247Truyen.com

Kế Thê Chương 49: Nội Đấu

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 49: Nội Đấu online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Thường Nhuận Chi cũng không biết tới một loạt phong ba này.

Sau khi nàng trở lại phủ Thái Tử, lại tiếp tục lâm vào bận rộn.

Bất quá trôi qua mấy ngày, coi như Thái Tử phi đem rất nhiều việc chồng chất đưa lên, dường như là chờ nàng trở về xử lý.

Thường Nhuận Chi cảm thấy vô lực.

Cuối cùng thì Thái Tử phi là đang báo ân, hay là báo thù vậy?

Dù vậy, Thường Nhuận Chi cũng chỉ có thể tĩnh hạ tâm đến xử trí việc này.

Chờ nàng hoãn quá thần lai, đã qua ba ngày.

Cuối cùng có thể nghỉ tạm một lát, Thường Nhuận Chi cảm thấy tâm tình vô cùng tốt.

"Bên kia, Thái Tử phi không có phân phó thêm cái gì hả?"

Nàng hỏi Diêu Hoàng:

"Có quên chuyện gì hay không?"

"Không có."

Diêu Hoàng lắc đầu, cười nói:

"Cô nương có thể hảo hảo nghỉ ngơi một chút, hai ngày trước mệt muốn chết rồi nha."

Thường Nhuận Chi gật đầu nói:

"Còn đi, ngược lại vội vã cũng không biết phải làm gì, phải ngủ một giấc cho thẳng sống lưng mới được."

Diêu Hoàng liền tiến lên vuốt ve phần eo cho nàng, Ngụy Tử lãi nhãi nói:

"Cô nương không có phát hiện, đã nhiều ngày Phương đại nhân kia đều không có lẽo đẽo chạy đến trước mặt cô nương lãi nhãi nữa."

"Hửm?"

Thường Nhuận Chi nghi hoặc nhìn sang, suy nghĩ một chút nói:

"Này mấy **** đi phủ viện trước Thái tử, nhưng là không có nhìn thấy qua hắn."

"Là vì ngày ấy, nhìn thấy cô nương cùng Cửu hoàng tử, cho nên lui bước thôi."

Diêu Hoàng đoán:

"Chắc là Phương đại nhân cảm thấy, hắn căn bản so ra kém Cửu hoàng tử đó."

Thường Nhuận Chi lại không cho là thế.

Mặc dù chỉ làm phu thê hai năm với Phương Sóc Chương, đối với nguyên chủ là người ái mộ Phương Sóc Chương mà không phải nàng, nhưng cũng có cách lý giải về Phương Sóc Chương, nàng vẫn có thể từ trong cảm tình mãnh liệt của nguyên chủ biết được.

Phương Sóc Chương là một người cực kỳ kiêu ngạo tự phụ, thiếu niên anh tài, kim bảng đề danh, tuổi còn trẻ đã là ngũ phẩm kinh quan, hắn không có khả năng tự nhận mình kém hơn một hoàng tử không được coi trọng.

Nói hắn là bởi vì Cửu hoàng tử mà rút lui, Thường Nhuận Chi không tin.

Nhiều lắm thì hắn chỉ cảm thấy, cùng một hoàng tử tranh đoạt nữ nhân có chút phiền phức, vì nàng cũng không đáng.

Cho nên, dùng "Lui bước" chỉ để hình dung cho kẻ yếu tới hình dung Phương Sóc Chương, sẽ không được ổn.

Thường Nhuận Chi uống một ngụm trà xanh, nói:

"Mặc kệ nó, chỉ cần hiện tại hắn không đến trước mặt ta, đối với ta đó là chuyện tốt. Kết quả là tốt, bất luận nguyên nhân." (*Tỷ nên cám ơn Cửu ca á.*)

Diêu Hoàng cười xác nhận, Ngụy Tử lại nổi lên tâm tư bát quái, lặng lẽ đi hỏi thăm chuyện xảy ra ở Phương gia, khi trở về ánh mắt sáng long lanh.

