247Truyen.com

Kế Thê Chương 223: Án Minh

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 223: Án Minh online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Bộ Yến Tử

Bình thường mà nói, Thụy Vương có gì nói nấy sẽ không che đậy.

Ở trước mặt Nguyên Vũ đế, cho tới bây giờ hắn ta cũng là người hỏi cái gì thì đáp đó.

Nguyên Vũ đế cũng biết, Thụy Vương sẽ không bắn tên không đích.

Hôm nay hắn ta trả lời có vẻ như có lệ, nói không tỉ mỉ, hơn phân nửa là vì trong đó có ẩn tình.

Dưới tình huống bình thường, Nguyên Vũ đế sẽ thuận thế gật đầu chờ sau khi tan triều lại nghe Thụy Vương nói tỉ mỉ.

Nhưng mà hôm nay tâm tình Nguyên Vũ đế không được tốt lắm. Một là vì việc tuyển tú bị trở ngại, trong lòng thật là nghẹn khuất; hai là vì trong hậu cung có tần phi hoài thai lại không cẩn thận xảy mất, trong lòng ông ta phiền muộn.

Cho nên, khi nghe Thụy Vương nói vậy, lúc này Nguyên Vũ đế lại dâng lên lửa giận: "Trẫm cho ngươi tra án, ngươi đã tra ra cứ cẩn thận hồi bẩm, dây dưa kéo dài có lệ làm cái gì!"

Thụy Vương ngầm nhíu mày, dừng một lát, từ trong tay áo lấy tấu chương ra, làm một động tác hướng lên ngọc giai.

Tự Nhân tiến lên nhận lấy tấu chương, nâng hai tay, khom người đi đến trước mặt Nguyên Vũ đế.

Nguyên Vũ đế hừ lạnh, nhận lấy tấu chương mở ra xem.

Mới nhìn trong thời gian nháy mắt hai cái, con người Nguyên Vũ đế liền trợn to.

Đợi xem xong chỉnh thiên tấu chương, ông ta mạnh tay vỗ trên ngọc án, hai mắt trợn lên, "Cọ" một cái đứng lên.

Đế vương tức giận, nhất thời thần tử trên hướng thượng không hẹn mà cùng quỳ rạp trên đất, tề thanh hô lớn: "Bệ hạ bớt giận!"

Ngực Nguyên Vũ đế phập phồng, hô hấp ồ ồ.

Ông ta nhìn chằm chằm bậc thang ngọc phía dưới nửa ngày, chậm rãi ngồi xuống, phóng tấu chương Thụy Vương trình lên tới một bên. Ẩn nhẫn giận dữ nói; "Có việc khởi tấu, vô sự bãi triều."

Nhóm triều thần hai mặt nhìn nhau, không khỏi chuyển ánh mắt tới trên người Thụy Vương.

Thụy Vương cúi đầu quỳ, nhìn không tới biểu cảm trên mặt hắn ta.

Nhóm triều thần chỉ có thể thu hồi tâm tư, âm thầm nghĩ làm sao mới có thể hỏi thăm một hai chuyện, đến cùng thì Thụy Vương tra ra cái gì —— có thể khiến bệ hạ luống cuống như vậy, vừa muốn ẩn nhẫn không phát khó, tất nhiên sẽ không phải chuyện đơn giản.

Chỉ sợ án giết người ở kỹ lâu, đề cập đến hoàng thất cũng không nhất định.

Có thể vào hướng làm quan, tâm tính ngược lại không nhất định giống nhau, nhưng chỉ số thông minh luôn có.

Rất nhanh liền tan hướng, Nguyên Vũ đế để Thụy Vương theo ông ta tới điện Nam Huân.

Nguyên Vũ đế đi trước một bước, Thụy Vương tức khắc muốn đi cùng.

Lưu Đồng tay mắt lanh lẹ giữ chặt hắn ta, nhíu mày lo lắng hỏi: "Ngũ ca, phụ hoàng nhìn rất tức giận, huynh..."

