247Truyen.com

Kế Thê Chương 276: Niên Quan

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 276: Niên Quan online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Bộ Yến Tử

Sau khi Hoa Trạch đi, Thường Nhuận Chi hỏi Lưu Đồng: "Có thể đoán đã xảy ra chuyện gì sao?"

Khấu đau cười cười, hỏi lại Thường Nhuận Chi: "Không bằng nàng tới sai sai?"

Thường Nhuận Chi bất đắc dĩ đẩy đẩy hắn, suy nghĩ một chút nói: "Nếu như theo như lời nói Thái Tử ở Đông Hải phạm vào chuyện gì đó, dù sao cũng có hai nguyên nhân, một là tiền, hai là tiểu mỹ nhân. Nhưng rốt cuộc là nguyên nhân gì, tạm thời đặt qua một bên đi, chỉ nói tới hậu quả... Tất nhiên đó là chuyện xấu của Thái Tử, làm rất đơn giản, bất quá bị hắn ta cho làm đập."

Lưu Đồng gật đầu, khẽ nhếch cằm nói: "Tiếp tục nói."

Thường Nhuận Chi nói tiếp: "Sau khi Thái Tử hồi kinh, bệ hạ biết hắn ta làm chuyện xấu đương nhiên không cao hứng, thậm chí bởi vì nguyên nhân hắn ta làm chuyện xấu, cực kì bất mãn Thái Tử. Đại khái cũng từ đó mà ý thức được, mặc dù ông ta sinh bệnh không thể chủ trì triều chính, cũng không thể đem quyền lực trọng yếu như vậy giao cho Thái Tử. Cho nên mới để bốn đại thần phân cách quyền hạn này."

"Nói tiếp đi." Ý cười trên mặt Lưu Đồng càng sâu.

"Rồi sau đó chính là việc sắc phong Thế Tử làm Hiển Quận vương." Thường Nhuận Chi suy nghĩ một lát, nói: "Việc này phải chăng bệ hạ đang cảnh cáo Thái Tử? Dùng phương pháp này nói cho Thái Tử biết, nếu hắn ta không đảm đương nổi Thái Tử, bệ hạ không để ý bồi dưỡng con hắn ta."

Thường Nhuận Chi nói xong suy đoán của mình, nhìn Lưu Đồng hỏi: "Thiếp nghĩ như thế, còn chàng thì sao?"

Lưu Đồng nhìn Thường Nhuận Chi cười: "Khuê trung nữ tử người thông minh không ít, Nhuận Chi nàng cũng là một trong số đó."

"Nhận được khích lệ, không thắng vinh hạnh." Thường Nhuận Chi cười hướng hắn khom lưng, Lưu Đồng cười ha ha.

Sau khi cười xong, Lưu Đồng nói: "Nàng nói xấp xỉ ta nghĩ. Chỉ là ta cảm thấy, phụ hoàng xách Thế Tử ra, trừ bỏ cảnh cáo Thái Tử còn có một dụng ý khác."

"Hửm?" Thường Nhuận Chi theo dõi hắn.

Mặt Lưu Đồng rất nghiêm túc, nói tiếp: "Phụ hoàng đang nói với khắp thiên hạ, coi như Thái Tử vô đức vô năng, người kế vị, cũng phải là đích xuất."

Thường Nhuận Chi thất thần một lát, bất đắc dĩ lắc đầu: "Bệ hạ thật sự cố chấp."

"Lão nhân ưa sĩ diện, tự mình lập Thái Tử, chẳng sợ cô phụ cơ nghiệp tổ tông, cũng phải đem hắn ta đỡ lên thượng vị."

Lưu Đồng nhẹ nhàng gõ gõ bàn, chợt lông mày nhíu lại, bỗng nhiên toát ra một ý tưởng, hỏi Thường Nhuận Chi: "Nàng nói xem, có phải vì vậy Thái Tử trỗi dậy lòng dạ hẹp hòi phòng bị luôn cả con ruột của mình được phong làm Hiển Quận vương?"

