hôm nay con ở bên ngoài đụng phải một người, nói là sắp sửa gia nhập Linh Ban của chúng ta. Chúng ta cứ chiêu sinh khơi khơi như vậy sao?”

Vũ Trường Không mở hai mắt ra, trong mắt mơ hồ có một đạo ánh sáng tím lóe lên, "Cái này không cần ngươi quan tâm, ngươi hiện tại hẳn là nên nghĩ tới làm sao thông qua cuộc thi cuối kỳ. Ta nhất định phải nhắc nhở ngươi, cuộc thi nguyên bản là chuẩn bị cho năm người, hiện tại ít đi hai người, nói cách khác, ba ngươi các ngươi phải thông qua đề bài có độ khó dành cho năm người."

"A?" Này còn gọi là nhất định phải nhắc nhở? Tại sao hiện tại mới nói?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Long Vương Truyền Thuyết Chương 154: Ngạo Kiều Nam Băng Trượng

Bạn đang xem Long Vương Truyền Thuyết. Truyện được dịch bởi nhóm Sưu tầm; Dịch giả: Âu Thần. Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu. Chapter này đã được 23 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.