"Không cần lo lắng." Thụy Vương vỗ vai Lưu Đồng: "Làm tốt chuyện của đệ ở Hộ bộ."

Nói xong, Thụy Vương sải bước đuổi theo Nguyên Vũ đế.

Lưu lại Lưu Đồng đợi ở tại chỗ, vẻ mặt phức tạp.

"Cuối cùng thì Ngũ ca tra ra cái gì..." Lưu Đồng chau mày, cảm thấy có chút bất an.

Sầm Vương còn ở ngoài điện chưa đi nghiêng đầu nhìn Lưu Đồng, thấy hắn đứng tại chỗ ngẩn người, không khỏi lên tiếng gọi: "Cửu đệ, ngươi muốn xuất cung sao?"

Lưu Đồng hoàn hồn nhìn về phía hắn ta, gật đầu.

"Vậy thì cùng đi đi." Sầm Vương tiếp nhận quạt xếp thị nhân đưa tới, "Bá" một tiếng mở ra, nhàn tản sung túc quạt.

Lưu Đồng không tốt bác bỏ ý tứ hắn ta, chỉ có thể tùy ý đuổi kịp.

Dọc đường đi, mặc dù Lưu Đồng đi tới lại có chút xuất thần.

Sầm Vương cũng không nói nhiều, thanh thản đắc tượng giống như đi dạo sau hoa viên nhà mình.

Lưu Đồng nghĩ án giết người ở kỹ lâu, Sầm Vương quay đầu nhìn hắn, cười nói: "Cửu đệ đang nghĩ tới sổ con của Thụy Vương huynh trình lên sao?"Lưu Đồng vuốt cằm.

Sầm Vương tựa tiếu phi tiếu nói: "Thụy Vương huynh tra án một tháng để phúc mệnh trước mặt phụ hoàng... Làm sao, một tháng này Thụy Vương huynh không có tiết lộ tiến triển tình tiết cực nhỏ của vụ án với ngươi sao?"

Lưu Đồng nghe trong lòng không khoái, thản nhiên nói: "Ngũ ca làm việc đều có tính toán của huynh ấy, chỉ cần có thể tra ra thủ phạm liền có thể, cần gì nói với ta, gia tăng phiêu lưu phá án?"

Lúc này đã đến cửa cung, Sầm Vương thu quạt xếp, gõ trong lòng bàn tay: "Cửu đệ à, lời này nói ra thật có chút tự coi nhẹ mình. Nói cho ngươi biết tiến triển tình tiết vụ án, sẽ gia tăng phiêu lưu phá án? Lời này từ đâu mà nói?"

Lưu Đồng lạnh tanh nói: "Ít đi một người biết, manh mối không lộ ra ngoài, tự nhiên cũng có lợi cho phá án."

Dừng một chút, Lưu Đồng nói: "Đại khái là do Sầm Vương cả ngày chôn ở trong dệt cơ, chôn trong bán dệt cơ tiền, cho nên đối với việc phá án hào không biết, ngược lại cũng bình thường."

Lưu Đồng chèn ép Sầm Vương mấy câu, liền chắp tay cáo từ.

Sầm Vương nhìn theo xe ngựa của hắn rời khỏi, ha ha nở nụ cười, cầm quạt xếp ngửa đầu, gõ gõ sau lưng chính mình.

"Ngày ngày nhàm chán, cuối cùng có trò hay xem..."

Lại nói bên kia.

Thụy Vương theo Nguyên Vũ đế vào điện Nam Huân, Nguyên Vũ đế đi đến phía sau án bàn, còn chưa ngồi xuống liền đưa tay bắt lấy lư hương trên bàn huân hương, ngoan độc ném trên đất.

Nặng nề "Đông" một tiếng, Thụy Vương hướng bên cạnh chuyển một bước, cúi đầu kính cẩn đứng nghe.

Nguyên Vũ đế cầm tấu chương, lần nữa mở ra xem.

