247Truyen.com

Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại Quyển 1 - Chương 47: Thiếu

Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại Quyển 1 - Chương 47: Thiếu online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mông Nhỏ

Dụ Lan Xuyên vất vả lắm mới bắt được một chiếc xe chịu đưa anh đến phía Đông ngoại thành lúc nửa đêm, dọc đường đi gặp thoáng qua vài xe khác trên đường 707, mỗi lần như vậy anh đều hận không thể cầm đèn pin soi hết buồng xe. Thật vất vả mới tới được nghĩa địa phía Đông ngoại thành, nhảy tường vào, kết quả phát hiện địa phương quỷ quái này rộng vượt quá sức tưởng tượng của anh, từ A đến N, phân thành 14 khu!

Yến Ninh vừa đến mùa đông, chim chóc hoạt bát đáng yêu đều đã không thấy bóng dáng, chỉ còn lại một đàn quạ già, còn thích tập hợp ở những địa phương dọa người, thỉnh thoảng bực bội kêu lên mấy tiếng ""Quác quác"". Còn có gió Tây Bắc xuyên qua đường rừng rậm rạp, cây cối hai bên chen lấn gào khóc thảm thiết. Hai loại ""Âm nhạc thần tiên"" này gộp lại, hiệu quả gấp đôi, như thể nhạc dạo đầu phim kinh dị.

Nghĩa địa cực kỳ ngay ngắn, bia mộ và cây cối xếp thành hàng, khắp nơi gần như giống hệt nhau. Dụ Lan Xuyên lẻ loi đi trong đó, cảm giác những bức ảnh đen trắng trên những tấm bia dường như đều là cùng một khuôn mặt. Đi một lúc liền cảm thấy sai sai, Cam Khanh thì vẫn chưa tìm thấy, còn anh hình như bị lạc đường!

Lúc đầu anh còn ra vẻ hết sức ""Thận trọng"" thong dong ưu nhã bước đi, nhưng khổ nỗi điện thoại anh dùng để chiếu sáng hết pin ngay giữa đường!

Tiểu Dụ gia thong dong ưu nhã càng chạy càng nhanh, đột nhiên, giọt nước đọng trên lá cây bị gió kinh động, tích thành một chuỗi giọt nước lạnh như băng, không sai không lệch rơi đúng vào sau gáy anh, cùng lúc đó, còn có thứ gì đó sau lưng anh cười quái dị một tiếng!

Lông tơ Dụ Lan Xuyên đều sắp dựng ngược cả lên, hai chân ngay tức thì rời mặt đất, dáng vẻ hết sức điên cuồng chạy ra từ rừng cây nhỏ, đụng phải Cam Khanh đang tìm mãi không thấy, còn bị tiếng hét của cô dọa phá lá gan, gần như đồng thời hét lên với cô: ""Cô làm tôi sợ muốn chết!""

Cam Khanh: ""...""

Dụ Lan Xuyên: ""Kêu la cái gì! Đầu sắp hỏng vì andrenalin tăng vọt rồi đây!""

Cam Khanh cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần, run rẩy lấy điện thoại từ trong túi ra, thông qua ánh sáng màn hình thấy rõ Dụ Lan Xuyên. Hình nền bầu trời trong điện thoại phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, chiếu sáng mặt mũi hai người thành vô cùng hung tợn.

Cô trầm mặc một lúc lâu, u ám hỏi: ""... Tiểu Dụ gia, anh từng bị đánh bao giờ chưa?""

Dụ Lan Xuyên: ""Cái...""

Vừa dứt lời, Cam Khanh liền vung một quyền tới, Dụ Lan Xuyên vội vàng lui về sau nửa bước, không đợi anh đứng vững, Cam Khanh lại lấy chân câu lấy cổ chân anh, dùng sức hất một cái. Dụ Lan Xuyên vừa mới bị hù dọa mềm đầu gối còn chưa kịp cứng trở lại, ""Bịch"" một tiếng liền quỳ xuống, vừa đúng ghé vào trước bia mộ, làm thành dáng dập đầu.

Ông cụ trên bia mộ có gương mặt hiền từ, mắt ngậm cười, phảng phất đang nói ""Ái khanh bình thân"".

Cam Khanh không ngờ tới anh lại dễ bị trật chân ngã như vậy, có chút sợ anh ăn vạ, vì vậy vẻ mặt phức tạp mà lùi chân về.

Dụ Lan Xuyên đang bừng bừng tức giận, đột nhiên nhìn thấy tên chủ nhân bia mộ ---- Vệ... Trường Sinh.

Họ ""Vệ""?

Anh ngẩn người, không nhịn được quay đầu lại nhìn Cam Khanh.

""Khách khí, tiểu Dụ gia."" Cam Khanh đưa tay cho anh, ""Nhà chúng tôi không có quy củ hành đại lễ, mau đứng lên đi.""

Dụ Lan Xuyên không bắt lấy, tự mình chống đất bò dậy: ""Nhà cô? Đây là... Sư phụ cô?""

Cam Khanh không lên tiếng, ánh mắt gần như bị che khuất dưới hàng mi dày, lạnh lẽo phi tới.

Hàn Đông Thăng phỏng đoán, Vệ Kiêu đã chết.

Hóa ra đến lúc chết, ông ấy cũng không thể ghi tên họ thật của mình trên bia mộ.

Dụ Lan Xuyên: ""Hoá ra ông ấy thật sự đã...""

""Nghe ai nói?"" Cam Khanh ngắt lời anh, khép lại áo khoác, đi thẳng ra ngoài.

