247Truyen.com

Kế Thê Chương 226: Áp Nâng

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 226: Áp Nâng online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Bộ Yến Tử

Dù sao cũng là tuyển tú quy mô nhỏ, Nguyên Vũ đế chung tuyển cũng chỉ là rút cái không đến xem.

Người đếm không nhiều lắm, Nguyên Vũ đế tuyển cũng mau, chỉ điểm mười nữ tử dung mạo diễm lệ, trong đó, nữ tử dân gian và quý nữ kinh thành chiếm một nửa.

Số người còn lại, cơ hồ tất cả đều là quý nữ kinh thành.

Nguyên Vũ đế vừa lòng vuốt cằm, căn dặn Quý phi: "Những người này, nàng lật xem gia thế các nàng, lại châm chước bán phân cho Kỳ Vương bọn họ."

Quý phi cười nói: "Vậy nô tì liền nghĩ cách an bài, đến lúc đó đưa qua cho bệ hạ xem."

Nguyên Vũ đế gật đầu, trầm ngâm một lát sau đó ông ta an bài sở điểm tân tấn phi tần, cười nói với Quý phi: "Vất vả cho nàng."

Quý phi dịu dàng lắc đầu: "Bệ hạ vội đại sự, nô tì vô pháp vì bệ hạ phân ưu, chỉ có thể thay bệ hạ quan tâm việc vặt vãnh này. Đều là nô tì nên làm, đảm đương không nổi một câu『 vất vả 』của bệ hạ."

Nguyên Vũ đế vỗ vỗ tay bà ta, từ sau khi án giết người ở kỹ lâu được phá tâm tình liên tục ủ dột, cuối cùng tốt lên một ít.

Đảo mắt liền đến thu hoạch vụ thu.

Trong thời gian hai tháng ngắn ngủn, trên triều đình Đại Ngụy kết cục phát sinh chút biến hóa.

Tuy rằng đều là chút tiểu biến hóa không chớp mắt, lại liên tục chậm rãi thay đổi không nhận thức được, không khiến người ta quá mức chú ý.

Nhưng luôn có vài cái sáng mắt sáng lòng, bắt đầu phỏng đoán một phen biến hoá kỳ lạ.

Khí thế Sầm Vương vốn có chút bay lên, gần đây bị rất nhiều đả kích.

Đầu tiên mạc danh kỳ diệu ở trên triều bị Nguyên Vũ đế trách cứ hai lần, trên tay hắn ta nắm giữ bản vẽ cấu tạo dệt cơ cùng bản vẽ phân giải kết cấu, bị Nguyên Vũ đế ra lệnh cưỡng chế nộp lên Nội Vụ Tư, lấy danh nghĩa "Mở rộng dân gian", cấm hắn ta đi thêm buôn bán dệt cơ thành phẩm.

Ngay sau đó, không biết từ chỗ nào toát ra lời đồn đãi chí tử Sầm Vương phi làm nhục nữ tì trong phủ, Quý phi nương nương tuân thánh mệnh, phái thái giám ra cung đến phủ Sầm Vương, tiến hành "Giáo dục" ngôn ngữ với Sầm Vương phi một phen, việc này còn trở thành đề tài câu chuyện giữa các Quý phi thượng tầng khi tụ hội.

Đồng thời Sầm Vương bắt đầu thế yếu, Thụy Vương cũng có chút yên lặng xuống.

Thời điểm án giết người ở kỹ lâu mắt nhìn chưa phá thành, lại bị Thụy Vương phá, đại tăng uy vọng Thụy Vương.

Nhưng mà thực lực Thụy Vương cũng không bởi vậy mà đại trướng, lại làm vài trọng án, ngược lại hắn ta từ chỗ Nguyên Vũ đế chiếm được rất nhiều việc vặt vãnh lâu năm chồng chất lên chờ làm, nhiều nhất là việc công tác thống kê quy nạp, hồ sơ trên bàn chồng chất thành núi đợi hắn ta xử lý, chỉ có một mình Thụy Vương căn bản không có khả năng nhìn qua, nhưng Nguyên Vũ đế muốn hắn ta mau chóng hoàn thành, lại muốn mỗi một sự kiện đều phải nhìn thấy phê bình chú giải của Thụy Vương.

