247Truyen.com

Kế Thê Chương 229: Sinh Con

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 229: Sinh Con online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Bộ Yến Tử

Thụy Vương lườm Lưu Đồng, bất đắc dĩ nói: "Mới khen đệ trầm ổn, sao lại như vậy nữa rồi?"

Lưu Đồng lại bất chấp, nhìn chằm chằm Thụy Vương: "Ngũ ca đã nói như vậy, tất nhiên là bên phía Thái tử có động tác... Thái tử làm cái gì rồi hả?"

Thụy Vương bật cười lắc đầu: "Lúc này hắn ta đang vội vàng mượn sức mượn nhân tâm chung quanh, chỗ nào có tâm tư hại ta? Bất quá ta cũng vừa nói thế thôi."

Thụy Vương cười cười: "Lại nói, không phải hắn ta còn có một sự kiện phiền não khác sao?"

Thụy Vương dùng khẩu hình miệng nói hai chữ "Vũ Văn", Lưu Đồng thầm bực mình.

Hai huynh đệ nhất thời đều trầm mặc, Lưu Đồng châm chước một lát, mở miệng nói: "Lúc trước vốn định Thái tử gần nhất thế chân, nhượng bộ lui binh cũng tốt, nhưng lui được nhiều lắm có phải hay không... Mất nhiều hơn được? Tuy rằng giấu tài tốt lắm, nhưng rất điệu thấp, khó tránh khỏi mọi người liền mẫn nhiên."

Lưu Đồng hỏi Thụy Vương: "Ngũ ca có ý tưởng gì không?"

Tay Thụy Vương gõ nhè nhẹ lên bàn, từng chút từng chút một, cùng tiếng tim hắn ta đập.

Thật lâu sau, hắn ta nói: "Tiên phát chế nhân không nhất định có thể thắng, nói không chừng hậu phát chế nhân càng có thể nhất kích tức trung."

Lưu Đồng chần chờ: "Ngũ ca muốn chờ Thái tử xuống tay trước rồi mới phản kích? Nhưng nếu như... Thái tử không hạ thủ thì sao?"

"Hắn ta sẽ." Thụy Vương cười mỉm: "Ta hiểu hắn ta, hắn ta nhất định sẽ."

Đó cũng là mục đích Thụy Vương tới đây —— trước làm cho Lưu Đồng thông thấu, để hắn có tư tưởng chuẩn bị, miễn cho thời điểm Thái tử thật sự động thủ, khiến hắn bất ngờ không kịp phòng.

Sau khi nói chuyện với Thụy Vương, mặc dù Lưu Đồng không yên, nhưng cũng có thể coi như ổn định.

Hắn tin tưởng vào phán đoán của Thụy Vương, cũng tin tưởng thủ đoạn Thụy Vương có thể hậu phát chế nhân.

Hơn nữa Thường Nhuận Chi sắp lâm bồn, Lưu Đồng cũng không thể không đem chuyện Thụy Vương đặt sang một bên, toàn tâm toàn ý hầu hạ Thường Nhuận Chi sắp "Dỡ hàng".

Nói đến cũng khéo, ngày ấy phu thê Lý Thừa Học và Thường Thấm Chi đến kinh thành, vừa khéo là ngày Thường Nhuận Chi dự tính sinh.

Rạng sáng ngày hôm đó Thường Nhuận Chi bắt đầu đau bụng sinh, hài tử trong bụng thật sự là một đứa quy củ, không sớm không muộn, ngay tại thời gian giữa trưa, thoát ly cơ thể mẹ.

Thanh âm anh nhi khóc nỉ non to rõ, cũng làm cho Lưu Đồng đang đứng ngoài của lúc này thở hắt ra.

Hắn ba bước biến thành hai bước tiến lên, tha thiết mong chờ phòng sinh cửa mở ra.

Ma ma đỡ đẻ vui sướng nói chúc mừng Lưu Đồng: "Chúc mừng Cửu điện hạ, Hoàng tử phi sinh được một tiểu hoàng tôn!"

