247Truyen.com

Liêu Thần Chương 83: Vì người nhập ma 9

Liêu Thần - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Liêu Thần Chương 83: Vì người nhập ma 9 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Tháp chiêm tinh hôm nay nghênh đón một vị khách, Thái tử Tư Thịnh phụng mệnh của Hoàng đế, tới tháp chiêm tinh để lấy linh phù cho lễ tế trời vào năm nay, linh phù do Quốc sư tự mình vẽ ra, ẩn chứa linh lực cường đại, có thể trấn áp tai họa tám phương.

đi cùng Thái tử còn có Bát Hoàng tử, Thập Hoàng tử, và Thập Ngũ Hoàng tử. Nhóm Hoàng tử đi theo người hầu mặc đạo bào màu xanh trắng xen kẽ vào tháp chiêm tinh, thấy có mấy người trẻ tuổi đi đến nghênh đón, đám người trẻ tuổi kia đều mặc đạo bào một màu, tôn lên cô nương đứng giữa mặc cung trang màu hồng thêu hoa ngọc lan, phảng phất như đóa hồng giữa ngàn lá xanh, nở rộ nghênh đón ngày xuân, vô cùng tươi sáng trong lành.

Ánh mắt mấy vị Hoàng tử không nhịn được rơi xuống người thiếu nữ, đó là một thiếu nữ khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú, một đôi mắt sáng ngời, vô cùng khéo léo, dáng người cao gầy thon thả, so với mấy người mặc đạo bào bên cạnh nàng muốn cao hơn nửa đầu, giống như hạc giữa bầy gà, làm người ta nhịn không được mà chú ý đến nàng đầu tiên.

Đây là điều thiếu nhất trong hoàng cung này, trong cung có quá nhiều bất đắc dĩ, lòng ngươi đều vặn vẹo đen tối, rất ít có linh hồn tinh khôi không nhiễm bụi trần, người sống trong hoàng cung, vĩnh viễn không có cách giữ gìn thuần khiết thuở ban đầu.

Sau khi đám người đi tới, nhìn thấy Thái tử và các vị Hoàng tử mặc triều phục, vội vàng đến thỉnh an.

Từ trên đạo bào của bọn họ, nhóm Hoàng tử biết đây là những đệ tử ký danh của Quốc sư, cùng những người hầu khônggiống nhau, là những thiên sư có bản lĩnh chân chính của Huyền Môn.

Thái tử năm nay đã ba mươi, dung mạo tuấn tú, khí chất nội liễm ôn hòa, khi nói chuyện với người khác luôn mỉm cười, thân thiết nhưng vẫn đầy vẻ uy nghi, rất có phong phạm Thái tử, khiến người ta sinh lòng hảo cảm.

„Các người mới từ cung Long Tuyền đến đây sao?“ Thái tử ôn hòa hỏi.

một thiên sư dẫn đầu cung kính trả lời: „Bẩm Thái tử điện tử, đúng vậy.“

Thái tử a một tiếng, tiếp tục nói: „Nghe nói năm nay nước suối thiêng trong cung Long Tuyền so với năm trước phong phú hơn nhiều, đây là dấu hiệu tốt, hẳn là một năm thái bình.“

Dấu hiệu tốt thì ai cũng thích, nhóm thiên sư cũng nói theo Thái tử, khen tặng vài câu.

Thái tử thân thiết trò chuyện cùng họ vài câu, sau đó nhìn về phía thiếu nữ đứng giữa, mỉm cười nói: „Vị này hẳn là đệ tử nhập môn mấy năm trước Quốc sư thu nhận, Trì cô nương đúng không? Thập Thất đệ gần đây thế nào rồi?“

Trì An bị hắn điểm danh, một chút cũng không thấy kỳ quái, khóe môi nhếch nhẹ nở nụ cười tiêu chuẩn, nói: „Điện hạ rất tốt, đa tạ Thái tử quan tâm.“

Thái tử cười nhẹ, giọng ôn hòa nhưng cũng lộ ra một chút lo lắng: „Nghe nói lần trước Thập Thất đệ lại bị bệnh, phụ hoàng còn vì thế mà lo lắng rất nhiều. Đáng tiếc thân mình Thập Thất đệ luôn không tốt, luôn luôn không gặp khách, Bản cung muốn đi thăm Thập Thất đệ, lại lo lắng quấy rầy đệ ấy dưỡng bệnh...“

Thái tử nói chuyện cực kỳ chân thành, khiến người ta sinh hảo cảm, nhưng trong lòng vài vị Hoàng tử lại không cho là đúng.

