247Truyen.com

Liêu Thần Chương 109: Nam thừa nữ hiếm 15

Liêu Thần - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Liêu Thần Chương 109: Nam thừa nữ hiếm 15 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Edit: La Thùy Dương​Trời đêm trong rừng nhanh chóng sập xuống.

Trì An nằm trên lưng Tư Ngang, bên tai nghe được tiếng gầm rú của dã thú liên tục vọng lại từ trong rừng sâu, tâm không ngừng căng lên như dây đàn.

Dựa theo thông tin nắm được từ ký ức của nguyên chủ thì nơi thôn dã bên ngoài luôn đầy rẫy các loại dị thú muôn hình vạn trạng. Vẻ như dị năng của các muông thú và côn trùng ở nơi này đều được khuếch đại so với ở thế giới thực, làm cho sức chiến đấu của bọn chúng cực kỳ mạnh mẽ. Người thường nếu không may gặp phải chúng, phần lớn khả năng là sẽkhó tránh khỏi cái chết, hệt như lúc cô đụng mặt bọ cạp đỏ khi vừa mới đến thế giới này vậy.

“Tư Ngang …” cô khẽ gọi.

Tại nơi rừng sâu tĩnh mịch, Tư Ngang băng ngang rừng trong yên lặng, khi nghe được Trì An gọi mình thì liền khẽ đáp lại một tiếng.

“Phía trước khoảng năm trăm mét có dị thú.” Giọng của Trì An như tan ra trong miệng, thanh âm có chút không rõ.

Tư Ngang lập tức dịch chuyển bước chân, âm thầm đánh một đường vòng, chỉ trong chốc lát đã tiến tới một gốc cây đại thụ, nhẹ nhàng cõng Trì An nhảy qua từng cành cây, đến khi đi tới một hốc cây rậm rạp mới chịu thả cô xuống.

hắn ấn xuống đồng hồ trên tay, ngay lập tức một chùm sáng yếu ớt lập tức lóe sáng, chiếu rọi cả một vùng nơi họ đang ẩn nấp.

Hốc cây này không mấy to lớn, nhưng chí ít cũng đủ tạo điều kiện cho hai người họ nằm xuống bên dưới được. không gian trong này rất sạch sẽ, trên mặt đất còn trải một tầng cỏ khô mềm mại tản ra mùi cỏ xanh, hiển nhiên đã có nhân loại hoặc động vật nào đó từng nán lại nơi này.

“Đây hẳn là nơi mà Vũ tộc thường nán lại qua đêm.” Tư Ngang treo đồng hồ đeo tay của mình lên cao để làm đèn tường, sau đó kéo Trì An ngồi xuống cạnh mình nghỉ ngơi, “Đêm nay chúng ta sẽ ở lại đây.”

Vừa nói, Tư Ngang vừa lấy lương khô hành quân từ trong bao ra đưa cho cô một miếng, “Có thể ăn không được ngon lắm, có điều hiện tại đã muộn, ngày mai anh sẽ làm một vài thứ ngon hơn cho em.”

Trì An há mồm cắn một miếng lương khô không có tí mùi vị gì, vừa nhai vừa nói: “khôngsao, dù gì cũng tốt hơn lương khô mà người thường mang theo rất nhiều, em không kén chọn đâu.”

Ăn xong lương khô, Trì An tùy tiện rửa mặt bằng nước mình đem theo, sau đó cả hai liền bắt đầu nghỉ ngơi.

Tư Ngang ngồi dựa vào vách tường nơi động cây, cởi bỏ áo khoác quân trang bên người xuống mới giang cả hai tay bọc cả người cô gái nhỏ nhét vào lòng mình, cứ như vậy ôm côđi vào giấc ngủ.

Nhiệt độ trong rừng vào ban đêm có hơi xuống thấp, có điều Trì An được che chắn bao bọc trọng ngực Tư Ngang cho nên không cảm giác được khí trời bên ngoài đã lạnh như băng. Cho dù thỉnh thoảng nghe được tiếng dị thú trong rừng gầm rú vang vọng, Trì An vẫn an tâm rơi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.

Hôm sau, bọn họ lại tiếp tục lội bộ băng xuyên rừng.

