247Truyen.com

Kế Thê Chương 9: Thành

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 9: Thành online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Edit: Bộ Yến Tử

Động tác của Phương Sóc Chương rất nhanh, hắn đến cùng cũng không phải là một người chỉ biết đọc sách, tuy rằng chuyện sửa sang lại đồ cưới của đích thê đối với hắn mà nói là lần đầu gặp phải, nhưng mà cũng rất quen thuộc.

Không để ý không quan trọng, mà lý do này, thật sự là khiến hắn xấu hổ không chịu nổi.

Thẩm thị còn bị bắt ở lại phủ An Viễn hầu, Phương Sóc Chương cũng không dám chậm trễ, số đồ cưới bị thiếu hụt, tất cả đều được hắn quy ra ngân lượng, cùng nhau đưa về Thường gia.

Sính lễ mà lúc trước Phương gia cho Thường Nhuận Chi, Thường gia đã sớm tặng trở về.

Đối với chuyện này, Phương Sóc Chương càng cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Việc tiếp theo chính là đi phủ nha trình thư hòa ly.

Phương Sóc Chương lại gặp được Thường Nhuận Chi.

Hắn không biết có phải do lỗi của hắn hay không, chỉ cảm thấy Thường Nhuận Chi sau khi rời khỏi Phương gia, cũng không có giống như thường ngày hay sinh bệnh, làm cho người ta nhìn thấy đã phiền lòng.

Hiện tại thấy Thường Nhuận Chi, hình như là thoát ly bất hạnh, cả người nói nói cười cười, chói lọi, nhìn khiến cho tâm người ta nảy sinh vui mừng.

Lại nhớ tới lúc hắn thay Thường Nhuận Chi sửa sang lại đồ cưới, nghe hạ nhân trong phủ nói tới vài chuyện vặt vãnh, con ngươi Phương Sóc Chương càng thêm thâm trầm.

Lấy được thư hòa ly, hai nhà Phương - Thường đã không còn là thân gia.

Tiểu Hàn thị thu lấy thư hòa ly, tựa tiếu phi tiếu nói:

”Phương lão thái thái, bây giờ chúng ta chia tay, lần sau gặp mặt, chỉ sợ phải chờ tới lúc Phương đại nhân đứng hàng quan to tam phẩm. Quan to như thế cũng không dễ dàng đạt được, hi vọng ngài có thể lấy được.”

Tước vị An Viễn hầu là khi đến Thường Cảnh Sơn bắt đầu chờ tập tước, tiểu Hàn thị là thê tử Thường Cảnh Sơn, chính là nhất phẩm Hầu phu nhân, ở trong cung có tư cách gặp mặt quý nhân.

Lời Tiểu Hàn thị lúc này nói rõ, từ giờ trở đi, bà đại biểu cho Thường gia, không tính toán chuyện lui tới cùng Phương gia, nếu là nữ chủ nhân hai nhà muốn gặp mặt, cũng chỉ có thể là lúc vào cung tham gia cung yến, mà Phương Sóc Chương bây giờ bất quá chỉ mới ngũ phẩm, chỉ có thể chờ đến lúc hắn thăng lên tam phẩm, trong cung có yến tiệc, gia quyến mới có tư cách vào cung, thậm chí gia quyến của quan tam phẩm có thể vào cung dự tiệc hay không, vậy còn phải xem trong cung có ý chỉ truyền xuống hay không. Cũng không biết thời điểm Phương Sóc Chương trở thành đại quan tam phẩm, Thẩm thị có còn sống hay không nữa.

Tiểu Hàn thị nói cho hết lời, xuy cười một tiếng, cũng không dài dòng, mang theo Thường Nhuận Chi trở về Hầu phủ.

Lưu lại mẫu tử hai người Thẩm thị cùng Phương Sóc Chương, sắc mặt rất là không tốt.

”Bất quá là một Hầu phủ chờ tập tước mà thôi, thần khí cái gì, chờ khi con ta thăng quan, lại cưới cái...”

Lời oán giận của Thẩm thị còn chưa nói xong, Phương Sóc Chương liền lạnh giọng ngắt lời, nói: “Mẫu thân còn muốn nói chuyện gì, trở về phủ rồi hẳn nói.”

Dừng một chút, Phương Sóc Chương lại nói tiếp: “Theo nhi tử thấy, nên đến phủ Thái tử mời lão ma ma đến thờ phụng, sau này chuyện ở hậu trạch trong phủ, sẽ để người chuẩn bị, mẫu thân nhớ phải tôn kính với người một chút.”