Vị Thái tử này không giống với vị Thái tử đã chết bệnh trước kia, có thể ở trong nhóm Hoàng tử trổ hết tài năng, tâm cơ lòng dạ đều không ít, càng vì chung quanh có quá nhiều Hoàng tử thành niên như hổ rình mồi bên cạnh, làm hắn càng thận trọng từ lời ăn tiếng nói đến hành động, không để người nào bắt lấy sai lầm, là một vị Thái tử vô cùng hoàn mỹ.

Đáng tiếc dù cho hoàn mỹ thế nào, nhưng ở phía trên còn có vị Hoàng đế tùy thời sẽ phế bỏ hắn, vẫn là không tránh đượcmột chút nóng vội, từ thái độ tránh còn không kịp của hắn với vị do người ở Cảnh Dương cung dạy bảo thì có thể nhìn ra được.

Bọn họ chính là nhớ rõ thất bại của vị Thập Nhị Hoàng tử năm đó, chỉ vì hắn mưu toan muốn lợi dụng yêu ma, mới có thể rơi vào cục diện này, Thái tử cũng ghi nhớ giáo huấn này, không dám dễ dàng mà đắc tội hắn, lại cũng không quên mượn sức.

Địa vị của Thập Thất Hoàng tử ở hoàng triều này quá mức đặc thù, thân phận yêu ma giáng thế của hắn khiến cho hắnkhông giống người thường, hơn nữa hắn còn có một thế lực thần bí vô cùng lớn để sử dụng, khiến người không dám coi khinh hắn.

không ai nguyện ý cùng hắn đối địch, tốt nhất là mượn sức.

Mà tất cả Hoàng tử đều biết, Thập Thất Hoàng tử ở Cảnh Dương cung dưỡng một tiểu cô nương từ gia tộc đuổi ma, tuy gia thế cô nương này không mạnh, nhưng nàng có thể khiến cho Thập Thất Hoàng tử đem nàng dưỡng ở Cảnh Dương cung, thậm chí được Quốc sư đáp ứng thu nàng làm đồ đệ, thì có thể biết được địa vị của nàng trong lòng Thập Thất Hoàng tử, cũng khiến tâm tư các Hoàng tử khác linh hoạt hẳn lên.

Ngày thường Thập Thất Hoàng tử đem người giấu kỹ bên mình, bọn họ không có cơ hội tiếp xúc, khó có dịp hôm nay được gặp mặt, Thái tử tự nhiên sẽ không từ bỏ cơ hội tạo quan hệ.

Thái tử cười hỏi thăm xong Thập Thất Hoàng tử, lại đem ngọc bội tùy thân thưởng cho Trì An, sau đó cho bọn họ rời đi.

Chờ sau khi nhóm thiên sứ rời đi, Bát Hoàng tử liền khẽ cười một tiếng, nói: „Thái tử điện hạ đối với Trì cô nương thật ôn nhu, mối tình đầu của tiểu cô nương, có lẽ là một lòng muốn bay đến trên người của Thái tử điện hạ.“

Sắc mặt Thái tử khẽ biến, bất động thanh sắc nói: „Bát đệ lo lắng nhiều rồi, cô chẳng qua là hỏi thăm thân thể Thập Thất đệ, nàng ấy là người bên cạnh Thập Thất đệ, cô đối với nàng tự nhiên cũng nhìn với con mắt khác.“

Bát Hoàng tử ha hả cười, không nói chuyện nữa.

Các Hoàng tử nhìn Thái tử và Bát Hoàng tử giao phong, cũng không có mở miệng.

Đối với vị Cảnh Dương cung kia, bọn họ đều có thể không đắc tội sẽ tận lực không đắc tội, nếu không sẽ không có trái cây ngon để ăn, đối với vị Trì cô nương kia, bọn họ dù có tâm tư gì, cũng không dám biểu lộ ra ngoài.

***

Bên kia, sau khi Trì An cùng các sư huynh sư tỷ từ biệt Thái tử, thì nhanh chóng tiến vào tháp chiêm tinh để tu luyện.

Thời gian tu luyện thật sự trôi qua quá nhanh, đảo mắt đã đến hoàng hôn, ráng đỏ hừng hừng khí thế tràn nửa nơi chân trời, nóng bỏng, vô cùng rực rỡ.