Trì An chứng kiến bóng dáng bọn Vũ tộc bay trên bầu trời mấy lần, rốt cuộc mới hiểu vì sao những người này lại không dùng đến phương tiện di chuyển tiện lợi mà lại chọn cách lặn lội cước bộ trong rừng như vậy rồi. Hóa ra là vì không muốn gây sự chú ý với đám người Vũ tộc.

“Mặc dù Vũ tộc không xem nhân loại là thức ăn như bọn người La Mỗ Sâm, hơn nữa cũng bắt tay hợp tác với nhân loại trên vài phương diện, nhưng chúng cũng không mấy thân thiện với nhân loại gì cho kham. Người Vũ tộc bẩm sinh đã thờ ơ lạnh nhạt, tốt nhất khôngnên trực tiếp xung đột với chúng, nếu không sẽ phiền phức vô cùng.” Tư Ngang giúp cô giải thích.

Trì An tò mò hỏi: “Nơi mà Vũ tộc sống là ở đâu?”

“Người Vũ tộc không có tập tính quần thể nên có vẻ chúng đều khá xa cách với đồng loại, thông thường sống rải rác khắp nơi, nhưng đối với kẻ bên ngoài thì lại vô cùng hòa nhã. Vũ tộc có thói quen xem rừng sâu bốn bể và vách núi là nhà, không giống loài người sinh sống theo bầy, xây dựng đô thị nhà cửa. Nếu một mình đơn độc chạm trán một vài tên Vũ tộc thìkhông gì, nhưng nhiều hơn nữa thì không được.”

Hai người vừa đi vừa trò chuyện suốt dọc đường, dù cho lúc này trong rừng nguy cơ tứ phía, họ dường như vẫn không chút nao núng nào.

Chỉ có điều nội tâm Trì An vẫn không nén được cảm thấy kỳ lạ.

Tu luyện ròng rã gần ba tháng, ngũ giác của Trì An cũng theo đó mà nhạy cảm hơn, có thể cảm nhận được vật thể lạ di chuyển từ phía xa, vậy nên Tư Ngang có thể thuận lợi tránh được những nơi nguy hiểm thì cũng chẳng phải chuyện lạ, bởi đó là nhờ có cô. Nhưng rõràng Tư Ngang đối với động tĩnh chung quanh đều nắm rõ như lòng bàn tay, thường thường cô còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy hắn vô thanh vô tức tránh đi trước rồi. Chẳng lẽ đây mới là sức mạnh thực sự của gen tin tức trong người quân nhân mà thế giới này đang có?

Làm sáng tỏ được điểm này, Trì An rốt cuộc mới hiểu lý do vì sao Tư Ngang đều gạt đinhững cận vệ phụ trách bên người, nhất quyết không cần bọn họ đi theo mình.

Bởi lẽ bản thân Tư Ngang đã quá mức cường đại, dĩ nhiên không cần ai khác bảo vệ, ngược lại có người đi theo sẽ trở thành gánh nặng của hắn.

Hai người băng xuyên rừng suốt hai ngày, rốt cuộc đã có thể tiếp cận được mục tiêu.

Tư Ngang nhìn máy dò trong tay, kim chỉ nam hiện đang lắc lư qua lại, đèn báo hiệu khôngbiết từ lúc nào đã điên cuồng chớp lóe, dấu hiệu này chứng tỏ họ đang cách mục tiêu rất gần.

Tư Ngang dạt cỏ dại đằng trước sang hai bên, im lặng dắt tay Trì An tiến về phía trước.

Từ phía xa xa, bọn họ đã có thể nghe được tiếng chim vỗ cánh cùng tiếng gầm rú của đám dã thú, còn liên tục nghe thấy âm thanh các gốc cây đại thụ lần lượt đổ ầm xuống đất.

Tình huống dị thường này khiến thần sắc của cả hai ngưng trọng lại. Tư Ngang giương tay thủ thế về phía Trì An, tức khắc ôm cô nhảy lên một cành cây cao ba mét bên cạnh, tiếp đó nhẹ nhàng nhún người nhảy qua các nhánh cây chung quanh mà tiến về nơi đang khôngngừng phát ra tiếng động.

Rất nhanh, bọn họ liền thấy rõ tình hình đang xảy ra lúc này.

