247Truyen.com

Kế Thê Chương 80: Làm Khó Dễ

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 80: Làm Khó Dễ online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Bộ Yến Tử

Lưu Đồng tới phủ An Viễn hầu một lần, tâm đại định rất nhiều.

Bất quá hảo tâm tình như vậy chỉ duy trì được ba ngày, vốn nhờ chuyện Thụy vương ban sai bị quan viên Hộ bộ khó xử mà không còn sót lại chút gì.

Mặc dù từ sớm đã biết dính dáng quan hệ tới Hộ bộ, giao tiếp với quan viên Hộ bộ là một đại nan đề, lại không nghĩ rằng người Hộ bộ vậy mà không cho Thụy vương chút mặt mũi nào, chuyện đá bóng qua loa cho xong làm đến lô hỏa thuần thanh.

Dù Thụy vương phụng hoàng mệnh kiểm kê quốc khố, nhưng bọn họ lại dám kéo dài vài ngày mới đáp ứng mở quốc khố.

Một lần mở này, cũng không phải mở ra toàn bộ, mà chỉ mở hai ba cái khố phòng.

Không có nhìn đến hoàn toàn vàng bạc dự trữ trong quốc khố, đơn giản chỉ kiểm kê vàng bạc hai ba cái khố phòng kia, tự nhiên không có khả năng tính ra được toàn bộ quốc khố có bao nhiêu.

Mặc dù hai ba khố phòng này vàng bạc chất đầy, nhưng ai biết mấy khố phòng khác có phải rỗng tuếch hay không chứ?

Thụy vương cho người kiểm tra đại khái một lát, lại mở thêm khố phòng khác, Tả thị lang Hộ bộ liền cười nói:

"Chìa khóa của các khố phòng đều từ chuyên gia bảo quản đó, mở khố phòng cần có phê duyệt rồi còn các trình tự làm việc khác nữa, mấy khố phòng này cùng các khố phòng khác số lượng đều không sai biệt lắm, Thụy vương gia sẽ không cần lại tế xem thôi."

Nguyên Vũ đế phái Thụy vương điều tra chuyện xấu, là để hắn kiểm kê thuế má bao năm qua, hạch toán dự trữ trong quốc khố, rồi sau đó phỏng đoán tổng thuế má của thu hoạch vụ thu năm nay và năm tới, thuận tiện còn có thể đoán trước một chút chung chi trong một năm của Hộ bộ.

Nghe qua rất đơn giản nhưng rõ ràng chặn ngay chỗ hiểm yếu, thật muốn làm chuyện xấu như vậy, vậy chính là phí sức lao động lại đắc tội với người.

Việc như vậy, Thụy vương vẫn kiên trì làm.

Khi hắn trông coi quốc khố, đang nhận được đãi ngộ như vậy á.

Điều này làm trong lòng hắn sinh ra sầu lo.

Đại Ngụy khai triều đến nay, liên tục tuyên bố với bên ngoài là quốc khố tràn đầy. Thụy vương đối với chuyện này cũng không có hoài nghi qua.

Đặt tại bên ngoài quốc khố cùng sở hữu hai mươi cái khố phòng, chất đầy núi vàng núi bạc. Bất quá nghe nói còn có kim khố bí mật, chính là chỉ có Hoàng đế đảm nhiệm mới biết.

Nếu như hai mươi kim khố này hơn phân nửa đều không có vấn đề, người Hộ bộ không đến nỗi chỉ mở hai ba cái khố phòng như vậy cho hắn xem.

Che đậy, ngược lại có vẻ trong đó có quỷ.

Kế tiếp, Hộ bộ cứ cách một hai ngày lại cho hắn xem một khố phòng nữa.

Đương nhiên, tình huống mà hắn nhìn thấy đều là vàng bạc đầy khố.

Nhưng vì sao lại có điểm không giống khi mở cho hắn xem nhỉ? Ai biết Hộ bộ có phải trong đêm khuya khoắt chuyển đông tường bổ tây tường hay không chứ?