Trì An người đầy mồ hôi mà kết thúc tu luyện, lấy khăn tay ra lau mồ hôi, từ biệt các sư huynh sư tỷ, chuẩn bị rời tháp chiêm tinh.

„An muội muội.“ Mao Nhân gọi nàng lại.

Trì An đứng ở cửa, thấy Mao Nhân và Bùi Cảnh Tuấn cầm tay nhau đi tới.

Mười năm qua, Bùi Cảnh Tuấn và Mao Nhân đều đã trưởng thành, Bùi Cảnh Tuấn trở thành một thiếu niên lang tuấn lãng, Mao Nhân cũng trở thành một thiếu nữ xinh đẹp động lòng người, tuấn nam mỹ nữ đứng chung một chỗ, vô cùng xứng đôi.

Mao Nhân gọi Trì An lại, cùng Bùi Cảnh Tuấn đưa nàng đến gốc cây ngọc lan ngoài tháp chiêm tinh, cười nói: „An muội muội,một tháng sau, ta và Cảnh Tuấn ca sẽ rời khỏi tháp chiêm tinh trở về nhà thành thân, đến lúc đó hy vọng An muội muội có thể đến uống ly rượu mừng.“

„A?“ Đầu tiên Trì An rất kinh ngạc, sau đó lập tức cười khanh khách mà chúng mừng bọn họ, nói: „Nếu có thể, tự nhiên sẽ điuống rượu mừng.“

Năm đó Bùi Cảnh Tuấn và Mao Nhân cùng nhau bị Úy Xuyên mang vào kinh thành, sau đó lại cùng nhau vào tháp chiêm tinh học tập, hai người sớm chiều ở chung, bất tri bất giác, nảy sinh tình ý, sau đó nói lại với người nhà, hai nhà trao đổi canh thiếp, chính thức cho bọn họ đính hôn. hiện giờ tuổi hai người cũng đã lớn, cũng nên thành thân, lần này bọn họ xuất sư trở về nhà, hai nhà liền thương nghị tổ chức hôn lễ cho hai người.

Mao Nhân nói, „Dĩ nhiên là có thể! Nếu không muội cùng chúng ta trở về Giang Nam, nhiều năm như vậy muội không có trở về, chẳng lẽ không nhớ phụ thân và nương của muội sao?“

Trì An nghe đến đó, trong lòng khẽ động.

Đời này, nàng có thể nhìn lại cha mẹ đã qua đời vì tai nạn giao thông, làm sao mà không nhớ?

Chỉ là nàng không phải tiểu hài tử, biết điều gì nên lấy nên bỏ, dưới tình huống để phụ thân và nương đều bình an, việc tăng thực lực của bản thân càng quan trọng hơn, chỉ khi bản thân cường đại, mới có thể bảo hộ người nàng để ý, cho nên mới đem hết thảy tưởng niệm áp xuống, ở lại kinh thành đi theo Quốc sư tu luyện, thời khắc bổ sung sự thiếu hụt của bản thân.

Bùi Cảnh Tuấn thấy bộ dạng của nàng, nói: „An muội muội, nếu muội nhớ bá phụ bá mẫu, có thể thỉnh cầu Thập Thất Hoàng tử cho phép muội về nhà, đến lúc đó trở về cũng không muộn.“

Trì An nhìn bọn họ cười, nói: „nói cũng đúng, muội sẽ suy nghĩ.“

Mao Nhân cao hứng lôi kéo tay nàng, cười nói: „Tuy bọn họ đều nói Thập Thất Hoàng tử tính tình không tốt, động một chút là giết người, nhưng tỷ cảm thấy thấy Thập Thất Hoàng tử là người trong nóng ngoài lạnh, đối đãi với muội rất tốt, nếu là muội thỉnh cầu, ngài ấy chắc chắn cho phép muội trở về nhà. An muội muội, chúng ta chờ tin tốt của muội.“

Trì An cùng bọn họ nói vài câu, mới vừa lòng rời đi.

Trở lại Cảnh Dương cung trời đã tối.

