247Truyen.com

Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại Quyển 1 - Chương 38: Thiếu

Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại Quyển 1 - Chương 38: Thiếu online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mông Nhỏ

""Anh Hàn! Có thể giúp em chứng thực lịch bố trí xe dùng cho ngày mai không!""

""Ngày mai có ""Cảnh báo ô nhiễm không khí nặng"", hệ thống giới hạn số đơn đôi(*), xe ở chi nhánh chúng ta giờ không đủ dùng...""

(*)hệ thống giao thông được tạo ra để giảm áp lực giao thông đô thị ở TQ

""A, vậy làm sao bây giờ, anh mau nghĩ biện pháp đi!""

""Cái này... Aiz!""

""Anh Hàn, cứu mạng, máy in lại kẹt giấy!""

""Chờ chút...""

""Đang cần dùng gấp!""

""... Tới đây.""

""Đông Thăng, chúng ta làm việc trong văn phòng, bản lãnh khác có thể không có nhưng viết văn thì không thể có lỗi được, cậu xem đi, để cậu viết cái văn kiện... Lỗi chính tả này... Còn có câu này, câu này không ổn, lão cục trưởng không thích dùng từ này, lần trước đi họp cũng đã nói...""

""Ấy, tiểu Hàn ---- ha ha, chữ trên máy tính cậu sao chỉnh lớn vậy! Còn chưa đến bốn mươi đã hoa mắt rồi, có phải hoa quá sớm không? Trở về mua chút dầu cá mà ăn, bổ gan, gan thông mắt.""

Lúc Hàn Đông Thăng vội vội vàng vàng chạy ra từ chi nhánh đã hơn sáu giờ. Hồi anh ở nhà bố vợ, còn có thể ngồi xe bus đi làm, xe bus trừ không đúng giờ cho lắm với thường xuyên bị tắc đường, còn lại đều tốt cả, hiện tại dọn nhà đổi thành đi tàu điện ngầm, ngược lại thì đúng giờ hơn nhiều, nhưng cũng để cho anh biết được thế nào gọi là ""Thế giới ngầm hắc ám.""

Sáu giờ là giờ cao điểm buổi chiều, bởi vì bị giới hạn xe trên đường, hôm nay người chen tàu điện ngầm tương đối nhiều.

Càng nhiều người, kiểm an ở tàu điện ngầm càng kéo dài vô hạn, hai ""Đường một mét"" kéo dài hai bên. Hàn Đông Thăng ghé đầu nhìn quanh, liếc một cái nhìn không thấy đầu, sau ót tức khắc chảy đầy mồ hôi.

Lúc này, điện thoại của anh rung một cái, ""Giáo viên chủ nhiệm của Chu Chu"" lại gửi tin nhắn tới hỏi: ""Chào anh, bố của Chu Chu, tôi đã tan tầm đợi anh bốn tiếng đồng hồ, xin hỏi còn bao lâu nữa anh mới có thể tới đây?""

Đúng vậy, bạn nhỏ Hàn Chu hôm nay bị giữ lại gọi phụ huynh.

Hàn Đông Thăng cắn răng một cái, định trở lên mặt đất thuê xe, nhưng khi quay đầu nhìn lại, mới chỉ vài phút, phía sau anh đã có hơn hai mươi người xếp hàng, giống như dài ra một cái đuôi nặng nề, chèn anh ở giữa.

Mặt đất cũng kẹt xe, lại càng không đáng tin, hơn nữa... Lúc kẹt xe, phí taxi còn đắt hơn. Ngay cả chọn một cái phương tiện giao thông Hàn Đông Thăng cũng muốn rối rắm khó xử một lúc lâu, do dự cả buổi, đành thôi. Anh thử vỗ vỗ người trước mặt, ăn nói khép nép mà giải thích với người ta: ""Ngại quá, tôi có chút việc gấp, không có thời gian, có thể cho tôi đi trước được không, thật ngại quá...""

""Người khác không có việc gấp sao? Tôi cũng đang gấp đây.""

""Có việc gấp sao anh không thuê xe? Ngồi tàu điện ngầm làm gì...""

""Ôi chao, đừng đẩy!""

""Tôi nói này, mật độ dân số của thành phố cao như vậy rồi, mấy người không biết giảm béo một chút à! Có đạo đức công cộng không vậy!""

Cũng may người vội tan làm buổi chiều phần lớn là miệng pháo, chỉ cần đối phương không cãi lại, hoặc là nói thêm vài lời áy náy, nhiều lắm là mắng thêm vài câu, không ai sẽ thề sống chết bảo vệ vị trí của mình, kiên quyết không để người khác chen ngang.

Máy sưởi ""Vù vù"" thổi vào người, cùng với hơi người lẫn vào một chỗ, làm người ta hít thở không thông.