Trong lòng Thụy vương đối với chuyện này rất hoài nghi, nhưng cũng biết hắn ám tra sẽ không tốt, chỉ có thể mềm nhẹ rồi lại cứng rắn phao người Hộ bộ hảo mấy ngày.

Người Hộ bộ còn nói, trước nay Thụy vương không tham chính chuyện là sợ bọn họ, thế nhưng còn cầm lấy kiều, Thụy vương để bọn họ làm việc, bọn họ có lệ càng sâu.

Lưu Đồng nghe được mấy tin tức này liền vọt tới phủ Thụy vương.

Thụy vương đang sứt đầu mẻ trán xem xét sổ sách thuế má bao năm qua.

Đã nhìn không tới thực vật, vậy cũng chỉ có thể thẩm thẩm sổ sách.

Càng xem, Thụy vương càng cau mày.

Lúc Thái Tử vẫn còn là Đại hoàng tử, mặc dù hắn làm việc ở Hộ bộ, nhưng sổ sách còn làm tương đối chân thật.

Nhưng thời gian ba bốn năm này, Thái Tử tọa trấn Hộ bộ, sổ sách thu vào một ít, chi ghi lại liền có vẻ bất khả tư nghị.

Nếu là người hiểu biết dân sinh nhìn thấy, chỉ sợ sẽ cười đến rụng răng.

Năm Nguyên Vũ thứ mười sáu, mở ân khoa, vậy mà Hộ bộ chi bốn mươi vạn lượng bạc đi ra;

Năm Nguyên Vũ thứ mười bảy, nạn hạn hán ở Nam Tô, báo đi lên thu hoạch giảm bớt năm rồi một nửa, có bao nhiêu thuế má thu vào nhập khố lại chỉ có một phần mười giống như mùa màng bình thường vào bốn năm trước;

Vẫn là năm Nguyên Vũ thứ mười bảy, quân lương ở Yến Bắc phát ra một trăm vạn lượng...

Lại nhìn lúc trước phiên phiên, do việc chi ngân lượng cho quân lương thế nhưng không ít, hơn nữa mỗi lần đều là một bút số lượng không nhỏ.

Ngẫm lại chính mình bị Thái Tử vuốt chuyện xấu ở Binh bộ, Thụy vương tựa hồ lại hiểu rõ cái gì...

Hắn nhíu mày suy nghĩ sâu xa, Lưu Đồng gọi hắn một tiếng ngũ ca, Thụy vương ngẩng đầu lên nhìn hắn, cười nói:

"Tiểu Cửu đến rồi sao? Thời gian này vội, còn chưa có chúc mừng đệ được đền bù mong muốn."

Ở trước tình cảnh lưỡng nan như vậy của Thụy vương, trên mặt Lưu Đồng tự nhiên không có chút ý mừng, sầu lo nói:

"Ngũ ca, những người ở Hộ bộ đó làm khó dễ huynh, không ngại huynh liền dựa vào cớ, đem chuyện xấu này đẩy đi."

Thụy vương than nhẹ:

"Hộ bộ đề phòng ta kiểm tra thực hư quốc khố như thế, nói vậy quốc khố thật sự có vấn đề... Đệ nói đó là để ta tra, ta cũng không dám lại thâm tra xét."

"Vậy ngũ ca tính toán làm sao đây? Trình sổ con cho phụ hoàng?"

"Tự nhiên là muốn lên."

Thụy vương gật đầu, nói:

"Trong khoảng thời gian này Hộ bộ làm khó dễ ta cho có lệ, nói vậy phụ hoàng cũng có nghe thấy ... Tiếp qua hai ngày, ta liền viết tấu chương, đem chuyện xấu ném trở về cho phụ hoàng."

Lưu Đồng nhẹ nhàng thở ra:

"Như vậy ngũ ca cũng sẽ không cần đắc tội Thái Tử ."

"Ai nói không đắc tội hắn?"

Thụy vương cười khổ nói:

"Thái Tử rất đa nghi lại keo kiệt, hắn không dám nổi giận với phụ hoàng, oán khí này tự nhiên sẽ trút hết lên người ta đó. Chờ lúc Thái Tử được giải lệnh giam cầm, còn không biết hắn muốn làm sao đối phó ta nè. Huống chi, chuyện quốc khố..."

