247Truyen.com

Kế Thê Chương 43: Mẫu Thân

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 43: Mẫu Thân online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Edit: Bộ Yến Tử

Thường Nhuận Chi sửa sang quần áo lại một chút, liền mang theo Diêu Hoàng và Ngụy Tử đi tới viện của Tiền di nương.

An Viễn hầu chỉ có một thê hai thiếp, Tiền thị và Nhạc thị sống ở nơi gần nhau.

Thường Nhuận Chi tính toán, đi tới chỗ Tiền di nương đợi một lát, sau đó sẽ tới chỗ Nhạc thị trò chuyện một hồi với bà.

Đến chỗ của Tiền di nương, đúng lúc Tiền di nương vừa dùng xong cơm chiều.

"Sao tam cô nương lại đến?"

Tiền thị nghe người ta báo lại, vội vã ra đón.

Tiền thị xuất thân từ gia đình tiểu quan, trên người có chút phong phạm một tiểu gia bích ngọc phong tư. Tuổi của bà cũng không tính là lớn, cũng được xem là một mỹ phụ nhân.

Thường Nhuận Chi cười cầm tay bà, nói: "Nhàn rỗi không có chuyện, liền đến nơi này của di nương ngồi một lát."

"Mau vào."

Tiền thị đón nàng vào nhà, phân phó người đi bưng nước trà cùng điểm tâm.

"Hôm nay tam cô nương mang theo tứ thiếu gia đi chơi, chơi có vui vẻ không?" Tiền thị cười hỏi tiếp: "Tứ thiếu gia có gây thêm phiền toái cho tam cô nương không vậy?"

Thường Nhuận Chi lắc đầu: "Tiểu tứ rất nghe lời, cũng không có chạy loạn, sao có thể gây phiền toái cho con chứ."

Hai người nhàn thoại một lát, Thường Nhuận Chi hơi hơi ngồi thẳng thân thể, nửa vui nửa đùa nói với Tiền thị: "Hôm nay tiểu tứ còn theo con oán giận, nói di nương quản hắn còn nghiêm hơn so với tiên sinh nữa. Di nương, người không sợ quản hắn như vậy sẽ thành thư ngai tử sao?"

Tiền thị im lặng một lát.

"Tứ thiếu gia đã nói những gì với tam cô nương?" Tiền thị nhìn về phía Thường Nhuận Chi: "Hắn tuổi còn nhỏ, tình tình bất định, không thể để hắn dính vào."

Thường Nhuận Chi gật gật đầu: "Di nương tự nhiên là sẽ không hại tiểu tứ, người cũng mong là hắn có thể có tiền đồ vô lượng. Có thể di nương làm như vậy, không sợ sẽ bức tiểu tứ nóng nảy sao? Hắn chỉ mới mười tuổi, còn chưa có lớn mà."

Tiền thị lắc đầu: "Là vì hắn còn nhỏ, cho nên mới không thể sủng nịch hắn, từ hắn, bây giờ phải rèn luyện hắn thành tính tình anh dũng đi."

Tiền thị thành khẩn nói với Thường Nhuận Chi: "Tam cô nương đau lòng tứ thiếu gia, đây là phúc khí của tứ thiếu gia. Nhưng mà tam cô nương cũng phải biết rằng, tiểu tứ không phải là đích tử Hầu phủ, tương lai còn dài, không thể cứ dựa vào che chở của Hầu phủ. Sau này, hắn còn phải tự lập môn hộ. Thế đạo bây giờ, cũng chỉ có con đường nhập sĩ này. Nếu như hiện tại, hắn không nắm chặt, tương lai sẽ thua thiệt với người ta."