""Hôm nay Hàn tiên sinh thấy cô, thì thầm một tiếng "Vệ Kiêu", tôi tìm anh ta hỏi một chút."" Dụ Lan Xuyên đuổi theo, châm chước từ ngữ nói, ""Lệnh sư mất thế nào?""

Cam Khanh rũ mí mắt, qua loa nói: ""Suy tim đột tử.""

""Cam Khanh!"" Dụ Lan Xuyên vòng lên trước mặt cô, đưa tay ngăn cô lại.

""Suy, tim, đột, tử."" Cam Khanh nâng mắt lên, khi cười khóe mắt hơi có nếp nhăn, trên miệng lại treo nụ cười cổ quái, cô có chút gay gắt hỏi, ""Thế nào, luật pháp quy định không thể dùng cách này chết? Hay là đại ma đầu không có tư cách sống thọ và chết tại nhà?""

Dụ Lan Xuyên xụ mặt: ""Nói tiếng người.""

Cam Khanh vừa nãy bị hù dọa tim đập như lò xo giờ mới hơi bình tĩnh lại, cũng cảm thấy giọng điệu của mình không tốt lắm, vì vậy hơi hòa hoãn: ""Tiểu Dụ gia, mai anh không phải tăng ca hả? Hơn nửa đêm không ngủ được chạy tới đây hù dọa người khác, rốt cuộc tìm tôi có chuyện gì?""

Dụ Lan Xuyên đi thẳng vào vấn đề: ""Có phải cô còn định đi tìm người của Hành Cước Bang đúng không?""

Cam Khanh giảo hoạt lại đành chịu cười cười: ""Tìm bọn chúng làm gì, shop online nhà chúng tôi do bà chủ tự quản, tôi lại không cần gửi chuyển phát nhanh.""

""Hành Cước Bang có 5 loại nghề, ai nói cứ tìm Hành Cước Bang là phải "Gửi chuyển phát nhanh"?"" Dụ Lan Xuyên nhìn cô chằm chằm, ""Cho nên người cô muốn tìm không những là người Hành Cước Bang, mà còn là Bắc Đà chủ Vương Cửu Thắng của chúng?""

Cam Khanh thu lại nụ cười, nhìn Dụ Lan Xuyên một cái, không nói lời nào đi vòng qua anh.

Dụ Lan Xuyên nhanh chóng lại chắn trước mặt cô: ""Sau khi tìm được hắn, cô định làm gì?""

Cam Khanh dùng giọng điệu thương lượng nói khẽ: "Tiểu Dụ gia, con người của tôi không thích người khác cản đường mình, cũng không thích có người khoa tay múa chân với mình. Lần trước ở hành lang anh cản trở tôi, tôi không so đo với anh là để quan hệ hàng xóm hài hòa, không phải vì anh rất mạnh. Còn như vậy nữa, tôi có thể sẽ trở mặt đấy.""

""Khoan đã!"" Dụ Lan Xuyên gấp gáp nói, ""Tôi biết cô có bản lĩnh, cho dù giết người phóng hỏa cũng chưa chắc sẽ bị bắt được, nhưng sau đó thì sao? Cô cũng định mai danh ẩn tích sao? Tương lai trên bia mộ của cô cũng định khắc cái tên giả, sau khi chết cũng...""

Sắc mặt Cam Khanh lạnh lẽo, nâng đầu gối đụng hướng bụng nhỏ anh, vị trí vi diệu đến mức hạ lưu, Dụ Lan Xuyên vội vàng nghiêng người tránh ra: ""Này!""

Cam Khanh buộc anh lui ra, lập tức một bước trượt ra, giống như một đám mây nhẹ bẫng, Dụ Lan Xuyên duỗi tay túm chặt áo khoác cô, mũ choàng của Cam Khanh rơi xuống. Nhưng đúng lúc này, sau lưng anh tự dưng chợt lạnh, Dụ Lan Xuyên theo phản xạ dùng điện thoại hết pin cản lại, ""Két"" một tiếng, một lưỡi đao nhỏ cắt qua vỏ điện thoại của anh, để lại một đường vòng cung duyên dáng.

Từng đợt từng đợt sát khí từ đối diện xông tới, lưỡi đao kia sau khi xẹt qua vỏ điện thoại của anh, khí thế không giảm, dường như định cắt cổ tay anh. Con ngươi Dụ Lan Xuyên co rụt lại trong phút chốc, nhưng vẫn kiềm chế không rút tay về.

Lưỡi đao kia khó khăn lắm chạm đến tay anh, để lại một chấm đỏ nhỏ, liền dừng lại.

Đường vòng cung trên vỏ điện thoại, nếu dùng thước đo, hẳn là vừa vặn 32cm.

Dụ Lan Xuyên trầm mặc một lúc, chợt nói: ""Có phải tôi còn chưa nói cảm ơn với cô?""

""Đúng vậy,"" Cam Khanh chậm rãi nâng mắt lên, ""Sớm biết tiểu Dụ gia thích lấy oán trả ơn, xen vào việc của người khác, hôm nay đáng ra tôi nên ở bên cạnh ăn dưa xem các anh lưỡng bại câu thương.""

Dụ Lan Xuyên: ""Tôi không nói chuyện hôm nay.""

Trên mặt Cam Khanh mang vài phần không kiên nhẫn: ""Cái gì?""

""Cái thằng kết trên chùm chìa khóa của cô, là 

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại Quyển 1 - Chương 47: Thiếu

Bạn đang xem Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại. Truyện được dịch bởi nhóm Kites.vn. Tác giả: Priest. Chapter này đã được 4 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.