247Truyen.com

Kế Thê Chương 241: Binh Quyền

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 241: Binh Quyền online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Bộ Yến Tử

Thường Nhuận Chi nhịn không được đẩy đẩy hắn: "A Đồng, chàng suy nghĩ cái gì đó?"

Lưu Đồng phục hồi tinh thần, nở nụ cười, làm như cảm thán lại làm như may mắn: "Ta nghĩ, nếu mỗi hộ nhân gia đều có ý nghĩ như nàng, vậy thì huynh đệ trong nhà sẽ ít đi tiết mục cãi cọ nhau hay không."

Thường Nhuận Chi mỉm cười.

"Vậy cũng không nhất định, người ta sẽ nghĩ sao, phải xem từ nhỏ nhận được giáo dục gì." Thường Nhuận Chi nhẹ giọng nói: "Có thể nhân gia nhà giàu kéo dài trên trăm năm, gia tộc đối với con nói dòng đều có gia quy trói buộc rõ ràng, phải làm sẽ không thể quy củ."

Lưu Đồng ôm Thường Nhuận Chi, nửa ngày sau nói: "Nếu như nàng cảm thấy sau khi hài tử chúng ta lớn lên cần rời nhà, vậy thì cứ cho bọn chúng rời nhà. Tóm lại, bọn chúng đã trưởng thành, có muốn chú ý tiểu gia chính mình."

Lưu Đồng dựa trán vào sát trán của nàng: "Chúng ta không xa rời nhau là được."

Thường Nhuận Chi cười ôn nhu, ôm lấy thắt lưng hắn thì thào: "A Đồng, có thể gặp được chàng, là may mắn của thiếp..."

Lưu Đồng cho rằng Thường Nhuận Chi đang cảm thán sau khi nàng hòa ly mới có thể quen biết hắn, trong lòng không khỏi thương tiếc, ôm nàng chặt hơn.

Kỳ thực chỉ có Thường Nhuận Chi biết, nàng nói may mắn, thâm ý xa xa lý giải của Lưu Đồng.

Tại xã hội nam nữ tương đối ngang hàng, lại như cũ thuộc về xã hội cổ đại nam quyền, có thể gặp được một người tuy không phải rất lý giải quan niệm của nàng, đối với tư tưởng của nàng vẫn ôm bằng đại tôn trọng nam nhân, còn cùng kết làm vợ chồng, sao không nhiều may mắn chứ.

Cho nên chẳng sợ thế gian này lại có nhiều gian khó hiểm trở, nàng cũng có dũng khí, cùng ở bên cạnh nam nhân này, cùng nhau đối mặt, cùng nhau nỗ lực.

Chiến sự Yến Bắc vẫn như cũ hừng hực khí thế, tiền phương truyền đến chiến báo, nói quân Yến Bắc tiểu thắng một bậc, người Tiên Ti bắt đầu lui binh.

Nguyên Vũ đế mừng rỡ, thánh chỉ ngợi khen nối liền không dứt đưa tới biên quan.

Lưu Đồng đã có chút sốt ruột.

Thường Nhuận Chi cho người nâng lên trà xanh, ôm Lưu Cảnh Dương ngồi xuống.

Lúc này, Tiểu Dương Dương đã một tuổi. Tiểu oa nhi phấn nộn bắt đầu học vẹt, hiện tại sẽ đơn giản gọi tháp tháp (cha) và nhưỡng nhưỡng (mẹ).

Lưu Đồng cau mày, nói với Thường Nhuận Chi: "Người Tiên Ti lui binh, dựa theo lệ thường, Đại Ngụy cũng muốn lui binh, rồi sau đó hai bên bắt đầu hoà đàm."

Thường Nhuận Chi vuốt cằm, Lưu Đồng tiếp tục nói: "Ngũ ca không muốn lui binh."

Thường Nhuận Chi trừng lớn mắt, tiểu nhân nhi trong lòng hướng tới cha mình đòi ôm, Lưu Đồng đứng dậy ôm lấy bé, ước lượng sức nặng của bé con, rồi ném bé lên trên sau đó vững vàng tiếp được, cười nói: "Hảo tiểu tử, vừa nặng."