Lúc nàng mới vừa vào cửa cung, đã thấy Lưu âm chờ ở chỗ đó, nhìn thấy nàng trở về, trên mặt lộ ra nụ cười ôn nhu, hành lễ,nói: „cô nương đã trở lại, đã chuẩn bị nước xong, ngài đi rửa mặt trước đi.“

Tu luyện một ngày, đặc biệt là thường xuyên sử dụng pháp thuật, cả người Trì An đều là mồ hôi, mỗi ngày trở về đều phải tắm qua nước nóng trước, để người không còn mồ hôi tránh để vị Hoàng tử nào đó ghét bỏ.

hắn ghét bỏ không phải đặt ở ngoài miệng, mà là trên hành động, trực tiếp đem nàng ôm đi, lột sạch rồi ném vào trong bồn tắm.

Khi Trì An còn nhỏ cũng tùy hắn lăn lộn, nhưng dần dần lớn lên, làm sao lại chịu để hắn làm như vậy, kiên quyết không cho phép hắn tùy tuyện cởi quần áo của nàng ném vào bồn tắm, đều là nàng tự động tắm rửa sạch, mới đi gặp hắn.

Lưu âm mang theo mấy cung nữ hầu hạ nàng tắm gội, dùng hương cao cực phẩm, chăm sóc từ đầu đến chân cho nàng, lăn lộn hơn nửa canh giờ, mới hầu hạ nàng mặc xong quần áo, mái tóc rối tung vẫn còn mang theo hơi nước rời đi bể tắm.

Mới vừa bước vào cửa, Trì An cảm giác được trong không khí có hơi thở của nhiều hơn hai người, ngẩng đầu nhìn lên, đãthấy một người an tĩn ngồi ở trên giường đất sát cửa sổ, dư quang của ánh hoàng hôn đi qua cửa sổ, người nọ đưa lưng về phía ánh sáng, khiến người ta không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ có một đôi mắt màu tím ở trong bóng tối, như là ma quỷ, khiến người ta nhìn một cái đều bị dọa sợ.

Trì An lại không hề sợ hãi, từng bước đi về phía hắn, dần dẩn thấy rõ khuôn mặt của hắn.

đã là cuối Xuân, nhưng trên người hắn vẫn là y phục dầy cho mùa Xuân, mái tóc đen như lụa hơi rối xõa xuống, chỉ dùng hai bên tóc mái cột buộc lấy phần tóc sau đầu, tóc đen như mực óng ánh, càng làm tăng lên khuôn mặt trắng bệch của hắn, đôi mắt tím sâu không thấy đáy, đánh sâu vào lòng người, khiến người ta khó có thể quên được.

Đây là khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ, cho dù ốm yếu, nhưng vẫn không giảm được phong thái của hắn.

„Tư Ngang.“ Trì An nheo mắt nhìn hắn, hỏi: „đã dùng bữa chưa?“

hắn dùng tay che miệng ho khan một tiếng, có chút suy yếu nói: „Còn chưa.“ hắn vừa nói vừa vươn tay kéo nàng.

Trì An đem tay mình đặt lên bàn tay lạnh giá của hắn, dựa theo sức kéo mà ỷ vào lòng ngực hắn.

Vóc người của hắn rất cao, có vẻ vô cùng mảnh khảnh, từ vạt áo rộng mở có thể nhìn thấy lòng ngực tái nhợt gầy yếu, nhưng tay hắn lại vô cùng có lực, đem nàng ôm vào trong ngực, lộ ra cường thế không thể kháng cự được.

Trì An duỗi tay ôm lấy bờ vai hắn, môi như có như không lướt qua thùy tai lạnh băng của hắn, thân thể hắn cương cứng, tay ôm nàng vào bên hông cũng chặt thêm một chút.

Trì An không dám quá mức, làm bộ lơ đãng nghiêng đầu, không dám trêu chọc hắn tiếp.

Thân thể Tư Ngang ở thế giới này quá mảnh mai, không chịu nổi trêu chọc như vậy.

Ôm nàng trong chốc lát, Thập Thất Hoàng tử truyền lệnh đốt đèn và dùng thiện. trên bàn đều là món Trì An thích ăn, món Thập Thất Hoàng tử thích thì không có mấy, hơn nữa hắn cũng không ăn bao nhiêu, mấy năm nay, hắn vẫn như cũ là uống thuốc thay cơm, thường thường muốn vào mật thất bế quan mười ngày nửa tháng, sau khi trở ra, sinh cơ mới kéo dài thêmmột chút, cứ như vậy kéo dài đến bây giờ, thoạt nhìn vẫn là bộ dáng tùy thời sẽ đoạn tuyệt sinh cơ.