Thường Nhuận Chi gật gật đầu, tiếp nhận quạt tròn Diêu Hoàng đưa tới, nhẹ nhàng phe phẩy: "Điều di nương nói con điều có thể hiểu, nhưng tiểu tứ cũng không phải gỗ mục, tương phản nó rất thông minh. Di nương ngẫm lại thử xem, từ trước người không nhìn chằm chằm tiểu tứ đọc sách, có phải tiểu tứ vẫn rất ngoan ngoãn đọc sách? Bây giờ di nương theo dõi hắn, ngược lại hắn đối với chuyện đọc sách cảm thấy phiền chán."

"A? Tứ thiếu gia cảm thấy phiền chán đọc sách sao?" Tiền thị lập tức cả kinh ngồi dậy.

"Di nương đừng nóng vội." Thường Nhuận Chi vội vã trấn an bà, nói: "Thời gian tiểu tứ ở bên người di nương nhiều nhất, người nhìn không ra sao? Từ lúc di nương thời khắc đều chú ý chuyện hắn đọc sách, tiểu tứ đều không thể nào vui vẻ mà đọc sách."

"Vậy phải làm sao bây giờ, ta phải làm sao để hắn tốt đây..."

Tiền thị vẻ mặt rất sốt ruột, Thường Nhuận Chi nói: "Tiểu tứ đúng là đang ở độ tuổi bắt đầu phản nghịch, di nương càng muốn hắn làm gì, hắn lại càng không muốn làm. Nam hài nhi này mấy tuổi, cũng không muốn phản nghịch trực diện với trưởng bối, rất muốn phản khán đó?"

Thường Nhuận Chi cười cười, nói: "Không bằng, di nương khoang dung với tiểu tứ một chút đi, mặc kệ hắn cũng đừng quản hắn quá chặt. Công khóa phương diện, có phụ thân nhìn chằm chằm. Tiểu tứ cũng không phải hài tử chỉ biết đọc sách, di nương cũng không hy vọng, tương lai tiểu tứ thành cái miệng đầy chi, hồ, giả, dã toan nho đi?"

Tiền thị thật khó xử.

Thường Nhuận Chi thở dài: "Di nương bất quá là sợ tiểu tứ đi sai đường."

Tiền thị cũng thở dài, cúi vai: "Nhị cô nương đã xuất giá, người duy nhất ta muốn quan tâm bây giờ cũng chính là tứ thiếu gia. Tính tình hắn linh hoạt... Ta chỉ sợ hắn tuổi còn nhỏ, không giữ vững được tính tình, sau này hắn sẽ mang rắc rối đến cho Hầu phủ..."

"Di nương cũng quá coi thường tiểu tứ rồi, hắn thông minh lanh lợi, vô duyên vô cớ làm sao gặp rắc rối?" Thường Nhuận Chi cười nói: "Bây giờ hắn đã lớn, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng hỗn vui lòng. Nếu như tính tình hắn có vấn đề, thái thái đã sớm quản giáo hắn. Thái thái cũng vui mừng vì tiểu tứ thiên tính hoạt bát, cũng không đành lòng ước thúc hắn quá mức. Di nương nhưng là mẹ ruột của tiểu tứ, người nhẫn tâm để hắn trải qua cuộc sống không khoái hoạt sao?"

Tiền thị vô ngôn mà chống đỡ, cẩn thận ngẫm lại, trong ngày thường chính mình quản nhi tử duy nhất này, quả thật có chút hà khắc.

Thường Nhuận Chi thấy trong lòng Tiền có chút dao động, cũng không nói thêm nữa, đứng dậy nói: "Di nương, con đau lòng tiểu tứ, mới quản chuyện lần này, nếu như trong lời nói có cái gì người không vừa ý, người cũng đừng để trong lòng."

Tiền thị vội đứng lên lắc đầu nói: "Chỗ nào hội, tam cô nương đau lòng tứ thiếu gia, ta cao hứng còn không kịp."

Thường Nhuận Chi cười cười, phúc lễ nói: "Vậy không quấy rầy di nương, hôm nay những lời con nói, cũng hi vọng di nương có thể nghe một hai."

Nói xong, Thường Nhuận Chi liền cáo từ.

