247Truyen.com

Kế Thê Chương 86: Thu Quá

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 86: Thu Quá online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Bộ Yến Tử

Đột nhiên nghe được cái tên thật lâu không để ý, Thường Nhuận Chi còn có chút hoảng hốt.

Rồi sau đó nàng mới giật mình, nói:

"Là Mi di nương đi?"

Người tới vuốt cằm, gãi gãi sau đầu lắp bắp nói:

"Thái thái đã biết chuyện này, nên để tiểu nhân tới nói cho tam cô nương biết. Thái thái nói, sau này Phương gia kia muốn cưới một nhà tốt nữa sẽ rất khó khăn á."

Thường Nhuận Chi gật đầu, thấy hắn quy tâm như tên, liền cười để Diêu Hoàng cho hắn tiền thưởng, đưa hắn rời khỏi.

"Nhớ thay ta nói với thái thái, vấn an lão thái thái. Trên đường cẩn thận chút."

Thường Nhuận Chi dặn hai câu, nhìn theo hắn rời khỏi.

Ngụy Tử đang nghe nói tới chuyện Tô Nguyên Mi sinh nhi tử, tức giận hiện rõ trên mặt.

Thường Nhuận Chi buồn cười nói:

"Bày sắc mặt cho ai xem vậy?"

"Cô nương!"

Ngụy Tử giậm chân nói:

"Mi di nương kia sinh nhi tử!"

"Sinh nhi tử xảy ra chuyện gì?"

Thường Nhuận Chi nhàn nhã hỏi ngược lại:

"Có thai, sinh nhi tử không phải là chuyện mà khuê nữ nên làm sao, xác suất một nửa, chuyện này có cái gì mất hứng?"

Ngụy Tử thấy Thường Nhuận Chi không thèm để ý, trong lòng thầm cao hứng, lại có chút bực mình, lẩm bẩm nói:

"Nô tì là muốn, ngày tháng sau này của Mi di nương kia không thể tốt hơn."

"Làm sao lại nói vậy?"

Thường Nhuận Chi giương mắt dò xét nàng:

"Sinh nhi tử sống qua ngày là tốt rồi, nếu sinh khuê nữ sống không dễ chịu không phải sao? Ngụy Tử nhưng lại cũng trọng nam nhẹ nữ."

Ngụy Tử một bộ nghiêm trang nói:

"Nàng sinh nhi tử, sau này nói không chừng còn có bảo đảm? Tương lai có nhi tử thân sinh cho nàng dưỡng lão!"

"Lời này của ngươi ta không đồng ý."

Thường Nhuận Chi cầm sách giải trí lật trang tiếp theo, nói:

"Phương gia trước có thứ trưởng tử, cao môn nhà giàu liền khinh thường canh cửa nhà bọn họ, không có khả năng hứa gả nữ nhi trong nhà cho hắn, Phương đại nhân muốn dựa vào việc hôn nhân với hi vọng nâng cao một bước, hơn phân nửa sẽ bị thất bại. Tạo thành hết thảy chuyện này Mi di nương làm sao có thể thảo được hảo? Ít nhất trong mấy năm nay nhi tử nàng còn nhỏ, nàng được mang theo bên người."

Ngụy Tử ngẫm lại thấy có đạo lý, lại khó chịu nói:

"Vậy chờ khi con của hắn trưởng thành..."

"Vậy thì, phải đợi mười mấy hai mươi năm nữa đi."

Thường Nhuận Chi thở dài:

"Khi đó, tốt nhất quang âm của nàng đều đã vượt qua."

Ngụy Tử nghe xong lời này càng thêm cao hứng, hừ một tiếng nói:

"Dù sao thì nàng cũng chỉ là một thị thiếp. Còn cô nương sau này lại là Hoàng tử phi, so với nàng tôn quý biết bao nhiêu."

Thường Nhuận Chi cười cười, lại lật Nhất Hiệt Thư.

Diêu Hoàng tiễn người trở về, Ngụy Tử lôi kéo nàng nói thầm một trận chuyện ở Phương gia.

