247Truyen.com

Kế Thê Chương 238: Kéo

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 238: Kéo online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Bộ Yến Tử

Quyết định của Nguyên Vũ đế trên đại điện, có chút ý tứ không đếm xỉa đến.

Nhưng mà với Lưu Đồng mà nói, đó cũng là sở thích nghe ngóng của hắn.

Quyết sách trong điện đối với chiến sự Yến Bắc không có ảnh hưởng.

Sau này, triều đình đối với chiến sự Yến Bắc cũng áp dụng thái độ quan vọng—— dù sao còn đang giao chiến, Đại Ngụy chiếm thượng phong tâm tình mọi người tương đối bình thản.

Mùa thu lặng yên mà đến.

Lưu Cảnh Dương đã trưởng thành rất nhiều, lúc này đã có thể ngồi thẳng thắt lưng, thỉnh thoảng còn hưng trí bừng bừng nằm sấp bò vài cái.

Chính là bò không lâu, bò hai bước thì muốn dừng lại nghỉ một lát.

Bé yêu thích động tác nằm sấp như vậy, tiểu thân thể thịt nhung nhung một khi nằm sấp, đầu tròn hồ hồ theo bản năng nâng về sau, một đôi mắt lam tình yên lặng nhìn người chung quanh, miệng rơi nước miếng.

Gần đây Thường Nhuận Chi ôm bé đều có chút bất động, đừng nhìn đứa nhỏ này nho nhỏ một đoàn, khí lực lại không nhỏ, có đôi khi duỗi tay duỗi chân, cũng có thể tạo thành chút đau khổ cho người ôm bé.

Đứa nhỏ này trời sinh tính cách độc | lập, không có ỷ lại quá lớn vào thân nương, khi nguyện ý chơi đùa cùng phụ thân, càng nguyện ý sử xuất khí lực cả người, chiến đấu cùng phụ thân bé.

Mỗi khi Lưu Đồng bị cánh tay nhỏ bé của tiểu oa nhi đánh trúng mặt, sẽ ngây ngô nói, Dương Dương là tiểu bảo bảo thông minh nhất hắn gặp qua.

Rồi sau đó Dương Dương cũng cười theo.

Thường Nhuận Chi không biết hai phụ tử này cười ở điểm nào.

Phủ Cửu Hoàng tử khó được thanh nhàn, Thụy Vương phi thường xuyên dẫn theo ba đứa con trai đến phủ Cửu Hoàng tử chơi.

Mỗi khi lúc này, Lưu Đồng sẽ dẫn theo Thiên Nhi và Mạch Nhi đi khảo giáo công khó bọn họ, cùng bọn họ luyện cưỡi ngựa bắn tên.

Lưu Cảnh Long tuổi tác còn nhỏ được Thụy Vương phi và Thường Nhuận Chi mang theo, chơi đùa cùng tiểu đường đệ của bé.

Có thể tiểu hài nhi có phương thức trao đổi độc đáo của chính họ, Tiểu Long Nhi lại có thể chơi với Dương Dương, chẳng sợ Dương Dương thường thường chỉ biết phát ra một âm đơn tiết, Tiểu Long Nhi cũng có thể cùng bé trao đổi thông thuận, tư thế Đại ca ca làm chủ nói được vui vẻ cùng Tiểu Long Nhi.

Thỉnh thoảng, Thụy Vương phi cũng sẽ oán giận mấy câu với Thường Nhuận Chi, chuyện có liên quan tới Thụy Vương.

"Gởi thư nói thương thế tốt lắm, không trở ngại, cũng chỉ nhàn nhạt đề cập qua vài câu, không nói gì nhiều." Thụy Vương phi than nhẹ: "Cơ hội chàng xuất môn không nhiều, tổng cộng tính, trừ lần trước đi Duyện Châu, cũng chính là lúc này đây, hai lần xuất môn ở ngoài đều chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu."

Thường Nhuận Chi nói: "Biết tình trạng Thụy Vương không tệ, Đại tỷ tỷ cũng có thể an tâm. Thụy Vương viết thư về báo bình an, sẽ không thể viết sự tình đều hướng làm người ta kinh hách? Đại tỷ tỷ xem xong không phải an tâm một chút rồi sao? Tả hữu chờ Thụy Vương hồi kinh, ngài ấy xảy ra chuyện gì, Đại tỷ tỷ có thể nghe Thụy Vương chính miệng nói."

Thụy Vương phi cười hỏi Thường Nhuận Chi: "Muội nhìn đi, chiến sự xong rồi, Vương gia có phải có thể trở lại hay không? Có thể kịp niên quan năm nay?"

Thường Nhuận Chi trầm ngâm nói: "A Đồng cũng không có nói tới phương diện này cùng muội, bất quá muội cảm thấy, Vương gia phải làm sẽ không trở về liền như thế."

"Sao lại nói vậy?" Thụy Vương phi nhìn nàng.

Thường Nhuận Chi nhìn trái nhìn phải, thấp giọng để sát vào Thụy Vương phi nói: "Đại tỷ tỷ, tỷ nghĩ xem chiến sự Yến Bắc quan cứ đến mùa đông đều làm cho người ta như lâm đại địch. Lúc này đây, người Tiên Ti dẫn binh xâm chiếm, chắc là muốn đại đánh một hồi. Cơ hội kiến công tốt như vậy, nếu như Thụy Vương có thể đánh người Tiên Ti nguyên khí đại thương, giữ được thái bình mấy năm cho Yến Bắc quan, chờ Thụy Vương hồi kinh..."