"Nhíu..." Lưu Cảnh Dương nhếch miệng ha ha cười.

Thường Nhuận Chi không có chú ý trò chơi của hai phụ tử, nhíu mày nhỏ giọng hỏi: "Thụy Vương không muốn lui binh là ý gì? Thụy Vương gởi thư cho chàng sao?"

Lưu Đồng lắc đầu: "Thái Tử nhìn chằm chằm, sao Ngũ ca có thể viết thư riêng cho ta. Huống chi lúc này đây đi Yến Bắc không thể so với lần trước đi Duyện Châu, bây giờ Ngũ ca xem như là tướng lãnh biên quan, một mình cùng ta thông tín, bị phụ hoàng biết không phải là chuyện tốt."

Thường Nhuận Chi sáng tỏ gật đầu: "Vậy làm sao chàng biết Thụy Vương không muốn lui binh?"

"Trước một ngày khi Ngũ ca mang binh đi Yến Bắc quan có nói với ta." Lưu Đồng trầm giọng: "Ngũ ca nói, chưa từng có người nào dám ở trên triều đình áp lực, ra oai với người Tiên Ti, vậy thì chuyện này huynh ấy đến làm."

Thường Nhuận Chi lật qua lật lại trong lòng, bỗng nhiên nói: "Thụy Vương muốn binh quyền!"

Lưu Đồng vuốt cằm: "Đây là bước đầu tiên của Ngũ ca, huynh ấy cần đánh cho người Tiên Ti lại không thể phạm vào, ở biên quan thành lập uy vọng, lại đi thu nạp những mảnh địa phương liên quan, sau đó... Chậm rãi dời đến kinh thành. Nhưng ở giữa cần có đại điểm mấu chốt."

Lưu Đồng dừng lại: "Tuy rằng nói tướng ở bên ngoài, quân lệnh có điều không chịu, nhưng đối với Ngũ ca mà nói, nếu phụ hoàng ra lệnh cưỡng chế huynh ấy hồi kinh..."

Thường Nhuận Chi nhìn Lưu Đồng.

Lưu Đồng nói khẽ với nàng: "Nếu như Ngũ ca muốn vị trí kia, chỉ có thể thông qua phụ hoàng hồi tâm chuyển ý, phế Thái Tử, lập trữ huynh ấy. Nếu là mất thánh tâm phụ hoàng, con đường này coi như bị phá hỏng."

Thường Nhuận Chi yên lặng nghĩ, đây là một con đường ôn hòa, cũng không có cấp tiến như con đường kia, tốt hơn con đường tông huyền vũ môn chi biến...

Nàng đang nghĩ tới, chợt nghe Lưu Đồng nói: "Ngũ ca nói đây là phương pháp hòa bình tốt nhất, cho dù là thất bại, tánh mạng luôn vô ngu. Ngược lại không phải không có phương pháp một lần là xong, chính là phương phá như vậy, không thành công liền xả thân, huynh ấy không dễ dàng muốn đi nếm thử."

Thường Nhuận Chi hiểu biết gật đầu: "Vậy thì hiện tại..."

"Hiện tại, ta cần phải làm là khiến phụ hoàng không cần quá mức can thiệp việc làm của Ngũ ca ở Yến Bắc quan." Lưu Đồng nói xong đứng lên, ôm Lưu Cảnh Dương đi đi lại lại ở trong phòng: "Lúc trước Ngũ ca lấy cớ bị tập kích bị thương nặng, có thể dựa vào việc người Tiên Ti không giao ra hung thủ tiếp tục giao chiến với người Tiên Ti. Nhưng lý do này, không thể dùng liên tục. Quân Yến Bắc không phải sắt thùng, Ngũ ca không có khả năng thu phục sở hữu người... Cho nên liên tục lý do, còn phải tìm, còn phải để phụ hoàng đối với chiến sự người Tiên Ti mở một con mắt nhắm một con mắt."

"Thái Tử và đám người Kỳ Vương sẽ không trơ mắt nhìn Thụy vương ở Yến Bắc quan phát triển binh quyền." Thường Nhuận Chi nói.