Lời nói của Thẩm thị nhất thời bị nghẹn tại yết hầu, mở to hai mắt nhìn.

Sau đó ở Phương gia liên tục xảy ra biến hóa, Thường Nhuận Chi cũng không hề biết tới, có thể là do tiểu Hàn thị phái người nhìn chằm chằm Phương gia, Phương Sóc Chương phái người đi phủ Thái tử nói chuyện, tiểu Hàn thị đều biết nhất thanh nhị sở.

Trở về Hầu phủ, tiểu Hàn thị liền đem chuyện cười này nói với Thường Nhuận Chi.

”Phương Sóc Chương này, chuyện này ngược lại cũng không chịu tính cho rõ ràng, nghĩ đến khi chính hắn kiểm kê đồ cưới cho con, ta cũng thấy được hắn đã biết được chuyện ở hậu trạch Phương gia. Hiện tại, chỉ sợ Lão thái thái kia tức giận đến nghiến răng không nói được, còn phải ưỡn ra khuôn mặt tươi cười hảo hảo cung phụng lão ma ma kia đi.”

Thường Nhuận Chi chỉ mỉm cười nâng trà nóng đưa đến trước mặt tiểu Hàn thị, nhẹ giọng nói:

”Cũng không phải sao, Lão thái thái muốn chưởng quản gia đình, hiện tại quyền chưởng gia lại bị người bên ngoài đoạt đi, lại là người trong phủ Thái tử, bà ta chắc chắc sẽ không dám chậm trễ, chỉ có thể cắn răng nhịn. Bất quá, chỉ cần bà ta tâm tư phóng khoáng chút, an nhàn sống qua ngày cũng không khó.”

Tiểu Hàn thị nở nụ cười lạnh, tiếp nhận trà trong tay nàng nhấp một ngụm, nói: “Với tính tình Lão thái thái kia, có thể từ bỏ ý đồ mới là lạ. Chờ coi đi, Phương gia yên tĩnh không được bao lâu.”

Thường Nhuận Chi cười xác nhận: “Không yên thì sao chứ, cũng không có liên quan cùng chúng ta. Chỉ cần ngồi xem chuyện cười là được rồi.”

Tiểu Hàn thị nhìn Thường Nhuận Chi, trầm mặc một lát rồi nói:

”Trước khi hòa ly, chỗ của di nương con, ta sẽ nói rõ ràng với nàng, chỉ là sau khi nàng biết chuyện chắc là sẽ nghĩ không thông, còn phải để con đi an ủi nàng vài câu.”

Thường Nhuận Chi nghĩ đến Nhạc thị, trong lòng có chút khó chịu.

”Việc này ngược lại cũng không vội, gấp là chuyện khác.”

Tiểu Hàn thị khẽ nhíu mày, đặt ly trà xuống:

”Bên kia, Đại tỷ tỷ con đã cho người đến nói, nó sẽ tự mình đi chỗ Lão thái thái bẩm báo chuyện này. Hai chữ hòa ly này nên để từ trong miệng nó nói ra, Lão thái thái ngược lại cũng sẽ không thể mở miệng, phản đối chẳng phải đánh vào mặt ta sao. Chính là muốn chờ cho lão nhân gia lễ Phật được tốt đẹp, nghe xong chuyện này chắc chắn sẽ về phủ, nhìn ý tứ kia, chắc là muốn nhanh một chút bàn mối hôn nhân tốt, đem con hứa gả ra ngoài.”

Thường Nhuận Chi sửng sốt.

Lão thái thái Hàn thị, là lão tổ tông phủ An Viễn Hầu, làm người nghiêm túc, mạnh mẽ vang dội, đại khái là vì tuổi tác lớn, làm người có chút cũ kỹ, nghe được nhà ai có tức phụ bị hưu, nhà ai có quả phụ tái giá, đều có phê bình kín đáo.

Lão thái thái này có phải ngại nàng làm bại hoại môn phong Thường gia hay không nhỉ?

Thường Nhuận Chi không khỏi có chút khẩn trương.

Tiểu Hàn thị thấy nàng có chút lo lắng, an ủi nói:

”Yên tâm đi, Lão thái thái nặng nhất môn phong, sẽ không tùy tiện hứa hôn cho con đâu. Đại tỷ con tốt xấu gì cũng là Vương phi, chính là lo lắng mặt mũi cho nàng, cũng sẽ không tìm người không đáng tin làm đồng hao với Thụy vương gia.”