Tại rừng cây phía trước, một người đàn ông mang đôi cánh trắng sau lưng đang cùng mộtcon mãng xà khổng lồ chiến đấu

Vị nam nhân mang đôi cánh trắng nọ tất nhiên không phải là thiên sứ mà là một trong những người thuộc chủng tộc người chim, còn mãng xà khổng lồ kia là một con rắn bị dị biến, có sức chiến đấu cực lớn, đuôi dài của nó mà quật tới thì một gốc cây cổ thụ cao mấy thước cũng sẽ bị lực của nó làm bật cả gốc rễ.

Chung quanh đều nằm la liệt ngổn ngang những xác cây bị đốn ngã, khiến một mảnh rừng hỗn độn hệt như một bãi hoang, tuy nhiên lúc này người đàn ông Vũ tộc và con mãng xà khổng lồ kia đều đang đánh nhau vô cùng kịch liệt, gần như quyết một mất một còn mới thôi. Nhất là khi từng sợi lông vũ trên cánh người nọ liên tiếp rụng xuống, màu trắng trênlông vũ đã nhuộm đỏ bởi máu tươi, hiển nhiên ai cũng nhận ra được người đàn ông kia bị đả thương không nhẹ, còn chưa kể trên người mãng xà khổng lồ kia cũng chồng chất khôngít vết thương.

Tuy rằng phạm vi cuộc chiến của một xà một Vũ tộc không có sức ảnh hưởng lớn, nhưng Trì An và Tư Ngang vẫn lặng yên bất động, không hề nhúc nhích.

Trì An đã trải qua vô số thế giới khác nhau, tất nhiên loại mãng xà lớn kiểu này cô cũng đãtừng thấy rồi. Trong thế giới hoang dã kia có nhiều yêu quái khổng lồ còn đáng sợ hơn mãng xà này nhiều, cho nên cảnh tượng như thế này cũng không làm cô có phản ứng gì quá lớn.

cô quan sát trận chiến bên dưới được một lúc, rốt cuộc lúc này tầm mắt mới chuyển đến bên người Tư Ngang thì lập tức phát hiện sắc mặt của hắn vô cùng bình tĩnh. Quả thật là bình tĩnh đến lãnh khốc vô tình, hai mắt rét lạnh nhìn cảnh chiến bên dưới.

Hai người họ đều không hề lên tiếng, chỉ yên lặng quan sát.

Đến tận khi một người một xà bên dưới đều đã đồng quy vu tận, Tư Ngang rốt cuộc mới ôm Trì An nhảy xuống mặt đất.

Tư Ngang chĩa họng súng giảm thanh vào đầu mãng xà khổng lồ, không chút do dự bóp cò, chiếc đầu lớn của nó trong nháy mắt liền nổ tanh bành như quả dưa hấu. Sau khi chắc chắn rằng nó đã chết mới rốt cuộc bước sang chỗ Vũ tộc kiểm tra tình trạng của kẻ kia, phát hiện hắn thật sự tắt thở. Lúc này mới lôi ra từ trên người hắn một tấm thẻ từ.

Tư Ngang tỉ mỉ quan sát vật trong tay. Thẻ từ này có độ dài nhỏ bằng hai ngón tay, màu đỏ sậm, trên mặt có hình thù hoa văn kỳ quái.

hắn chăm chú nhìn một lúc lâu, rốt cuộc mới xoay đầu cười với Trì An: “An An, chúng ta có thể nhanh chóng trở về rồi.”

Trì An không biết thẻ từ này là vật như thế nào, có điều thấy được bộ dạng nắm chắc như lòng bàn tay của Tư Ngang thì cũng mỉm cười đáp lại hắn.

Sau đó, lại thêm một vài món đồ bị Tư Ngang lôi ra từ người Vũ tộc, có chìa khóa, thẻ căn cước, vật truyền tin, ngoài ra còn có một vũ khí điện từ nhỏ khá tinh tế.

“Tại sao ban nãy hắn lại không dùng thứ vũ khí này để đấu với mãng xà khổng lồ nhỉ?” Trì An khó hiểu.

Có vũ khí trong người cũng không dùng tới, cư nhiên liều mình đồng quy vu tận với mãng xà khổng lồ sao? Vũ tộc này chết thực sự quá oan uổng rồi!

Tư Ngang dùng một gói lớn trong suốt bao bọc những thứ này lại, mặt khác thì giải thích: “Chủng tộc người chim luôn cho rằng Vũ tộc bọn chúng đã được thiên thần ban phước, chúng cho rằng sử dụng vũ khí do nhân loại phát minh sẽ khiến bản năng chiến đấu của bọn chúng bị thoái hóa, vì vậy lúc đấu cùng dị thú, Vũ tộc tuyệt đối sẽ không sử dụng vũ khí. Nếu như dùng vũ khí của con người để giết chết dị thú, đối với Vũ tộc chính là một sựsỉ nhục khắc vào tận xương tủy.”