Thụy Vương không có biện pháp, chỉ có thể triệu tập phụ tá mưu sĩ có thể tin lại, hơn nữa Cửu Hoàng tử chờ vài vị hoàng đệ hỗ trợ, gắng đạt tới có thể mau chóng hoàn thành việc hao khi hao lực rối rắm vĩ đại này.

Thời điểm cả Sầm Vương, Thụy Vương đều ở thế yếu, Kỳ Vương và Lễ Vương bắt đầu rục rịch, động tác thường xuyên.

Nhưng kết quả thì sao?

Hai vị này không gặp được bao nhiêu đắc thế, ngược lại là ở trong khoảng thời gian này Thái tử phục dậy "An phận thủ thường".

Lúc trước nhóm thần tử đều đang âm thầm phỏng đoán, cảm thấy Thái tử có chút mất thánh tâm, nhưng gần đây động tác của Nguyên Vũ đế lại ẩn ẩn áp chế Sầm Vương, Thụy Vương có ý nâng đỡ Thái tử.

Sầm Vương nộp lên cấu đồ dệt cơ đến Nội Vụ Tư, mà trước nay Nội Vụ Tư là địa bàn của Đông cung Thái tử. Cử chỉ này của Nguyên Vũ đế, khó mà nói không phải quang minh chính đại đưa tài lộ cho Thái tử.

Thụy Vương vội ở việc vặt vãnh, ở Hộ bộ quản lý chung thì có bao nhiêu chút khó có thể bận tâm. Thế lực Thái tử ở Hộ bộ có chi thế ngẩng đầu lên.

Nhóm Hoàng tử và Vương gia ở giữa âm thầm đánh cờ, càng có vẻ khó bề phân biệt.Đợi đến khi Thụy Vương đau khổ thẩm duyệt toàn bộ hồ sơ vặt vãnh không quan hệ, hình thành hoàn chỉnh kỷ yếu trình cho Nguyên Vũ đế, thu hoạch vụ thu cũng đã qua.

Thế lực Thái tử ở Hộ bộ, bây giờ đã lãm trở về hơn phân nửa, ngay cả tân lương thống hạch năm nay, thuế má ghi vào sổ sách, tất cả đều nắm ở trong tay Thái tử.

Lưu Đồng tức giận suýt chút nữa ném cái cốc trong tay, nhưng cuối cùng vẫn không có ném, gắt gao niết ở trong tay, gân xanh trên mu bàn tay ẩn ẩn hiện lên: "Sao có thể như vậy chứ!"

Gương mặt Thập Nhị Hoàng tử thanh , nhìn về phía Thụy Vương trên thượng thủ nói: "Trong khoảng thời gian này phụ hoàng là cố ý ép buộc, giữ chặt Ngũ hoàng huynh, tranh thủ thời gian tốt cho Thái tử."

Thụy Vương nhàn nhạt gật đầu.

"Vậy Ngũ ca, huynh..." Lưu Đồng khóa chặt lông mày, có chút lo lắng nhìn Thụy Vương.

Thụy Vương cười cười: "Sợ cái gì? Lúc trước ta còn lo lắng, sau khi thanh toán Hộ bộ, người còn lại tham gia vào có phải đều là một lòng vì nước hay không, còn tưởng phải tìm cách khảo nghiệm một hai ra sao... Bây giờ ngược lại vừa vặn có thể thừa dịp việc Thái tử mời chào, xem một cái liền rõ ràng."

Lưu Đồng thoắt cái hiểu ra: "Ý Ngũ ca là... Lấy hay không phản chiến Thái tử, đến thí nghiệm bọn họ trung tâm hay không à?"

"Có thể nói là vậy." Thụy Vương buồn cười nói: "Nếu như bị ngôn ngữ lợi ích của Thái tử mời chào, cũng không nhất định là không vì nước. Chỉ là, dù sao Hộ bộ cũng là nơi lương tiền toàn Đại Ngụy, nếu là tham tài hoặc hạng người có lòng tham lam, Hộ bộ cũng lưu không được."