Trên mặt Thường Nhuận Chi nở nụ cười, nhưng trong bụng ruột gan đều quấy thành một đoàn.

Xem ra, ý tưởng muốn ở nhà mẹ đẻ ăn cơm trắng của nàng đã thất bại.

Cũng đúng thôi, nàng xuất giá hai năm, cũng đã mười bảy tuổi. Những người trong nhà giàu có, ngược lại có chút đau lòng nữ nhi, nữ nhi mười tám, mười chín tuổi xuất giá cũng có, dù sao Đại Ngụy dân phong mở ra, cũng không có người nói cái gì. Lão thái thái lại là người thủ cựu cũ kỹ, sao có thể cho phép nàng ở lâu trong nhà?

Nhưng mà, thật sự muốn nàng phải nghe theo an bài của Lão thái thái sao?

Trong lòng Thường Nhuận Chi có chút không yên lại có chút mê mang, nàng sợ mình mới ra hang hổ, lại vào hang sói.

Giờ Thân, Nhạc thị mắt hồng hồng đến viện Thường Nhuận Chi, kéo tay nàng cũng không nói chuyện, chỉ liên tục hấp hấp cái mũi, cầm khăn gạt nước mắt.

(Giờ Thân: là từ 15-17h chiều)

Thường Nhuận Chi chỉ có thể nhỏ giọng khuyên nhủ một hồi:

”Di nương chắc là đã nghe thái thái nói đi? Người Phương gia không tốt, con không muốn ở lại Phương gia nữa, sợ là không sống tốt được vài năm. Di nương nên cao hứng thay con mới đúng, cũng may có thái thái làm chủ, tài năng cách Phương gia.”

Nhạc thị sờ sờ mặt Thường Nhuận Chi, vừa khóc vừa nói: “Tam cô nương chịu ủy khuất.”

”Không có, không phải còn có di nương đau lòng cho con sao?”

Thường Nhuận Chi cười nhào vào lòng Nhạc thị: “Lần này con trở về, có thể bồi di nương một đoạn thời gian mà.”

Lúc này, trên mặt Nhạc thị mới lộ ra nét tươi cười: “Thái thái nói, Lão thái thái sắp trở về, chuyện hôn nhân của con chỉ sợ là Lão thái thái muốn làm chủ. Ánh mắt Lão thái thái tốt hơn lão gia nhiều lắm.”

Thường Nhuận Chi nhất thời có chút nghẹn không thể nói nên lời.

Lời này của Nhạc thị mà để cho An Viễn hầu nghe được, sợ là không tốt lắm.

Nhưng mà lời Nhạc thị nói cũng là lời thật.

Tiểu Hàn thị là do Hàn thị định cho An Viễn hầu, Nhạc thị, Tiền thị cũng là ở trước mặt Hàn thị bước qua được minh lộ mới thành thiếp, mấy năm nay, hậu trạch An Viễn hầu chính là sạch sẽ thanh tịnh, không một chút việc xấu, so với các nhà giàu có quyền chức khác lòng thanh thản hơn không biết bao nhiêu lần.

Năm đó, đích trưởng nữ Thường Mộc Chi của phủ An Viễn hầu đến tuổi thành thân, Thường Cảnh Sơn nhìn trúng một kim khoa Trạng nguyên, nhưng Hàn thị không đồng ý, giật dây bắc cầu, thành công gả Thường Mộc Chi cho ngũ hoàng tử lúc ấy còn chưa được phong làm Thụy vương gia.

Sau đó, Trạng nguyên kia nạp tam thê tứ thiếp, chuyện phụ mẫu thiếp thất làm chuyện ác độc làm giảm đi không ít danh vọng của hắn, trước mặt Nguyên Vũ đế treo danh, Trạng nguyên kia không còn được trọng dụng nữa.

Mà Thụy vương thanh tâm quả dục, nữ nhân trong hậu viện không nhiều lắm, lại rất nặng đích thê, sau đó lại che vương. Thường Mộc Chi cũng liên tục sinh hạ ba đứa con trai, không ai nói Thường Mộc Chi gả không được tốt nữa?

Đây là một cọc.

Nhị tỷ Thường Nhuận Chi là Thường Thấm Chi, hôn phu là Lý Thừa Học, cũng là Lão thái thái chỉ định cho nàng.

