247Truyen.com

Kế Thê Chương 176: Hội Chùa

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 176: Hội Chùa online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Các nữ nhân tán gẫu là việc nhỏ trong khuê trung.

Các nam nhân để mắt, cũng là từ nhỏ gặp đại, nói việc triều đình.

Nói đến Thái Tử, Lưu Đồng lại có chuyện để nói.

"Ngũ ca, cuối cùng thì đệ vẫn cảm thấy Chúc Vương bị phụ hoàng răn dạy, rồi sau đó bị phát hiện tâm tật, bắt đầu tĩnh dưỡng, dường như đi lại phá lệ gần gũi cùng với Thái Tử."

Mi tâm Lưu Đồng nhíu lại: "Thái Tử luôn luôn tiến đến phủ Chúc Vương thăm hỏi Chúc Vương, một ít dược liệu trân quý cũng phê thành phê hướng đưa tới phủ Chúc Vương."

Thụy Vương vuốt cằm nói: "Ta cũng nghe nói."

"Như là vì biểu hiện mối quan hệ huynh đệ hữu ái chi tình, đệ cảm thấy Thái Tử không đến nỗi diễn trò tới mức này." Lưu Đồng sầu lo nói: "Có phải Chúc Vương đã đầu nhập vào trướng Thái Tử hay không?"

Thụy Vương cười cười.

"Hơn phân nửa là vậy. " Hắn ta nói: "Chúc Vương tính tình táo bạo, làm việc lỗ mãng xúc động, bây giờ lại có tâm tật, chỉ sợ cũng muốn cùng Thái Tử làm đối, cũng không có năng lực kia."

Thụy Vương dừng một chút, nói: "Huống chi hắn ta cũng đã đạt thành giao dịch gì đó cùng Lỗ gia Duyện Châu, chúng ta không biết. Bây giờ Lỗ gia ngã, hắn ta muốn tìm chỗ dữa vững chắc khác cùng đường ra, cũng không khó lý giải."

"Nhưng mà... Vì sao lại là Thái Tử?" Lưu Đồng nghi hoặc: "Kỳ Vương cũng tốt, Lễ Vương cũng tốt, ít nhất Chúc Vương bên ngoài đều không đắc tội bọn họ. Nếu là có thể cùng một số trong bọn họ đi đến cùng nơi, đệ còn cảm thấy bình thường chút. Nhưng mà hắn ta cố tình vài lần tam phiên qua lại với Thái Tử."

Thụy Vương cười như chuyện đương nhiên.

"Hắn ta nghĩ dựa vào, cũng phải dựa vào người nguyện ý cho hắn ta dựa vào mới được."

Lưu Đồng vừa nghĩ liền hiểu rõ : "Ngũ ca là nói, Thái Tử cũng đối Chúc Vương cầu tốt?"

Thụy Vương gật đầu, tạm dừng một lát nói: "Sau khi Thái Tử tự kiềm chế chân bỏ lệnh cấm, làm việc càng cẩn thận, xử lý hướng sự có vẻ bó tay bó chân rất nhiều, thái nửa giờ giữa, hắn ta đa dụng ở chỗ tìm ra niềm vui cho phụ hoàng... Có lẽ chính hắn ta cũng phát hiện, đám vương đệ không phục hắn ta, mối quan hệ giữa chư vị Hoàng tử cùng hắn ta cũng không hoàn toàn tín nhiệm. Sinh ra cảm giác nguy cơ, đúng là bình thường."

Thụy Vương nhìn Lưu Đồng: "Việc ở Duyện Châu, Thái Tử cùng Chúc Vương coi như đồng bệnh tương liên. Thái Tử bắt lấy cơ hội này, thu Chúc Vương về dưới trướng, cũng là chuyện trong dự kiến."

Lưu Đồng lặng im không nói.

Thụy Vương suy nghĩ một chút bỗng nhiên cười nói: "Chuyện Thái Tử đưa nữ quan cho các phủ, trả thù là hắn ta trong khoảng thời gian này, là động tác lớn nhất."