Lần này mới nhìn một nửa, nhịn không được khép tấu chương lại dùng sức vỗ vào trên bàn.

Lúc này Thụy Vương nghĩ trong lòng, hoàn hảo không xé rách, bằng không có lẽ hắn ta lại phải viết một phong nữa hay không?

"Thụy Vương."

Thụy Vương đang nghĩ trong lòng, thình lình nghe được tiếng Nguyên Vũ đế.

"Án giết người ở kỹ lâu, trong tấu chương ngươi viết, là thật?"

Thanh âm Nguyên Vũ đế trầm thấp, trong câu hỏi cũng ẩn ẩn hàm chứa lửa giận.

Thụy Vương vuốt cằm đáp; "Hồi bẩm phụ hoàng, nhi thần sở tra đã viết rõ. Nhưng bởi vì... Việc này đề cập tới người có thân phận tôn quý, cũng liên quan tới danh dự hoàng thất, liền, nhi thần vẫn chưa thẩm vấn một thân, án này cũng không thể nói đã bụi bặm lạc định. Hết thảy đợi phụ hoàng phân phó."

Nguyên Vũ đế thở ra một hơi, chậm rãi nhắm mắt lại nhu ấn thái dương, trên mặt không chút nào che giấu mỏi mệt.

Dựa theo ý Nguyên Vũ đế, chiêu người này tiến cung, hỏi rõ ràng, lại thích hợp phạt, tìm người chịu tội thay thì cọc án này cũng trôi qua thôi.

Nhưng án giết người ở kỹ lâu, là ông ta ở trước mặt chúng thần, tự mình giao cho Thụy Vương thẩm tra xử lý, nhưng lại định ra kỳ hạn cho Thụy Vương phá án.

Hôm nay lâm triều, sau khi Thụy Vương trình lên tấu chương, đế vương như ông ta phản ứng đã thuyết minh vấn đề.

Nếu dựa theo ý tứ của ông ta tục việc, ai mà không rõ ông ta đang bao che?

Đến lúc đó chúng thần thầm kín nghị luận ào ào, chỉ sợ toàn bộ người trong hoàng thất, đều phải làm cho bọn họ hoài nghi.

Nguyên Vũ đế cầm việc này, vừa cảm giác khó làm, cũng cảm thấy dọa người.

Khó tránh khỏi, ông ta có hai phân bất mãn Thụy Vương về việc này.

"Ngươi biết rõ án này không nên tuyên dương, lại ở trước mặt chúng thần dâng tấu chương cho trẫm." Nguyên Vũ đế lạnh lùng nói với Thụy Vương: "Trẫm luôn cho rằng, ngươi biết đại thế chú ý đại cục, lại không nghĩ rằng trên chuyện này ngươi suy nghĩ không chu toàn như thế."

Thụy Vương hành lễ sau đó nhàn nhạt trả lời: "Nhi thần không đề phòng phụ hoàng tại triều thượng hỏi tới chuyện đó, vốn định tan triều mới âm thầm hồi bẩm phụ hoàng. Nhi thần đã tận lực, giảm bớt ảnh hưởng của việc này."

Không sai, là Nguyên Vũ đế bảo hắn ta không cần kéo dài có lệ, Thụy Vương không bước ra khỏi hàng trước mặt chúng thần báo cáo việc này, đã xem như cực kỳ bận tâm thể diện hoàng gia.

Nguyên Vũ đế cũng hiểu rõ việc này là do ông ta nóng vội, lại không đồng ý thừa nhận mình sai, lúc này cảm thấy sinh đau, không khỏi đưa tay bịt ngực.

Tự Nhân ở bên cạnh thấy thế vội vã bén nhọn hô: "Bệ hạ! Thái y! Mau truyền thái y!"

Thụy Vương cũng tiến lên vài bước, cùng Tự Nhân một trái một phải đỡ lấy Nguyên Vũ đế.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 223: Án Minh

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 106 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.