Diêu Hoàng bất đắc dĩ nói:

"Sau này ở trước mặt cô nương, miễn bàn Phương gia. Kỳ thực, cô nương không vừa ý nghe tin tức Phương gia."

Ngụy Tử trừng mắt nói:

"Đây là thái thái cho người tới nói với cô nương."

"Dù sao cô nương và Phương gia cũng đã hòa cách, nguyên nhân là vì Tô Nguyên Mi. Thái thái đại khái là sợ trong lòng cô nương liên tục sủy chuyện này."

Diêu Hoàng nói tiếp:

"Ngươi xem thái độ của cô nương kìa, giống như để ý chuyện này sao? Cô nương đã sớm để xuống chuyện Phương gia, nghe Mi di nương kia sinh nhi tử, bất quá cũng chỉ là nghe chuyện nhàn. Trời ạ, ngươi còn cũ kĩ nhắc tới chuyện Phương gia."

Ngụy Tử lẩm bẩm nói:

"Sau này ta không nói tới nữa không phải được rồi sao? Cô nương sau này thành Hoàng tử phi, ta còn dám nói Phương gia! Đây là kiêng kị."

"Ngươi biết là tốt rồi."

Diêu Hoàng cười cười, đi tới trước mặt Thường Nhuận Chi đáp lời.

Nói hai câu, Diêu Hoàng chần chờ nói:

"Mới vừa rồi nô tì đã hỏi thăm Trạch Sinh tình huống phủ Phụ quốc công..."

Nguyên bản, vẻ mặt Thường Nhuận Chi đang lạnh nhạt nhất thời sắc bén lên, nàng nhìn Diêu Hoàng, ý bảo nàng nói.

"Nô tì hỏi Trạch Sinh, phủ chúng ta liệt hỏa phanh du như vậy, phồn hoa cẩm đám, khác đám tam công tam hầu rất nhiều đó."

Diêu Hoàng nhỏ giọng tiếp lời:

"Trạch Sinh nói, các tam công tam hầu khác, đều có người đến phủ thượng."

"Người khác đều đi, phủ thượng bọn họ nếu không có người đi, ngược lại có vẻ đột ngột."

Thường Nhuận Chi thấp giọng nói:

"Sau đó thì sao?"

"Rồi sau đó nô tì liền nhàn thoại với hắn một lát, bất động thanh sắc hỏi phủ Phụ quốc công."

Diêu Hoàng dừng một lát, nói:

"Trạch Sinh dù sao cũng không phải người đón khách tiễn khách trong phủ, từ trong miệng hắn cũng hỏi không được cái gì. Bất quá Trạch Sinh nói, phủ Phụ quốc công đến phủ thượng là thái thái tam phòng bọn hắn. Nghe Ngọc Kỳ tỷ tỷ bên cạnh thái thái nói, tam thái thái kia khi nói chuyện cùng thái thái rất kỳ quái, nụ cười trên mặt nàng cũng rất dối trá, còn hỏi tới cô nương."

"Thái thái hứa là muốn, nguyên bản Cửu Hoàng tử phi là nữ nhi của tam thái thái, sau này cô nương gả cho Cửu Hoàng tử, vậy thì ở phòng nữ nhi của vị tam thái thái này, cho nên cũng có chút kỳ quái, rất không tình nguyện tiếp đón nàng, nói vài câu, liền tiễn khách."

Diêu Hoàng nhìn Thường Nhuận Chi, do dự nói:

"Cô nương, người nói xem phủ Phụ quốc công có phải có âm mưu gì đó hay không?"

Thường Nhuận Chi lắc đầu nói:

"Cọc hôn sự này là do Hoàng thượng tứ hôn, phủ Phụ quốc công không dám làm văn vẻ gì đâu. Huống hồ, chuyện này đối với bọn họ cũng không có gì ưu việt. Chúng ta tự mình sống qua ngày, hơi chút đề phòng bọn họ chút thì tốt rồi."

Diêu Hoàng gật đầu, Thường Nhuận Chi lại trầm mặc.