"Cô nương có muốn nghe?"

Ngụy Tử cười tủm tỉm nói:

"Phương đại nhân cáo bệnh, trừ bỏ phái người đi Hộ bộ điểm mão ngoại, đã nhiều ngày liền không có đến phủ Thái Tử."

Thường Nhuận Chi đang nhìn sách giải trí, không biết là khéo hay là trùng hợp lại đọc《 diêu tử kinh dật sự 》, nghe được lời nói của Ngụy Tử nàng cũng không có chuyển khai tầm mắt, nhàn nhạt "Ừ" một tiếng.

Ngụy Tử cũng không thèm để ý nàng có nghiêm cẩn lắng nghe hay không, tiếp tục nói:

"Lúc trước, không phải là Phương đại nhân đến phủ Thái Tử mời một lão ma ma trở về, giúp hắn quản lý chuyện nhà sao? Sau đó, Phương lão thái thái chọc giận vị lão ma ma kia, lão ma ma lại tự hồi phủ Thái Tử, sau đó Phương đại nhân biết được, tự mình đến bồi tội, lại mời lão ma ma trở về."

Thường Nhuận Chi nghe thế cũng có chút hứng thú, buông sách trong tay nhìn về phía Ngụy Tử:

"Chuyện này ta còn nhớ rõ, làm sao, lão thái thái kia lại làm ra cái gì? Thiêu thân à?"

"Cũng không phải là ma!"

Ngụy Tử vỗ đùi, hắc hắc cười nói:

"Hôm kia lão ma ma đã trở lại, chính là sau khi cô nương hồi Hầu phủ."

Thường Nhuận Chi chợt nhíu mày.

Giờ phút này hồi phủ Thái Tử...

"Lại nói tiếp, lão ma ma kia cũng là đại cô của Du Chu cô nương."

Ngụy Tử thần bí hề hề nói:

"Du Chu biết lão ma ma trở về, ngầm mắng Phương gia, nói bọn họ bạc tình quả nghĩa không biết phân biệt."

Thường Nhuận Chi thấy một bộ biểu cảm "Ngươi hỏi ta mau" của Ngụy Tử, không khỏi bật cười:

"Cùng nơi nói, còn khởi, thừa, chuyển, hợp, điếu người khẩu vị."

Ngụy Tử ngượng ngùng cười, nhức đầu đem tiền căn hậu quả nói ra.

Trong đó có nói, Du Chu nói không được tỉ mỉ, nhưng không chịu nổi đầu óc lợi hại của nhóm tiểu nha hoàn phía dưới, hơn nữa Ngụy Tử chính mình phỏng đoán, xâu chuỗi lại toàn bộ sự tình, ngược lại cũng nhìn ra được tám chín phần mười chân tướng.

"Du Chu cô nương nói, đại cô của nàng vốn xuất thân là cung nữ, đáng tiếc mệnh không tốt. Đến hai mươi lăm tuổi được thả ra cung gả cho người ta, nhưng trượng phu chết sớm, cũng không lưu cho bà ta một nhi nửa nữ dưỡng lão. Lão ma ma chỉ có thể tìm cha Du Chu cô nương sống qua ngày, sau đó Thái tử ra cung khai phủ, dựa vào đệ đệ này hỗ trợ vào phủ Thái Tử, làm một ma ma quản sự."

"Phương đại nhân đến phủ Thái Tử cầu một ma ma quản sự trở về quản gia, là do lão ma ma này tự mình tiến cử mình trước mặt Thái Tử phi. Lão ma ma là muốn, bà là người đi ra từ phủ Thái Tử, chắc chắn Phương gia sẽ cho bà thể diện, bà lại đi chưởng gia, sau này bà ta có thể dưỡng lão ở Phương gia. Không nghĩ tới, người Phương gia không biết điều... Bà ta làm bộ làm tịch trở về phủ Thái Tử, lại được Phương đại nhân tự mình đến bồi tội mời trở về, tự nhiên nhận lấy cái giá quả nhiên đầy đủ, người Phương gia lại không dám khinh thị bà ta."