Lý Thừa Học xuất thân từ phủ Trấn Quốc công, tuy là thứ tử, nhưng làm người chăm chỉ tiến tới, chẳng qua gánh chịu danh vọng là thứ tử, không ra được đầu.

Lúc đó, cùng cầu thân Thường Thấm Chi còn có mấy nhà cao môn khác, có vài người là đích tử.

Thường Thấm Chi tướng mạo điệt lệ, từng ở trong cung làm qua nữ quan, tài học xuất chúng ngay đến cả Nguyên Vũ đế còn phải khen nàng, nữ tử như vậy, ai không muốn lấy về nhà?

Nhưng mà, dù có nhiều người như thế, Thường Thấm Chi tự mình nhìn trúng Lý Thừa Học cùng nàng từng có giao tập qua.

An Viễn hầu không vừa ý nữ nhi gả cho thứ tử phủ Quốc công, Lão thái thái trách hắn cùng nữ nhân giống nhau tóc dài kiến thức ngắn. An Viễn hầu bị mắng cúi đầu ngậm miệng, chỉ có thể nhường Lão thái thái làm chủ hôn sự cho nhị nữ nhi.

Lý Thừa Học có năng lực cũng có vận khí, thành hôn năm thứ hai, vị quan ở Hàng Châu tái phát bệnh cũ qua đời, Nguyên Vũ đế liền hạ lệnh bổ khuyết Lý Thừa Học đi Hàng Châu, trước lúc phu thê hai người ra đi, Thường Thấm Chi được chẩn ra có thai, sợ trên đường xóc nảy, liền tính toán muốn để cho hai nha hoàn hầu hạ Lý Thừa Học đi Hàng Châu.

Nào biết Lý Thừa Học lúc này phát hạ lời thề, tự xưng tuyệt không nạp thiếp.

Cuối cùng, Lý Thừa Học và Thường Thấm Chi cùng đi Hàng Châu, sau đó Thường Thấm Chi sinh hạ một nhi tử, triệt để ngồi vững vàng trên vị trí phu nhân.

Người trong kinh đều nói tỷ muội Thường gia được gả thực tốt, kỳ thực trong đó không thể thiếu đi hỏa nhãn kim tinh của Lão thái thái.

Chỉ là đến phiên Thường Nhuận Chi, Lão thái thái xương cốt không tốt, đi Phổ Thọ am tĩnh dưỡng, hôn sự của Thường Nhuận Chi liền giao cho tiểu Hàn thị.

An Viễn hầu cảm thấy hôn sự của hai nữ nhi hắn đều không có xen vào được, lần này hắn tự mình tìm một hôn phu tốt cho nữ nhi là Thường Nhuận Chi.

Kết quả là coi trọng Phương Sóc Chương.

An Viễn hầu cảm thấy Phương Sóc Chương có tiền đồ, lại bởi vì Phương Sóc Chương xuất thân từ hàn môn, liệu định hắn kiêng kị thế lực phủ An Viễn Hầu, không dám đối đãi không tốt với Thường Nhuận Chi, cho nên định cọc con rể này.

Mặc dù, Tiểu Hàn thị cảm thấy cửa hôn nhân này không được tốt lắm, nhưng lại không thể làm trái ý của hắn, liền để Thường Nhuận Chi gả đi Phương gia.

Về sau, khi thân thể Lão thái thái khỏe hơn trở về, thấy Phương Sóc Chương ngược lại làm người cũng không tệ.

Sau này, mới qua thời gian hai năm, Thường Nhuận Chi cũng chưa nói qua nữa câu là Phương gia không tốt, chỉ là thời điểm về nhà mẹ đẻ càng ngày càng ít, mỗi lần trở về người liền gầy đi một vòng, Lão thái thái liền có chút nói thầm nàng ở nhà chồng sống không được như ý.

An Viễn hầu còn không chịu phục.

Kết quả sự thật chứng minh, ánh mắt của An Viễn hầu thật sự là không tốt.

Thường Nhuận Chi dễ dàng ở nhà mẹ đẻ đợi hai ngày, ngày thứ ba, Lão thái thái hồi phủ.

(Hàn thị đây là chỉ Lão phu nhân “mẫu thân” của An Viễn hầu. Còn tiểu Hàn thị là vợ của An Viễn hầu.:D)

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 9: Thành

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 172 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.