Cho nên, Vũ tộc cứ thế mà bị chết một cách uất nghẹn như vậy sao, tuy là với bọn hắn, chuyện này chẳng có gì đáng bực mình, ngược lại còn cho rằng vô cùng vinh quang.

Vũ tộc này sao có thể ngu xuẩn đến vậy được nhỉ, Trì An không khỏi cảm thán.

Thế giới này tồn tại ba loại chủng tộc có trí tuệ, mỗi loại chủng tộc đều có những ưu thế nổi trội riêng biệt.

La Mỗ Sâm sở hữu khả năng sinh sản cường đại, giúp chủng tộc bọn chúng kéo dài huyết mạch đến vĩnh viễn, nhân loại thì thừa hưởng trí khôn phát minh được vũ khí có lực sát thương cực đại nhằm bảo vệ bản thân, riêng Vũ tộc thì có được đặc tính bay trên khôngcùng khả năng dò tìm quặng mà chẳng cần đến thiết bị dò tìm của con người.

Sở dĩ nhân loại chọn cách hợp tác cùng Vũ tộc, cũng bởi vì chính lý do này.

Tuy rằng Vũ tộc cao ngạo, nhưng về mặt khác họ cũng ý thức được trí khôn và khoa học kỹ thuật của loài người mang lực sát thương đến cỡ nào, chính vì vậy mới chấp thuận hợp tác với nhân loại để tiếp thu thành quả kỹ thuật khoa học tiên tiến của con người.

Suy cho cùng tạo hóa vốn dĩ rất công bằng, Vũ tộc tuy có được năng lực dò tìm phi phàm, nhưng không một ai có được trí khôn sáng tạo, thậm chí còn chẳng có tư chất để trở thành nhà khoa học. Dù cho có bày một núi bảo vật đặt ở trước mặt, khẳng định họ cũng khôngbiết phải làm gì với chúng.

Sau khi Trì An phân tích ưu lẫn nhược điểm của ba chủng tộc, cô lại bất giác nhận ra dù có ở thế giới nào chăng nữa thì vẫn tồn tại một thứ gọi là lẽ trời. Bất kể chủng loại đó có mạnh đến đâu, cũng sẽ không được phép cường ngạnh đến trời đất không dung, kiểu gì cũng sẽtác động bù trừ lẫn nhau, tộc này kiềm chế tộc khác và ngược lại.

Nhưng mà, chủng tộc người La Mỗ Sâm tồn tại, rốt cuộc là vì cái gì?

Trì An đem vấn đề này nuốt vào trong bụng, quyết định đợi có dịp sẽ điều tra một phen.

Sau khi đào hố chôn vùi người Vũ tộc, Tư Ngang chọn một nơi có thịt non mềm nhất trênthân mãng xà đã chết kia, rọc một khối thịt lớn mang theo, lúc này mới dẫn Trì An rời khỏi.

Lúc hai người tiến đến một dòng suối, Tư Ngang ở cạnh Trì An đã cởi bỏ dáng điệu trang nghiêm lúc nãy mà để cho cô gái của hắn ngồi nghỉ ngơi dưới bóng cây, còn mình thì bắt đầu lưu loát nhúng khối thịt xà mới róc được vào trong nước suối rửa sạch, tiếp đó dùng dụng cụ mang theo thái mỏng rồi xiên từng miếng vào cành cây, cuối cùng là nổi lửa nướng thịt.

Mặc dù mãng xà khổng lồ là thú dị biến nhưng lại sở hữu phần thịt non mềm nhất. một lúc sau khi thịt đã được nướng chín, mặt trên của lớp thịt cũng bắt đầu xuất hiện lớp mỡ bóng loáng, hương thơm cũng theo đó mà lan tỏa trong không khí.

Tư Ngang dùng những trái cây đã được hái xuống suốt dọc đường vắt thành nước rưới lên mặt thịt nướng, sau đó lại nướng cho vàng ươm mới đưa cho Trì An, cười nói: “An An, em nếm thử đi.”