Tiền thị tiễn Thường Nhuận Chi trở về, sau khi quay lại không khỏi hỏi tỳ nữ hầu hạ bên người: "Ta có phải thật sự nghiên cẩn quá hay không? Tinh tế tính ra, đúng là tứ thiếu gia cũng đã lâu rồi không có thân cận với ta, ngược lại là đi lại rất gần với tam cô nương..."

Tỳ nữ vội ở một bên khuyên giải an ủi.

Bên kia, Thường Nhuận Chi thừa tin tức ngày tịch dương, đến tiểu viện của Nhạc thị.

Mặc dù xuất thân của Nhạc thị kém hơn Tiền thị, nhưng trong sân của bà cũng rất tinh xảo.

Biết được nữ nhi đến, Nhạc thị vội vàng ra đón nàng, tiếp nhận quạt tròn trong tay nàng, phe phẩy quạt cho nàng.

"Ta đang muốn đi nhìn tam cô nương một cái đó." Nhạc thị một bên quạt gió, một bên phân phó tỳ nữ đi lấy cái sọt châm tuyến của nàng: "Ta đã làm cho tam cô nương hai bộ hoàn y, tam cô nương nhìn thử đi."

Tỳ nữ bưng sọt châm tuyến đi tới, Thường Nhuận Chi đưa tay tiếp nhận, từ bên trong xách ra hai cái yếm nhỏ, nhìn kỹ, đường may tinh tế, vừa duỗi tay sờ, không chút nào các tay.

Thường Nhuận Chi thấy cái mũi hơi hơi lên men, ngẩng đầu đối mặt với Nhạc thị cười nói: "Di nương, cái này tốt lắm, cám ơn di nương."

"Tam cô nương vui vẻ là tốt rồi."

Nhạc thị nghe được nữ nhi mình vừa lòng, chính mình cũng phi thường vui vẻ, vội vã để tỳ nữ đem hoàn y điệp, gác qua một bên, lại nói với Thường Nhuận Chi: "Thái thái tặng cho con hạ sam, nhanh đuổi chậm đuổi cũng đuổi tốt lắm, khi hạ thưởng vừa tặng đến, vừa vặn lúc ấy ta ở chỗ thái thái, thái thái liền để ta thuận tiện cầm vội tới cho con, con đi thử đi, có chỗ nào không thích hợp, ta cho người sửa lại giúp con."

Tỳ nữ đưa lên ba kiện hạ sam đã được điệp chỉnh tề, Nhạc thị cầm lấy kiện thứ nhất giũ hai cái, so ở trên người Thường Nhuận Chi, cười nói: "Ta đã xem qua, xiêm y này làm cũng không sai, tam cô nương chọn màu phối rất đẹp mắt."

Thường Nhuận Chi tiếp nhận xiêm y, theo lời đi thay đổi.

Liên tục đổi ba kiện, Nhạc thị càng xem càng vừa lòng.

"Tam cô nương thân điều hảo, mặc tam kiện xiêm y này rất đẹp mắt. Chỉ là, kiện thứ hai chỗ thắt lưng có chút không ổn, ta sẽ nới lỏng cho tam cô nương, miễn cho tam cô nương thấy khó chịu."

Nhạc thị nói làm liền làm, cầm lấy sọt châm tuyến, tiếp nhận xiêm y liền bắt đầu sửa lại thắt lưng.

Thường Nhuận Chi ngồi ở một bên chuyên chú xem.

Mẫu thân trong thiên hạ, tâm của nữ nhân đều giống nhau, chẳng qua phương thức biểu đạt bất đồng.

Tiền di nương hy vọng nhi tử hóa rồng, lo lắng cho tương lai tiểu tứ, cho nên khó tránh khỏi có chút nghiêm túc hà khắc.

Mà Nhạc thị, cũng là góp nhặt nhu tình, đều gửi đến người nàng.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 43: Mẫu Thân

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 115 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.