Thụy vương dừng một lát:

"Hắn còn có thể nói là do ta cố ý."

Thụy vương nếu nói với Nguyên Vũ đế, quốc khố dự trữ không có vấn đề, ngược lại hết thảy cũng không cần lo.

Nhưng nếu Thụy vương trình lên sổ con, báo cho Nguyên Vũ đế biết chuyện Hộ bộ không chịu mở cửa quốc khố cho hắn kiểm kê số lượng, chuyện này không phải ám chỉ với Nguyên Vũ đế quốc khố có vấn đề sao?

Thái Tử có thể không đa tâm mới là lạ!

Lưu Đồng ngẫm lại cũng là chuyện như thế, không khỏi than một tiếng.

"Này cũng không tốt, kia cũng không tốt, xét đến cùng vẫn là phụ hoàng không nên cho huynh làm chuyện này."

"Lại nói lên trên nữa, vẫn là ta ngày ấy không nên nói ra."

Thụy vương xoa xoa khóe mắt, lắc lắc đầu:

"Mà nếu như ta không nói chuyện ở hành lang Tây, vậy thành phụ hoàng, Thái Tử, còn có vài vị Vương gia ở giữa đánh cờ... Thiên gia phụ tử ngầm phân cao thấp, vậy ai còn thời gian mà lo lắng sống chết của dân chúng."

Lưu Đồng nhìn Thụy vương, trong lòng sầu lo.

Từ trước hắn nhận định ngũ ca của mình trí tuệ thấu triệt, tốt hơn Thái Tử xa xa, trong lòng âm thầm sinh tâm tư muốn ngũ ca làm Thái Tử.

Bây giờ cái loại ý tưởng mơ hồ này lại cảm thấy ngũ ca càng hơn xa Thái Tử, càng thêm rõ ràng.

Người có lòng mang thiên hạ, không phải Thái Tử, mà là ngũ ca hắn.

Ngũ ca có lẽ còn không ý thức được, nhưng phụ hoàng...

Lưu Đồng cúi mặt xuống, rất muốn hỏi Thụy vương một câu, hắn đối với vị trí kia, đến cùng có dã tâm hay không.

Nhưng, chung quy hắn không có hỏi.

Có một số việc nói ra miệng, đã không thể thu trở lại.

Hắn không nghĩ bởi vì một câu hỏi của mình, ngược lại hại ngũ ca...

Lưu Đồng nuốt xuống việc này không nói nữa, thở hắt ra, nói:

"Chờ ngũ ca giao phó chuyện này, có thể rảnh rỗi một trận."

"Vậy cũng không nhất định."

Thụy vương nói:

"Phụ hoàng có chịu phóng cho ta thanh nhàn hay không còn phải nói lại một hai."

"Trước kia ngũ ca không tham chính sự, Thái Tử nói bóng nói gió nói ngũ ca không am hiểu chuyện này. Bây giờ phụ hoàng nhìn đến ngũ ca thiết lập chuyện xấu hổ này gọn gàng ngăn nắp, muốn đề bạt ngũ ca làm việc, cũng là bình thường."

Lưu Đồng nhíu mày:

"Chỉ hy vọng không cần xung đột tới lợi ích của Thái Tử cho thỏa đáng."

Thụy vương thâm trầm chấp nhận, lại vẫn thực sự cầu thị nói:

"Hiện tại xem ra, khó."

"Làm sao lại nói vậy?"

"Lần này hành lang Tây xảy ra chuyện đê vỡ, xét đến cùng vẫn là ngân khoản năm đó dùng để đắp bờ đi đâu không rõ, nói trắng ra là có người tham ô từ giữa. Thái Tử làm việc này, cùng hắn đương nhiên thoát không xong can hệ."

Thụy vương nói:

"Phụ hoàng để ta nhúng tay Hộ bộ, muốn ta từ trong đó bứt ra, phỏng chừng là khó khăn."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 80: Làm Khó Dễ

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 120 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.