Chỉ mới nhận lấy thôi mà Trì An đã cảm giác được xiên thịt nướng này cực kỳ mỹ vị rồi. Đến khi Trì An nhân lúc còn nóng cắn lên một phát, hương vị dạt dào của nó liền lập tức tan chảy trong miệng. Miếng thịt này vốn đã tươi ngon nhiều nước, cộng thêm thứ nước trái cây đã được rưới lên hòa cùng lớp mỡ bên trong, quả thật vừa ăn vào liền cảm nhận được mùi vị thơm lừng tuyệt hảo của nó.

Trì An khen không ngớt lời, chính mình hết cắn một miếng, lại đút cho người đàn ông của mình một miếng. Cứ như vậy mấy xiên thịt rắn được nướng thơm lừng, chẳng mấy chốc hai người đã ăn xong.

Lúc Tư Ngang tiếp tục công đoạn nướng thịt thì Trì An ở bên cạnh lại nút nước dầu óng ánh trên ngón tay mình, tò mò hỏi: “Tư Ngang, sao anh có thể làm việc này giỏi như vậy?” Từ động tác hái trái cây rừng cho đến kỹ năng nướng thịt được bộc lộ như lúc này, đều vô cùng lưu loát thành thạo.

“Lúc trước có học.” Tư Ngang tủm tỉm cười với cô.

Trì An như sực nghĩ ra chuyện gì đó. Quả thật hai ngày vừa qua, rõ ràng hắn vừa cõng côvừa di chuyển nhưng lại vẻ như rất quen thuộc mọi đường đi nước bước trong rừng, cũng không cần thiết bị dò cũng nhận biết được món nào có thể ăn hoặc không, thứ nào có độc, thứ nào ăn vào sẽ bồi bổ cơ thể. Từ kiến thức hắn trang bị bên người, có thể thấy được trước kia Tư Ngang thường xuyên phải bôn ba hoạt động trong những cánh rừng sâu hút như thế này.

Nghĩ đến đây, đột nhiên Trì An lại muốn trang bị kỹ thuật về luyện đan dược cho chính mình, bất chợt lại liếc mắt nhìn xuống vật kìm hãm gen tin tức trên cổ mình, hai mắt liền tỏa sáng.

“Sao thế?” Tư Ngang đối với tâm trạng của Trì An vô cùng mẫn cảm, nháy mắt đã nắm bắt được sự khác lạ của cô.

Trì An cười híp mắt: “Đột nhiên em đã biết mình có thể làm được gì rồi. Tư Ngang, đợi sau khi trở về, em muốn đi học y dược.”

“Y dược?” Tư Ngang nghĩ nghĩ, nói: “Khu năm có vài phòng nghiên cứu y dược, có điều những người chế thuốc, đều là đàn ông!”

Trì An tiếp tục mỉm cười với hắn, vờ như không hiểu ngụ ý trong lời của hắn.

Tư Ngang nhìn nàng bằng hốc mắt sâu kín, sau đó tiếp tục nướng thịt, không nói gì thêm.

Đợi sau khi ăn xong thịt nướng, hai người họ lại tiếp tục lên đường.

Đoạn thời gian tiếp theo, Trì An luôn ngó nghiêng quan sát thực vật chung quanh xem có thảo dược nào đó nằm trong tầm hiểu biết của mình hay không, nhưng đáng tiếc khôngnhận ra được cái nào, chỉ có thể phân biệt được thứ đó có linh khí hay không, còn chưa kể phải tùy vào linh khí tỏa ra đậm hay nhạt thì mới xác định được hiệu quả.

không lâu sau đó, bọn họ tiến vào một căn nhà đá được xây ở vách núi.

Vách núi nơi này thực ra cũng không đến nỗi cao, khoảng chừng năm mươi mét, chung quanh đều không một ngọn cỏ và hoàn toàn trần trụi, thứ duy nhất hiển hiện chỉ có mộtcăn nhà đá hiện đang ngụ ở vị trí cách mặt đất chừng mười mét. Mà theo như phỏng đoán, căn nhà đá này hẳn là nơi trú ngụ của Vũ tộc đã dùng một mạng đổi một mạng với mãng xà khổng lồ ban nãy.