Lưu Đồng xuy cười ra tiếng.

"Cười cái gì?"

"Cười hắn ta đường đường là một Thái Tử, thế nhưng dùng loại thủ đoạn không lên được mặt bàn."

Lưu Đồng nhớ tới vị "Mạc nữ quan" mà mình gặp trong phủ, trong mắt chợt lóe qua tia hung ác.

Không ngờ lại vừa vặn bị Thụy Vương nhìn thấy.

"Bên ngoài là mang theo hảo ý của Thái Tử, ngầm bên trong sẽ có động tác gì, quả thực cần phải chú ý. Bất quá ——" Thụy Vương nghi hoặc nói: "Đó dù sao cũng là việc nội viện của nữ tử, sao ta cứ thấy đệ giống như có ác ý thật lớn với nữ quan trong phủ của đệ vậy?"

"Phủ Phụ Quốc công đưa người ——" Lưu Đồng nói vừa khỏi miệng, nhất thời ngừng lại.

Thụy Vương tiếp lời: "Ta biết là người phủ Phụ Quốc công đưa, ngũ tẩu đệ còn nói thầm cùng ta, nói nữ quan kia có diện mạo tương tự Hoàng Tử phi trước, nói sợ đệ sẽ xem trọng nàng ta. Nhưng dù sao chuyện này không phải một nữ tử như nàng ta có thể quyết định, không có Thái Tử và phủ Phụ Quốc công ở phía sau chỉ đạo, nàng ta có thể đến trước mặt đệ lắc lư sao... Đệ cũng đừng giận chó đánh mèo lên một tiểu nữ tử."

[Tử: Nói thì hay lắm! Huynh mà biết sự thật Thái tử và người nhà đó đối xử với đệ đệ mình, không biết huynh còn trầm ổn vậy không à?]

Lưu Đồng lặng im xem như đáp ứng, Thụy Vương sâu sắc nhận thấy, dường như nội tâm Lưu Đồng không bình tĩnh giống như biểu hiện trên mặt hiện tại mà hắn ta thấy.

Bốn người rất nhanh đi tới chợ đêm.

Hội chùa đang tiến hành, ai ai tễ tễ bán hàng rong đem này cùng nơi địa phương phân cách thành vài điều nói, âm thanh cổ nhạc, âm thanh thét to không dứt bên tai.

Tỷ muội Thường thị đều tự về cạnh phu quân mình.

Lưu Đồng nắm tay Thường Nhuận Chi, cùng nàng giảng hội chùa sẽ có tiết mục phấn khích, kéo nàng đi ăn đồ ăn vặt trên các gánh bán hàng rong.

So với Lưu Đồng, Thụy Vương có vẻ vững vàng hơn rất nhiều, cùng Thường Mộc Chi đi theo phía sau hai người Lưu Đồng, sân vắng lững thững giống như xuyên qua trong đám người.

"Ngũ ca, huynh cũng ăn!" Lưu Đồng cười quay đầu nói.

Thụy Vương lắc đầu, cười nói: "Các đệ ăn đi, ta và ngũ tẩu đệ đã dùng bữa tối mới đi."

Lưu Đồng nhỏ giọng nói thầm với Thường Nhuận Chi: "Ngũ ca đối với việc ăn uống không kén chọn, nhưng huynh ấy rất để ý xuất xứ đồ ăn có sạch sẽ hay không. Huynh ấy nhất định là cảm thấy thức ăn bên ngoài không sạch sẽ, cho nên mới không ăn."

Thường Nhuận Chi cũng che miệng nhỏ giọng cười nói: "Đại tỷ tỷ từ nhỏ chính là người quy củ, chưa từng ăn thử qua những nơi bán đồ ăn vặt như vầy. Vừa vặn, phu xướng phụ tùy."

Lưu Đồng cười cười: "Người quy củ phu xướng phụ tùy, chúng ta không giảng quy củ như bọn họ, cũng phải phu xướng phụ tùy."