Thường Nhuận Chi kinh ngạc "A" một tiếng: "Không thể nào... Hiển Quận vương mới bao lớn, chỉ mới năm sáu tuổi, hắn biết cái gì chứ, còn có thể tranh quyền với Thái Tử?"

"Hiện tại sẽ không, tương lai thì chưa chắc."

Lưu Đồng đè mi tâm: "Trước kia Thái Tử cảm thấy đám người Kỳ Vương, Lễ Vương bao gồm cả Ngũ ca, đều phụ thuộc hắn ta, không thể nào bằng một phần vạn hắn ta. Tự mình không biết tích lũy thanh danh uy vọng, tụ hiền nạp đức mời chào nhân tài, cuối cùng để cho đám người Kỳ Vương quật khởi, tạo thành uy hiếp hắn ta... Nói vậy chắc hiện tại hắn ta đang ảo não những năm gần đây mình nuôi hổ làm họa."

Lưu Đồng cười lạnh: "Hoàng gia không có tình cha con, vốn dĩ Thái Tử lo lắng tương lai mình không đăng ngôi hoàng đế được, há có thể xem uy hiếp của người bên cạnh như không thấy?"

Lông mày Thường Nhuận Chi nhíu lại.

Nàng cảm thấy nếu đức hạnh Thái Tử không tốt, cũng không đến nỗi trỗi dậy ác ý với đích tử của mình.

Lưu Đồng cân nhắc, biết nàng lại sắp làm mẫu thân có chút không thoải mái.

Lưu Đồng nhận thấy Thường Nhuận Chi không khoẻ, nhất thời ngừng câu chuyện, đỡ nàng trở về phòng nghỉ ngơi.

Đêm đó, hai nhà sáu miệng ăn sau khi ăn cơm tất niên liền tụ ở đại sảnh đón giao thừa. Hoa Trạch kể chuyện xưa Năm thú cho hai hài tử nghe, Kỷ Cương liên tiếp chui vào lòng Ngụy Tử.

Dương Dương lại rất trấn định, Hoa Trạch cười hỏi bé có sợ không, Dương Dương lắc đầu nói: "Không sợ. Chuyện xưa này nương đã kể cho con nghe rồi, hơn nữa đợi đến giờ Tý, sẽ nã pháo trúc đem Năm thú dọa chạy, con có cha nương bảo vệ, năm thú không thương hại được con."

Hoa Trạch tán dương bé dũng cảm, lúc này Dương Dương lại thẹn thùng, ngại ngùng đứng dựa vào Thường Nhuận Chi.

Giờ Tý, Từng Toàn Đức đồng ý nhờ vả của Hoa Trạch, cho người thả ở cửa viện một chuỗi pháo trúc.

Thời gian rất ngắn, Dương Dương và Kỷ Cương nghe xong vô cùng cao hứng.

Vốn Dương Dương đã buồn ngủ, nhất thời tinh thần tỉnh táo, vui vẻ lôi kéo Thường Nhuận Chi để nàng cũng nghe tiếng pháo trúc.

Chờ bốn phía yên tĩnh, Dương Dương cười tủm tỉm nói với Lưu Đồng và Thường Nhuận Chi: "Cha, nương, tân niên vui vẻ."

"Tân niên vui vẻ, Dương Dương bảo bối."

Thường Nhuận Chi vỗ vỗ đầu nhỏ của bé, Lưu Đồng một tay ôm lấy bé, một tay nắm Thường Nhuận Chi, đưa Dương Dương về phòng ngủ.

Đón tuổi mới trong tiểu viện không tính quá nóng nháo, nhưng rất ấm áp.

Trái lại hoàng thất Đại Ngụy, nhìn rất náo nhiệt, nhưng lại thiếu đi chút gì đó, ngược lại làm người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Nguyên Vũ đế thay xuống một thân chính phục hoàng đế, mặc thường phục, mở miệng muốn gọi người, nhất thời không biết nên gọi ai.