Mở một đường máu từ cửa kiểm an, Hàn Đông Thăng cảm giác thân mình sắp hòa tan. Anh không kịp thở gấp, mắt thấy tàu điện ngầm đã vào ga, vội vội vàng vàng theo đám đông xông về phía trước.

Cửa tàu điện ngầm rộng hơn hai thước như một cái động đen ngòm, như thể bất kể bao nhiêu người xông vào trong cũng có thể há mồm nuốt vào. Bên trong chồng lên thành bức tường người, tiếng nhắc nhở sắp đóng cửa khiến người ta bực bội nóng nảy, giống như bom hẹn giờ sắp nổ mạnh. Hàn Đông Thăng ở giây cuối cùng mạnh mẽ dính mình vào bức tường người, hận không thể giảm kích thước của chính mình.

Suy cho cùng cũng không phải kẻ gầy như trang giấy, cửa tàu điện ngầm ""Ầm ầm"" rung động kẹp lấy tấm lưng to lớn của anh, lại kẹp thêm lần nữa rồi tách ra.

Nhân viên thời vụ ở sân ga căng họng kêu: ""Chờ chuyến tiếp theo đi, đừng chen nữa, làm phiền hãy chờ chuyến tiếp theo!""

Hàn Đông Thăng lại ra sức chui về phía trước, anh hít sâu một hơi, tại chỗ thả một cái rắm dài chín khúc mười tám cong, dọn được một ít không gian ở bụng liền hóp bụng lại.

Trong tiếng mắng phẫn nộ của người bên cạnh, cửa tàu điện ngầm cuối cùng cũng đóng lại, ""Lạch cạch"" bắt đầu di chuyển, mọi thân thể mệt mỏi chết lặng đều rung lên ba lần, va chạm không có quy luật, ở chỗ này, những cô gái trẻ liên tục bị đụng phải mặt mày cũng bắt đầu khó chịu.

Mùi nước hoa, mùi mồ hôi, hôi nách, đầu thối, mùi rau hẹ,... Tuy hai mà một lẫn vào với nhau, bị gió mát của máy điều hoà thêm vào, khuấy thành một đống hỗn loạn.

Trong bộ phim truyền hình đang bật, tiếng ông già và cô gái nhỏ căng cổ họng gào thét lẫn nhau như thể đang so âm lượng, một hồi gió đông áp đảo gió tây, một hồi gió tây áp đảo gió đông, chiến nhau vui vẻ vô cùng.

Vào giờ cao điểm ở Yến Ninh, trên tuyến tàu điện ngầm đứng đầu đường bộ, một người nếu có can đảm mang tôn nghiêm lên xe, sợ rằng tôn nghiêm cũng sẽ bị chen vỡ nát.

Càng xui xẻo hơn là tàu điện ngầm thỉnh thoảng cũng sẽ gặp phải trục trặc ngẫu nhiên ---- ví dụ như lái được một nửa, đèn trong tàu đột nhiên tắt hết, tàu cũng ngừng lại, phát thanh thông báo đường bộ có sự cố ---- Loại tình huống này thường ở lúc hành khách đang vội mới phát sinh.

Chờ Hàn Đông Thăng tới đích, đã là chuyện sau hơn bốn mươi phút.

Anh kéo đôi chân suy yếu lao ra ga tàu, hít một hơi gió Tây Bắc lớn, lúc này mới cảm thấy thân hình bị chen bẹp của mình phồng trở lại. Vừa nhìn đồng hồ, vội vàng nhắn tin xin lỗi cho giáo viên, nhưng gửi liên tục hai tin nhắn đều không nhận được trả lời. Chờ đến lúc anh xông tới trường học thì mới phát hiện trường đã tắt điện từ lâu.

Giáo viên không đợi được anh, con trai cũng đã về nhà.

Hàn Đông Thăng sững sờ một lúc, thần kinh căng chặt liền thả lòng, lúc này mới nhấc chân chậm rãi đi về nhà.

Dường như cảm thụ được mùi vị gió Tây Bắc vừa uống, anh hi vọng đoạn đường này có thể dài một chút.

Mấy khu chung cư phụ cận đều không đủ chỗ đậu xe, nhiều xe riêng đều mặc kệ mà đỗ bên lề đường. Cửa sổ xe chiếu ra bóng dáng của anh, Hàn Đông Thăng liếc mắt nhìn liền quay đầu đi, cảm thấy bóng dáng kia như là chú thích của từ ""Giá áo

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại Quyển 1 - Chương 38: Thiếu

Bạn đang xem Không Ô Nhiễm, Không Gây Hại. Truyện được dịch bởi nhóm Kites.vn. Tác giả: Priest. Chapter này đã được 11 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.