Lưu Đồng nhẹ nhàng vuốt cằm, lại hỏi Thụy Vương: "Ngũ ca có tính toán gì không?"

Thụy Vương bưng trà nhẹ nhàng hớp một ngụm: "Không vội, phụ hoàng đã lộ ra muốn gọt quyền của ta, có ý không để ta làm việc, chẳng bằng ta thừa dịp trong khoảng thời gian này, hảo hảo nghỉ ngơi, cũng đỡ phải đục lỗ."

Hắn ta nhìn về phía Lưu Đồng và Thập Nhị Hoàng tử: "Vừa vặn các đệ trong khoảng thời gian này cũng bận việc cùng ta, thân thể sợ là ăn không tiêu. Đều đi về trước nghỉ ngơi đi, qua hai ngày để Ngũ tẩu các đệ làm bữa tiệc nhỏ, chúng ta tụ lại cùng nhau, nói chuyện phiếm."

Lưu Đồng và Thập Nhị Hoàng tử đều gật đầu đồng ý.

Lưu Đồng và Thập Nhị Hoàng tử ở trước cửa phủ Thụy Vương tách nhau hồi phủ, Thường Nhuận Chi nghe nói Lưu Đồng trở lại, vội vã ôm bụng đứng dậy đi đón hắn, chuẩn bị ổn thỏa khăn lông và nước ấm.

Lưu Đồng cười đỡ lấy nàng, thân thiết hỏi: "Hôm nay có tốt không."

"Rất tốt." Thường Nhuận Chi gật đầu, thấy trên mặt Lưu Đồng đều là ý cười, cũng cười nói: "Hôm nay tâm tình chàng tốt?"

Lưu Đồng vuốt cằm: "Công việc mà Ngũ ca giao, gần đây muốn nghỉ một chút, ta cũng có thể nghỉ theo."

Thường Nhuận Chi vắt khăn cho Lưu Đồng, nghe vậy nói: "Lúc trước phá án tử, còn nói Thụy Vương và chàng đều có thể nghỉ, kết quả chẳng những không nghỉ, hai người lại càng thêm vội."

Lưu Đồng bất đắc dĩ nói: "Tình huống lúc trước không giống như... Bất quá lần này sẽ không như vậy, nàng yên tâm."

Thường Nhuận Chi liền cao hứng, đợi Lưu Đồng rửa sạch mặt, lôi kéo hắn nói: "Có thể nghỉ ngơi là được, trong khoảng thời gian này chàng đã gầy đi, thiếp coi mà đau lòng... Lại nói, cũng đã lâu chàng không có theo giúp thiếp."

Lưu Đồng cười rộ lên, ôm lấy thắt lưng Thường Nhuận Chi, để nàng mượn lực ở trên người mình, cười hỏi nàng: "Nàng nhớ ta?"

"Ừm..." Thường Nhuận Chi thấp giọng lên tiếng, tựa vào trên người hắn, nhỏ giọng nói: "Không có chàng ở bên cạnh, luôn cảm thấy trong phủ vắng vẻ."

Lưu Đồng cười nói: "Ta còn nói phủ quá nhỏ, nàng vừa nói như vậy... Nếu về sau chúng ta đổi tòa nhà lớn thì phải làm sao đây?"

"Vậy không đổi." Thường Nhuận Chi mĩm cười nói.

Lưu Đồng quát quát mũi Thường Nhuận Chi, chưa nói đổi hay là không đổi.

Trong khoảng thời gian này hắn không thể ở cùng Thường Nhuận Chi cảm thấy áy náy, hồi phủ nghỉ ngơi một ngày, ngẫu nhiên nghe được thô sử bà tử là của hồi môn của Thường Nhuận Chi nói sau khi Hoàng tử phi có thai rất ít về nhà mẹ đẻ, Cửu Hoàng tử cũng ít dẫn Hoàng tử phi lại mặt, liền nhân cơ hội này hưng trí bừng bừng nói muốn dẫn Thường Nhuận Chi về nhà mẹ đẻ.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 226: Áp Nâng

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 93 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.