Thường Nhuận Chi hừ nhẹ, âm thầm kháp bấm nội sườn thịt mềm trên cánh tay hắn.

Đội ngũ múa sư vừa đi qua, đám người đều đi theo đội múa sư tiến về phía trước, bốn người Lưu Đồng cũng bị người | đổ trước tễ, cực chẳng đã đi theo đội múa sư.

Lưu Đồng che chở cho Thường Nhuận Chi, thiếu mắt nhìn tiền phương, nói với Thụy Vương: "Phía trước có tửu lâu, chúng ta tới chỗ đó nghỉ ngơi một chút?"

Thụy Vương tự nhiên không có ý kiến.

Rất nhanh, bốn người bị đụng đến cửa tửu lâu, tập trung nhìn vào, thấy trong tửu lâu y hương tấn ảnh, nữ tử ăn mặc bại lộ.

Thường Nhuận Chi đánh hắt xì, nhẹ giọng nói với Lưu Đồng nói: "Mùi son phấn rất đậm... Nơi này là thanh lâu hả?"

Lưu Đồng xấu hổ gật đầu.

Thụy Vương nói: "Chúng ta ở trong đại đường ngồi nghỉ một lát cũng được, cho đủ bạc, chắc không thành vấn đề."

Bốn người vừa nói xong, vào tửu lâu.

Trong tửu lâu không sai biệt lắm đều đã ngồi đầy người, càng là dựa vào vị trí mở cửa sổ ven đường, người đã ngồi đầy.

Thấy có khách đến, lập tức có hai vị cô nương tươi cười đi tới, đầu tiên là đánh giá Thụy Vương cùng Lưu Đồng, có lẽ là đang bình định bọn họ có thể tiêu phí nhiều bạc hay không, xác định hai vị này ăn mặc không tệ, chắc là người có tiền, sau đó mới chuyển mắt đến trên người tỷ muội Thường thị.

Trong đó một nữ mở miệng ngữ điệu xin lỗi nói: "Hai vị phu nhân, nơi này không phải là nơi các ngươi có thể đi vào..."

Viên Thanh ở phía sau Thụy Vương đưa lên một thỏi bạc, nói: "Chủ tử cùng phu nhân nhà ta ở sảnh đường nghỉ ngơi một lát, sẽ không ở lâu."

"Này..." Nữ tử phe phẩy nhung phiến, khó xử nói: "Cũng không phải tiểu nữ không nói tình lý, chính là các lão gia và thiếu gia vào nơi này vốn tìm hoan mua vui thoải mái, hai vị phu nhân dung mạo xuất chúng, nếu bị khách nhân hiểu lầm thậm chí mạo phạm... Lâu chúng ta không thể đắc tội qua."

Lời nữ tử này nói quả thực có đạo lý, Thường Mộc Chi nói với Thụy Vương: "Nếu không, vẫn là tìm một nơi khác đi? Dù sao một lát sau, người bên này đều đi qua, nói vậy trên đường cũng không còn chật chội."

Thụy Vương gật đầu, nhìn Lưu Đồng.

Lưu Đồng cũng nói: "Ngũ tẩu nói hữu lý. Muốn thực sự kia không trường nhãn, cũng là phiền toái."

Bốn người tính toán rời khỏi nơi này.

Vừa xoay người, liền nghe được tiếng tranh cãi chợt phát ra trên lầu, xen lẫn thanh âm bát đĩa rơi xuống đất té toái.

Trong đại đường nhất thời yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn lên lầu.

Thời gian yên tĩnh trong nháy mắt, bỗng nhiên, lan can trên lầu bay ra một người, "Phanh" một tiếng, thẳng tắp rơi xuống dưới lầu.

Sau một lát tĩnh mịch, kỹ nữ trong lâu bỗng dưng phát ra tiếng thét chói tai.

"Giết người rồi!!!"

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 176: Hội Chùa

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 70 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.