"Ngược lại cũng như suy nghĩ của bà ta, lúc trở về người Phương gia đều cung kính với bà ta, tường an vô sự cũng quá mấy tháng."

"Vậy sau đó thì sao?" Diêu Hoàng nhịn không được hỏi.

Ngụy Tử nói:

"Sau đó chính là lão ma ma đã trở lại. Lão nhân gia bà miệng cũng kín, chưa nói Phương gia nửa câu không phải. Nhưng ở chỗ Thái Tử phi, bà luôn muốn cho cái lý do gì. Đại khái là Thái Tử phi nghe xong lý do của bà ta, cũng mắng Phương gia vừa thông suốt. Du Chu cô nương nghe được không nhiều lắm, cũng chính là cái gì 『già mà không kính』, 『khinh thường người phủ Thái Tử』, 『vẫn là Phương gia trèo cao』, này nói một ít."

Ngụy Tử nhìn nhìn Thường Nhuận Chi, thấy nàng đích xác đang nghe, nhân tiện nói:

"Mặc dù bên ngoài lão ma ma không có nói Phương gia nửa câu không phải, nhưng nhân gia hỏi tình huống Phương gia, bà ta cũng giả bộ lơ đãng lộ chút tin tức. Này không, nhóm tiểu nha hoàn liền truyền ra ngoài, nói hiện tại, Phương gia là do một thị thiếp làm chưởng gia, lão thái thái ở trong tiểu viện an dưỡng thân thể, thường xuyên cùng thị thiếp Phương đại nhân lui tới, dường như tình cảm mẫu tử hai người tốt lắm, còn nói, có một ngày lão thái thái cùng Phương đại nhân cãi nhau ầm ĩ thật sự lợi hại, Phương đại nhân bị lão thái thái mắng cẩu huyết lâm đầu, cái thị thiếp kia ở ngay một bên khóc như lê hoa mang mưa... Rồi sau đó không đến hai ngày, lão thái thái liền đem đại cô Du Chu bắn trở lại, Phương đại nhân đến mời qua hai hồi, đại cô của Du Chu không đồng ý hồi Phương phủ, bẩm Thái Tử phi, cầm một bút vinh dưỡng bạc, qua hai ngày liền tính toán cách phủ dưỡng lão."

Thường Nhuận Chi nhíu lông mày:

"Hiện tại, chưởng gia Phương gia là Tô Nguyên Mi?"

"Hình như không phải."

Ngụy Tử lắc đầu:

"Du Chu nói, đương gia kia họ Trần."

"Họ Trần... Trần Đông Mai?"

Thường Nhuận Chi nhíu mày nói:

"Vậy mà không phải Tô Nguyên Mi?"

"Mặc dù không phải Mi di nương kia, nhưng lại có quan hệ vô cùng tốt với Phương lão thái thái, tất nhiên là Mi di nương không thể nghi ngờ."

Ngụy Tử bát quái nói:

"Nô tì đoán, tất nhiên là do chuyện Phương đại nhân còn đang dây dưa với cô nương, để cho Mi di nương biết được. Mi di nương liền đi nói cho Phương lão thái thái, khuyến khích Phương lão thái thái đến nháo Phương đại nhân, bằng không mẫu tử hai người bọn họ làm sao có cơ hội ầm ĩ tới như vậy? Bây giờ cô nương làm nữ quan ở phủ Thái Tử, trong lời nói của lão thái thái sẽ đẩy tất cả tội lỗi lên phủ Thái Tử, ngược lại cũng chẳng có gì lạ."

Diêu Hoàng gật gật đầu:

"Khó trách, Thái Tử phi mắng Phương phủ."

Thường Nhuận Chi mím môi cười.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 49: Nội Đấu

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 109 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.