Thụy Vương phi nghe nói một chút liền thấu hiểu, trên mặt cũng không lộ ra thần sắc kinh ngạc, chỉ là có chút chần chờ nói: "Muội và Cửu đệ cũng nghĩ như vậy?"

"Đại tỷ tỷ cũng nghĩ vậy?"

"Tính cách Vương gia là thế, so với giải quyết mâu thuẫn ở mặt ngoài, chàng càng nguyện ý dựa trên căn nguyên tìm ra vấn đề." Thụy Vương phi nói: "Chính là... Giao chiến cùng Tiên Ti, cuối cùng cũng là quốc sự, không phải việc Vương gia có thể làm chủ được. Nếu ở trong triều có người chọc khe, tìm cách để Vương gia lãnh binh hồi kinh, hoặc là vị trên ngự tòa kia..."

Thụy Vương phi càng nói thanh âm càng thấp không thể nghe thấy.

Thường Nhuận Chi thở dài.

Thụy Vương phi đã có thể nghĩ sâu xa như thế, tự nhiên Lưu Đồng cũng đã sớm nghĩ một bước đó.

Cũng không biết đêm trước khi đi Thụy Vương đã nói gì với Lưu Đồng, đối với biện pháp xử lý việc này ngay từ đầu Lưu Đồng làm thập phần minh xác.

Kế sách của hắn là tha.

Kéo Nguyên Vũ đế có thái độ không đúng với chiến sự Yến Bắc, đến lúc tha không nổi nữa, liền dẫn đường câu chuyện hướng tới phương hướng giải quyết có lợi cho Thụy Vương.

Lần trước hắn thành công làm cho Nguyên Vũ đế nảy sinh chần chờ chiến sự Yến Bắc, đến cuối cùng tiếp tục áp dụng thái độ quan vọng.

Cái giá phải trả là, đoạn thời gian này Thái tử làm khó dễ hắn nhiều hơn.

Không biết chờ tình huống chiến sự Yến Bắc lần nữa truyền trở lại kinh thành, hắn lại cần làm gì, có thể ở hậu phương giữ được Thụy Vương an toàn không lo.

Vì thế, gần đây Lưu Đồng cùng vài vị Hoàng tử tuổi trẻ, bắt đầu vào triều xử lý chuyện, các Hoàng tử cũng đi lại được gần.

Do Thập Nhị Hoàng tử cầm đầu, Thập Tứ, Thập Ngũ, Thập Thất Hoàng tử, ngầm đều dựa vào phía Thụy Vương.

Ở thời điểm chọn người đồng minh, Lưu Đồng cũng có chút lo lắng.

Người nhân phẩm không chính trực, người tính cách mềm nọa, người có bối cảnh kỳ mẫu gia phức tạp, có lẽ hắn sẽ không trực tiếp dùng, nhưng cũng sẽ không loại, tiếp xúc đến chuyện trung tâm hắn cùng với Thụy Vương tương quan.

Cho tới bây giờ, mặc dù là Thập Nhị Hoàng tử, cũng chỉ mơ hồ hiểu rõ ý đồ của Thụy Vương.

Không nói phá, vẫn cũng không đề.

Đây mới là người thông minh làm chuyện thông minh, cần phải có thái độ.

Trong quá trình lo lắng chiến sự ở Yến Bắc, phủ An Viễn hầu làm việc vui.

Hai vị đích huynh của Thường Nhuận Chi, Thường Hồng và Thường Hộc chân trước chân sau thành thân.

Hai lần Thường Nhuận Chi đều đi, tùy lễ tùy được hào phóng thực dụng.

Khi Thường Hộc thành thân, Lưu Đồng cùng thê nhi đến phủ chúc mừng, tiểu Hàn thị cười đến hợp bất long chủy, để Thường Nhuận Chi ôm Lưu Cảnh Dương đi chơi cùng trưởng tôn Thường gia Thường Nhuế.

Lưu Đồng cũng giống như lần trước, tự đi ngoại viện xem náo nhiệt.

Nhạc thị ôm Lưu Cảnh Dương, cười tủm tỉm dỗ bé, chẳng sợ Lưu Cảnh Dương kéo tóc bà ta cũng không thèm để ý.

Lão thái thái ngồi ở chủ vị, thấy người đến lại cười nói: "Ngoài phòng lạnh lắm, mau vào phòng sưởi ấm đi."

Thường Nhuận Chi thỉnh an lão thái thái, cười nói: "Lão thái thái lại cưới cháu dâu."

"À phải, Hồng Nhi và Hộc Nhi cũng cưới thân, kế tiếp chỉ còn lại có tiểu tử Thường Âu." Lão thái thái cười tủm tỉm nói: "Bất quá tiểu tử này tuổi còn nhỏ, người cũng không định tính, không vội."

Tiền thị giúp đỡ tiểu Hàn thị đi thu xếp yến hội, không ở chỗ này, Thường Thấm Chi cũng tùy Lý Thừa Học đi nơi xa xôi. Còn Thường Âu, lúc này phỏng chừng ở chỗ nào đó xem náo nhiệt.

Thường Nhuận Chi nghe vậy cười nói: "Lão thái thái cũng đừng quan tâm Tiểu Tứ, chờ đệ ấy cưới vợ còn phải chờ vài năm. Lão thái thái chẳng phải trông cháu dâu vào cửa sau, trước để ngài ôm cháu chắt nhiều chút."

Lão nhân gia vui mừng con cháu cả sảnh đường, nghe xong lời này nhất thời cười đến hợp bất long chủy, thẳng thổi phồng Thường Nhuận Chi khéo nói.

Khi nói chuyện, Nhị nãi nãi vừa vào cửa chưa đến hai tháng của Hầu phủ đã tới rồi.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 238: Kéo

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 74 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.