Nhìn nhiều năm như vậy, Trì An đã thành thói quen, cũng phi thường quý trọng ngày tháng ở bên cạnh hắn, ngày nào đó hắnđột nhiên qua đời, tuy nàng sẽ thương tâm khổ sở, nhưng cũng không có ngoài ý muốn.

Sau khi ăn cơm xong, hai người tản bộ ở trong sân, Trì An cùng hắn nói chuyện phát sinh trong hôm nay ở tháp chiêm tinh.

Nghe nàng gặp được Thái tử và các vị Hoàng tử, Thập Thất Hoàng tử quay đầu nhìn nàng, thấy mặt nàng nhàn nhạt ý cười, ánh mắt hơi tối lại, thoạt nhìn vẫn là bộ dáng lãnh đạm, đối với hành vi của Thái tử cũng không tỏ ý kiến gì.

Trì An vô cùng thông minh nói: „Thái tử điện hạ thưởng cho muội ngọc bội, muội đã cho Lưu âm cất đi rồi.“

hắn duỗi tay sờ sờ mặt nàng, trong mắt càng thêm ý cười, ôn nhu nói: „An An thật ngoan.“

không ngoan được sao? Người này ở thế giới này vì thân thể không tốt, nên càng thêm biến thái, tính tình cũng vô cùng quái đản, Trì An không muốn chọc hắn, cho nên có thể vuốt lông thì vuốt, tuyệt đối không nghĩ đến việc bị hắn nhốt trong phòng tối.

À, dĩ nhiên, lấy thân thể suy nhược này của hắn, chỉ sợ cũng không nhốt được nàng, thật cao hứng! ~(≧▽≦)/

~Mãi cho đến khi nói đến chuyện thành thân của Mao Nhân và Bùi Cảnh Tuấn, trong lòng Thập Thất Hoàng tử khẽ động.

„Nàng muốn trở về Giang Nam sao?“ Thập Thất Hoàng tử hỏi.

„Muốn.“ Trì An thành thật trả lời. „Muội đã mười năm không gặp phụ thân và nương, rất nhớ bọn họ.“

Thập Thất Hoàng tử nhếch môi, không nói gì.

Trì An liếc hắn một cái, lại liếc thêm một cái, ánh mắt tựa như chú chó nhỏ, long lanh, đặc biệt khiến người ta mềm lòng.

Sau một lúc lâu, Thập Thất Hoàng tử nói: „Ta cùng nàng đi Giang Nam.“ Lâu như vậy, hắn cũng nên tới cửa bái phỏng nhạc phụ nhạc mẫu tương lai.

Trì An cao hứng mà cười nham nhở, bên môi lộ má lúm đồng tiền, cả người ngọt ngào giống như được ăn mật, vô cùng phấn khởi.

Thập Thất Hoàng tử cúi người, hôn lên khóe môi nàng.

Cung nhân đứng ở hành lang thấy thế, vội vàng cúi đầu.

Lấy được đáp án của hắn, Trì An đặc biệt cao hứng, tuy ngay từ lúc bắt đầu nàng biết, với tính cách của nam nhân này, hắnsẽ bồi nàng trở về một chuyến, nhưng từ chính miệng hắn nói ra, vẫn khiến nàng vô cùng cao hứng, có một loại tâm ý ngọt ngào.

Buổi tối, hai người lên giường nằm nghỉ, Thập Thất Hoàng tử giống như khi còn nhỏ, đem nàng ôm vào trong ngực, hưởng thụ ấm áp trên người nàng.

Từ sau khi Trì An tu luyện, thân thể khỏe mạnh hơn nhiều so với nữ tử bình thường, hiện giờ tu vi đã nâng cao, trong cơ thể thường xuyên có linh lực, ấm dào dạt, giống như một cái bếp nhỏ, bị Thập Thất Hoàng tử ôm cũng không bị đông lạnh đến ngủ không được, ngược lại vì nhiệt độ cơ thể nàng cao, giúp ấm áp thân thể lạnh băng của hắn.

Mấy năm nay, Trì An cũng quen hắn ôm mình để sưởi ấm.

Nhưng loại thói quen này, rõ ràng là có chút thay đổi khi vị Hoàng tử điện hạ này thành niên, đặc biệt là khi hắn có được dục vọng nam tính, Trì An mỗi tối đi ngủ, đều sẽ bị hắn dùng đôi mắt thâm trầm của hắn nhìn đến cả đầu tê dại.