Ông ta ngẩn người, nói: "Mời Quý phi đến đây đi."

Tự Nhân kinh ngạc, vội cúi đầu đáp ứng, nhanh chóng cho người đi mời Quý phi.

Cũng phải, dù sao thì Quý phi nương nương cũng là cung phi có thời gian ở cùng bệ hạ lâu nhất. Tuy rằng phạm sai, nhưng cũng là vì che lấp cho Thái Tử, không để thanh danh Thái Tử tệ đến nỗi quét rác —— cuối cùng chuyện bị bại lộ, nhưng Thái Tử cũng đã được giải phạt, vì sao Quý phi lại liên tục muốn chịu tội?

Quý phi tới rất nhanh, nhìn trang dung cũng không có tận lực trang điểm, qua năm mới cả người còn tố trắng trong thuần khiết.

Nguyên Vũ đế thấy Quý phi như vậy, trong lòng không khỏi có chút áy náy.

"Nô tì tham kiến bệ hạ." Quý phi mềm mại hành lễ, cũng không chờ Nguyên Vũ đế kêu khởi, liền khom người đứng, thân thiết hỏi: "Nghe nói khoảng thời gian trước long thể bệ hạ bị bệnh nhẹ, không biết hiện tại đã tốt chưa?"

Quý phi giọng điệu bình thường, giống như đang cùng Nguyên Vũ đế kéo việc nhà.

Trong lòng Nguyên Vũ đế càng ủ rũ.

"Tốt hơn nhiều." Nguyên Vũ đế gật đầu, ý bảo Quý phi: "Ngồi đi."

Quý phi không già mồm cãi láo, thong dong ngồi xuống, vẫn giống như lúc trước, thay Nguyên Vũ đế châm trà, đưa tới trước mặt ông ta.

Nguyên Vũ đế nhìn chén trà, bất động thật lâu, đột nhiên mở miệng hỏi: "Lúc trước vì sao ngươi muốn thay Thái Tử che lấp?"

Động tác Quý phi dâng trà không hề gián đoạn, đáp lại Nguyên Vũ đế: "Nô tì nghĩ, nguyên nhân ở giữa, bệ hạ đoán được."

Nguyên Vũ đế sửng sốt, bắt lấy chén trà trùng trùng đặt lại trên bàn con.

Quý phi cũng không có bị dọa, bà ta ngẩng đầu, ôn nhu nói: "Bệ hạ chớ nên tức giận, nô tì... Chính là mệt mỏi, không muốn cùng bệ hạ giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, nói chút lời nói chỉ tốt ở bề ngoài."

Vốn dĩ Nguyên Vũ đế đang muốn nổi giận nhất thời nghẹn lại.

"Bệ hạ oán trách nô tì, nô tì đuối lý, không dám oán hận. Mặc dù nô tì có lý do, nhưng cũng không nên khi quân, là lỗi của nô tì. Toàn bộ việc này... Nô tì có tội, nô tì nhận phạt, tâm phục khẩu phục." Quý phi than nhẹ: "Nô tì đã làm tốt quyết định bị bệ hạ vắng vẻ cả đời, chỉ nguyện có thể đi ở đằng trước bệ hạ, cũng tốt nhường bệ hạ nghe nói nô tì tang tấn, cuối cùng có thể đến xem nô tì một mắt."

Nguyên Vũ đế giật giật môi, thanh âm khàn khàn: "Qua năm mới, nói lời vô vị đó làm gì."

"Được, bệ hạ không thích nghe, nô tì không nói nữa." Quý phi cười cười, một lần nữa rót trà đưa cho Nguyên Vũ đế: "Bệ hạ gọi nô tì đến, là muốn cùng nô tì trò chuyện, nô tì bồi bệ hạ cũng được."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 276: Niên Quan

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 101 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.