Đối với chuyện phủ Phụ quốc công dịch nữ mà gả, bất quá cũng là do nàng đoán. Trước mắt biết suy đoán này, cũng chỉ có một mình Diêu Hoàng.

Loại suy đoán này không có gì để chứng thực, chẳng sợ nàng chắc chắn, cũng sẽ không thể đem ra cho là thật.

Nhưng tóm lại, phải đề phòng một chút mới tốt.

Có thể hạ tử thủ đối với thứ nữ chính mình ... Ai có thể khẳng định họ sẽ không hạ độc thủ với nàng chứ?

Thường Nhuận Chi không biết có phải mình buồn lo vô cớ hay không, nhưng vì an toàn, nàng vẫn phải để Diêu Hoàng lặng lẽ đi hiệu thuốc, khẩn cấp mua một ít đồ vật như kim sang dược, giải độc đan, lo trước khỏi hoạ.

Ở thôn trang một ngày tiếp một ngày cũng đã qua mười ngày, Lưu Đồng cưỡi ngựa đến.

Những ngày này trời lạnh, nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống, Thường Nhuận Chi khoát thêm một kiện áo cừu mỏng, đang đi dạo trong thôn.

Thu hoạch vụ thu đã qua, mọi người đều tự trở về nhà, trong điền địa hiếm thấy được bóng dáng người làm nông.

Nguyên bản ruộng lúa ánh vàng rực rỡ mênh mông bát ngát, mạch điền, biến thành từng đám rạ ngắn đập vào mắt.

Thường Nhuận Chi đang cùng Diêu Hoàng cảm thán, gần đây không có nhìn thấy chút chuyện náo nhiệt nào, Ngụy Tử chỉ về phía trước nói:

"Cô nương xem! Có người cưỡi ngựa!"

Thường Nhuận Chi theo hướng ngón tay nàng chỉ, nhìn lại.

Hai ngày trước có mưa một trận, mùi vị vẫn còn chút ướt át, không nhiều tro bụi lắm, vó ngựa chạy không dậy nổi bụi, khuôn mặt người cưỡi ngựa phía trước nhìn được rất rõ ràng.

Khoản cách gần, góc cạnh rõ ràng trên mặt Lưu Đồng có thể thấy được.

"Là Cửu Hoàng tử!"

Ngụy Tử kinh hô một tiếng, vội nhìn về phía Thường Nhuận Chi.

Trên mặt Thường Nhuận Chi mang theo ý cười, thấy con ngựa kia dần dần thả chậm tốc độ, cuối cùng đứng ở trước mặt nàng không xa.

Gò má Lưu Đồng ửng đỏ, không biết là bởi vì nhìn thấy Thường Nhuận Chi cho nên đỏ mặt, hay là bị gió thổi khi cưỡi ngựa.

Hắn lưu loát xuống ngựa, roi ngựa trong tay treo trên yên ngựa, rồi mới nhìn về phía Thường Nhuận Chi, nhẹ nhàng cười, có chút ngu đần gọi:

"Nhuận Chi..."

Ngụy Tử "Phốc xuy" một tiếng, Diêu Hoàng liếc nàng một mắt, đưa tay lôi nàng trốn ra xa.

Thường Nhuận Chi tiến lên hai bước, vi trật nghiêng đầu nhìn con ngựa thở hổn hển, vừa dùng tay sờ sờ mặt con ngựa, vừa cười nhìn hắn.

Lưu Đồng dắt cương ngựa, liếm liếm môi tự giải thích nói:

"Mấy ngày này ta đều giúp ngũ ca làm việc, thật sự không có thời gian rảnh. Hôm nay Thái tử được giải lệnh giam cầm, ngũ ca để ta tránh đi... Ta liền tới chỗ này tìm nàng."

Thường Nhuận Chi hơi hơi cúi đầu, Lưu Đồng chỉ có thể nhìn thấy một mảnh nhỏ da thịt oánh bạch dưới cổ nàng.

"Ừm."

Thường Nhuận Chi thỏ thẻ nói:

"Ta thật cao hứng."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 86: Thu Quá

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 118 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.