Tư Ngang lấy từ trong túi vật dụng ra một sợi dây buộc bằng tơ bạc, một đầu dây nhỏ khác được buộc một cây đinh bạc, dùng đầu dây này ném lên cao, tiếp đó Tư Ngang lại dùng đầu dây còn lại vòng qua eo chính mình và Trì An, hai chân đạp lên vách núi cao chót vót, tay kéo căng sợi dây, chỉ trong chớp mắt cả người Trì An và hắn đã được nhấc bổng lên bên trên.

Trì An trợn tròn hai mắt, tận khi hai người đã tiến vào tiểu viện trước căn nhà đá thì Trì An vẫn ngơ ngác như không thể tin nổi.

cô biết ở thế giới này, quân nhân có được gen chiến sĩ thực sự rất đỗi cường đại, nhưng có thể cường đại như Tư Ngang thì cũng quá không khoa học rồi!? Nhưng xét theo mộtphương diện khác, cũng vì Tư Ngang đã quá mạnh mẽ cho nên ở nơi này mới có thể thong dong tự tại đến như thế.

Tư Ngang lại lôi chìa khóa mà ban nãy đã lục soát trên người Vũ tộc ra, tiến đến mở cửa.

Cạch một tiếng, cánh cửa liền được mở ra. Tư Ngang tự nhiên ôm lấy bả vai cô gái của mình cùng tiến vào trong. Thái độ này, người không biết còn tưởng rằng hắn đang bước vào nhà của mình nữa đấy.

Nhà của Vũ tộc mặc dù có cửa chính và cửa sổ, tuy nhiên thiết kế bên trong lại giống hệt như một tổ chim.

Ngay trung tâm căn nhà đá chính là một tổ chim đan kết từ lông vũ. Nhìn thấy cảnh này, Trì An thật có chút không nói nên lời.

Nhưng Tư Ngang lúc vừa bước vào thì đã có ý tiến về phía trước, đút thẻ từ đỏ sậm lên mặt cảm ứng, mắt lập tức thấy được tư liệu đang hiển thị trên màn hình. Tiếp đó, một mình hắnbận rộn chuyển tải tư liệu.

Trì An thì tò mò đứng nhìn ở bên cạnh.

Ngắm nghía chừng một hồi, đột nhiên Trì An ngoảnh đầu nhìn ra bên ngoài, phát hiện trênbầu trời lúc này có bóng dáng của vài người chim từ xa bay đến, trên mặt liền lập tức biến sắc, hốt hoảng chạy đến đóng cửa lại, thuận tiện cũng đóng luôn cả cửa sổ.

“Tư Ngang, Vũ tộc đang đến đây.”

Tư Ngang còn đang chuyển tải dữ liệu, bảo cô khoan hãy nóng vội.

Rất nhanh bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa, một giọng nói lạnh lùng từ bên ngoài vang lên: “Khải Thụy Tư, anh có ở nhà chứ?”

Khải Thụy Tư hiển nhiên là tên của Vũ tộc đã thiệt mạng với mãng xà ban nãy.

Hai nhân loại trong phòng đều không lên tiếng.

Vũ tộc bên ngoài gõ cửa một hồi, thấy trong nhà vẫn không có động tĩnh, liền xoay người rời khỏi.

Trì An nhẹ nhõm thở dài một hơi, xem ra người Vũ tộc đối đãi với nhau vẫn khá tử tế và lễ phép.

Có điều lời mạnh miệng này cũng buông lơi quá sớm rồi.

Tư Ngang sau khi hoàn tất việc chuyển dữ liệu, một lần nữa đem thẻ từ giấu kỹ bên người, sau đó tiến vào gian phòng chất nhiều tinh thạch nhất, nhanh chóng kéo Trì An rời đi.

Bọn họ vừa rời khỏi không lâu thì đám Vũ tộc kia đã quay lại, trực tiếp phá cửa xông vào, lập tức nhận ra quẩn quanh phòng của Khải Thụy Tư vẫn còn lưu lại hơi thở của nhân loại, thế là nổi cơn giận dữ.

“Đuổi theo! Mùi của nhân loại còn ở gần đây, vẫn chưa đi xa được đâu!” một tên dẫn đầu nhóm Vũ tộc mang cặp mắt sắc như chim ưng, gằn giọng nói.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Liêu Thần Chương 109: Nam thừa nữ hiếm 15

Bạn đang xem Liêu Thần. Truyện được dịch bởi nhóm Cung Quảng Hằng. Tác giả: Vụ Thỉ Dực. Chapter này đã được 2 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.