Nương a, tên gia hỏa này khó khi bị biến thành suy nhược, lại vẫn ngon miệng như vậy, nàng thật sự muốn xoay người ănhắn.

Chỉ là thân thể hắn quá mảnh mai, nàng lo lắng sau khi thượng hắn, ngày hôm sau hắn liền tinh tẫn người vong, thật sựkhông dám xuống tay mà.

Có ai khổ hơn so với nàng? Nam nhân của mình mỗi ngày ngủ ngay bên cạnh, lại không dám xuống tay, còn lo lắng hắn bị tinh tẫn người vong, đành phải chịu đựng.

Chỉ là nàng dựng tâm lương khổ nhưng nam nhân này căn bản không cảm giác được, luôn vào lúc nàng ngù, bắt đầu động tay động chân, càng quá đáng hơn là, mỗi lần đều trêu chọc nàng một bụng tức giận mà không phát ra được.

„An An, nàng thật đẹp...“

âm thanh gợi cảm như thế cứ lải nhải cả đêm, ở bên tai nàng nỉ non những lời âu yếm thật êm tai.

Xoang mũi Trì An hừ nhẹ một tiếng, cả người nâng lên, hai chân thon dài kẹp chặt, đồng thời cũng kẹp luôn eo thon chắc củahắn, cảm giác được vật dữ tợn giữa hai chân cách quần lót, từng chút từng chút mà cọ, cọ đến ướt nhẹp.

Người này tuy thân thể đơn bạc, nhưng đồ vật kia vẫn như cũ to lớn mười phần, được trời ưu ái, Trì An mỗi lần nhìn thấy, cũng không dám nhìn.

Cho đến khi động tác hắn ngày càng quá mức, Trì An liền ngăn cản hắn.

“không được!” Trì An liếm liếm môi khô nóng, cắn vào lỗ tai hắn, khàn khàn nói: “Thân thể của huynh chịu không nổi.”

Thập Thất Hoàng tử cứng đờ, sau đó ở bên tai nàng cắn răng nghiến lợi mà nói: “Ai nói? Ai chịu không nổi?”

Nam nhân đều không hy vọng người của mình nói hắn chịu không nổi, đặc biệt là nam nhân này, đã quen cường thế, ngay cả khi không có ký ức, cái loại cường thế này cũng khắc vào trong xương cốt, không chấp nhận được có người nghi ngờ hắn.

Đáng tiếc tính cách hắn cường thế, lại là một thân thể suy nhược, có thể nghĩ có bao nhiêu khổ sở

một bàn tay Trì An nhẹ nhàng mà đem hắn đè lại, sau đó lại xoay người cách khỏi người hắn, chậm rãi ngồi dậy, đem cái yếm lỏng lẻo kéo lên, thắt lại nút đỏ đàng hoàng che lấp bộ ngực no đủ tròn trịa, còn có dấu vết ái muội.

Động tác của nàng không nhanh không chậm, trong ánh sáng u ám của dạ minh châu, da thịt óng ánh trong suốt, được khắc lên những ấn ký mỹ lệ, vài sợi tóc mướt mồ hôi rũ trước mặt, phá lệ hương diễm, dụ dỗ nam nhân kia tà hỏa tăng nhiều.

Chờ nàng đem quần áo của mình xử lý tốt, Trì An cúi người hôn lên môi hắn, cười nói: “Ngủ đi, thức đêm đối với thân thể huynh không tốt.”

Thập Thất Hoàng tử nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười của nàng, ánh mắt rơi trên cổ thon dài tinh tế của nàng, sau đó là ngực phập phồng tròn trịa, lòng bàn tay phảng phất vẫn còn lưu lại hương thơm mềm mại, thân thể xao động, kêu lên mộttiếng rồi phát tiết ra, vật dưới thân cũng cứng rắn phát đau…

hắn dùng sức mà nắm chặt tấm chăn, ánh mắt u ám nhìn nàng, như một mãnh thú nhìn thấy con mồi.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Liêu Thần Chương 83: Vì người nhập ma 9

Bạn đang xem Liêu Thần. Truyện được dịch bởi nhóm Cung Quảng Hằng. Tác giả: Vụ Thỉ Dực. Chapter này đã được 109 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.