Lưu Đồng liên tục gật đầu, nhưng lại không có hỏi hài tử trước mà chỉ lo hỏi: "Hoàng tử phi thế nào?"

"Hoàng tử phi rất tốt, sinh hạ tiểu hoàng tôn cũng không mất bao nhiêu khí lực, lúc này đang ôm tiểu hoàng tôn."

Lưu Đồng vội vàng muốn vào nhìn, ma ma đỡ đẻ nói: "Lúc này Cửu điện hạ không thể xông loạn, phải chờ hạ nhân thanh lý trong phòng cho tốt mới được vào."

Lưu Đồng vội hối thúc: "Vậy các ngươi nhanh một chút."

Nhạc thị ở một bên nhịn không được tiến lên nói: "Ta có thể đi vào nhìn một cái không?"

Khi tức phụ hoàng gia sinh sản cũng có quy củ quy định rõ ràng, Nhạc thị không thể vào phòng sinh, chỉ có thể ở ngoài phòng sinh cầu nguyện, bây giờ nghe tin mẫu tử nữ nhi bình an, trong lòng đương nhiên thắc thỏm, hận không thể lập tức xuất hiện bên cạnh nữ nhi.

Ma ma đỡ đẻ cũng không ngăn cản, mời Nhạc thị vào.

Phòng trong, Thường Nhuận Chi đang ôm nhi tử có màu da hồng hồng như hầu tử, thì thầm với Ngụy Tử ở một bên đã gả làm vợ người ta: "Có phải rất xấu hay không? Ngươi nói Cửu điện hạ có ghét bỏ không?"

Ngụy Tử buồn cười nói: "Cô nương thật là, nào có ai nói nhi tử mình xấu."

"Ngươi không hiểu, lúc này nói hắn xấu, chờ hắn nẩy nở, hắn mới đẹp mắt." Thường Nhuận Chi nghiêm trang nói, trước mắt chợt lóe, nhìn thấy Nhạc thị bước nhanh tới chỗ nàng, không khỏi cười nói: "Di nương, người tới rồi."

Nhạc thị liên tục gật đầu, trước để sát vào nhìn sắc mặt Thường Nhuận Chi, nói: "Sắc mặt Tam cô nương nhìn có chút trắng, ngày ở cữ phải hảo hảo dưỡng..."

Nói xong, Nhạc thị vui mừng nhịn không được bậc khóc, mũi thoáng chốc đỏ lên.

Bà ta chỉ có một nữ nhi, đầu hôn gặp tội, Nhạc thị sợ nữ nhi đời này ngày ngày vô vọng, sau đó nữ nhi lại gả cho người, Nhạc thị cũng lo lắng thân thể nàng mệt hoài không thể có hài tử, chờ nữ nhi hoài hài tử, bà ta lại lo lắng hãi hùng, e sợ nữ nhi không thể qua một cửa khi sinh hạ hài tử...

Cũng may, bây giờ hết thảy đều ổn thỏa, nữ nhi sinh nhi tử, sau này bất luận như thế nào đều xem như có cái bảo đảm.

Nhạc thị lau khóe mắt, tầm mắt bắt đầu chú ý đến trên mặt ngoại tôn.

"Xưng trọng sao?" Nhạc thị hỏi.

Diêu Hoàng thấy Nhạc thị không khóc, vội tiếp lời cười nói: "Xưng rồi, vừa vặn lục cân lục hai."

Ngụy Tử cũng nói: "Ma ma đỡ đẻ nói, tiểu thiếu gia xương cốt nặng, tay chân dài, sau này nhất định khi lớn lên sẽ rất cao lớn, giống như Cửu điện hạ nhà chúng ta."

Nhạc thị liên tục gật đầu: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."

Sau khi phòng sinh thanh lý sạch sẽ, Lưu Đồng khẩn trương chui vào, nhìn thấy Thường Nhuận Chi mạnh khỏe nửa nằm ở trên giường, trong lòng ôm một đoàn mềm yếu nho nhỏ, không biết làm sao, ánh mắt liền đỏ.