"Đúng." Lưu Đồng vuốt cằm: "Đó cũng là chỗ ta sầu lo. Phụ hoàng có thể nói phục, nhưng chỗ đám người Thái Tử, bọn họ sẽ không trơ mắt nhìn thế lực Ngũ ca lớn mạnh. Lúc trước Ngũ ca bổn ở Binh bộ làm việc, Thái Tử đều có điều kiêng kị huynh ấy, nghĩ cách quấy hợp quyền lực của Ngũ ca ở Binh bộ, bây giờ, chỉ sợ kiêng kị của Thái Tử với Ngũ ca còn lớn hơn nữa."

"Thụy Vương đi Yến Bắc quan, không phải do hắn ta đề nghị sao?" Thường Nhuận Chi bật cười.

Lưu Đồng nói: "Hắn ta cảm thấy Ngũ ca đi Yến Bắc quan là chịu chết, nhưng Ngũ ca sớm có chuẩn bị. Phỏng chừng lúc này Thái Tử đã vì tự mình chuyển tảng đá đập chân mình ảo não đi."

Lưu Đồng dài thở một hơi, suy nghĩ một chút, ôm Lưu Cảnh Dương trả lại cho Thường Nhuận Chi, nói: "Ta đi tìm Diêu Trừng Tây thương lượng."

Thường Nhuận Chi nói: "Chàng tìm hắn thương lượng cái gì?"

Lưu Đồng cười nói: "Hắn ta không tham quốc sự, lại đối với hướng cục xem thật rõ ràng. Lúc trước Ngũ ca có nói qua, nếu như thời điểm ta xử sự nghĩ không ra một ít phương pháp thường quy, cứ hỏi chút ý kiến từ Diêu Trừng Tây. Hắn ta là quái nhân, so với ta, càng dễ dàng ra một ít biện pháp cổ quái kiếm đi nét bút nghiêng ngạc nhiên. Biện pháp có thể có chút làm người ta không tưởng được, nhưng hiệu quả không tệ."

Lưu Đồng giao đãi Thường Nhuận Chi mấy câu, vội vàng ra phủ.

Lưu Cảnh Dương hướng tới bóng lưng hắn bắt lấy bắt để, hô vài tiếng tháp tháp, thấy Lưu Đồng không để ý, nhất thời có chút tiểu ủy khuất, nhéo tiểu thân thể buồn ở bên cổ Thường Nhuận Chi, nức nở mấy tiếng.

Thường Nhuận Chi ôm bé dỗ một hồi lâu, dỗ bé con ngủ, bỏ vào trong nôi.

Thường Nhuận Chi thay xuống áo bông dày, Diêu Hoàng cho người bỏ thêm thán lửa, phủ thêm áo khoác cho nàng.

Nhìn thư một lát, Thường Nhuận Chi có chút không yên lòng.

"Gần đây thân thể Ngụy Tử còn tốt?" Thường Nhuận Chi hỏi.

Diêu Hoàng cười nói: "Nôn nghén tốt hơn nhiều, Hoa Trạch ở cùng."

Ngụy Tử cùng Hoa Trạch thành thân cũng có một năm, bây giờ Ngụy Tử có thai, Thường Nhuận Chi không cho nàng ta đi đến hầu hạ, bên người thường cũng chỉ có Diêu Hoàng và Thu Lâm.

"Ngươi đó." Thường Nhuận Chi đặt thư xuống, nhìn Diêu Hoàng: "Phong Trà ra hiếu chưa?"

"Còn hai tháng." Diêu Hoàng nói.

Thường Nhuận Chi nhìn nàng ta: "Đến lúc đó hắn ta sẽ tới cầu hôn đi?"

"Dạ." Diêu Hoàng vuốt cằm, mặt có chút hồng: "Nương nô tì nói, trước đó đi xem hắn, hắn đã chuẩn bị thu xếp sính lễ."

"Vậy là tốt rồi." Thường Nhuận Chi nhẹ giọng nói: "Không uổng công ngươi chờ hắn ta, hao vài năm thanh xuân."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 241: Binh Quyền

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 116 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.