"Ai, di nương thiếp chỉ đỏ mắt không khóc, chàng đừng khóc mà..." Thường Nhuận Chi cười khẽ, Lưu Đồng có chút chân tay luống cuống tới gần nàng, ngồi cạnh nàng nhẹ nhàng phủ phủ mặt nàng: "Nhuận Chi, nàng vất vả ..."

"Thiếp hoàn hảo, hài tử không làm ầm ĩ." Thường Nhuận Chi mỉm cười, thái dương còn vươn chút mồ hôi, nàng đem tã lót nghiêng nghiêng về phía Lưu Đồng: "Chàng xem hài tử đi."

Lúc này Lưu Đồng mới nhìn tới nhi tử, thấy bé điềm đạm ngủ, lộ ra chút tóc máu rậm rạp, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng.

Lưu Đồng không biết đứa nhỏ này xấu, ở trong mắt hắn, đây là lễ vật tốt nhất do A Duy Thì Tháp cho hắn và Thường Nhuận Chi.

Lưu Đồng sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nhi tử, nhìn Thường Nhuận Chi nói: "Hài tử sinh ra giữa trưa, ta nghĩ, nếu muốn chọn tên cứ chọn chữ Dương đi."

"Lưu Cảnh Dương... Dương Dương?" Thường Nhuận Chi cười mỉm: "Ừm, tên rất hay."

Lưu Đồng cũng rất hưng phấn: "Vậy cứ định như thế, ta đi dâng sổ con tiến cung báo tin vui."

Dừng một chút, Lưu Đồng tiểu đắc ý nhẹ giọng thủ thỉ với Thường Nhuận Chi: "Như vậy, cũng không cần lại phiền phụ hoàng quan tâm việc ở hậu viện của ta nữa rồi."

Thường Nhuận Chi mím môi cười khẽ: "Nghe nói hai vị tân tấn nương nương hậu cung có thai, bệ hạ con cháu phồn thịnh, không lo hương khói."

Lưu Đồng nở nụ cười.

Phủ Cửu Hoàng tử có thêm đích trưởng tử, có người vui mừng có người ưu.

Bất quá, mặc kệ nói như thế nào, đây chung quy vẫn là một hỉ sự, Nguyên Vũ đế phát ra ban cho, Quý phi nương nương đầu lĩnh, các nương nương hậu cung cũng đều hoặc nhiều hoặc ít tặng lễ, đám người Thái tử cũng muốn tặng lễ chúc mừng.

Tự nhiên bên nhà mẹ đẻ Thường Nhuận Chi cũng sẽ không thể hạ xuống, tiểu Hàn thị trước ngày Thường Nhuận Chi sinh liền đến, lúc đi lưu Nhạc thị lại, nhường bà ta ở phủ Cửu Hoàng tử hỗ trợ chiếu cố Thường Nhuận Chi trong tháng, cũng hẹn xong rồi quá mấy ngày để hai tỷ tỷ Thường Nhuận Chi là Thường Mộc Chi, Thường Thấm Chi cùng đến phủ Cửu Hoàng tử thăm nàng.

Thường Nhuận Chi sinh Lưu Cảnh Dương đích xác không chịu tội quá lớn, đứa nhỏ này sẽ đau người, tối tra tấn Thường Nhuận Chi, cũng bất quá chính là mấy canh giờ khi sinh sản.

Hài tử của nàng sinh được thông thuận, khôi phục cũng không sai, hơn nữa có Nhạc thị ở bên tỉ mỉ chiếu cố, ở cữ bất quá vài ngày, Thường Nhuận Chi rõ ràng cảm giác được thân thể sảng khoái.

Còn Lưu Cảnh Dương, cuối cùng cũng trợn mắt.

Thường Nhuận Chi tinh tế xem, tròng mắt Lưu Cảnh Dương càng lam thuần túy hơn so với Lưu Đồng, giống như mặt hồ xanh lam yên tĩnh.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 229: Sinh Con

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 85 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.